Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến
Dấu Ấn Pheromone
Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
065.
Tác giả: Không Ô
Dưới lòng bàn tay cậu, nhịp tim Tạ Nguy Hàm đều đều, như được nối bằng những mạch máu li ti ôm lấy đầu ngón tay bỏng rực.
Ngón tay trắng nõn áp lên chiếc cúc áo sơ mi của Thẩm Lục Dương, ngón trỏ và ngón giữa khẽ xoay, cúc áo lặng lẽ bung.
Tim Thẩm Lục Dương cũng đập nhanh hơn, hơi thở dồn dập căng như dây cung, giống bệnh nhân sắp nghẹt thở, cố gắng bỏ ngoài tai cảm giác lạ lẫm đang lan ra từ cơ thể.
Bên bệ cửa sổ đá cẩm thạch trắng lạnh lẽo, rèm đỏ thẫm như đang dao động dù không có gió, vừa giống biên giới của lâu đài cổ, lại như con mắt đỏ ngầu đang thiêu mờ vầng trăng trong veo. Ánh trăng run rẩy bị tầng mây nuốt chặt, phòng ngủ thiếu đèn chìm vào bóng tối.
Thị lực vừa phục hồi của Thẩm Lục Dương cũng mất đi nửa phần, tầm mắt mờ mịt cúi xuống, làn da trắng bệch nằm trong tầm nhìn tựa con rắn dẫn đường xuống địa ngục, lần lượt lướt qua chiếc cúc áo cuối cùng rồi đặt tay lên lồng ngực cậu, cảm nhận nhịp tim đang dồn dập.
Làn da ươn ướt bởi mồ hôi dính chặt vào lòng bàn tay, Thẩm Lục Dương mím chặt môi, sống lưng run rẩy, cố gắng cong người trốn tránh.
Cổ họng khô khốc, thể đẩy tiếng nuốt khô, cậu liếc vào đôi mắt đẹp bị hàng mi che, định mở miệng.
Tạ Nguy Hàm, kẻ đang nằm dưới cậu, thu tay, chống lên giường, ung dung nhích ra rồi ngồi thẳng dậy.
Thẩm Lục Dương trượt xuống bụng anh, ngồi lên đùi anh. Mùi rượu vang nồng ập đến, hơi thở cậu chững lại, rồi hít sâu hơn.
Tạ Nguy Hàm đưa tay ấn lên gáy cậu, hàng mi rủ xuống che nửa con ngươi đen như mực, thần thái sùng kính như tín đồ hành lễ, anh nghiêng đầu chậm rãi tới gần. Ngay từng hơi Thẩm Lục Dương hít vào, anh đã hôn lên môi cậu.
Hương rượu vang trong không khí như có nhiệt độ, nóng rực bốc hơi, nhuộm đỏ viền mắt Thẩm Lục Dương. Đầu ngón tay sau gáy chạm tuyến thể, cảm giác đau nhói như liều độc, khiến cậu há miệng rên hừ, nhưng khi khép môi lại, cậu lại như đón nhận rồi hồi đáp bằng một nụ hôn.
Cánh tay Tạ Nguy Hàm vòng ra sau lưng cậu, mạch máu nổi rõ trên nền da trắng lạnh, cơ bắp nhẹ gồng, lòng bàn tay vuốt ve xoa dịu từng chút.
Pheromone mùi ca cao nóng lan tỏa trong không khí, hòa vào pheromone của Alpha cấp S, cơn say mạnh mẽ ngập trong vị ngọt gắt của sô cô la rượu, rót đầy vào ly rồi khẽ lắc lư.
Lượng pheromone như ý Thẩm Lục Dương ngưng tụ thành những hạt lỏng li ti trong không khí, hóa thành giọt nước đỏ thẫm, men theo vầng trán chảy xuống như mồ hôi, đọng lại vệt đỏ nhạt như son giữa trán.
Màu đỏ lan tỏa trong không khí nóng lên, nồng độ pheromone quá cao tựa trời đổ mưa phùn màu đỏ thẫm.
Thẩm Lục Dương cảm thấy ngạt thở, đẩy Tạ Nguy Hàm ra, cúi đầu dựa vào cổ anh, cánh tay gồng, cắn chặt môi trong màn sương rượu vang.
Nồng độ quá cao, đánh dấu không cần cắn gáy, chỉ cần để chất lỏng rơi lên tuyến thể sau gáy là xong.
Lúc chất lỏng thấm vào da gáy, đồng tử Thẩm Lục Dương co rút, bản năng Alpha muốn loại bỏ pheromone của Alpha khác, nhưng chênh lệch đẳng cấp quá lớn, chẳng khác châu chấu đá xe.
Đánh dấu hoàn thành, pheromone chiếm lĩnh tư duy, cậu mất kiểm soát một lúc rồi cạn kiệt, ngã vào lòng Tạ Nguy Hàm, thở hổn hển.
Tạ Nguy Hàm nhắm mắt, đường quai hàm sắc, cả bên cổ bị cậu cắn thành dấu răng, phủ một lớp mồ hôi mỏng. Anh vô thức liếm môi, cố che đi giọng khàn khàn, khẽ hôn lên vành tai Thẩm Lục Dương: “Đỡ hơn chưa em?”
Đầu Thẩm Lục Dương gác lên vai anh, lồng ngực phập phồng lớn theo nhịp thở, cậu lắc đầu. Cơ thể vẫn còn run, đầu ngón tay buông lỏng, quá trình đánh dấu không đau nhưng áp lực tinh thần quá lớn.
Tạ Nguy Hàm khẽ “Ừ”, Thẩm Lục Dương vừa thả lỏng, ngay giây sau một tiếng “cạch” quen thuộc khiến cậu dựng tóc gáy.
Ký ức lần trước ập về như thủy triều, đau đến kêu cha gọi mẹ, gọi “ba” Tạ Nguy Hàm mới chịu dừng, quằn quại đến nửa đêm mới ngất, cũng không biết lúc nào có mặt ở khách sạn…
Cậu chẳng buồn hỏi, vừa hồi sức, lấy lúc Tạ Nguy Hàm không chú ý, Thẩm Lục Dương lôi vội chiếc áo vest nhăn nhúm, bò khỏi người anh, dùng tay chân bò về phía cửa— nhưng không qua được.
Mắt cá chân bị giữ chặt, nằm trên giường không thể nhúc nhích, mặt trắng như giấy, Thẩm Lục Dương vùng vẫy vô hiệu, lần đầu tiên thấy ghét đôi chân dài của mình.
“Thầy Tạ,” giọng run, cậu quay đầu nhìn người đàn ông mỉm cười dịu nhẹ, tim run lẩy bẩy, “Thầy Tạ, em… em chưa chuẩn bị xong… Mẹ em vẫn ở ngoài, hôm nay dừng ở đây được không… Em về…”
Đồng tử Tạ Nguy Hàm u tối dừng trên yết hầu cậu đang trượt đầy bất an rồi hờ hững rút lại, anh nhếch môi: “Sợ à?”
Thẩm Lục Dương gật lia lịa, quên hết khí phách, run run nói, vừa rụt chân: “Sợ, lần trước em khóc, anh còn nhớ không, em là người kiên nhẫn vậy đó, nếu không sợ thật thì làm sao mà khóc được…”
Bàn tay tinh tế ấy, ngay cả khớp cổ tay cũng mỏng manh vì quá đẹp, lại có thể dễ dàng khống chế chú chó lớn định bỏ chạy, cậu đá thế nào cũng không xi nhê.
Thẩm Lục Dương vật vã lâu không thành công, bực vì bất lực, liền bắt đầu nổi loạn, không biết là lấy can đảm hay thật sự nổi nóng.
“Chúng ta nói lý với nhau đi, chuyện này đáng lẽ thương lượng mà, em chưa chuẩn bị, anh có tin em nổi cáu không hả— ủa?”
Một tiếng cười trầm thấp, cơ thể cậu bị kéo ngửa, mắt cá chân bị kéo căng, một đầu cà vạt từng bịt mắt cậu giờ quấn chặt cổ chân, đầu kia được Tạ Nguy Hàm buộc vào cổ tay trắng nhợt. Màu lúa mạch và trắng lạnh, mắt cá chân và cổ tay đối nghịch, khiến mắt Thẩm Lục Dương đỏ hoe.
Thấy rõ tình hình, Thẩm Lục Dương nuốt nước bọt, lắp bắp nối lại cơn tức giận: “Nhân lúc… em… muốn nói lý với anh, Tạ Nguy Hàm, Thầy Tạ… Anh nên thấy rõ hiện t—ựcc—”
Thẩm Lục Dương không tin nổi mình bị kéo về, đồng tử co rút. Cậu cứ thế bị kéo… Cậu— một mét tám mấy đạp trời…?
Bàn tay bấu chặt ga giường, miệng vẫn lè nhè đe dọa, cậu đột ngột giẫm mạnh chân, nhưng dưới sự trấn áp nhẹ nhàng của đối phương, cậu chỉ biết ngã vật xuống.
Giằng co hai lần, áo vest của Thẩm Lục Dương nhăn nheo, bị vứt sang một bên, áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi cùng pheromone ngưng tụ thành các mảng đỏ sậm.
Nếu sức mạnh có thể quy đổi, trước Tạ Nguy Hàm cậu chỉ là học sinh mẫu giáo, đừng nói đánh trả, dù dùng hết mười tám môn võ cũng chỉ là nhấc chân lên.
Thẩm Lục Dương nhìn lại gương mặt cao quý khiến cậu choáng váng của Tạ Nguy Hàm, yết hầu lặng lẽ trượt, đầu hàng. Biết đâu lần này… sẽ ổn?
Tạ Nguy Hàm ung dung tháo đồng hồ, đặt lên đầu giường.
Ánh mắt dụ dỗ khiến Thẩm Lục Dương mơ màng, giọng anh như tiếng hát của hải yêu, chui vào tai cậu. Trong cơn mê, anh như quý ông mà cậu ngưỡng mộ, đưa ra yêu cầu mạo phạm mà lại khéo léo vừa đủ để khiến cậu gật đầu.
“Dương Dương, nếu sợ thì em có thể nhắm mắt lại.” Giọng anh nhẹ nhàng.
Thẩm Lục Dương chưa kịp rời khỏi mê hoặc nhan sắc, liền hoàn toàn sa vào vòng xoáy mờ mịt.
[Đoạn bị cắt trong raw, có ở bản convert
Giãy giụa bên bờ cái chết, như chim ưng định sải cánh bị thợ săn ghì xuống đất, dù điên cuồng vỗ cánh vẫn không thoát khỏi lồng giam.]
…
Không biết qua bao lâu, Thẩm Lục Dương cuối cùng ngủ được. Trong mơ màng, cậu nghe tiếng điện thoại reo, vô thức tỉnh dậy, vươn tay đầy vết tích muốn lấy. Nhưng một bàn tay nhanh hơn đã chộp lấy.
Cậu còn ngơ ngác mở mắt, người kia đã ấn nghe.
Thẩm Lục Dương sững, chưa phản ứng kịp. Giữa đêm ai gọi vậy?
Giọng Ninh Uyển Xu dịu dàng vang lên, bà vừa rời bàn tiệc tối mà không thấy Thẩm Lục Dương đâu, nhắn tin mãi không trả lời.
“Cục cưng, còn đang nói chuyện với bạn à? Có muốn về cùng mẹ không con?”
Cậu vẫn ngơ, định nói “Không về đâu, con ngủ rồi,” thì bàn tay đã bịt miệng cậu lại, ngăn lời tiếp.
Chớp mắt, cậu tỉnh táo dần. Cậu muốn nói với Tạ Nguy Hàm rằng cậu không định bảo mẹ gọi cảnh sát, chỉ muốn chào thôi.
Nhưng bàn tay vẫn bịt miệng, như có sở thích bóp nghẹt giọng nói, khiến người ta chỉ còn cách há to mắt cầu xin.
“Cục cưng?”
Ngón tay Tạ Nguy Hàm khẽ cào lên chóp mũi cậu, giọng trầm khàn chào Ninh Uyển Xu: “Cháu chào cô ạ. Cháu là Tạ Nguy Hàm, đồng nghiệp của Dương Dương. Cậu ấy say rồi, vừa mới ngủ.”
Trái tim Thẩm Lục Dương lơ lửng hạ xuống chút, cậu nắm lấy cổ tay Tạ Nguy Hàm, gãi gãi. Hấp thụ quá nhiều pheromone cấp S khiến cậu mệt và buồn ngủ, chỉ cần nhắm mắt sẽ ngủ thiếp đi.
Nhưng cậu vẫn cố nghe lời Ninh Uyển Xu ở đầu dây.
“Chào cậu, phiền cậu chăm nó rồi, tôi qua đón nó.”
Mẹ cậu muốn tới.
Ồ.
Ồ?
Thẩm Lục Dương trợn mắt, dáng đi loạng choạng, cổ họng khàn đặc, gặp mẹ khác gì xin đánh. Cậu xua tay điên cuồng.
Tạ Nguy Hàm nén cười nơi khóe mắt: “Trước khi ngủ cậu ấy nhờ cháu nói lại với cô là không cần qua đón, cậu ấy ở đây một đêm ạ.”
Thẩm Lục Dương mơ màng nghe mẹ nói “thế thì phiền quá,” rồi vui vẻ đồng ý.
Mẹ ơi, nếu giữa mẹ con mình có thần giao cách cảm, mẹ gọi 115 giúp con đi, con sống qua đêm nay là phúc của nhà họ Thẩm…
“Cô khách sáo quá ạ, có thời gian cháu sẽ đến thăm.”
