Bước Cảm Xúc

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

049.
Tác giả: Không Ô
Khi hai người rời khỏi siêu thị, tay xách nách mang đủ thứ. Thẩm Lục Dương cũng không ngờ cuối cùng mình lại mang về nhiều bim bim đến vậy.
Dù gói này, gói nọ, gói kia… đều không phải thứ cậu được ăn trong hôm nay. Thẩm Lục Dương cười ngốc nghếch. Tạ Nguy Hàm đã giao hẹn, lúc nào được phép ăn những thứ đó hoàn toàn do anh quyết định.
Lần nữa bước vào nhà Tạ Nguy Hàm, Thẩm Lục Dương đã quen đường quen lối. Cậu đặt đồ ăn vặt sang một bên rồi theo Tạ Nguy Hàm vào bếp.
Dù trên danh nghĩa là cậu mời khách, nhưng hình như Tạ Nguy Hàm cũng định tự tay làm một phần, chia sẻ cùng cậu. Thẩm Lục Dương vui vẻ nhận lời. Cậu mua quá nhiều, một mình chắc chắn không lo nổi.
“Thầy Tạ, để em rửa, anh cứ thái trước đi.”
“Được.”
Thẩm Lục Dương vừa rửa rau vừa loay hoay trong đầu, lát nữa phải cách nào khéo léo dò xét, hoàn thành nhiệm vụ sao cho thật hoàn hảo. Cầu trời phù hộ…
Mặc dù đáp án nằm ngay trên giấy, nhưng xác định được suy nghĩ của Tạ Nguy Hàm vẫn là vấn đề hệ trọng, cậu phải nghiêm túc.
Loay hoay hơn một tiếng đồng hồ, bữa cơm cuối cùng được dọn lên bàn. Màu sắc chia thành hai thái cực rõ rệt.
Các món cậu bưng lên đỏ rực như ngày lễ, trái lại những món Tạ Nguy Hàm làm trông thanh đạm hơn. Anh cũng ăn cay được, nhưng lần này không hề làm món nào cay. Thẩm Lục Dương đoán có lẽ anh muốn trung hòa lại phần đồ ăn của cậu để tránh đau dạ dày.
Cậu hồi hộp nhìn Tạ Nguy Hàm gắp một chiếc cánh gà cay tê, nhịn không được mím môi. Tay nghề của cậu vốn ổn. Những ngày sống một mình, tự nấu ăn cũng không thấy cực nhọc, thậm chí còn ngon hơn đồ bên ngoài.
Tạ Nguy Hàm ăn rất yên lặng. Một lúc sau anh mới cười nói: “Rất ngon.”
Thẩm Lục Dương bật cười, nhìn anh đầy mãn nguyện: “Lần sau em lại nấu cho anh.”
Anh vô tình đáp: “Bất cứ lúc nào cũng có thể qua đây, nhà anh ít người tới lắm.”
Thẩm Lục Dương đang ăn cơm, nói vu vơ: “Đến nhà em cũng được, nhà em cũng không có ai.”
Mắt Tạ Nguy Hàm khẽ động, khóe môi nhếch lên: “Anh rất mong đợi.”
Bữa cơm không nói nhiều, nhưng Thẩm Lục Dương ăn rất thỏa mãn. Chỉ cần ở cùng một không gian với Tạ Nguy Hàm, cậu đã thấy nhẹ nhõm.
Dọn dẹp xong, Thẩm Lục Dương đề nghị xem phim, Tạ Nguy Hàm đồng ý. Hai người cùng rúc vào sofa phòng khách chọn phim — Thẩm Lục Dương thật sự “rúc”, còn Tạ Nguy Hàm dù dựa lưng nhưng giữ dáng ung dung tao nhã.
Đây không phải lần đầu Thẩm Lục Dương xem phim, vì chuyện lúc sau nên cậu chọn vài phim tình cảm kinh điển.
“Thầy Tạ, anh muốn xem phim gì không?”
Anh liếc qua màn hình, hờ hững nhấp ly rượu vang đỏ: “Tôi xem gì cũng được.”
Thẩm Lục Dương chọn một bộ kinh điển,
Flipped
.
*Phim tên Việt là “Một thuở tình thơ”.
