Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến
Suối nước nóng và Phục Duẫn
Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
053.
Tác giả: Không Ô
Thẩm Lục Dương lắc đầu trong khoái trá, không thể nhịn được đưa tay chạm thêm một lần nữa, rồi mới tự nhủ mình thật là tên lưu manh mà rụt tay về.
Những chuyện đã bắt đầu thì cảm giác tội lỗi sẽ giảm dần. Thẩm Lục Dương ngẩng đầu lên, giờ đây cậu vẫn hơi muốn chạm vào——
Đôi mắt phượng dài, đen láy, mang chút ngái ngủ mơ màng nhưng lại vừa gợi cảm vừa lười biếng đang cong cong ở khóe môi, ung dung nhìn cậu.
Bàn tay cậu vừa đưa ra thêm một lần nữa thì lại lơ lửng giữa không trung, không đủ can đảm tiếp tục nên giữ nguyên vị trí ấy cũng không ổn.
A.
Tuyệt vời.
“Thầy Tạ,” ngón tay Thẩm Lục Dương chuyển động, cuối cùng vẫn rụt lại, đặt ngoan ngoãn trước ngực mình, mặt dày nói: “Chào buổi sáng nha.”
Tạ Nguy Hàm nhướng mi, con ngươi chứa vài phần cảm xúc mơ hồ, nhìn cậu đầy nghiền ngẫm. Khoảnh khắc này, khí chất ngạo lạnh mà yêu dị của anh khiến Thẩm Lục Dương thấy lạ. Tạ Nguy Hàm mà cậu biết là người hiền hòa, chu đáo.
Yết hầu cậu cứ trượt lên trượt xuống, tự trách mình, đều tại hành vi không đứng đắn của mình làm cho Tạ Nguy Hàm tâm tình bất ổn: “Xin lỗi, em vừa mới không… Á á á——?”
Bàn tay Tạ Nguy Hàm đang đặt trên eo cậu hơi siết mạnh lên, kéo luôn cả Thẩm Lục Dương vào lòng, cậu như không trọng lượng mà lướt trên giường, va vào ngực anh.
Để tránh chạm vào những chỗ không nên chạm, Thẩm Lục Dương vội đưa tay lên. Khi đâm vào lòng anh thì bàn tay vừa khéo chạm đến eo Tạ Nguy Hàm.
Tư thế ngủ kiểu bạch tuộc chuyển thành ôm mặt đối mặt. Lúc này cậu còn nghe rõ nhịp tim trầm ổn bên tai —— thình thịch, thình thịch, thình thịch…
Tai cậu bị hôn nhẹ. Đôi môi hơi khô, có thể vì ôm cái “lò sưởi” ngủ cả đêm mà nóng hổi, giọng nói cũng trở nên trầm thấp, dịu dàng: “Ngủ thêm chút nữa đi.”
Kì lạ thay, Thẩm Lục Dương vì câu nói đó mà ngủ thẳng trong năm giây. Khi tỉnh dậy lần nữa trời đã sáng. Trên giường chỉ có mình cậu nằm bá đạo.
Cậu mặc quần áo, bước ra ngoài thì thấy bữa sáng đã được chuẩn bị xong. Thằng đi cưa người như cậu lúc nào cũng là người hưởng thụ, thật là thái độ không đúng đắn.
Ăn sáng đơn giản xong, hai người lên đường. Thẩm Lục Dương ngồi ghế phụ, điện thoại hiển thị loạt tin nhắn trong nhóm chat tổ Tự nhiên.
Cô Cung: Thầy Thẩm thầy Tạ đi chơi vui vẻ nha, ^ ^
Cô Khương: Sống sót trở về @Thầy Thẩm, – -.
Cô Tông: Quan sát học hỏi nhiều nhé, hai thầy chú ý an toàn, mỉm cười.jpg
Thầy Thời: Đi chơi vui vẻ, cười.jpg
…
Thẩm Lục Dương gửi sticker “Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ” rồi đặt điện thoại xuống.
Nắng sớm không gắt, chiếu lên người mang cảm giác ấm áp dễ chịu, chẳng mấy chốc cậu lại buồn ngủ.
“Thầy Tạ, anh mệt thì gọi em nhé, em hơi muốn ngủ.”
“Ngủ đi.”
Khi Thẩm Lục Dương mở mắt lần nữa thì Tạ Nguy Hàm đã đỗ xe trước khách sạn suối nước nóng mà cậu đặt. Anh khẽ vỗ má gọi cậu dậy.
