Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến
Đêm tiệc nhà họ Tạ
Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
062.
Tác giả: Không Ô
Nhìn năm "cục nợ" nhỏ xông vào lớp ngồi ngay ngắn, Thẩm Lục Dương mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ ra hiệu với thầy: "Thầy Tạ, em về trước nhé."
Tạ Nguy Hàm chậm rãi liếc qua, đôi mắt anh hơi hạ xuống che đi vài phần vui vẻ.
Anh bình thản nói: "Đi đi."
Thẩm Lục Dương giơ tay chữ V rồi quay người về văn phòng.
Vừa ngồi xuống, một thanh sô cô la được quẳng lên bàn, cậu ngẩng đầu.
Khương Noãn Vũ cũng đang ngậm một thanh, cô không buồn ngẩng đầu: "Mỗi người một cái."
Thẩm Lục Dương "Ồ" một tiếng, xé vỏ rồi nhét vào miệng, kéo dài giọng: "Cảm ơn cô Khương."
Khương Noãn Vũ liếc cậu, mặt không cảm xúc: "Cậu trúng thưởng à?"
Thẩm Lục Dương giật mình giữa lúc nhai sô cô la: "Hả?"
Khương Noãn Vũ híp mắt: "Miệng cười toe toét đến nơi rồi kìa."
Thẩm Lục Dương vội che miệng, nhướn mày: "Đâu có."
Vừa vào tiết thứ ba buổi chiều, Chiêm Tĩnh Diệu đã kéo Thẩm Lục Dương đi luyện tập, kéo theo cả "phụ huynh thỏ" Tạ Nguy Hàm.
Đàn người rồng rắn đi đến tòa nhà nghệ thuật, giữa đường còn gặp vài lớp khác cũng hướng về phía đó. Rõ ràng thời gian luyện tập đã được ấn định.
Đến nơi, Chiêm Tĩnh Diệu xác nhận lần nữa với mọi người: "Mọi người đã thuộc lời thoại hết chưa?"
Bành Tuấn mặt nghiêm, gật đầu: "Rồi."
Lê Thân Vũ chỉ ừ một tiếng.
Các vai phụ nhí cũng đồng loạt gật đầu.
Ánh mắt Chiêm Tĩnh Diệu liếc qua hai vị phụ huynh, sau khi thấy họ đã chắc chắn, cô bé chọn một góc không quá lộn xộn trên sân khấu để phân vị trí đứng.
Trên đường đi, Thẩm Lục Dương đã xem lại lời thoại của mình, đoạn thoại cũng không nhiều, hôm trước đã nhớ gần hết.
Để nhanh chóng nhập vai, Chiêm Tĩnh Diệu mang theo đôi tai của hai nhân vật chính, giờ đang run run đưa cho anh Bành của mình.
Thẩm Lục Dương đứng sát Tạ Nguy Hàm, huých cùi chỏ vào tay anh rồi khe khẽ nói: "Cái tai kia nhìn gần càng moe á, Tuấn Tuấn sắp tức xì khói rồi."
Tạ Nguy Hàm hơi nghiêng đầu, giọng thấp hỏi vào tai cậu: "Em thích cái đó à?"
Tai Thẩm Lục Dương lăn tăn, cậu rụt vai trái lại nhưng không né, hoàn toàn không nhận ra chuyện gì nguy hiểm, gật đầu: "Ai đeo cũng đáng yêu hết, em cũng muốn mua một cái rồi."
Nếu được đeo cho Tạ Nguy Hàm, ngày nào cũng ngắm…
Ôi trời.
Con người gan to đến thế sao.
Hàng mi Tạ Nguy Hàm hạ xuống, anh nhếch môi mỉm cười không rõ ý: "Đáng yêu thật."
Sau mấy lần dỗ ngọt, Bành Tuấn mới chịu đội lên đầu. Chiêm Tĩnh Diệu dẫn cả đoàn chạy lại lời thoại một lượt, ngoài vài câu Bành Tuấn nói hơi cứng thì không có vấn đề gì lớn.