Màn hình tắt, ánh sáng phòng ngủ biến mất.
Trong đầu Thẩm Lục Dương chỉ còn tiếng nhạc chuông của mình.
“…Say that you want me every day, that you want me every way… that you need me, got me trippin’ super psycho love…”
…
Bình minh xuyên qua khe rèm để lộ chiếc giường bừa bộn, hai người đàn ông vóc dáng thon dài, một người co người nằm nghiêng, người kia ôm chặt từ phía sau, như ôm lấy một nửa linh hồn.
Phòng ngủ phong cách cổ điển châu Âu, rèm đỏ thẫm, chăn ga đỏ xen đen, và chiếc cà vạt xanh đậm buộc lỏng trên cổ tay phải chàng trai, tất cả như bức tranh sơn dầu rực rỡ.
Ánh nắng chiếu vào khiến Thẩm Lục Dương khó chịu, cậu quay mặt dụi vào gối, vô thức muốn trở mình.
Người sau như hiểu ý, cánh tay ngang eo nới lỏng, nhưng Thẩm Lục Dương vẫn không thể xoay người—
Cơn đau ập tới ngay tức khắc, ngủ nhiều giờ không phản ứng, vừa động đậy liền như bị phản đòn.
Cậu hít thở khí lạnh, nhíu mày, chậm mở đôi mắt sưng mỏi. Khung cảnh chẳng giống phòng mình, cậu sững, bộ não tê liệt từ từ khởi động.
Cậu đang ở nhà Tạ Nguy Hàm.
Khát quá, cổ họng như cháy… Thẩm Lục Dương đưa tay bóp cổ, vô tình thấy cổ tay đầy vết đỏ và chiếc cà vạt “chiến tích” trên đó.
…
Đệch—
Mẹ—
Một trận dầu lạnh dội vào đầu, dây thần kinh tỉnh lại, ký ức ào tới kèm âm thanh, màu sắc.
Tối qua thật sự… nhiều màu sắc.
Sau gáy ướt, Thẩm Lục Dương run rẩy ngả ra sau, bị Tạ Nguy Hàm kéo vào lòng. Giọng anh vừa ngủ dậy trầm khàn, lười lả: “Cổ họng không thoải mái?”
Thẩm Lục Dương vẫn chìm trong vòng xoáy “Sao mình khóc thành vậy? Sao gọi anh là ‘ba’? Sao không chịu nổi…” , cậu trốn mặt vào gối, không nói, chỉ gật đầu như đà điểu.
Vai trần được hôn, người sau chống tay ngồi dậy, Thẩm Lục Dương vùi mặt vào gối nên không tận mắt thấy hình thể Tạ Nguy Hàm, cả khi đối phương ung dung mặc áo ngủ, cậu vẫn không ngẩng đầu.
Tiếng gốm sứ va chạm vang lên, vài giây sau, bàn tay ấm áp luồn qua tai cậu. Khi cậu rụt vai, bàn tay đó đã luồn xuống nâng lên, ôm lấy cậu vào lòng.
Thẩm Lục Dương không cam chịu sự yếu đuối, nghiến răng ngồi dậy, cầm cốc sứ uống cạn, mới thấy cổ họng khô như bốc lửa dễ chịu hơn chút. Đàn ông làm thì chịu, khát là uống.
Tai bị hôn một cái, Tạ Nguy Hàm dịu dàng như hai người khác biệt so với tối qua.
“Hôm nay tôi nghỉ rồi, em có muốn ngủ thêm không.”
Thẩm Lục Dương bị hôn nên nhột, nghiêng đầu, vô tình chạm vào đôi mắt đen láy gần kề.
Gương mặt diễm lệ trở lại nét ưu nhã ôn hòa, sự kiềm chế như thói quen ăn sâu vào xương tủy, khiến người ta muốn thấy anh mất kiểm soát.
Thẩm Lục Dương vô dụng nuốt nước bọt, môi khô.
Cậu đã thấy rồi. Cậu đúng là một tiểu thiên tài.
Nhìn nhau hồi lâu, Thẩm Lục Dương cúi đầu vào hõm cổ Tạ Nguy Hàm, hít thật sâu mùi da đượm hương rượu vang.
Người này nhất định là của cậu, cậu chắc đến một vạn phần trăm.
Nghĩ vậy, cậu tỉnh táo ngay, hôn nhẹ cổ anh, nói lơ mơ: “Thầy Tạ, em sẽ chịu trách nhiệm với anh.”