Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
055.
Tác giả: Không Ô
Đồng tử Thẩm Lục Dương co rúm lại, thần trí như tan rã, chỉ còn ba chữ cuối khiến cậu khựng lại.
Giết cô ta, giết ai? Phục Duẫn?
Cậu bấu chặt tay Tạ Nguy Hàm, áp lên má mình. Dưới sự tác động của pheromone đặc sệt, môi cậu rung lên.
Một bên má tựa vào lòng bàn tay lạnh lẽo của anh, cậu bướng bỉnh nói: “Không được giết người, anh đã hứa với em.”
Tạ Nguy Hàm hơi khựng, hình như bất ngờ cậu còn biết cãi. Anh bật ra tiếng cười trầm, ánh mắt hứng thú: “Nếu tôi muốn thì sao?”
Thẩm Lục Dương dụi mạnh, rồi cúi đầu hôn lên lòng bàn tay anh. Giọng cậu lạc đi, nhưng vẫn kiên trì: “Em là lằn ranh đỏ, anh không được vượt qua em.”
Tạ Nguy Hàm cụp mắt, thương hại nhìn chú chó ngây thơ đang chống đối. Giọng anh dịu dàng xen lẫn nụ cười, nhưng lời lại lạnh tanh: “Em ngăn tôi như vậy không được đâu, Dương Dương à, đã dùng hết sức rồi ư?”
“Tôi rất thất vọng.”
Thẩm Lục Dương bật ngẩng, như học sinh giỏi luôn được 100 điểm mà bỗng bị thông báo “Em quá kém, thầy cô sắp buộc thôi học”, cậu không tin vào tai mình: “...Cái gì?”
Tạ Nguy Hàm rụt tay lại, ánh mắt vô cảm dán vào cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, giọng hạ xuống, đánh thẳng vào dây thần kinh mệt mỏi nhất: “Ngủ đi.”
Trong đầu cậu bị treo một chiếc đồng hồ thôi miên, mỗi giây tích tắc là một lần giằng co với giấc ngủ.
Thôi miên!
Thẩm Lục Dương nghiến răng, ép mình tỉnh táo, không để bị ảnh hưởng. Nhưng cảnh vật trước mắt vẫn mờ dần.
Một trực giác mách bảo cậu không được ngủ. Ngủ thì sẽ quên hết, ngủ thì anh đã hoàn thành điều mà cậu không muốn, ngủ thì chẳng còn kịp nữa.
Cậu siết chặt nắm đấm, móng tay cắm vào da thịt, để lại vết bầm. Cậu nhìn chằm chằm mảng màu cuối cùng trước mắt, dây thần kinh trong đầu giật liên hồi như tiếng “kẽo kẹt”… cho đến khi đứt phựt!
Cậu đột nhiên.
Cực kỳ.
Mẹ nó.
Không vui.
Alpha bình thường từ đâu lại yếu đuối thế này!
Thôi miên cái nỗi gì! Thôi miên gì chứ! Sao cậu phải quên sạch mọi chuyện ngay lập tức!
Đáy mắt đỏ rực, Thẩm Lục Dương đấm tay xuống bàn, cơn phẫn nộ từ lòng sâu phá vỡ sự kìm kẹp của thôi miên. Như con chó săn nổi điên, cậu lao tới, đâm thẳng vào người Tạ Nguy Hàm.
Quán tính khiến hai người ngã lăn xuống nền tatami. Thẩm Lục Dương ở trên, Tạ Nguy Hàm ở dưới.
Chú chó hiền lành bây giờ nhe nanh múa vuốt, tức giận ngồi lên người quý ông dưới thân, khí thế ngút trời. Nhưng ánh mắt lại ươn ướt, ngay cả lúc tức giận cũng khiến người ta động lòng.
“Tạ Nguy Hàm!” Cậu gằn giọng gọi cả tên lẫn họ.
Tạ Nguy Hàm nhíu mày, nằm dưới nhưng vẫn ung dung.
Trong khoảnh khắc này, nụ cười trên môi anh có độ chân thật hơn hẳn. Anh thích thú, dung túng việc Thẩm Lục Dương mạo phạm, thậm chí còn dụ dỗ cậu làm đến cùng.
“Giận rồi à?” Bàn tay anh trượt lên eo, chạy theo đường cong săn chắc rõ rệt của cậu, “Hay là muốn đi cùng tôi——”
Giọng nói nhẹ như lơ đãng, chạm đến dây thần kinh của Thẩm Lục Dương.
“Giết cô ta.”
