Cà Vạt và Tường Vi

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

086.
Tác giả: Không Ô
“Chắc chắn?”
Tạ Nguy Hàm nhẹ liếc mắt. Đứng từ góc nhìn của Thẩm Lục Dương, người đàn ông tuyết trắng, ngũ quan tuấn mỹ, sau nụ hôn nóng bỏng khiến mái tóc đen rối bời, giờ yên lặng ngước lên, ánh mắt thờ ơ mà lưu luyến dán vào cậu, dường như vô cùng mong chờ câu trả lời.
Hồn phách Thẩm Lục Dương như bị hút dần, mơ màng gật đầu: “Chắc chắn.”
Tạ Nguy Hàm không vội gật, anh cho cậu đủ thời gian suy nghĩ, xem câu nói này mang ý nghĩa gì.
Đáng tiếc, lúc này Thẩm Lục Dương chỉ còn lại dũng khí của kẻ không sợ gì, háo hức mong chờ điều sắp đến.
Tạ Nguy Hàm thong thả cởi đồng hồ trên tay, đặt lên bàn bên cạnh, khóe môi khẽ cong thành vòng cung.
Chú chó nhỏ chắc đang nghĩ cuối cùng có thể khiến bạn trai mở lòng, dám buông bỏ mọi kìm nén, tự cho mình đã làm được một chiến công hào hùng, nên vui đến không nén nổi.
Chìm sâu trong ánh mắt, Tạ Nguy Hàm dịu giọng hỏi: “Em thật sự chắc chứ, Dương Dương?”
Thẩm Lục Dương không do dự, vừa hôn lên môi anh vừa nói: “Thật mà, em đã chuẩn bị xong, mau cho em xem đi, Thầy Tạ.”
Tạ Nguy Hàm đón lấy nụ hôn kéo dài, tay đang ôm cổ cậu dịch xuống sau gáy, ngón tay mạnh mẽ ấn, day, giữa cơn đau và tê dại, tuyến thể cũng ửng hồng một chút.
Mùi ca cao nóng ấm bốc lên, nhuộm cả những bông hoa run rẩy, như khát khao hương thơm ngọt ngào, dịu mát. Dưới những búp hoa xinh đẹp mê hoặc ấy là khát vọng tham lam, lộ nanh múa vuốt gian ác.
Thẩm Lục Dương khép mắt, mũi cho phép đối phương hút cạn chút dưỡng khí còn lại.
Môi mềm mại, thơm tho, mang dư vị rượu, mỗi lần hôn như kẻ nghiện rượu đang liếm cổ chai, không muốn bỏ sót một giọt nào.
Ngón tay trắng muốt Tạ Nguy Hàm móc lấy cà vạt, kéo ra, tháo chỉ bằng một tay. Khi Thẩm Lục Dương chưa kịp phản ứng, anh đã vòng tay cậu ra sau, tay phải nắm cổ tay chỗ xương lồi lên.
Thẩm Lục Dương “Ưm” một tiếng, vô thức muốn quay đầu, nhưng bị nụ hôn phía trước kéo giữ, không thể tách ra, chỉ biết mê man há miệng…
Đến khi môi Tạ Nguy Hàm tách ra, hai tay cậu đã bị cà vạt buộc chặt sau lưng, chẳng thể cử động. Nút thắt trên cà vạt vô cùng đẹp.
Nếu Thẩm Lục Dương nhìn thấy, hẳn sẽ nhận ra nó giống hệt cái nút thắt trên tạp dề của Tạ Nguy Hàm hôm ấy, thứ đã khiến cậu khô miệng, khô lưỡi.
Cậu ngẩn ra vài giây, thử giãy giụa, chiếc cà vạt không nhúc nhích.
Nhận ra điều gì, Thẩm Lục Dương thở hổn hển: “Phải… làm thế này sao? Không tiện lắm, em không cử động được…”
Ký ức về lần buộc tai thỏ ùa về, cậu nuốt nước bọt. Thực ra vẫn có thể động đậy, nhưng chẳng dễ dàng, chân đau.
Cánh tay bị ép vặn ngược, hai cổ tay dán chặt. Thẩm Lục Dương buộc phải ưỡn người, cố thích nghi với sự khó chịu ở vai. Điều khiến cậu bứt rứt nhất chính là trạng thái không thể phản kháng.