"Vậy chúng ta diễn thử một lần nhé," Chiêm Tĩnh Diệu cầm kịch bản chỉ đạo, "Đến đoạn hai vị phụ huynh chạm mặt nhau. Sói phải diễn thật ngông nghênh, bất cần, còn phụ huynh thỏ thì ngược lại, phải tỏ ra lạnh lùng, xa cách để tạo tương phản với con sói vô tư kia. Sói khiêu khích trước, rồi bị thỏ một chiêu chế ngự… Động tác này ta thống nhất là bóp cổ họng cho ngầu là được. Hai thầy thấy ổn không ạ?"
Thẩm Lục Dương rất tự tin vào dây thần kinh vận động của mình và Tạ Nguy Hàm: "Không vấn đề gì, thầy Tạ cũng chẳng có vấn đề gì đâu."
Chiêm Tĩnh Diệu lẩm bẩm: "Sao thầy biết thầy Tạ không có vấn đề gì."
Thẩm Lục Dương không nghe rõ: "Cái gì cơ?"
Chiêm Tĩnh Diệu vội xua tay: "Không có gì không có gì ạ."
Nhân vật chính diễn trước, Thẩm Lục Dương đứng bên theo dõi say sưa.
Chú thỏ lạnh lùng "cool ngầu" nhặt một con sói bị thương, vừa ghét vừa ngang ngược kéo về, lén giúp sói dưỡng thương. Sau khi đối phương hỏi: "Không sợ tao ăn thịt mày à?", thỏ ta kiêu ngạo đáp: "Mày đập lại tao à? Tám trăm năm nữa nhé!" (Bành Tuấn diễn câu này cực chuẩn).
Con thỏ vì sức mạnh phi thường và tính khí nóng nảy nên từ nhỏ không có bạn bè. Lần đầu tiên gặp một loài động vật không sợ mình như sói, nó dần có cảm giác dựa dẫm và tình bạn. Nhưng nó lại cứng miệng chối bay, khi sói nói trúng tim đen: "Mày không nỡ để tao đi", liền đấm nát tảng đá bên cạnh, cảnh cáo: "Đừng nói bừa."
Cả tháng trời bị nhồi cà rốt, sói dần hồi phục. Nó ghi nhớ mùi hương trên người thỏ, rồi lặng lẽ rời đi vào đêm. Sau đó, thỏ đến thì chỉ thấy một ổ cỏ được xếp gọn và mùi hương của sói còn vương lại.
Thỏ tức điên, phá nát ổ rồi thất thần về nhà. Bố thỏ phát hiện, hỏi mãi mới biết chuyện con sói, bèn cấm tiệt không cho thỏ gặp sói nữa.
Sói về nhà toàn mùi thỏ. Bố sói vô tâm tưởng con trai đi tìm vợ, vừa nói: "Con tự đi kiếm gì ăn đi, bố đi hẹn hò đây" thì ngửi thấy mùi thỏ. Ông chẳng ngần ngại khen: "Biết tự đi bắt thỏ rồi à, giỏi lắm!"
Sói tìm thấy thỏ đang đào củ cải, muốn làm quen. Thỏ đang tức giận lao vào đánh, nhưng không thắng. Bố thỏ xuất hiện, xử lý sói gọn gàng.
Sói mình đầy thương tích kéo về nhà, lúc này bố mới phát hiện chuyện không ổn. Sau khi hỏi rõ, ông thấy con trai chính là niềm tự hào của tộc sói, vậy mà lại muốn kết bạn với thỏ!