Đèn phòng khách vặn tối, ánh TV lan tỏa vầng sáng dịu. Cậu ôm một bịch bim bim, mắt dõi theo màn hình, lòng nhẹ bâng. Nhạc nền vui tươi hòa cùng câu chuyện, tông màu ấm của phim làm dịu bầu không khí dịu dàng trong phòng, từng đầu ngón tay cậu thả lỏng.
Sự thay đổi của hai nhân vật chính nhí dần hòa nhịp cùng nhịp tim Thẩm Lục Dương đầy mong đợi.
Cậu chợt ngẩn người. Hít hà mùi rượu vang thoảng trong không khí, một góc tâm hồn lạ lẫm được đánh thức, giống mầm cỏ mới nhú, yếu ớt nhưng kiên cường mọc lên.
Cậu nhận ra, “thích” vốn không có ranh giới nào rõ ràng. Nó vô hình mơ hồ nhưng hiện diện khắp mọi nơi. Khi còn đắn đo liệu nó có tồn tại hay không thì thật ra nó đã cắm rễ sâu dưới đáy lòng.
Giống như lúc mở mắt thấy nắng rọi bên mép giường, ngẩng đầu thấy tuyết rơi trên mi mắt, quay người có gió xuân lướt qua môi. Không kìm được mà tận hưởng, theo đuổi và hạnh phúc trong đó.
Ngay khi ông ngoại nam chính nói câu thoại kinh điển: “Người đời… mỗi người một vẻ. Người lạnh lùng, người hào hoa… Nhưng sẽ có lúc nào đó con gặp được ai đó tỏa sáng và khi đó chẳng gì sánh nổi”.
*Bản gốc câu này là
斯人若彩虹,遇上方知有, một câu dịch nổi tiếng của Trung Quốc cho “Some of us get dipped in flat… But every once in a while you find someone who’s iridescent…”, nên tớ đã dịch luôn sang tiếng Việt.
Thẩm Lục Dương quay mặt nhìn Tạ Nguy Hàm.
Góc nghiêng lạnh lùng của anh bị đường ranh sáng tối phân chia. Ánh sáng lạnh chạy dọc đường quai hàm sắc nét, ẩn hiện giữa xương quai xanh và yết hầu. Khóe môi đỏ mọng như luôn mang nụ cười như có như không, khí chất lại nguy hiểm cấm kỵ, cảm giác bí ẩn bám riết không rời.
Càng cấm kỵ càng gợi cảm, mọi biểu hiện kiềm chế như miếng mồi tinh xảo, sàng lọc hết những kẻ ngốc, chỉ chuyên quyến rũ con cá anh ưng ý nhất.
Thẩm Lục Dương chớp mắt, hình ảnh ngay lập tức dồn về gương mặt anh. Kịch bản trong đầu bỗng trống rỗng, một cảm xúc trào lên khiến cậu quên hết lời lẽ vòng vo, buột miệng: “Thầy Tạ, anh thích kiểu người như thế nào?”
Có vẻ bị cảnh phim cuốn hút, ánh mắt Tạ Nguy Hàm dừng lại khoảng hai giây rồi hạ xuống phía Thẩm Lục Dương. Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng dưới ánh đèn ấm, đáp lại bằng câu hỏi ngược: “Đó là thứ bắt buộc phải có sao?”
Thẩm Lục Dương ngẩn ra, cúi đầu suy nghĩ rồi nói: “Không nhất thiết phải có kiểu người mình thích, mà là kỳ vọng trong lòng thôi. Anh muốn hẹn hò với kiểu người ra sao… đại loại vậy.”
Tạ Nguy Hàm im lặng một lúc, không khí lặng lẽ trôi theo giai điệu. Anh cười khẽ, thủ thỉ: “Dương Dương, tôi không hiểu thứ cảm xúc này.”
Tim Thẩm Lục Dương thắt lại rồi lập tức thả lỏng. Đây là điều cậu đoán được. Trong các cảm xúc cực đoan của Tạ Nguy Hàm không hề có “thích”.
Cậu nhanh chóng điều chỉnh, nhích gần Tạ Nguy Hàm. Gần như sờ đến nhau, cậu giơ ngón tay: “Giả sử anh hiểu được cảm xúc này, thì…”
“Dương Dương,” Tạ Nguy Hàm cười ngắt lời, “Thế giới này không có ‘giả sử’.”
Thứ mất kiểm soát này không nằm trong phạm vi cân nhắc của anh. Anh chỉ đưa ra quyết định dựa trên phán đoán đúng hay sai để đạt lợi ích.