Tạ Nguy Hàm giữ eo cậu, nâng dậy, xoay người, đặt cậu ngồi lên đùi anh nhưng lần này quay lưng về phía anh.
Trước mặt Thẩm Lục Dương ngay lập tức đổi thành những bông tường vi đang nở rộ.
Màu sắc khác nhau, kiều diễm vươn mình giữa gai nhọn, hưởng vẻ đẹp nghịch cảnh ban tặng. Có lẽ chính vẻ đẹp ấy đã thôi thúc nghịch cảnh xuất hiện.
Bên trái Tạ Nguy Hàm, đôi chân dài thẳng ra, chỉ còn một chân co lên đỡ lấy thân cậu khỏi trượt xuống. Thẩm Lục Dương lập tức như người bị trói rồi ném ra mép vực, sắp rơi xuống.
Nhìn những gai tường vi sắc nhọn, tua tủa, chỉ cách yết hầu cậu vài gang tấc, Thẩm Lục Dương run. Giống như nhìn thấy lửa, cậu vô thức né tránh.
Sự việc xảy ra quá nhanh, Thẩm Lục Dương chưa hiểu sao lại rơi vào thế nguy hiểm, vô thức kiễng mũi chân, người ngả về sau, cố tránh xa họa.
Trong lúc mong manh, một bàn tay với những đốt ngón rõ ràng vuốt lên lưng cậu, dịu dàng trượt theo đường cong cột sống.
Thẩm Lục Dương có cảm giác bất an như bị thú dữ liếm mình.
Khoảng cách ấy nếu cậu ngã vào gai, có thể bị đâm mù mắt, nếu không trúng mắt thì cũng quẹt mặt, hủy dung. Quá nguy hiểm. Cậu chằm chằm vào gai gần nhất, toàn thân căng cứng trong hồi hộp.
Giây phút ấy, cậu vô thức gọi: “Thầy Tạ…”
Người luôn đáp ứng mọi yêu cầu lại không trả lời ngay.
Ngón tay từ từ trượt xuống thắt lưng, theo lớp vải, rồi bàn tay áp lên, cảm nhận được lực tác động từng đốt. Nhẹ nhàng dạo qua, như âu yếm cánh hoa mỏng manh, vừa thương vừa dịu.
Sự nguy hiểm trong đầu Thẩm Lục Dương tan biến. Ngón tay sau eo châm lửa khắp thân cậu. Cậu khô họng, eo khó nhịn mà vặn vẹo, vừa tránh vừa khát khao.
Dù bên nhau lâu, cậu vẫn dễ bị Tạ Nguy Hàm trêu chọc đến mềm nhũn, chẳng còn sức kháng cự. Toàn thân nóng ran.
Ngón cái ấn vào hông, men theo cơ liên sườn vờn vện, xoa lên vòng eo săn chắc. Đồng tử Thẩm Lục Dương co rút, toàn thân bật lên, hơi thở gấp gáp.
Trong lúc thần trí chợt tan, cậu nhận ra mình tập gym chăm chỉ cũng chỉ để Tạ Nguy Hàm có thể nắm lấy điểm này mà ấn đau.
Hai tay bị trói vô thức cào áo sơ mi, cậu gục đầu, buông trôi trong đau đớn và khát vọng đối phương mang lại…
Ngay lúc cậu đang đắm chìm, eo bỗng bị đẩy nhẹ. Giống tên đao phủ lạnh lùng biết cách hành hình đỉnh điểm hưng phấn, khiến người ta rơi vào cực độ kinh hoàng.
Thẩm Lục Dương mất thăng bằng. Toàn thân đang ngồi trên đùi phải Tạ Nguy Hàm, theo quán tính ngả về phía trước.
Khoảng cách giữa mắt và gai đã rút ngắn còn vài centimet.
Chỉ cần một hơi thở nữa, sẽ đâm sầm vào, xuyên thủng nhãn cầu, máu tuôn trào.
Cậu há miệng, kinh hoảng khiến tiếng mắc nghẹn, không thốt được lời cầu cứu.
Lúc tiếp tục trượt, Thẩm Lục Dương nhắm nghiền mắt, nhận ra ngón tay anh móc cà vạt đang trói tay mình.
Một lúc sau, cậu dám mở mắt. Chỉ một cái liếc, hơi thở gần như ngưng lại.
Cậu bị treo lơ lửng, cách gai chỉ vài centimet.