“Nhanh vậy?” Thẩm Lục Dương vò tóc, cọ cọ vào tay anh, mới khàn giọng nói: “Lên cất hành lý trước đi.”
Trường bên kia yêu cầu đến buổi trưa, giờ còn chưa mười một, vẫn kịp.
Lấy thẻ phòng xong, hai người đi thẳng lên phòng suite VIP ở tầng cao nhất.
Vừa nhìn thấy trong phòng ngủ chỉ có một chiếc giường, Tạ Nguy Hàm bật cười, nhìn Thẩm Lục Dương đầy ý cười sâu xa.
Nhìn thấu nhưng không nói ra.
Thẩm Lục Dương giả vờ không biết anh đã đoán ra, cậu cất hành lý, gãi gãi vành tai đỏ bừng, chỉ vào cửa: “Thầy Tạ, chúng ta đi thôi ạ? Sắp đến giờ rồi.”
Tạ Nguy Hàm cũng không truy cứu, quay người đi trước, giọng cười: “Đi thôi.”
Ngày đầu tiên không phải gặp mặt chính thức, chỉ lướt qua cho đối phương biết họ đã đến, nên Thẩm Lục Dương cũng không chuẩn bị gì nhiều.
Giáo viên khối 12 bên kia lập nhóm WeChat, thêm cả sáu người. Bên đó đang bàn chuyện tập trung một điểm. Thẩm Lục Dương tra bản đồ thì thấy là một khách sạn cách trường khá xa — chắc để tiết kiệm tiền phòng.
Cậu giúp Tạ Nguy Hàm gửi tin nhắn báo là hai người đang đến khu gần trường chờ. Đối phương rõ là đã biết một chút, không lấy gì làm ngạc nhiên về việc hai người ở khách sạn hạng sang, chỉ đáp sẽ đến ngay.
Khu vực gần trường.
Sau khi Thẩm Lục Dương đến, khoảng năm phút sau thì bốn giáo viên kia cũng tới.
Ba Beta nam, một Omega nữ.
Thẩm Lục Dương chào hỏi đơn giản. Ngoài Tạ Nguy Hàm ra thì cậu không quen ai, chỉ thấy nữ giáo viên duy nhất đó hơi quen thuộc. Chắc là từng gặp ở nhà ăn?
Chưa kịp nghĩ thêm, nữ giáo viên đã tiến đến, cười dịu dàng: “Thầy Thẩm, trùng hợp quá.”
Tim Thẩm Lục Dương giật thót, cô này quen nguyên chủ.
Hơn một tháng nay cậu thích nghi quá tốt, mớ ký ức lộn xộn của nguyên chủ gần như biến hết, nên ban đầu không nhớ ra cô là ai.
Mà nguyên chủ thích Alpha mà, sao lại thân thiết với Omega?
Thẩm Lục Dương mang theo thắc mắc, gật đầu với cô, cười lịch sự: “Đúng là trùng hợp.”
Nói nhiều sai nhiều, cứ quan sát đã.
Diêu Thi lại tiến gần cậu, liếc Tạ Nguy Hàm bên cạnh, người mà cậu muốn chui vào lòng, hỏi nhỏ: “Năm nay sao không phải Khương Noãn Vũ đi cùng thầy Tạ?”
Vì cô ấy cực kỳ không muốn đi còn tôi thì ôm mục đích không-thể-miêu-tả nên vô cùng muốn đi. Cô gái kia, cô cứ lại gần tôi vậy làm gì, chúng ta thân lắm sao, tôi không nhớ!
Ngón tay Thẩm Lục Dương vô thức chạm nhẹ vào cánh tay Tạ Nguy Hàm, nhưng mặt vẫn cười lịch sự: “Cô ấy có việc nên không đi được.”
Diêu Thi gật đầu, bất chợt nghiêng người về phía cậu, hỏi nhỏ: “Cậu gặp Phục Duẫn rồi?”
Phục Duẫn? Ai đây? Nghe quen quen.
Lần đầu tiên kể từ khi xuyên sách, Thẩm Lục Dương gặp tình huống “không nhận ra người”. Cậu không bận tâm tại sao Diêu Thi là Omega mà lại đứng sát một Alpha như cậu mà không thấy khó chịu, cậu cố hồi tưởng.
“Mẹ cậu thích cô ấy lắm đúng không? Còn muốn hai người đi xem mắt?”