Thấy vẻ “thế này thì làm sao” của Thẩm Lục Dương, Tạ Nguy Hàm nghiêng đầu cười.
Anh nhẹ đặt lên mu bàn tay cậu, đúng lúc thêm: “Con người rất phức tạp, các cảm xúc nảy sinh từ đó không ổn định. Trước khi đoán giá của nó, tôi không thích những thứ mất kiểm soát.”
“Nó rất dễ rời đi.”
Thẩm Lục Dương chăm chú lắng nghe. Chủ đề dần chuyển từ “thích” sang một cuộc thảo luận sâu hơn. Cậu nắm lấy một điểm, hỏi: “Vậy nếu đã có được mà không phải trả giá, còn được nhiều hơn thì sao?”
“Lại quay về điểm xuất phát rồi,” Tạ Nguy Hàm cười nhạt, ôn hòa chỉ ra lỗi, “Không có ‘nếu’.”
Thẩm Lục Dương im lặng, hơi hoang mang.
Cậu chắc chắn là thích, vì tim cậu đánh mạnh. Dù chưa có gì xảy ra, cậu vẫn căng thẳng.
Cậu thật sự thích.
Nhưng cậu ngốc quá, không biết giải thích thế nào cho Tạ Nguy Hàm hiểu “thích” là gì, vì chính cậu cũng chưa rõ.
Tạ Nguy Hàm quay lại nhìn màn hình, ánh mắt sâu thẳm, sự kiềm chế vốn là thói quen giờ bị dồn nén. Anh dịu dàng hỏi: “Dương Dương, cậu thấy ‘thích’ là cảm xúc thế nào?”
Cậu bật ra: “Dù thế nào, đều mong đối phương hạnh phúc, mong được bên họ mãi mãi.”
Thứ tự quan trọng: đối phương phải hạnh phúc, ở bên chỉ là phụ.
Tạ Nguy Hàm khẽ lắc ly rượu, chất lỏng đỏ sóng sánh như đám suy nghĩ hỗn loạn. Đáy mắt anh hiện vẻ trầm tư, khí chất kiềm chế bắt đầu hé ra khe hở.
Trong đó, anh hỏi đầy hứng thú: “Nó không phải vĩnh hằng. Con người không thể bên nhau suốt đời, đúng không?”
Thẩm Lục Dương đáp: “Trên đời không có gì vĩnh hằng, ngay cả chúng ta cũng sống vài chục năm, nên ‘thích’ không chắc chắn, không phải mãi mãi.”
Tạ Nguy Hàm chậm rãi nhấp rượu vang, đáy mắt thêm sâu. Có lẽ đây không phải câu trả lời anh mong, nhưng Dương Dương lại nói vậy.
“Nhưng…” Thẩm Lục Dương nắm chặt tay, xích gần anh, ngẩng mặt đầy quyết tâm. Ánh mắt nghiêm túc cùng giọng kiên định: “Khi thích một người, ai còn thời gian nghĩ điều đó.”
Cậu nhún vai, vẻ vô tư: “Em phát hiện em thích anh rồi, từ lúc đó em mất rồi. Em chỉ biết là thích anh, còn quá khứ, tương lai, vĩnh hằng hay không đều là chuyện vớ vẩn. Những gì đã qua hay chưa biết đều không nằm trong phạm vi cân nhắc. Em bận thích anh không hết mà.”
“Từ khoảnh khắc đó, tầm mắt nhỏ bé của em chỉ chứa mỗi ‘em thích anh’, bất chấp hậu quả, bất chấp giá cả.”
Nói xong hơi thở cậu hơi gấp. Đây là chuyện cậu chưa từng nghĩ, nhưng bị hỏi nên đột nhiên nhận ra sự thật chính là vậy.
Cậu thật sự thích, cậu thật sự mong muốn.
Đột nhiên xảy ra, không lý do.
Sự hoang mang trước đó chỉ vì cậu chưa từng nghĩ đến điều này.
Nhưng giờ khác rồi.
Cái ôm siết chặt trước mắt, chẳng bao giờ buông, còn mãnh liệt hơn cả quyền sống, đang thúc tim cậu đập.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch—
Tạ Nguy Hàm im lặng, chỉ khẽ rũ mi, như đang suy tư.