Bố sói dẫn con trai đi xin lỗi thỏ, dọa cả đám động vật nhỏ chạy tán loạn mới tìm được thỏ và bố thỏ. Bố sói bị vẻ ngoài bí ẩn, điển trai của bố thỏ mê hoặc, vừa bảo con trai dụ thỏ đi chỗ khác, vừa lân la "dán dán", rồi bị bóp cổ lôi về ổ "tâm sự thâu đêm"…
Cuối cùng, thỏ và sói trở thành bạn thân, bố sói và bố thỏ cũng thành bạn tốt.
Diễn xong, Thẩm Lục Dương thấy kịch bản thật ổn, cái kết đại đoàn viên khiến người ta thấy vô cùng ấm áp.
Chiêm Tĩnh Diệu sửa vài lỗi nhỏ cho mấy bạn học sinh, rồi quay sang nhìn hai thầy bằng ánh mắt sùng bái: "Quá hoàn hảo! Hai thầy vất vả rồi ạ!"
Thẩm Lục Dương sờ tai của Bành Tuấn, hỏi: "Của bọn thầy với của mấy đứa cùng loại à?"
Chiêm Tĩnh Diệu đưa tai sói cho Tạ Nguy Hàm: "Chất liệu giống nhau, nhưng màu sắc và kích cỡ khác, cái của thầy đậm và to hơn một chút."
Thẩm Lục Dương rất hài lòng, còn định lên mạng mua một cái y y như vậy: "Tai của thầy với thầy Tạ bao giờ xong?"
"Trong tuần này là xong ạ!"
"OK, khi nào xong báo thầy nhé."
Tan làm về, trời lạnh, Thẩm Lục Dương ghé siêu thị mua đồ nấu lẩu. Vừa thả thịt viên vào nồi thì điện thoại reo hai tiếng.
Tin nhắn của Ninh Uyển Xu.
– Cục cưng, mẹ đặt may cho con một bộ vest mới rồi.
– [Hình ảnh.jpg]
– Hôm dự tiệc, con trai mẹ chắc chắn là đẹp trai nhất.
– Đúng rồi, thời gian là 7 giờ tối ngày mùng 9 nhé, mẹ qua đón con.
Thẩm Lục Dương vỗ đầu, hóa ra lại quên mất chuyện này. Không biết hôm đó Tạ Nguy Hàm có đi không.
Cậu quyết định không nói trước. Nếu gặp thì cứ coi như bất ngờ.
Chớp mắt đã đến ngày mùng 8, kỳ thi tháng lần hai học kỳ một khối 11 trường Ngũ Trung Lan Giang.
Lần này Thẩm Lục Dương và Khương Noãn Vũ coi thi cùng một phòng.
Cô Khương có oán niệm sâu sắc với công việc còn tệ hơn tăng ca này. Cô lạnh như băng ngồi trên bục giảng, Thẩm Lục Dương nhìn mà thấy tội cho mấy học sinh bàn đầu.
Cậu rút túi đựng đề thi, lẩm bẩm mấy câu như thường lệ: "Làm bài cẩn thận nhé, đừng căng thẳng, chỉ là thi tháng thôi…"
Một ngày trôi qua nhanh, sáng hôm sau, Thẩm Lục Dương và Khương Noãn Vũ – người đã mỏi mệt sau buổi coi thi – lại cố gắng trụ tới cuối buổi sáng, thu bài rồi vội về văn phòng để chấm bài – một khối lượng công việc lớn hơn đang đợi.
Vừa vào cửa, Thẩm Lục Dương thấy Tạ Nguy Hàm đã mặc áo khoác gió dáng dài, bàn làm việc gọn gàng.
Cậu buột miệng: "Anh đi đâu đấy?"
Tạ Nguy Hàm nhìn cậu, bình thản nói: "Nhà tôi có chút việc, chiều nay tôi không ở trường nữa."
Thẩm Lục Dương chưa kịp đặt xấp bài thi xuống đã tiến lại gần: "Tối tự học anh cũng không về à?"
Tạ Nguy Hàm mỉm cười: "Ừm, tôi đổi ca với cô Cung rồi."