Thẩm Lục Dương khựng lại, nhìn Diêu Thi. Cậu nhớ ra rồi: Phục Duẫn là Omega chị đại gặp khi đi ăn cơm với bà ngoại. Không ngờ lại quen Diêu Thi.
Tạ Nguy Hàm vẫn phía bên, dù Diêu Thi nói nhỏ, Thẩm Lục Dương vẫn nhanh chóng phủ nhận mối quan hệ: “Không có xem mắt, mẹ tôi hiểu lầm, họ đang bàn chuyện công ty.”
Ánh mắt Diêu Thi lướt quanh, giọng ngọt ngào ẩn ý: “Đúng là hiểu lầm, sao cậu có thể thích kiểu như cô ấy được?”
Ánh mắt Thẩm Lục Dương dừng lại. Diêu Thi quen cậu, lại quen cả Phục Duẫn, còn cho rằng cậu không thể nào thích cô ta.
Thẩm Lục Dương bất giác nghĩ đến một từ— hội chị em bạn dì*. Nhưng xem tình hình một tháng qua, cậu xuyên đến mà không thấy động tĩnh gì, quan hệ chắc cũng không mấy suôn sẻ.
*Bản gốc: gay
蜜 – kết hợp giữa “gay” và “闺蜜” (bạn thân nữ), thường dùng cho con gái thân thiết với gay, chưa nghĩ ra từ thay thế nên tạm giữ nguyên.
Vừa đi đến cổng trường, giáo viên trường Nhất Trung ra đón, chủ đề bị gián đoạn. Mấy người cùng bước vào cổng trường Nhất Trung.
So với trường Ngũ Trung Lan Giang dư dả tài chính, có lẽ tiền của trường Nhất Trung đều đổ vào giáo dục, cơ sở vật chất kém hơn hẳn trường Ngũ Trung xinh đẹp.
Thẩm Lục Dương lơ đãng nghe họ nói về quy hoạch trường, phân khu học tập, mãi đến khi nghe “đi ăn cơm thôi” thì mới vểnh tai lên.
Hiệu trưởng rõ ràng hứng thú với ba giáo viên nhiều kinh nghiệm hơn, lúc nói chuyện vô tình tách họ thành hai nhóm trước sau. Thẩm Lục Dương không chú ý nên bị kéo cùng Diêu Thi.
Cậu thầm kêu không ổn. Quả thật, Diêu Thi hạ giọng nói với cậu: “Nhưng Phục Duẫn khá hài lòng với cậu đó, nếu cậu định lập gia đình để che mắt thì cô ấy là lựa chọn tốt.”
Thẩm Lục Dương chau mày, người đồng tính yêu Alpha mà lại đi yêu Omega, chẳng phải lừa đảo sao.
Ngay sau đó Diêu Thi nói tiếp: “Cô ấy là bisexual, AO đều được, yên tâm. Hai người có thể che chở cho nhau, biết đâu gặp cô ấy cậu lại hứng thú với Omega lần nữa.”
Nội dung ngày càng nóng, Thẩm Lục Dương chột dạ ngẩng đầu, thấy mình đã cách nhóm phía trước một đoạn, mới thở phào. Không nghe được là tốt. Dù đang theo đuổi, cậu lại có cảm giác như bị bắt gian tại giường.
“Tôi có người tôi thích rồi, đừng nhắc chuyện đó nữa,” cậu kiên quyết từ chối, “Tôi sợ anh ấy hiểu lầm.”
Diêu Thi ngạc nhiên khép miệng lại, nuốt câu “Phục Duẫn hiện cũng ở thành phố K” vào trong.
Ăn cơm với cả đám lãnh đạo lạ mặt đúng là cực hình, đồ ăn lại quá thanh đạm nên Thẩm Lục Dương hơi không hợp khẩu vị.
Nếu chỉ ăn riêng với Tạ Nguy Hàm, cậu chắc chắn sẽ kén cá chọn canh. Giờ có cả đám người nhìn, cậu ít nhiều cũng đại diện bộ mặt trường Ngũ Trung, ngay cả món ăn ở xa cũng không tiện gắp.
Bữa cơm này Thẩm Lục Dương ăn không no.
Ban đầu định ngày đầu chỉ tiếp đơn giản, nhưng vì hiệu trưởng trường Nhất Trung và giáo viên kia nói chuyện quá hợp nhau, đến khi họ rời trường thì gần năm giờ chiều.
Thẩm Lục Dương đã đặt suối nước nóng, khâu quan trọng trong kế hoạch, không thể sai sót. Vừa ra ngoài là cậu vội nói với Tạ Nguy Hàm. Cậu xoa xoa mũi, tự nhiên nhắc: “Thầy Tạ, em đã đặt suối nước nóng rồi, mình đi ngay hay lát nữa?”
Ánh mắt Tạ Nguy Hàm thả trên đôi mắt mong chờ bừng sáng nhưng cố tỏ ra e thẹn của cậu. Anh nhướng mày, thuận theo “âm mưu” rõ ràng của chú chó lớn nào đó: “Đi bây giờ đi.”
Thẩm Lục Dương hét “Yeah!” trong lòng, bề ngoài vẫn gật đầu bình tĩnh, nhưng khóe miệng cứ nhếch lên: “Em cũng nghĩ đi ngay là tốt nhất.”
Tắm suối nước nóng.
c** đ*. Xem dáng người.
A.
Tuyệt vời.
Ngón tay Thẩm Lục Dương đan vào nhau. Suối nước nóng còn chưa bắt đầu, chỉ đứng thôi người đã nóng. Một tấm gương điển hình cho thanh niên nam không có tiền đồ.
Suối nước nóng ở phía sau tầng một khách sạn. Thẩm Lục Dương vốn không quen tắm chung, nên đặt phòng riêng cho hai người.
Phong cách trang trí giống trà trang*, đâu đâu cũng thấy sự tao nhã. Trần làm rỗng, có thể nhìn thấy trời trong xanh. Lúc này bầu trời xanh thẫm điểm sao, viền trần được trang trí bằng đủ loại cây nhân tạo. Vào trong như lạc vào thế giới khác —— lãng mạn của văn nhân nhã khách.
*Trà trang (茶庄) thường chỉ cơ sở kinh doanh trà lớn, cao cấp.
Lễ tân nói với Thẩm Lục Dương vẫn có nghệ nhân đàn tranh, đàn tỳ bà, các loại danh trà, rượu quý, chỉ cần có tiền là hưởng thụ hết... Bõ công cậu bỏ ra số tiền lớn để được ở đây.
Ở nơi toát ra tiên khí, hít một hơi như sắp phi thăng, Thẩm Lục Dương đi nhẹ nhàng hơn.
Nhưng khách sạn quá tốt cũng có điểm yếu, như phòng thay đồ riêng, chỉ thấy áo choàng tắm che kín, lộ duy nhất đoạn bắp chân trắng lạnh dù đang nóng.
Thẩm Lục Dương nhìn muốn lòi mắt.
Đành phải dán mắt vào bắp chân trắng kia và tự kiểm điểm mình có quá khát hay không.
Nhân viên đẩy họ vào phòng rồi lui. Thẩm Lục Dương còn chưa tắm đã thấy nhiệt độ không khí cao.
“Nóng quá.” Cậu kéo cổ áo choàng, lồng ngực và xương quai xanh săn chắc hiện rõ, cơ bắp theo động tác. Nhưng cậu không biết, mọi cảnh xuân đó đều rơi vào đôi mắt u sáng của anh kia.
Trong phòng suối nước nóng còn có bộ trà cụ và bàn thấp, bày điểm tâm tinh xảo. Ở đây không có ai khác, Thẩm Lục Dương dựa bàn, rót hai tách trà.
Trà vài chục ngàn nhân dân tệ, cậu uống như nước lã.
Ngược lại, Tạ Nguy Hàm ung dung ngồi đối diện. Cảnh xuân trong áo choàng phập phồng theo động tác, mỗi lần khiến Thẩm Lục Dương cảm thấy như sắp nhìn thấy, rồi lại bị che mất.
Lặp đi lặp lại mấy lần, Thẩm Lục Dương thấy thận hơi đau. Cậu cố nhìn cây nhỏ bên cạnh, đếm lá, vẫn không rõ một nhánh có bao nhiêu lá. Cậu hít sâu: “Rượu đặt sao vẫn chưa mang tới, em ra kiểm tra xem…”
Bình tĩnh lại, không ra ngoài cậu sợ không nhịn nổi mà xông vào lột hết đồ anh.
Hành lang lót gỗ, nối từng phòng, cách âm tốt nên càng yên tĩnh.
Chắc nhận ra điều đó nên cuối hành lang đặt bục đàn. Có một người đàn ông mặc tiên khí đang đàn tranh. Áo quần lượn lờ, Thẩm Lục Dương hơi lo anh ta bị say nắng.