Thẩm Lục Dương biết anh sẽ suy ngẫm lời mình nói. Sự chắc chắn ấy chưa từng có ở ai khác, chỉ có Tạ Nguy Hàm đem lại cho cậu cảm giác đặc biệt. Cậu thấy mình đặc biệt, đối phương cũng vậy.
Cậu lại dịch sang trái, ngón út nhẹ chạm, rồi đặt lên tay anh nhẹ nhàng.
Ngay lúc anh nhìn xuống, Thẩm Lục Dương vội chuyển ánh mắt về màn hình, run run nhưng không nhúc nhích: “Em thích cây sung dâu nhỏ này.”
*Bản gốc: 梧桐树 (wútóngshù) – cây ngô đồng, nhưng trong “Flipped” là cây Sycamore, thường dịch là cây sung dâu hay dâu tằm.
Khóe môi Tạ Nguy Hàm khẽ cong, ánh mắt ẩn giấu cảm xúc chưa từng có.
Thẩm Lục Dương không nghe câu hỏi hay khẳng định, nhưng không nén được ngoảnh đầu quan sát, bất ngờ chạm vào đôi mắt ngập ý cười.
Đó là đôi mắt hẹp dài mà cậu yêu thích nhất, con ngươi đen như mực luôn nhìn cậu đầy dung chứa. Cậu chưa từng cảm nhận điều ấy ở ai khác. Dù ánh mắt ấy luôn không đầy đủ, nhưng đó là tất cả. Có người dùng toàn bộ cảm xúc để dõi theo cậu, chăm chú, bình yên và mê hoặc.
Tim Thẩm Lục Dương đập nhanh, cổ họng khô vì căng thẳng: “Thầy Tạ, anh không hỏi gì sao?”
Ví dụ về tình yêu, về “thích”, những cảm xúc xa lạ ấy. Nếu anh hỏi, nghĩa là những điều ấy có ý nghĩa. Nếu không, thì…
Cậu hoảng nhưng lại có niềm tin lạ, cảm xúc mâu thuẫn níu cậu, không cho phép đổi chủ đề, vẫn nhìn chằm chằm vào đôi mắt đó.
Bàn tay bị anh đè vẫn im. Qua một lúc, anh hỏi: “Cậu mong tôi hỏi điều gì?”
Yết hầu Thẩm Lục Dương lên xuống, cậu nói: “Ví dụ… ‘thích’, ‘yêu’. Anh không hiểu, để em giải thích.”
Hàng mi Tạ Nguy Hàm hơi buông xuống, như dỗ dành, như tò mò, anh hỏi: “Phải làm sao để biết cậu đã thích người đó?”
Cậu chớp mắt. Vừa rồi phán đoán gì, cậu chỉ nhớ tim đập nhanh, căng thẳng, có mong đợi… Rồi bỗng nhiên hiểu ra, chẳng có quy trình chuẩn. Như bất ngờ, trước khi đến không thể đoán trước.
Tạ Nguy Hàm không vội canh câu trả lời, chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt sâu lắng.
Thẩm Lục Dương ngẩng lên màn hình, suy nghĩ rồi trả lời mơ hồ: “Nhìn thấy người đó, tim sẽ đập nhanh hơn.”
“Tim đập nhanh hơn,” anh đặt ly rượu xuống, nhắm mắt vài giây rồi quay lại, giọng ôn hòa: “Trừ khi vận động mạnh, Dương Dương, nhịp tim tôi luôn ổn định.”
Anh vô tình thêm: “Ít nhất hiện tại là vậy.”
Cậu cảm thấy tim như muốn rơi ra ngoài lồng ngực. Hít sâu, cậu đưa tay trái lên, rồi hạ xuống nắm chặt tay phải anh, đan mười ngón thật chặt như những lần trước.
Khi Tạ Nguy Hàm cúi xuống, cậu bật dậy, đột ngột hôn lên đôi môi đỏ mọng. Bàn tay phải áp lên trái tim anh, cố cảm nhận bằng hết.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch…
Cảm giác yên bình như thể giữa hai người chẳng có gì xảy ra.
Giây tiếp theo.
Thình thịch thình thịch…
Mọi thứ dường như ngưng đọng. Thời gian bị kéo dài vô hạn. TV ngưng lại ở màn hình kết thúc, nhạc dịu nhẹ vang lên.
Don’t take this heaven from one,
If you must cling to someone,
Now and forever,
Let it be me…