Đêm chung giường, ngày đối mặt

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

059.
Tác giả: Không Ô
Tắm xong, Thẩm Lục Dương sảng khoái bước vào phòng ngủ sau khi làn hơi nóng hong khô người. Cậu mới ngước mắt lên đã thấy Tạ Nguy Hàm tựa vào đầu giường lật sách. Cậu chết trân trong hai giây.
Ồ!
Là mày, là mày, chính là mày, cái người đã đặt một chiếc giường!
Hôm qua cậu ngất lịm, hoàn toàn không có chút ký ức nào về việc chung chăn chung gối…
Thẩm Lục Dương đưa ánh mắt ra khỏi bóng dáng mặc đồ ngủ đen, cố giả vờ điềm tĩnh nằm xuống, ngay ngắn thẳng thớm, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim. Cậu nói với giọng đứng đắn: 'Thầy Tạ, em ngủ trước đây.'
Tạ Nguy Hàm lặng lẽ đi qua, ánh mắt lướt qua vành tai ửng đỏ của cậu, thu hết vẻ căng thẳng thấp thỏm kia vào đáy mắt, rồi mới khẽ cong môi, vươn tay tắt đèn đầu giường.
'Ngủ ngon.'
Vầng sáng ấm áp biến mất, phòng ngủ chìm vào bóng tối. Cặp thị giác mất đi, thính giác bỗng bị phóng đại, hai luồng pheromone trong không khí trở nên rõ ràng đến lạ, gợi lại ký ức nóng bỏng và tiếng tim đập thình thịch…
Thẩm Lục Dương cứng đờ, lật người quay lưng về phía Tạ Nguy Hàm, bắt đầu đếm cừu từ đầu.
Một con, hai con, ba con… mau ngủ đi…
Nệm phía bên kia lún xuống, con cừu thứ mười ba của Thẩm Lục Dương chết yểu. Tất cả giác quan nhạy lên, cảm nhận từng động tĩnh bên kia. Sau cú lún ngắn ngủi, chiếc giường sau lưng trở nên im ắng trở lại, ngay cả hơi thở cũng nhẹ đến gần như không nghe được.
Cậu dịch chân, định quay đầu qua nói một câu ngủ ngon, nhưng nghĩ lại mình vừa mới nằm như vậy, quay qua rồi lại quay lại thì hơi kỳ, mà nói ra lúc này… càng sai.
Cậu hít một hơi thật sâu, hương rượu vang đỏ nồng đậm kích thích dây thần kinh đang buồn ngủ. Vài giây sau, cậu lại lật người.
Bóng tối giảm thị lực, chỉ thấy được đường nét người đàn ông hít thở lên xuống. Cậu vô thức kéo lại gần, thì thầm: 'Thầy Tạ, ngủ ngon.'
Tạ Nguy Hàm mở mí mắt, thản nhiên nhìn cậu. Mặt anh trong đêm không rõ, nhưng giọng lại dịu dàng mang nét buồn ngủ: 'Ngủ ngon.'
Thẩm Lục Dương mãn nguyện nhắm mắt lại, cũng không biết mình ngủ lúc nào. Sáng hôm sau tỉnh dậy, cậu đang rúc trong lòng đối phương với tư thế ngang ngược vô cùng, hận không thể treo cả tay cả chân lên người Tạ Nguy Hàm.
Cậu cứng đờ vài giây, rồi lập tức tỉnh ngộ – sau này ngày nào cũng ngủ chung, ôm một cái thì có gì là lạ!
Sau khi Tạ Nguy Hàm mở mắt, hành động bình thản hôn nhẹ lên trán cậu càng khiến cậu đỏ mặt tim đập, thêm phần tin tưởng vào suy nghĩ của mình.
Sáng sớm tới trường Nhất Trung, bốn giáo viên đều hỏi han về chuyện Thẩm Lục Dương hôm qua 'cảm cúm sốt cao nên không thể họp'. Cậu cảm ơn từng người, cuối cùng là Diêu Thi. Đôi mắt cô rành rành có ý nghi vấn, nhưng Thẩm Lục Dương không cho cô cơ hội.