Thẩm Lục Dương mở miệng, hơi thở không đều, lồng ngực đập mạnh, mồ hôi lạnh từ thái dương. Từ tình trạng mơ màng giờ thành kinh hãi tột độ. Tim đập hỗn loạn vì kích thích sợ hãi, cơ thể lại nhạy cảm kỳ lạ, không chịu được gió nhẹ.
Giọng cậu khô khốc, đuôi âm run: “Thầy Tạ, nguy hiểm quá, anh kéo em lại… kéo lên đi, nhanh…”
Tạ Nguy Hàm một tay móc cà vạt nơi cổ tay, tay kia giữ cằm cậu, ôm từ phía sau. Cằm anh tựa lên vai cậu, cọ nhẹ, rồi ngẩng đầu. Môi đỏ mọng cắn lên vành tai cậu, tai vốn đã ửng đỏ vì sợ, giờ như nhai viên kẹo ngọt.
Cằm Thẩm Lục Dương bị ép ngẩng cao. Cảm giác ướt át trên tai mang vẻ thân mật lạ thường. Cậu nhìn gai trước mặt, không thể kìm nén cảm giác trỗi dậy trong người vì kích thích mạnh mẽ… Không khí như được đổ đầy ca cao nóng, vừa ngọt vừa ngấy, vị đắng bị lấn át.
Hơi thở nóng rực và làn môi bóng ướt xuất hiện cùng lúc. Thẩm Lục Dương nhíu mày khó chịu, nuốt nước bọt khô. Ngón chân co quắp, mũi giày kiễng trên mặt đất trượt đi, thân cậu run bần bật. Nhãn cầu lại thêm gần gai——
“Thầy Tạ!” Mũi nhọn sắc là áp lực mạnh nhất, giọng cậu run: “Gần quá… nguy hiểm lắm, lùi ra sau một chút đi, Thầy Tạ, lùi một chút xíu thôi được không?”
Ngón tay móc cà vạt luồn qua các ngón tay đang siết chặt, mềm mại. Đầu ngón tay lạnh leo vào kẽ hở, tách từng ngón đang căng, rồi đan tay lại, siết mạnh đến mức khớp trắng bệch…
Cơn đau che giấu điên cuồng nguyên thủy nhất, hèn hạ khoác lên vẻ ngọt ngào của tình yêu, khiến không ai dám phản kháng.
Mỗi ngón tay được vuốt ve kỹ. Móng tay cào vào da mềm giữa kẽ tay, một cảm giác lạ chạy dọc từ cánh tay lên sống lưng, khiến Thẩm Lục Dương muốn lấy cằm cọ vào những ngón tay đang nắm chặt mình, đau mà vẫn muốn.
Nụ hôn trên vành tai quay sang sau, để lại một dấu “trái dâu”, rồi lại liếm kỹ. Hơi nóng như muốn làm cậu chín.
Trước mắt là nguy hiểm rình rập, trên người lại là chút dịu dàng tột cùng. Tim cậu đập mạnh hơn, lý trí như bị đặt trên giàn lửa, trong khi chỉ cảm nhận được sự ấm áp.
Cơ thể áp sát lưng cậu ấm nóng, tỏa mùi rượu vang say mềm.
Gai trước mặt mờ dần. Tiêu điểm dịch chuyển sang đóa tường vi hồng phấn bên cạnh, được tưới nước, rực rỡ ướt át.
Vừa khiến người ta say đắm, vừa cho một khoảnh khắc tỉnh táo.
Thẩm Lục Dương khẽ nhón chân, cơ thể lùi lên được một chút như mong muốn. Khoảng cách với gai an toàn hơn phần nào.
Tai ướt vì bị hôn cuối cùng được buông. Tạ Nguy Hàm dựa sát tai cậu, giọng nói lười biếng, quyến rũ, mang theo tiếng thì thầm bâng quơ: “Không thích à? Tường vi là hoa tôi thích nhất, em không muốn chạm sao?”
“Không… Em muốn dùng tay, gai sắp đâm vào mắt em rồi… Thầy Tạ, em dùng tay chạm được không?” Thẩm Lục Dương lúc này căng thẳng đến mức tim như nhảy ra ngoài.
Mũi chân cậu kiễng trên đất, lưng dán vào ngực Tạ Nguy Hàm, hy vọng kéo xa cái gai kia một chút.
Adrenaline dâng cao, tim đập hối hả, máu chạy khiến cơ thể hoạt động quá tải. Trước đây dù đã từng cực kỳ kích thích, Tạ Nguy Hàm chưa bao giờ để cậu gặp nguy hiểm thật sự, nhiều lắm chỉ hơi đau.
Giờ Thẩm Lục Dương mới hiểu lời anh nói, và tại sao anh liên tục hỏi: “Em chắc chứ?”.
Những thứ gọi là “cắn xé”, “tổn thương”, là nghĩa đen. Tạ Nguy Hàm muốn làm cậu bị thương, xích cậu lại, ngăn cậu đi, muốn… thuần hóa cậu.
Lớp mồ hôi mỏng trên thái dương lấp lánh dưới trời âm u. Hơi thở gấp dần chậm lại vì nhận thức khiến toàn thân tê dại, chỉ sợ làm tỉnh giấc ác quỷ.
Tạ Nguy Hàm thong thả cảm nhận nhịp tim bất ổn bên cổ, anh khẽ nheo mắt, nói nhẹ: “Cởi trói ra, em chẳng phải sẽ chạy mất sao?”
Thẩm Lục Dương thật sự sợ anh kéo không nổi, cậu sẽ ngã vào bụi tường vi, nên nói loạn: “Em không chạy, anh đừng dùng gai. Nếu muốn, dùng tay, dùng răng cũng được.”
Mũi anh chạm vào tai cậu, ánh mắt rơi vào đóa tường vi đang nở rực trước mặt: “Thứ tôi thích, Dương Dương không thích sao?”
Cậu bị chạm đến nhột, nghiêng đầu tránh. Câu hỏi chí mạng ấy khiến cậu không còn nghĩ gì nữa: “Nguy hiểm quá, em lùi ra sau chút nhé. Thầy Tạ, anh ôm em lùi lại đi.”
Giọng Tạ Nguy Hàm mềm như gió, lại sắc như dao: “Muốn chạy à?”
“Không! Em—”
“Dương Dương, tôi không thể rời xa em.”
Lời tỏ tình bất ngờ khiến tai Thẩm Lục Dương nóng ran, cậu ngây ngốc nói: “Em cũng thế, em yêu—”
Tạ Nguy Hàm đặt lên cổ cậu một nụ hôn, rồi rời khỏi lưng, tựa vào lưng ghế.
Ngay khi cơ thể Thẩm Lục Dương định trượt, anh dùng ngón trỏ và ngón giữa móc cà vạt, kéo cậu lại hờ hững.
Anh nhìn người đang giãy giụa hoảng loạn, nét mặt dịu đi vài phần, nhưng mắt lại càng sáng.
Đầu lưỡi khẽ liếm.
Thẩm Lục Dương xoay lưng về phía anh, không thấy mặt. Trọng lượng treo lơ lửng trên hai ngón tay trắng nhợt ấy. Tình trạng lạnh lùng bất thường của Tạ Nguy Hàm khiến cậu càng bất an, nỗi hoảng sợ nhân đôi.
Cậu cảm thấy chỉ còn cách gai chưa đầy hai centimet. Hơi thở không kiểm soát, rối loạn như vừa chạy hai ngàn mét. Sự bất an khiến cậu dùng chân huých vào chân anh.
Nỗi sợ dưới cái lạnh khiến cậu tức giận. Cậu tưởng mình có thể chiều anh vô điều kiện, nhưng sai lầm. Chú chó bị nuôi quá kỹ không có kẹo sẽ giận.
Cậu dùng chút lý trí cuối cùng: “Thầy Tạ, anh thả em ra, cái gai đó sắp đâm vào mắt em rồi… Anh muốn chơi, sau hãy chơi được không?”
Khi cậu sắp nổi điên, Tạ Nguy Hàm cuối cùng lên tiếng, ngón tay mờ ám vẽ vòng tròn trên eo: “Dương Dương, đây là hình phạt cho chú chó không nghe lời.”
“Em không nghe lời chỗ nào?” Thẩm Lục Dương không chịu nổi giọng này của anh. Đây không phải giọng bạn trai cậu trước giờ.
Tạ Nguy Hàm luôn thân mật, vui vẻ, giận cũng kìm, để cậu thoải mái… Cảm giác lạ lùng giờ khiến cậu khó chịu. Cậu cắn răng, vẫn nói: “Thầy Tạ, em không phải chó, em cười không giống Samoyed.”
Mày có ghen với một con chó không Thẩm Lục Dương!
Không đến mức dùng người khác thế thân cho nó, đúng không, đồ xui xẻo!
Cậu không nghĩ ra. Dù anh không kìm bản năng, cũng phải yêu cậu chứ. Hay bản năng là không để ý tới cậu, là làm tổn thương cậu, giản đơn như bây giờ, lạnh lùng nhìn cậu sợ hãi?
Cứ mặc ông già nhà anh! Thầy Tạ không nỡ vậy!
Tạ Nguy Hàm một tay móc cà vạt, tay kia đặt lên eo cậu, lòng bàn tay mở ra, rồi theo cơ, bất ngờ bóp mạnh.
Cơn đau kỳ lạ lẫn cảm giác buốt. Thẩm Lục Dương suýt khóc. Vì cái gai, cậu không dám nhúc nhích, toàn thân căng như dây đàn.
Chạm vào thì cứng, bóp vào lại mềm. Chỉ được cái hình thức.
Môi cậu run, eo co như vừa hít đất hàng trăm cái. Cảm nhận lực kéo trên cà vạt yếu dần, cơ thể nghiêng loạng choạng, cộng thêm sự im lặng của anh. Chú chó sói cuối cùng cũng phát điên vì sợ và tức.
“Đừng quậy nữa Thầy Tạ! Em đau eo, đừng bóp… Đau thật đó!”
Cơ mà, anh có biết đau tim không hả!
Nhìn cơ thể mình nghiêng về phía trước, ngày càng gần cành hoa, Thẩm Lục Dương không dám tin mắt mình, hét: “Thầy Tạ! Tạ Nguy Hàm! Đừng quậy nữa! Mắt em—”
Ngón tay móc cà vạt, dịch sang bên cạnh, kéo cậu nghiêng đi. Mí mắt cậu lướt qua mép lá sắc, sượt ngay bên gai.
Kẻ chủ mưu dùng giọng bâng quơ: “Còn muốn chạy không?”
Trong lúc nói, bàn tay khớp xương mạnh mẽ lướt trên lưng cậu. Thẩm Lục Dương như điện giật, vừa sợ vừa khoan khoái. Rõ ràng mắt và gai suýt va, nhưng cậu vẫn chìm trong sự vuốt ve của đối phương.
Cậu giãy giụa, môi chạm vào cánh hoa, sự tương phản giữa đẹp và nguy hiểm cực độ.
“Tạ Nguy Hàm! Anh dám thả là em đi thật, vừa nãy anh biết rõ ưm——”
Đóa tường vi bên miệng cậu bị xé nát. Ngón tay thon dài kẹp cánh hoa hồng nhạt tàn nát, ấn lên đôi môi cậu đang gào. Cánh hoa bị ép lên môi nhạt, nước ép đỏ loang ra.
Vị đắng và thơm cùng lúc bùng lên. Cơn giận bị chặn ngược vào miệng. Môi bị bịt, cậu muốn quăng cánh hoa đi, nhưng nước bọt cứ tuôn ra khóe miệng.
Miệng bị ép chặt, vừa buốt vừa đắng.
Cảm giác nhục nhã cùng thái độ áp bức khiến cậu vừa uất vừa giận. Cậu giật đầu, gào những tiếng vỡ vụn: “Con mẹ nó em sẽ đi thật xa ưm…”
Người đàn ông sau lưng mặc kệ, đầu ngón tay miết qua vệt ẩm, ung dung buông tay.
Một tiếng cười khẽ, bàn tay giữ cà vạt lỏng ra——
Thẩm Lục Dương như diều đứt dây, theo lực đẩy, ngã về bụi tường vi đầy gai.
Mọi thứ chậm lại. Cậu như nghe tim chuyển từ nhanh sang chậm, mắt mở to kinh ngạc.
Khi nguy hiểm đến, cậu vẫn còn thời gian để nghĩ.
Thật sự đẩy.
Thật sự.
Đẩy!!!
Suy nghĩ bao nhiêu nhưng thực ra chỉ ngã một tí, nhưng quán tính mạnh khiến cậu cảm giác giây tiếp theo sẽ bị hủy dung.
Nên khi Tạ Nguy Hàm vòng tay qua eo, ấn cậu vào lòng mình, Thẩm Lục Dương hoàn toàn trống rỗng, như vừa thoát chết.