Nhân viên phục vụ bên cạnh không biết đi đâu, cậu đi về phía bục thử vận may. Đi ngang phòng, cửa bỗng mở ra, cậu suýt đâm người ra.
Chưa kịp nhìn rõ, mái tóc xoăn to màu nâu sẫm đã đập vào mắt. Thẩm Lục Dương lùi lại, xin lỗi: “Xin lỗi.”
“Thẩm Lục Dương? Trùng hợp thật.” Giọng nữ lười biếng, gợi cảm nghe quen tai, kiểu giọng mà cậu trước đây thích đến nỗi nghe một lần khó quên.
Cậu ngẩng đầu, khi nhìn rõ gương mặt mê người trước mặt thì sững sờ: “Phục Duẫn?”
Chỉ cách lần gặp trước vài ngày, sáng nay Thẩm Lục Dương còn nghe Diêu Thi nói “Phục Duẫn có hứng thú với cậu”. Không ngờ Tào Tháo vừa nhắc Tào Tháo đến, cậu lại gặp ở đây.
Nghe giọng cậu ngạc nhiên, Phục Duẫn hờ hững nhướng mắt, hàng mi dài lướt qua vùng tối, khóe môi cong: “Hửm? Gặp tôi mà bất ngờ thế?”
Cô đóng cửa lại, trói chặt không gian chỉ còn hai người. Thẩm Lục Dương còn ngửi thấy mùi hương hoa hồng nồng nàn, là pheromone Omega lúc thả lỏng.
“Hơi hơi,” vì lời Diêu Thi trước đó, cậu bây giờ không biết nói gì. Miệng lê la trước mặt Tạ Nguy Hàm giờ như rỉ sét, nín nửa ngày mới nói: “Cô đến công tác à?”
Phục Duẫn cũng mặc áo choàng, nhưng rất lỏng, để lộ bộ đồ bơi đen bên trong, phác họa thân hình quyến rũ.
Từ lúc nhìn thấy cô, Thẩm Lục Dương không dám cúi đầu. Pheromone khiến cậu đỏ mặt, nhưng lại không tiện bỏ đi, đành đỏ tai chịu.
Nghe vậy, Phục Duẫn cười có phần thú vị, tựa hông vào một bên, mỗi động tác đều đầy phong tình: “Cậu đang lẩn tránh tôi à?”
Thẩm Lục Dương nhìn ra xa, không biết nhìn đâu, lắp bắp: “Không, tôi đi cùng bạn, muốn hỏi rượu sao chưa tới…”
Mùi thơm quá, cậu thì không phản ứng sinh lý nhưng đầu hơi choáng.
Đầu ngón tay Phục Duẫn kẹp điếu thuốc, điêu luyện châm lửa. Đôi môi đỏ mọng nhả làn khói trắng trước mắt Thẩm Lục Dương.
Cô mỉm cười: “Tổng giám đốc Ninh hẹn tôi tuần sau lên trà trang.”
“Mẹ tôi?” Thẩm Lục Dương quay lại, đập vào đôi mắt quyến rũ: “Bà ấy…”
Lời còn chưa dứt, cửa phòng bật mở lần nữa. Phục Duẫn định né, không kịp, lao thẳng vào lòng Thẩm Lục Dương.
Thẩm Lục Dương vô thức đỡ cô, còn ngơ ngác hơn cả người bị đâm. Trước mặt cậu hoa lên, trong lòng bỗng thêm một mùi thơm. Vì tôn trọng phụ nữ, cậu nhấc hai tay lên, không chạm thêm.
Diêu Thi bước ra, thấy bộ dạng hai người, ngạc nhiên nói: “Không vào trong hôn nhau à?”
Thẩm Lục Dương không ngạc nhiên Diêu Thi ở đây, cậu sốc vì lời cô nói: “Hả?”
Phục Duẫn vịn vai cậu đứng lên, tay vô tình đặt lên xương quai xanh, ánh mắt lướt trên mặt cậu, cười mà như không cười: “Không thể.”
Thẩm Lục Dương lùi lại giữ khoảng cách. Cô thuận thế dựa tới như sắp ngã.
Cậu sợ cô ngã nên đỡ một cái, vừa định nói “Cô giữ vững đi”, thì giọng trầm hơi lạnh cắt ngang suy nghĩ:
“Dương Dương, đang làm gì thế?”
_______
Lời tác giả: Toang rồi Dương Dương, ôm Omega khác trước mặt thầy Tạ, trên người cậu có mùi nước hoa của cô ấy (không phải)