Thẩm Lục Dương "Ồ" một tiếng, đoán anh phải đi chuẩn bị cho bữa tiệc, cũng không thấy thất vọng, dù sao lát nữa cậu cũng phải qua đó: "Nhà em cũng có chút việc, tối tự học em không về, em đổi với cô Khương rồi."
Tạ Nguy Hàm xoa tóc cậu, khóe môi cong: "Tôi đi đây."
"Vâng, anh lái xe cẩn thận."
"Em cũng vậy."
Cửa đóng lại với tiếng "cạch".
Thẩm Lục Dương chớp mắt, giơ tay bắt chước hành động Tạ Nguy Hàm xoa tóc. Tay cậu không sướng bằng tay anh, rõ ràng to gần bằng nhưng vẫn khác.
Khương Noãn Vũ thu tầm mắt lại, tâm trạng vốn đã mệt sau hai ngày nay càng thêm cạn lời. Cô không hiểu mình đã tạo nghiệp gì mà phải chứng kiến cảnh này. Đến mức đi đâu cũng phải báo cáo cho nhau nhưng vẫn giữ được quan hệ mập mờ không rõ ràng, cũng tài thật.
Chấm bài cả buổi chiều, Thẩm Lục Dương xin về sớm một tiếng, lái xe về đón Ninh Uyển Xu.
Vừa vào cửa đã bị mẫu hậu ăn mặc thanh tao kéo lên xe, chỉ chỏ đưa cậu tới một hội sở spa cao cấp mà Ninh Uyển Xu thường tới.
Thẩm Lục Dương còn chưa kịp hỏi: "Mẹ, mẹ đã trang điểm kỹ rồi mà còn đến đây làm gì", đã bị các anh chị xúm lại thơm nức, sửa tóc, làm da…
Chị gái xinh đẹp uốn tóc xoăn tỉa lông mày, vừa khen: "Da em trai đẹp thật, không cần phơi nắng mà màu da vẫn hoàn hảo."
Bên cạnh, một anh trai mặt baby nói nhỏ: "Lông trên người cũng thưa."
"Bình thường có tập thể dục không? Đường nét cơ bắp đẹp ghê."
"Có bạn gái hay bạn trai gì chưa?"
…
Thẩm Lục Dương mở mắt không nổi. Cậu hoàn toàn chịu trận, thỉnh thoảng cảm ơn một câu để chứng tỏ mình còn sống.
Sau một tiếng bị hành hạ, cậu thay vest ngay trong tiệm. Lúc soi gương, cậu không dám tin đó là mình. Người đàn ông phong độ trong gương là cậu sao?
Vẫn là khuôn mặt ấy, nhưng lông mày và kiểu tóc được chỉnh, khí chất cả con người thay đổi.
Càng… điển trai hơn.
Giống như hoàng tử đón công chúa, chỉ khác cậu không có ngựa trắng mà là chiếc Maybach Ninh Uyển Xu tặng lần trước. Cậu cũng không đi đón công chúa mà là đi "tình cờ gặp" người trong lòng.
Ninh Uyển Xu ngắm con trai đủ nửa phút, mới khoác tay cậu, giọng tự hào không giấu nổi: "Hôm nay có con trai đi cùng mẹ, mẹ chắc chắn sẽ khiến người ta ghen tị chết mất."
Thẩm Lục Dương nhận ra mình giờ đi là đại diện nhà họ Thẩm. Lần đầu tiên cậu tham dự sự kiện quan trọng với thân phận "con trai út nhà họ Thẩm".
Cậu giấu vẻ đùa giỡn, ra dáng quý ông trưởng thành, mở cửa xe cho Ninh Uyển Xu rồi nói: "Đó là vinh hạnh của con."
Ninh Uyển Xu vừa vui vừa tự hào, còn nhắn tin cho Thẩm Đường Bình ngay trên xe, nội dung: "Con trai đi cùng em, em vui lắm, lần sau anh cũng đừng tới nữa."