Một kẻ vô tâm như cậu thỉnh thoảng cũng nhớ lâu. Tạ Nguy Hàm đang đứng ngay sau lưng, cậu mà điên mới đi kể lể với Diêu Thi, 'bạn thân của Phục Duẫn'.
Cậu không sợ Tạ Nguy Hàm ghen, nhưng những hành động anh sẽ làm sau khi ghen… cậu vẫn chưa chuẩn bị được.
Đau lắm…
Hôm qua là tham quan học hỏi, sáng nay ban giám hiệu dẫn họ đi họp, với mục đích 'trao đổi tình hình giảng dạy hiện tại, thảo luận phương án giảng dạy tối ưu'. Thẩm Lục Dương nghe mấy giáo viên phát biểu, đại khái là tụ tập lại nói những lời trừu tượng nhưng ra vẻ ta đây, tranh ai nói hay hơn.
Cả buổi sáng, Thẩm Lục Dương bỏ qua bộ lọc fanboy, rút ra kết luận: Tạ Nguy Hàm nói hay nhất. Vì những lời anh nói không chỉ kiểu ta đây, mà thật sự có ích.
Từ lúc lơ đễnh, Thẩm Lục Dương bất giác cầm bút ghi lại trọng điểm. Cậu viết suốt buổi sáng, đến khi hội nghị kết thúc, tay đã mỏi nhừ.
Trưa ăn cơm với lãnh đạo trường, Tạ Nguy Hàm thấy cậu cứ lặp động tác 'nắm chặt tay, buông ra', liền hỏi có chỗ nào không thoải mái không.
Thẩm Lục Dương nghiêng qua gần anh, hạ giọng: 'Em ghi năm trang ghi chú, suýt nữa là theo không kịp.'
Tạ Nguy Hàm nhướng mày: 'Em có thể về nhà hỏi tôi, không cần vội ghi như vậy.'
Cậu sững ra: '…Ừ nhỉ!'
Hôm nay chỉ họp buổi sáng, buổi chiều lãnh đạo trường Nhất Trung tiễn họ về đơn giản. Theo kế hoạch, tối nay về Lan Giang, ngày mai là thứ Hai, không ảnh hưởng việc đi làm.
Đúng là dân đi làm lâu năm.
Từ trường ra, Thẩm Lục Dương và Tạ Nguy Hàm như thường lệ tách ra khỏi bốn giáo viên kia.
Về khách sạn, Thẩm Lục Dương chợt nhận ra, cậu hình như vẫn chưa được thấy cơ thể Tạ Nguy Hàm. Mối quan hệ đã thân hơn, còn 'làm' rồi, nhưng cậu không mảnh vải che thân, còn anh thì vẫn mặc áo choàng tắm.
Cậu chẳng thấy được gì.
Thẩm Lục Dương thở dài, tự an ủi.
Bầu không khí lúc đó căng thẳng quá, chứ nếu không cậu mà trực tiếp đề nghị xem, Tạ Nguy Hàm tám phần sẽ cho xem. Kể cả không cho xem, anh cũng sẽ nói lý do.
'Sao thế?' Tạ Nguy Hàm nhìn, chú chó lớn nhà anh kể từ khi vào khách sạn đã thở dài mấy lần, trông ủ rũ.
'Dạ? Không có, không có!' Thẩm Lục Dương vội phủ nhận, có chút chột dạ như vừa nghĩ bậy bị bắt. Cậu nhìn thẳng vào mắt anh, giả vờ như mình chẳng nghĩ gì, vội đổi chủ đề: 'Sau khi về Lan Giang, em phải về nhà một chuyến, đưa đồ cho bố mẹ em đã.'
Tạ Nguy Hàm biết cậu còn mua quà khác, nghe vậy gật đầu, không đào sâu thêm. Cậu thở phào, sờ mũi, không dám nghĩ linh tinh giữa ban ngày nữa.