Cậu ngơ ngác há miệng, tựa vào vai anh, ánh mắt tan rã.
Má hơi lạnh, có gì đó chảy vào miệng, mặn mặn…
Cậu sợ đến muốn khóc.
Không.
Là tức đến bật khóc.
Tay chân run, lâu lắm mới thở đều. Cơ bắp co giật, tay bị trói bấu áo anh, nắm chặt không buông.
Cậu chậm rãi quay đầu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn gương mặt lãnh đạm. Nước mắt còn đọng, vương trên chóp mũi, như chú chó bị bắt nạt, vừa khóc vừa nghênh ngang.
Làm người ta đau lòng, cũng khiến người ta muốn bắt nạt hơn.
Thẩm Lục Dương gọi tên anh, giọng khàn: “Tạ Nguy Hàm.”
Lạnh lùng chốc lát biến thành chiều chuộng.
Đáy mắt anh tràn đầy dịu dàng. Nghe vậy, anh nâng gáy cậu, hôn môi, ân cần: “Sợ rồi à?”
Căng thẳng trong lòng chùng xuống. Thẩm Lục Dương giật mình, rồi gần như điên, muốn nắm lại thế chủ động. Cậu mút môi anh, mong tìm sự dịu dàng, hỏi run: “Thầy Tạ? Thầy Tạ?”
Tạ Nguy Hàm ôm cậu, để cậu quay lại. Ngón tay lướt qua cổ tay trói, rồi vô tình rời đi, lại đắm sâu vào nụ hôn khát khao.
Anh ngậm môi dưới Thẩm Lục Dương, đáy mắt có đường vân đỏ quen. Hương rượu vang lan tỏa, bao bọc mùi ca cao nóng đang căng thẳng.
“Ừm, tôi đây, em không thích vậy à?”
Chỉ một câu, nước mắt cậu trào ra, ấm ức tới chết đi được.
Cậu nhúc nhích vai, giấu mặt vào hõm cổ anh, hôn lên xương quai xanh, giọng khàn mang tiếng nức nở hiếm thấy: “Không thích, Thầy Tạ đừng như vậy nữa. Hôn em một cái, hôn em, nói anh thích em đi.”
Tạ Nguy Hàm làm theo, hôn lên phần cổ hở. Môi ấm khiến người ta an tâm, giọng trầm vương bên tai: “Thích em, yêu em.”
Hôn cằm cậu, anh tiếp: “Không thể rời xa em, muốn có em…”
Thẩm Lục Dương sụt sịt, lấy mũi ướt dính nước mắt dụi vào cổ anh. Cơ thể như ngập trong hương rượu sang. Nỗi sợ đẩy d*c v*ng nổi lên điên cuồng. Cậu cắn yết hầu anh, nài: “Thầy Tạ, anh ôm em đi.”
Tay anh đặt sau eo cậu ấn mạnh, lòng bàn tay ấm áp.
Thẩm Lục Dương hưởng hơi thở của “Thầy Tạ thật sự”, mềm nhũn bám lấy anh: “Thầy Tạ, em không nhịn được nữa, giúp em với… Vừa nãy sợ chết, anh—”
phải bồi thường tổn thất tinh thần cho em, em muốn làm boss.
Độ cong khóe môi anh sâu hơn. Anh há miệng, cắn vành tai đỏ của cậu: “Sợ à?”
Cơn đau khiến Thẩm Lục Dương giật mình, muốn động, nhưng vẫn bị trói: “Gì cơ? Đương nhiên sợ, em suýt nữa—”
Tay anh ôm eo cậu siết chặt, rồi khẽ vuốt. Anh cười, thẳng thắng bóc trần cậu: “Nếu sợ, sao lại có cảm giác?”
Thẩm Lục Dương đột ngột cứng, chậm ngẩng đầu.
Đây không phải Thầy Tạ của cậu!!!
________
Lời tác giả:
Buff của Dương Dương: Tùy ý mở game.
Debuff của Dương Dương: Lần nào cũng thua.
Dương Dương không phải là thế thân của con Samoyed kia đâu nha, Thầy Tạ không thích động vật nhỏ, ban đầu báo thù thằng nhóc kia chỉ vì nó g**t ch*t
thứ đồ
của anh, sinh vật sống biết thở mà Thầy Tạ thích chỉ có mình Dương Dương thôi.