Thẩm Lục Dương thở hổn, ngực dồn dập. Cậu chống tay lên ngực anh, ngồi dậy, hoàn toàn không ý thức được mức độ nguy hiểm. Cậu hằn giọng: “Đừng thôi miên em! Em là lằn ranh đỏ.”
Đáy mắt đỏ rực lóe lên, hai người nhìn nhau. Thân thể Thẩm Lục Dương cứng đờ, rồi đột ngột thả lỏng.
Thuật thôi miên đã bị phá bỏ. Cảnh vật trở nên rõ ràng. Đại não cũng trở lại bình thường.
Cậu hít sâu, hai tay chống lên hai bên đầu Tạ Nguy Hàm, cúi xuống nhìn anh. Bóng mình kéo dài, khiến người đàn ông hoàn toàn biến mất trong bóng đêm. Nguy hiểm lặng lẽ xuất hiện, cuốn lấy mắt cá chân con mồi.
“Anh vừa nói muốn giết người,” cổ họng cậu khàn, cau mày, “Anh không được giết người. Em không thích cô ta, em thích anh.”
Tạ Nguy Hàm hứng thú, nghiêng đầu nhìn chú chó xù lông, giọng khinh bạc, trêu chọc: “Nhưng tôi rất tức giận.”
Thẩm Lục Dương cau mày sâu hơn, quay mặt đi tránh nhìn anh, dễ dàng bị chọc giận: “Em cũng tức giận!”
Phương Dịch nói đúng, Tạ Nguy Hàm như giấc mộng quá đẹp. Nếu thích, có thể ngủ thêm chút, nhưng không thể đắm chìm, càng không thể ngủ quên.
Bởi vì anh trôi nổi bất định, như ảo ảnh giữa sa mạc, đẹp thì đẹp thật, nhưng chỉ ngắm được, không chạm tới.
Cậu từ nhỏ đã phiêu bạt, muốn một nơi để dừng chân, để nghỉ ngơi. Cậu có thể vì nơi đó mà cố gắng, vì nơi đẹp nhất, khát khao nhất của mình. Nhưng cậu cũng mệt, cũng sợ.
Cứ nghĩ: nếu nơi này vốn không thuộc về mình thì sao, vậy đi đâu. Mà nơi này còn chẳng cố định, lại bay tới bay lui, trêu ghẹo khiến cậu như con chó ngốc cứ đuổi theo…
Ngoại trừ những lúc bị sắc đẹp mê hoặc, đầu óc cậu vẫn sáng suốt. Trước kia chưa bùng nổ vì còn bị tình yêu và sắc đẹp chi phối.
Giờ tình yêu còn đó, cậu miễn cưỡng giữ lại chút lý trí khỏi sắc đẹp, muốn “khóa sổ một lần”.
Tiếng cười trầm vang lên từ dưới thân, Thẩm Lục Dương ngẩng đầu nhìn anh.
Tạ Nguy Hàm cười cong mắt, ánh mắt vui vẻ khó dấu, anh rõ ràng rất vui.
Nhưng Thẩm Lục Dương thì không vui, cậu có chút sức ép nào đâu.
“Tạ Nguy Hàm,” cậu nghiêm túc hơn, “Em đang nghiêm túc.”
“Ừm,” Tạ Nguy Hàm rút lại nụ cười, khóe môi trở nên lạnh, tay đặt lên eo cậu tăng lực, khiến cả người Thẩm Lục Dương run lên, anh nói: “Chuyện em không muốn tôi làm, tôi sẽ không làm.”
Thẩm Lục Dương không dễ bị lừa: “Nói dối. Anh vừa mới muốn thôi miên em. Trừ khi anh thề với em, anh phải luôn nghe lời em, em… Á——”
Mặt anh không đổi sắc, nhưng tay giữ chặt cậu. Thẩm Lục Dương như con thỏ gãy sống lưng, mềm nhũn ngã sấp xuống người anh.
Mặt cậu nóng bừng, muốn ngồi dậy nhưng bị đè xuống. Lặp lại nhiều lần, dưới trọng lực, hai thân thể chạm nhau ở những nơi không nên.
Cổ họng cậu khô khốc, tức giận chỉ tăng.
Cậu không nghĩ nhiều, hét lên: “Mẹ nó anh đừng có ấn eo em!”
Lời vừa thốt ra đã hối hận, định xin lỗi.
Địa vị bị khiêu khích, con ngươi Tạ Nguy Hàm đen lại. Tay kia siết cổ cậu mạnh hơn một chút. Trên dưới đảo lộn, Thẩm Lục Dương như con thỏ bị kềm cổ, không phản kháng nổi dù cao gần hai mét.
Nhưng cổ không đau, lực chỉ ở mức trấn áp hành động và trừng phạt tinh vi. Đặc quyền dành cho con mồi đặc biệt nhất, dù não đầy bất mãn, vẫn hiệu nghiệm.
Tạ Nguy Hàm thưởng thức cảnh cậu vật lộn dưới mặt đất, như ngắm bức tranh tuyệt mỹ.
Tỉ mỉ, kiên nhẫn, khám phá.
Lần đầu Thẩm Lục Dương bị vũ lực áp chế, toàn thân bối rối vài giây. Những lần thân mật trước kia, anh luôn nhường quyền chủ động cho cậu, dù quyết định thì cũng là dẫn dắt cậu.
Lần này khác hẳn, đối phương thật sự tức giận.
Giống như cậu.
Cậu tức vì bị thôi miên, vậy Tạ Nguy Hàm tức vì…
“Tôi cũng tò mò. Dương Dương, em đã làm gì tôi.”
Thẩm Lục Dương đứng hình một giây, rồi chợt hiểu ra. Có phải vì cảm xúc chưa từng có, không kiểm soát nên theo bản năng muốn đẩy ra?
Người đàn ông phủ lên cậu nét u ám. Tay siết cổ chỉ mạnh một khoảnh khắc, để lại dấu mờ sau hành động, giờ lại trượt xuống, ấm nóng, đưa đến nơi cậu không muốn.
Anh lướt tay theo đốt sống cổ, xuống tận hai xương quai xanh. Từ trái sang phải, năm ngón tay tách ra, đầu ngón nhẹ nhàng trượt xuống bên dưới.
Hô hấp Thẩm Lục Dương dồn dập, cơ thể muốn ưỡn lên. Đại não vốn còn đòi giải thích, giờ mỗi lúc càng mơ hồ. Cậu nhìn chăm chăm đôi môi đỏ mọng gần kề, yết hầu rung lên dữ dội.
“Tạ Nguy Hàm…” Cậu gọi tên anh lần nữa.
Đối phương như quên mất, tay dừng trước ngực. Hàng mi hơi cụp, che không hết vẻ nóng bỏng nơi ánh mắt.
Anh thủ thỉ như đùa: “Dương Dương, em đã có phản ứng rồi.”
Hai chân cậu vô thức dang ra, tay đưa lên che mắt anh, tai đỏ rực: “Đừng nhìn!”
Tạ Nguy Hàm rời tay khỏi ngực cậu, đặt lên khóe môi, lấy ngón tay làm bút vẽ. Khóe môi anh nhếch lên, lúc này anh bất ngờ hỏi: “Không vui vì tôi mất kiểm soát à?”
Thẩm Lục Dương cố làm ngơ. Được an ủi dịu dàng, dù chỉ một câu cũng khiến cậu mềm lòng.
Cậu thu lại nanh vuốt, ngoan ngoãn gật đầu: “Ừm.”
Ngưng một chút, cậu thêm: “Anh không được lừa em, lời hứa thì phải giữ.”
“Nếu lừa em thì sao?”
“Em sẽ rất đau lòng, có thể… khóc.”
Nam tử không dễ rơi nước mắt, chỉ là chưa bị lừa bao giờ.
Tạ Nguy Hàm như không nghe. Đồng tử co rút, tụ lại trên đôi môi đang rung, mọi suy nghĩ chỉ tập trung nơi đó. Nơi đôi môi đỏ rực ấy đã cố vươn tới.
Anh cười, mắt nheo lại. Động tác lại thô bạo khác hẳn. Ngón tay lách vào miệng, khuấy đảo rồi kẹp lấy lưỡi cậu.
Anh nhìn chú chó không khép được miệng, van anh buông ra, cậu phải nắm lấy cổ tay đối phương, muốn kéo mà không dám dùng lực.
Nước bọt chảy xuống khóe miệng. Đáy mắt đỏ thẫm sâu hun hút, tối tăm. Pheromone hoang dã bất ngờ im lặng, như lúc đầu trước cơn bão.
Thẩm Lục Dương buộc phải há miệng. Cậu cố nắm tay anh, nhưng ngón tay kia vẫn trong miệng cậu. Tay lạnh dần ấm, nước bọt chảy, cổ họng chỉ còn biết phát ra những tiếng khó chịu. Cậu chỉ còn thở bằng mũi.
Mùi ngạt kéo từ khoang miệng, bụng dưới nóng ran, tê dại lan xuống bắp chân… Cậu co gối, vô thức đạp nhẹ lên sàn.
