Bất Ngờ Của Đàn Anh

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

095.
Tác giả: Không Ô
Đầu óc Thẩm Lục Dương nóng bừng, cậu không dám nhìn thêm nữa, kéo lấy cổ tay anh, ngón tay nhẹ nhàng xoay xoắn cổ tay anh: “Đi theo em.”
Tạ Nguy Hàm không chủ động nắm lại tay cậu, mọi chuyện vẫn theo đúng ý Thẩm Lục Dương muốn, do cậu dẫn dắt.
Hôm nay trước khi ra ngoài, Thẩm Lục Dương đã cố tình ra muộn một chút, để tất cả thứ cần chuẩn bị đặt cạnh giường, thuận tiện cho việc “động tay động chân” tối nay.
Thẩm Lục Dương kéo cổ tay anh, sải bước bước vào phòng ngủ.
Dù cố che đến đâu, trong tiềm thức cậu vẫn giống như một cậu nhóc mới cưới, vội vã muốn chạy thật nhanh đến giường ôm anh thật chặt.
Đè bả vai Tạ Nguy Hàm xuống, bắt anh ngồi lên thành giường, Thẩm Lục Dương chỉ kịp nhắc một câu: “Không được nhúc nhích”, rồi lập tức chạy sang một bên mở thùng. Cậu vừa canh động tĩnh của anh, vừa lấy ra lọ thủy tinh nhỏ ——
Chất dẫn dụ Alpha. Cậu đã cố tình pha rồi, cái thứ này nếu uống thì hiệu quả sẽ rất “kỳ diệu”, dược lực mạnh hơn bôi ngoài da rất nhiều.
Tạ Nguy Hàm lặng lẽ ngồi đó, bộ đồ sáng màu cùng đôi mắt bị che phủ khiến toàn thân anh phủ lên một lớp cảm giác yếu ớt đầy xa cách. Ngược lại càng khiến người ta muốn phá nát.
Đầu ngón tay Thẩm Lục Dương ngứa ngáy co lại, tâm trí lao đầu vào cái bