Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
070.
Tác giả: Không Ô
Báo cáo xong địa điểm và tình hình, điện thoại cúp máy. Thời gian trôi từng giây, từng phút kéo dài vô tận.
Chiêm Tĩnh Diệu núp sau một thùng rác lớn, cẩn trọng kéo lại khẩu trang, ghé đầu nhìn ra xa.
Vân Hàn đang bị một đám học sinh nam bặm trợn vây quanh. Bành Tuấn nói họ toàn là Alpha, còn chẳng cần tới pheromone.
Pheromone của Alpha tuổi dậy thì vốn đã rất thất thường, huống hồ giờ họ cùng lúc cố tình tỏa ra đầy ác ý như vậy, với một Omega mà nói, đây là điều cực kỳ đáng sợ.
Vân Hàn trốn trong góc, hình như đang gạt tay họ. Xa quá, Chiêm Tĩnh Diệu bị cận, kính áp tròng tháo rồi, giờ nhìn xa chỉ thấy mảng mờ mờ. Cô bé thì thầm: “Anh Bành, chúng ta có cần tiến lên… Này! Cậu đi đâu thế?”
Bành Tuấn khẽ cau mày, nhìn sang. Một tên Alpha gác tay lên vai Vân Hàn. Khi bị Vân Hàn gạt ra, gã liền tát một cái mạnh vào mặt cậu bé — hành động ép buộc Omega thật quá tồi tệ.
Bành Tuấn mặt lạnh, gằn giọng: “Đánh người.”
Chiêm Tĩnh Diệu vội kéo tay áo đồng phục cậu lại, mắt trợn tròn nhìn từ phía bên kia sang phía này: “Thầy Thẩm bảo chúng ta đứng im đây, sao cậu dám không theo chỉ huy! Chờ thêm chút nữa cảnh sát, thầy Thẩm với Lê Thân Vũ sẽ đến ngay!”
“Chờ cái gì nữa,” Bành Tuấn vừa nói vừa cởi áo đồng phục ném lên đầu cô bé. Chiêm Tĩnh Diệu nhìn không rõ, chỉ thấy mờ mờ. Vân Hàn đã khóc, đám người kia đang kéo cậu bé, pheromone trong không khí ngày càng nồng nặc đến ngộp thở. “Ngồi yên đây mà chờ.”
Khi Chiêm Tĩnh Diệu vừa gạt được cái áo ra, thì Bành Tuấn đã tiến đến trước mặt đám người kia.
Cô bé sờ cả mặt: “!!!” Rồi vội nhắn tin trong nhóm chat sáu người vừa lập.
Chiêm Chiêm: Báo động! Anh Bành xông lên rồi!!!
Tin nhắn trong nhóm nhảy lên liên tục.
Anh Lỗi không văn hóa: Năm phút! Chờ trẫm tới cứu giá!
Đinh Nhất Phàm là 1: Sáu phút!
Lê: Đến ngay.
Chiêm Tĩnh Diệu chưa kịp thở phào thì boss lớn trong nhóm nhắn tin thoại.
Thầy Thẩm: “Tất cả ở nguyên đó cho tôi!”
Giọng nghiêm khắc chưa từng thấy. Nhóm chat im lặng vài giây, rồi hiện một hàng “1”.
*1 thường dùng trong chat nhóm để biểu thị “đã nhận/đã thấy”.
Chiêm Tĩnh Diệu cảm thấy mỗi giây dài như một năm, cô bé căng thẳng nhìn Bành Tuấn.
Xa quá nên chỉ thấy mờ mờ, Vân Hàn bị một nam sinh khoác cổ, tư thế nửa ép buộc. Bành Tuấn đơn độc đối diện năm người, không hề nao núng.
Trong nhóm.
Chiêm Chiêm: Tạm thời đừng đánh nhau!
Cô bé vừa gửi tin thì bên kia vang lên tiếng hét thảm thiết. Chiêm Tĩnh Diệu giật mình ngoảnh đầu.
Không thấy toàn bộ giây phút, chỉ thấy tên trước mặt Bành Tuấn ngã sõng soài.
Đám kia không chơi đẹp, một tên giữ Vân Hàn, bốn tên còn lại vây đánh Bành Tuấn.
Chiêm Tĩnh Diệu sợ đến run tay, không gõ nổi, gửi tin thoại.
Chiêm Chiêm: “Họ đánh nhau rồi! Anh Bành đang một chọi bốn, lấn lướt hơn nhưng vẫn gồng… Có đứa mang dao kìa!”
Cô bé vừa nói thì một bóng đen lao tới. Tiếng gầm rú động cơ khiến đám đánh nhau hoảng hốt dừng lại.
Chiếc Ferrari 812 lao tới, chặn trước mặt, tách Vân Hàn ra khỏi đám người kia.
Bành Tuấn vừa thấy chiếc xe lộng lẫy là biết thầy Thẩm đã đến. Cậu quẹt môi, đẩy lùi về phía sau.
Thẩm Lục Dương mặt lạnh như băng mở cửa xe bước xuống. Cậu thấy tên nam sinh kéo Vân Hàn lại đang mặc đồng phục lớp 12 Ngũ Trung.
Tên này có điều kiện, nhìn thấy xe, thấy Thẩm Lục Dương oai thế, yết hầu run run, cố gắng thể hiện vẻ vô tâm: “Giàu thật, dọa ai đấy.”
“Ừ, dọa mày đấy.” Thẩm Lục Dương liếc qua. Cái lạnh toát ra khiến Bành Tuấn còn thấy rợn, nói gì mấy người kia.
Cậu đi tới, kéo tay gã ra, ôm Vân Hàn vào xe mở cửa, đẩy cậu bé lên xe. Vừa xong thì đám kia mới phản ứng.
Tên bị thua nãy giờ gào: “Mày là ai!” Hắn vừa nói vừa giơ chân định đạp xe.
“Lục Tử! Đừng đạp!”
“RẦM!”
“…”
“Đệt!”
Thẩm Lục Dương tay chống lên xe, chẳng mấy để ý vết lõm lớn trên đầu xe. Thấy Bành Tuấn và Vân Hàn bình an, mặt cậu dịu lại, nhưng giọng vẫn lạnh: “Học sinh Ngũ Trung?”
Mấy người bối rối nhìn nhau, biết thua. Họ cụm lại định chạy.
Thẩm Lục Dương ngước chỉ vết lõm: “Xe này của tôi, sửa chữa tốn tiền lắm, đủ bộ khung phạt tội cố ý phá hoại tài sản người khác rồi. Các bạn định ‘sợ tội bỏ trốn’ à?”
Không khí lặng bặt. Tiếng còi cảnh sát từ xa vọng lại rõ ràng hơn mọi khi.
Trong đồn cảnh sát, Thẩm Lục Dương, Bành Tuấn và Chiêm Tĩnh Diệu lấy lời khai.
Vì Vân Hàn cảm xúc bất ổn, chưa liên lạc được phụ huynh, Thẩm Lục Dương sau khi xong lời khai lại ngồi bên cậu bé.
Lấy lời khai được nửa chừng thì Tông Úy Tình và Chu Vĩ Phong tới. Thẩm Lục Dương định đi ra xem nhóm Chiêm Tĩnh Diệu sao, nhưng Vân Hàn níu áo, vừa lau nước mắt vừa van xin: “Thầy ở đây với em.” Cậu bé khóc nức nở khiến Thẩm Lục Dương không nỡ đi, đành ngồi cùng đến khi xong khai báo.
Vừa ra ngoài, Thẩm Lục Dương bị bốn phụ huynh vây quanh, cảm ơn cậu đã ngăn mấy đứa con họ.
Cậu không nể, trực tiếp mắng đám học sinh kia đứng xếp hàng. Mẹ Bành Tuấn vẫn đang nằm viện, Thẩm Lục Dương nghiêm mặt nói với Bành Tuấn: cậu sẽ gọi điện cho mẹ, lần sau còn gây chuyện, chép phạt một trăm tờ bài Lý cũng vô dụng.
Năm đứa trẻ dù tỏ ra chính nghĩa nhưng còn non nớt, trước mặt thầy Thẩm bỗng ngoan ngoãn. Họ hứa với cảnh sát không bốc đồng nữa, mỗi người bị phạt viết kiểm điểm xong mới được cha mẹ đón về.
Nhưng nhà Vân Hàn không có ai quan tâm, tinh thần cậu bé vẫn bất ổn, không dám ở một mình.
Một cảnh sát Omega muốn đưa cậu về nhà đêm đó, nhưng Vân Hàn sợ quá lắc đầu.
Thẩm Lục Dương suy nghĩ một chút, rồi cúi đầu dịu giọng: “Thầy giúp em tìm khách sạn, để bảo mẫu nhà thầy qua ở cùng em, được chứ?”
Vân Hàn ngập ngừng, nhìn quanh lo lắng, một lúc lâu sau gật đầu.
Khi mọi chuyện ổn thỏa, Thẩm Lục Dương trở về nhà đã là giữa đêm.
Cậu ở đồn bận tối mặt tối mũi, lúc Tạ Nguy Hàm gọi đến cũng không có thời gian nói kỹ.
Cậu liếc điện thoại, giờ này chắc bạn trai đã ngủ rồi.
Thẩm Lục Dương vừa mỏi vừa buồn ngủ, nhắn tin: “Em về rồi, ngủ ngon mơ đẹp”, rồi đi tắm rồi ngủ luôn.
Sáng sớm hôm sau, cậu dậy sớm hơn nửa tiếng, tới khách sạn thăm Vân Hàn.
Tình trạng Vân Hàn ổn hơn. Thẩm Lục Dương trò chuyện một lúc, nhận ra cậu bé muốn đến trường hơn nghỉ ngơi ở khách sạn, nên bảo bảo mẫu đưa cậu tới lớp.
Thẩm Lục Dương suýt đến muộn. Cậu mở cửa văn phòng, tổ Tự nhiên đang rộn ràng vì thứ Sáu.
Vừa thấy bạn trai, cậu lập tức tiến lại.
“Thầy Tạ!”
Tạ Nguy Hàm ngẩng đầu. Dù vẫn hoàn hảo như thường, Thẩm Lục Dương nhận ra anh hơi tiều tụy, không phải do mệt mỏi mà giống lười biếng vì thiếu ngủ.
Cậu kéo ghế, ngồi cạnh Tạ Nguy Hàm, theo phản xạ rướn người dựa vào, hỏi nhỏ: “Anh ngủ không ngon à?”
Tạ Nguy Hàm không phủ nhận: “Hơi hơi.”
Suốt đêm không ngủ, đáy mắt anh vương tơ máu đỏ. Người khác trông sẽ cáu gắt, nhưng anh chỉ lười, chống tay lên má, khí chất bình thản như một chiếc cốc sứ tinh xảo. Nếu không thử, chẳng ai biết bên trong là trà ngọt hay rượu mạnh.
Anh nghiêng đầu nhìn Thẩm Lục Dương, cười nhẹ: “Sao không trả lời tin nhắn tôi? Bận à?”
Cậu sững sờ, vội lấy điện thoại xem.
Sau tin nhắn tối qua, Tạ Nguy Hàm ngay lập tức hỏi cậu xảy ra chuyện gì.
Thấy không trả lời, anh hỏi có ngủ rồi không.
Tin cuối cùng là chúc ngủ ngon. Sáng nay anh nhắn chúc buổi sáng, hỏi đã dậy chưa.
Kết quả là vì phải tới thăm Vân Hàn, cậu không thèm nhìn điện thoại — vừa thi xong, điện thoại lúc nào cũng đầy tin của phụ huynh, nên không ngờ trong đó có tin của Tạ Nguy Hàm.
Thẩm Lục Dương lập tức áy náy, cúi đầu dưới bàn nắm tay Tạ Nguy Hàm, thì thầm: “Xin lỗi thầy Tạ, tối qua em ngủ quá nhanh nên không xem máy… Sáng nay cũng quên mất.”
Cậu quên bạn trai, tình yêu nọ chẳng nghiêm túc chút nào!
“Không sao,” Tạ Nguy Hàm cười, nắm lại tay cậu. Anh ngửi thấy mùi pheromone Omega thoang thoảng, ánh mắt động chút: “Hôm qua xảy ra chuyện gì?”
Thẩm Lục Dương lại áp sát anh hơn, ngửi mùi rượu vang quen thuộc, mới thấy thái dương bớt đau.
Cậu tóm tắt cuộc gọi khẩn cấp của Chiêm Tĩnh Diệu và việc cậu tức tốc tới giải vây. Nhắc tới Vân Hàn, cậu cau mày, giọng hạ thấp, rõ ràng đang kiềm chế tức giận.
“…Trong năm tên thì hai người là học sinh trường, một người trong đó đá xe em. Một tên có điều kiện, nhưng vào đồn cảnh sát lại sợ, khóc lóc ầm ĩ. Ba tên còn lại bỏ học hai năm rồi. Ở đồn, chúng còn hùng hổ nói chỉ cần ra ngoài sẽ lại đến tìm Vân Hàn, tuyệt đối không tha.”
Nói đến đây, Thẩm Lục Dương gõ tay lên bàn, cười lạnh: “Hai tên học sinh chẳng lo học hành, chơi với ba tên xã hội đen, cùng nhau nhắm vào Vân Hàn — trông xinh, có tiền, không bạn bè, bố mẹ lúc nào cũng bận… một mục tiêu tống tiền hoàn hảo. Em cũng phải vỗ tay thán phục. Não lớn để làm trò rẻ tiền thế à?”
Hôm qua Vân Hàn nói mấy kẻ ấy nhân danh “muốn làm bạn” để tống tiền cậu từ lâu. Chúng bắt cậu trả tiền đi net, quán bar, còn dọa nếu nói với ai thì dù vào tù ra thì cũng sẽ g**t ch*t cậu.
Vân Hàn sợ đến không nói, bị thương cũng không ai biết. Nếu không vì đói đến ngất, rồi Phương Dịch tình cờ thấy vết thương trên cổ tay…
Tháng này Vân Hàn hết tiền, năm người kia bắt cậu “không tiền thì đưa thân”… may mà Chiêm Tĩnh Diệu và Bành Tuấn lúc đó theo dõi, không thì hậu quả không dám nghĩ tới.
Đêm qua Thẩm Lục Dương mơ thấy Vân Hàn khóc gọi: “Thầy cứu em.” Lâu rồi cậu không có cảm xúc mãnh liệt như vậy.
Nếu ngay khi thấy vết thương, cậu hỏi rõ chuyện gì đã xảy ra, thì đã không có những chuyện tiếp theo, cũng không để Vân Hàn suýt gặp chuyện đêm qua…
Cậu gõ bàn: “Ba tên kia còn dọa có đồng bọn, nếu bắt được thì đồng bọn sẽ đến quấy rối báo thù. Cảnh sát vẫn chưa dò ra được, Vân Hàn không dám về nhà một mình, em với cô Tông cũng không yên tâm để cậu bé ở một mình.”
Mấy lời khuyên chung kiểu “đừng đi đêm một mình” thì ai chẳng biết, nhưng với một học sinh Omega, ngoài vậy còn chẳng có gì. Liên lạc với phụ huynh thì họ bận họp, bận việc, trả lời qua loa rằng có xe buýt trường thì sao có chuyện.
Một học sinh không bạn bè, bố mẹ chẳng quan tâm. Thẩm Lục Dương xúc động, thật lòng muốn giúp cậu bé.
Tạ Nguy Hàm thu hết biểu cảm cậu vào ánh mắt. Anh khẽ rủ mi, ánh nhìn lướt qua mặt bàn, mỉm cười: “Đơn giản thôi.”
Thẩm Lục Dương mặt sáng lên mong chờ: “Cách gì? Em nghĩ cả đêm mà tức chết.”
Ánh mắt Tạ Nguy Hàm ôn hòa, môi mấp máy vài chữ lạnh lùng: “Điều tra, tìm ra, xử lý.”
Hai từ đầu cậu còn gật gù, đến từ thứ ba thì cảnh báo vang lên trong đầu. Cậu lập tức nói lớn: “‘Xử lý’ là sao?”
Tạ Nguy Hàm cười, xoa đầu cậu: “Theo nghĩa đen thôi.”
Thẩm Lục Dương không quan tâm đang ở văn phòng, vội nắm tay anh, trợn mắt, vừa hạ giọng vừa nói nhanh: “Thầy Tạ, anh không nghĩ vậy được. Chuyện phạm pháp không thể làm! Anh đã hứa với em, em nói không thì anh không làm, đúng chứ?”
Tạ Nguy Hàm gật đầu, tay trái nhặt bút máy, vẽ ký hiệu bí hiểm lên bài thi, mỉm cười an ủi: “Tôi đùa thôi, đừng căng thẳng.”
Thẩm Lục Dương mới thở phào nhưng vẫn lo. Cậu bò ra bàn, nghiêng nhìn anh, bắt đầu “tư vấn tâm lý”.
“Không được thật đấy, thầy Tạ. Em sẽ dùng cách khác. Mấy hôm nay để bảo mẫu nhà em ở khách sạn với Vân Hàn, tài xế đưa đón cậu đi học, em rảnh sẽ chạy qua. Hôm qua đúng là dọa cậu bé xanh mặt, em cũng sợ muốn chết…”
Tạ Nguy Hàm ngắt lời, vẻ vô tình đề nghị: “Có thể cho Phương Dịch tư vấn tâm lý. Vị hôn thê của Phương Dịch là Omega, Vân Hàn có thể tạm trú bên cô ấy.”
Thẩm Lục Dương suy nghĩ rồi lắc đầu cương quyết: “Không được, giờ Vân Hàn chỉ tin em. Hôm qua cô Tông muốn đưa cậu về nhà mà cậu còn không dám, thôi thì để em chăm sóc. Giai đoạn này chịu khó chút… Đều tại em, nếu em quan tâm cậu hơn chút thì đã không ra nông nỗi. Ngày đó em nên…”
Cây bút trong tay Tạ Nguy Hàm dừng lại. Anh nghiêng đầu, hàng mi dài che giấu cảm xúc, giọng không chút lay động: “Tôi lại thấy, chuyện này chẳng liên quan gì đến em cả.”
________
Lời tác giả:
[…]
Cuối cùng cũng bước sang một giai đoạn cốt truyện mới, từ “Sau khi giúp vai chính thụ thoát khỏi kẻ điên, tôi bị nhắm đến” chuyển thành “Bạn trai tôi là một tên điên nhân cách chống đối xã hội thì phải làm sao?”
Ps: Thầy Tạ có thể chịu được việc Dương Dương tốt với cả một đám người, nhưng không chịu được việc cậu ấy tốt với một người cụ thể nào đó (Vân Hàn sẽ ổn thôi, em nó vẫn là một đứa trẻ ~)