Khi khóe mắt chảy nước mắt, bắt đầu nôn khan, ngón tay bóng loáng mới rút ra. Những nụ hôn nhẹ rơi quanh tai cậu, giọng trầm như lời thì thầm tình nhân, cuốn đi dè chừng, chỉ còn đam mê: “Tôi hứa với em.”
Tim Thẩm Lục Dương thót một cái, cố suy nghĩ: “Không… nuốt lời?”
Anh hôn ướt má cậu, che đi ánh mắt u ám: “Không nuốt lời.”
“Thề hả?”
“Thề.”
Mắt cậu sáng lên, định nói gì đó rồi thôi. Một lúc sau, đôi môi tê dại nói: “Sau này không được thôi miên em.”
Con ác quỷ hào phóng đáp: “Được.”
Thẩm Lục Dương được vuốt như cưng chiều, đầu óc chưa kịp tỉnh.
“Còn gì nữa không?”
“Gì ạ?”
“Thứ em muốn.”
“Còn… tạm thời hết rồi.”
Nụ hôn Tạ Nguy Hàm cuối cùng cũng phủ lên môi, nhẹ nhàng cúi xuống, để lộ bản chất dữ dội phía sau vẻ tao nhã.
“Vậy tôi phải bắt đầu thu phí rồi.”
Thẩm Lục Dương nhắm mắt hưởng thụ, đầu óc vẫn chưa kịp hiểu.
Phí gì? Hôn cũng phải trả tiền?
Trong lúc môi lưỡi quấn quýt, chân cậu vô thức cọ vào eo anh, mơ hồ hỏi: “Ưm… gì cơ?”
Tạ Nguy Hàm chạm môi dưới cậu, hai tay đưa cậu lên, hơi dùng sức, khiến Thẩm Lục Dương quay lưng lại phía anh.
Nụ hôn bị buộc dừng. Cậu quay đầu, đối diện đôi mắt đỏ thẫm: “Làm gì thế?”
Điên cuồng trong đáy mắt chưa hề giảm. Anh hôn nhẹ, báo hiệu màn cưng chiều kết thúc.
Ngón tay anh như vô tình vén áo choàng tắm của cậu, phía hai bên, kéo áo bung ra.
Thẩm Lục Dương là người thẳng, nhưng chỉ với những người bình thường. Trước mặt Tạ Nguy Hàm — người cậu đã hôn, đã ôm, đã gần kề — cậu vẫn thấy ngại.
Mặt cậu đỏ bừng. Định cúi xuống che áo, ánh mắt chợt bắt gặp chiếc gương toàn thân không xa.
Kiểu dáng cổ điển, mặt gương vốn mờ mà giờ trong vắt, phản chiếu tư thế bối rối của cậu và ánh mắt nặng trĩu của Tạ Nguy Hàm phía sau.
Hơi thở nhẹ phả lên gáy, trực giác báo có gì đó nguy hiểm muốn né, nhưng lại bị giữ chặt trong lòng.
Vừa nãy còn kiêu ngạo muốn chống đối, giờ cậu liền co rúm lại. Cậu nuốt nước bọt: “Muốn… đánh dấu à? Thầy Tạ, chỗ này… không hợp lắm đâu——”
Cằm bị giữ lại, buộc phải nhìn vào gương. Chóp mũi anh lướt qua điểm sau gáy, giọng khàn và cảnh cáo: “Không phải em thích ‘uống rượu’ nhất à?”
Nửa người cậu tê rần, mặt đỏ như chảy máu.
Từ “uống rượu” nghe sao cứ… không đứng đắn chút nào.
________
Lời tác giả: Đánh dấu trước gương, để Dương Dương tận mắt nhìn mình bị chinh phục, để lại ấn tượng sâu sắc (uống trà.jpg)
Dương Dương cả giận mắng thầy Tạ, thầy Tạ tức nhưng không nỡ làm đau Dương Dương thật, thế là bắt nạt (uống trà.jpg)
Vở kịch nhỏ, không liên quan chính văn:
Dương Dương: Tôi không vui!
Phương Dịch: Tôi nói đúng chứ!
Dương Dương: Không choảng nhau thì chuyện này không xong!
Phương Dịch: Xông lên. Mẹ nó! Xông lên—— cậu xông lên đi, hả? Hả???
Dương Dương (thỏa mãn): Anh ấy dỗ tôi rồi! Dịu dàng quá!
Phương Dịch: …Tôi @#¥#¥%#¥%…