Thẩm Đường Bình bị vợ ghét, giận mà không dám nói. Ông đọc đi đọc lại tin nhắn, cuối cùng trả lời: "Đúng là con trai của anh!"
Dù con được yêu thích thế nào vẫn là con trai ông, ông cũng được hưởng ké vinh quang.
Vừa đến biệt thự nhà họ Tạ, Thẩm Lục Dương và Ninh Uyển Xu bị vây kín ngay khi xuống xe.
Không trách họ tò mò, ai cũng biết cậu con trai út nhà họ Thẩm không thân với ai, ít khi xuất hiện công khai. Lần này Ninh Uyển Xu không chỉ đưa cậu đi mà còn tới một sự kiện lớn như tiệc tối nhà họ Tạ.
Ninh Uyển Xu diện trang phục cao sang, khoác tay con trai, thoải mái để người khác đánh giá, vừa trả lời thăm hỏi của phu nhân, vừa ra hiệu cho Thẩm Lục Dương đi chơi, kết giao bạn bè.
Chỉ vài phút, cậu đã bị hỏi không dưới mười lần: "Đã có bạn đời Omega chưa". Nhận được ám hiệu của mẹ, cậu gần như chạy trối chết.
Cậu né đám đông, tìm một góc khuất, cầm ly sâm panh. Vừa đưa lên miệng, phía sau vang lên: "Trùng hợp thật, anh cũng đến đây trốn người à?"
Thẩm Lục Dương giật mình, quay lại.
Một Omega nam mặc vest sáng ôm sát, khuôn mặt mị hoặc, đáy mắt đào hoa không che giấu sự thích thú.
Thấy cậu nhìn, người đó tiến tới, lấy ly rượu chạm nhẹ vào ly của cậu.
Tiếng ly vang trong trẻo.
"Thi Vũ," mắt đào hoa chớp, hương đào thoang thoảng, Thi Vũ khẽ cười: "Còn anh?"
Cảm giác chóng mặt quen thuộc ùa đến, Thẩm Lục Dương cố gắng tập trung, lịch sự cười: "Chào cậu, tôi là Thẩm Lục Dương."
Có lẽ lần đầu thức tỉnh đã ngửi phải pheromone của Alpha cấp S nên Thẩm Lục Dương – một Alpha "nửa mùa" – có phản ứng lạ với pheromone Omega. Cậu không h*m m**n, chỉ bị kích thích đến mơ màng.
Chẳng hạn bây giờ, vốn chỉ muốn nhấp một ngụm sâm panh, nhưng khi đưa lên, cậu uống cạn ly.
Thi Vũ không ngờ cậu lại uống nhanh, tưởng cậu có ý, hứng thú hỏi: "Anh là người nhà họ Thẩm?"
Thẩm Lục Dương gật đầu, không biết có phải do ảnh hưởng pheromone của Tạ Nguy Hàm không mà tửu lượng vốn ổn giờ lại chóng mặt, đứng không vững.
Thi Vũ thuận tiện đỡ lấy tay cậu, nghiêng sát tai cậu, giọng quyến rũ: "Anh nhiệt tình vậy, nhưng chúng ta chưa tìm hiểu nhau mà… Mà với khuôn mặt này, 'một bước đến nơi' cũng không tệ."
Thẩm Lục Dương muốn nói "Cậu hiểu lầm rồi" nhưng chưa kịp mở miệng thì đám đông bên kia rộ lên tiếng: "Đến rồi."
Một luồng xôn xao, ngay cả Thi Vũ cũng ngẩng đầu nhìn về phía đó.
Thẩm Lục Dương lắc đầu muốn rút tay, nhìn theo hướng đông người.
Ba bóng người phía xa như bị mờ đi, cậu nhíu mày cố nhìn cho rõ.
Trong số đó có một người…
Nhìn giống Tạ Nguy Hàm quá.