Lên lầu lấy hành lý, xuống lầu trả phòng, ra bãi đậu, làm luôn. Thẩm Lục Dương nhìn về chỗ cậu đã đạt '50%', tay chống lên cửa xe, có chút lưu luyến.
Tạ Nguy Hàm từ sau tiến tới, nhìn theo tầm mắt cậu, giọng ôn hoà: 'Chưa chơi đủ à?'
Thẩm Lục Dương gật đầu, nói vu vơ: 'Vẫn chưa đi tắm suối nước nóng.'
Tạ Nguy Hàm ý vị: 'Lần sau đến, tôi đi tắm suối nước nóng với em.'
Lúc đó cậu mới nhận ra, tối hôm ấy hai đứa đã ngầm gắn 'tắm suối nước nóng' với 'chuyện kia'. Lời vừa rồi của cậu chẳng khác nào nói với anh: 'Em chưa 'làm' đủ đã về rồi! Tiếc quá!'
'Không phải, em không có,' cậu gãi tai, mặt đỏ bừng, giải thích lắp bắp, 'Em không có ý đó, em chỉ là… thật sự muốn tắm suối nước nóng thôi…'
Thực ra không đơn thuần lắm, cậu vốn ôm mục đích xấu là muốn lột đồ anh.
Ôi trời, cậu đúng là không biết xấu hổ.
Tạ Nguy Hàm đặt kiện cuối vào xe, đóng cốp lại. Tấm lưng trong bộ vest phập phồng theo động tác, là sự kết hợp của sức mạnh và tao nhã, khiến người ta bất giác nhìn vào đường eo lưng anh.
Anh quay lại, cười nhạt: 'Không thích à?'
Thẩm Lục Dương không thể giải thích bằng lời, thấy thái độ cảm thông bao dung từ đối phương, càng thấy mình như cầm thú: 'Không phải, hầy, không phải cái đó, mà là cái kia…'
Không phải là không thích, mà là cậu chỉ muốn lột đồ, chưa muốn giao lưu sâu.
Ánh mắt Tạ Nguy Hàm lướt qua sau lưng cậu, rồi thu về. Anh cụp mắt, cười khẽ: 'Tôi còn tưởng em ghét việc thân mật với tôi.'
Từ 'ghét' nghiêm trọng, Thẩm Lục Dương lập tức phản bác: 'Không thể nào!'
Cậu bước tới, đứng trước mặt anh, 'Anh xem, em chỉ ước… được dính lấy anh thôi.'
Ánh mắt Tạ Nguy Hàm vẫn dịu dàng, dường như lời cậu nói không quan trọng, cậu nói gì cũng được anh im lặng dung thứ. Thẩm Lục Dương ngẩng đầu, bắt gặp đôi đồng tử sâu thẳm đen láy, hơi thở khựng lại.
Họng cậu trượt lên, rồi nắm lấy vai Tạ Nguy Hàm, rướn người tới gần. Thấy anh không đẩy ra, cậu mạnh dạn hôn. Cậu dùng một cách hết mình chứng minh mình chỉ ước dính lấy anh.
Mi mắt Tạ Nguy Hàm cụp xuống, che đi nụ cười nơi đáy mắt. Tay đặt trên cửa kính di chuyển lên vai cậu. Anh hơi cúi, hé môi, làm sâu thêm nụ hôn.
Thẩm Lục Dương theo đó nhắm mắt lại, hai tay vòng ra sau ôm lấy vai anh, cũng mở miệng, để đối phương trêu đầu lưỡi, tạo cảm giác như điện chạy qua. Cậu ngẩn ra một lúc rồi vụng về đuổi theo, kế đó phát ra tiếng nức nở từ cổ họng.
Trong góc tối bãi đậu, người đàn ông tuấn mỹ trong bộ vest phẳng một tay nâng cằm 'bạn đời', hơi cúi người. Tay kia siết lấy vòng eo thon gọn, dùng kỹ thuật điêu luyện nhưng dịu dàng hôn đến mức người ta thở hổn, lưng cứng lại, thưởng thức dáng vẻ vừa khao khát áp lại vừa khó chống cự của cậu.
Khi được buông ra, đầu óc Thẩm Lục Dương vẫn mơ màng. Lồng ngực phập phồng, cậu định dùng môi chà vào cổ Tạ Nguy Hàm thì nghe tiếng bước chân sau lưng nên ngừng.
Một giọng nữ hơi khàn quen thuộc vang lên, cười khẽ: 'Tôi đến không đúng lúc à?'
Cằm Thẩm Lục Dương vẫn gác trên vai Tạ Nguy Hàm. Nghe vậy, cậu ngẩn ra vài giây, rồi chậm quay đầu lại.
Phục Duẫn mặc váy dài màu xanh rêu, đi giày cao gót, đứng cách họ năm mét, khí chất gợi cảm trưởng thành. Ánh mắt cô đầy hứng thú, lướt từ trên xuống dưới hai người.
Thẩm Lục Dương phản ứng, thầm 'vãi chưởng'. Cậu muốn tách ra, nhưng nhớ mình đã bảo với Tạ Nguy Hàm là không ghét, giờ thấy Phục Duẫn mà tách ra thì quá đểu. Cậu quyết định theo lao, giọng khàn giơ tay chào rất trang trọng: 'Chào buổi tối.'
Phục Duẫn nhướng mày: 'Chào buổi tối.'
Cô đổi giọng, cong môi đỏ: 'Lần trước tôi đã mạo phạm, không ngờ anh Thẩm và thầy Tạ lại có quan hệ như vậy. Anh Thẩm mị lực quá lớn, khiến tôi không kìm lòng được.'
Thẩm Lục Dương thật sự không biết mị lực mình lớn đến thế nào. Theo lẽ, chị đại như Phục Duẫn lẽ ra nên thích người trưởng thành, ví dụ như… Tạ Nguy Hàm.
Cậu chớp mắt.
Logic này không sai. Phục Duẫn bị gì ở cậu, những gì cậu có, Tạ Nguy Hàm đều có, còn hoàn mỹ hơn.
Tổng kết: Phục Duẫn muốn lợi dụng cậu để tiếp cận Tạ Nguy Hàm?
Thẩm Lục Dương cảm thấy mình đã nhìn thấu bộ mặt thật, kịp phát hiện chướng ngại trên con đường theo đuổi, nét mặt với Phục Duẫn thay đổi.
Phục Duẫn bị ánh mắt cậu nhìn đến muốn cười, cô nghiêng đầu, chớp mắt với cậu.
Thẩm Lục Dương: '…' Cô chớp mắt với Tạ Nguy Hàm, đúng là cô thích anh ấy.
Cậu định áp dụng chiêu 'Tôi đã theo đuổi anh ấy, anh ấy đồng ý, cô không được xen', thì nghe Tạ Nguy Hàm mỉm cười, giọng lịch sự xa cách: 'Cảm ơn, Dương Dương đúng là rất xuất sắc.'
Anh thẳng thắn nhận lời khen từ góc độ 'người yêu'.
Phục Duẫn nở nụ cười hứng thú, rời ánh mắt hai người, bước về phía chiếc xe bên cạnh. Khi ngang qua Thẩm Lục Dương, cô nói câu chúc phúc đầy ẩn ý: 'Cứ từ từ tận hưởng, tôi rất để ý cậu đấy.'
Thẩm Lục Dương lấy thân che trước mặt Tạ Nguy Hàm, lịch sự cười: 'Sẽ thế.'
Báo động được giải trừ.
Về Lan Giang, Tạ Nguy Hàm đưa Thẩm Lục Dương về nhà trước. Không muốn làm chậm cậu, anh cũng không lên nhà.
Thẩm Lục Dương đúng là có việc. Hành lý chưa dọn, cậu thay đồ rồi đi đưa đồ cho Ninh Uyển Xu và Thẩm Đường Bình.
Vừa nhận tin nhắn bà ngoại báo đã đưa Thẩm Chấn Triết vào miền Nam, quyết để con trai nếm mùi đau khổ, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Ở nhà chỉ có Ninh Uyển Xu. Bà thấy con về, bất ngờ vui sướng, bảo người giúp việc nấu cơm, còn muốn xuống bếp. Thẩm Lục Dương vội cản lại, đưa quà: 'Mẹ, con chọn cho mẹ và bố, không biết mẹ có thích không.'
Ninh Uyển Xu mấy khi được con tặng quà, cảm động đến rơi nước mắt. Nếu không bị cản, bà đã tháo dây chuyền trên cổ để đeo mặt dây chuyền con trai tặng.
Trên bàn cơm, hai mẹ con vừa ăn vừa nói chuyện. Không biết cậu lỡ câu nào, câu chuyện đột ngột chuyển sang hôn nhân đại sự của cậu.
'Chuyện này không phải mẹ cố ý giục,' Ninh Uyển Xu múc canh cho cậu, 'Chỉ là mẹ lớn tuổi rồi, không thể chăm con cả đời. Nếu con lập gia đình, hai người nương tựa nhau sẽ tốt hơn cuộc sống một mình, đúng không?'
Thẩm Lục Dương nghĩ đến Tạ Nguy Hàm, đúng là rất biết chăm sóc. Cậu không nhịn được cong môi gật đầu: 'Vâng ạ.'
Ninh Uyển Xu cười: 'Cục cưng, người mà lần trước con nói với mẹ là đã có người trong lòng ấy, giờ thế nào rồi?'
Nhắc tới Tạ Nguy Hàm, Thẩm Lục Dương ngẩn ngơ: 'Ừm… thành công rồi, một nửa ạ.'
Ninh Uyển Xu khựng lại, không hiểu 'thành công một nửa' là sao.
Thẩm Lục Dương giải thích: 'Con vẫn đang theo đuổi anh ấy, anh ấy cũng có cảm tình, nhưng vẫn thiếu một chút, cần con tiếp tục nỗ lực.'
Ninh Uyển Xu không hiểu rõ xu hướng yêu đương giới trẻ, nhưng nói: 'Thành công một nửa thì không còn xa đến thành công hoàn toàn. Giờ con có thể nói cho mẹ biết người đó là ai chưa?'
Thương con lo lắng, bà chỉ sợ cậu bị lừa. Con trai bà vốn đơn thuần, tài sản không ít, dễ bị kẻ xấu nhắm tới. Lừa tiền không sao, bà sợ con đau lòng.
Thấy cậu do dự, bà nhớ tới lời chồng: 'Thằng nhóc đó lừa bà đi! Nó nói có người thương là có thật à? Mấy người cứ giục mãi khiến nó áp lực, vội gì chứ.'
'Nếu không tiện thì mẹ không hỏi nữa, con cứ cố gắng,' Ninh Uyển Xu cười an ủi, sợ cậu áp lực, liền đổi chủ đề, 'Con đi công tác lần này cùng đứa trẻ nhà họ Tạ kia à?'
Trái tim Thẩm Lục Dương vừa buông ra lại treo lên: 'Vâng, trường sắp xếp ạ.'
'Hôm kia mẹ tình cờ gặp bố nó, cũng tìm hiểu chút về nhà họ Tạ. Dù thằng bé đang học, nhưng tài sản đứng tên không ít, một phần cổ phần công ty cũng nằm trong tay nó. Sau này vợ chồng họ Tạ rút về tuyến hai, nó chính là người nắm quyền. Xét về gia thế, đây là đối tượng kết hôn vô cùng hoàn hảo,' Ninh Uyển Xu đùa, 'Mẹ có xin số bố nó rồi, nếu con có ý với nó, mẹ giúp kết nối.'
Thẩm Lục Dương choáng ngợp trước tình tiết đột phá.
'À đúng rồi,' Ninh Uyển Xu đặt thìa xuống, nhìn cậu mong đợi, 'Nhà họ Tạ sắp tới có tiệc tối, mời mẹ. Hôm đó bố con bận, con đi cùng mẹ nhé?'
Thẩm Lục Dương ngơ ngác: '…Hả?'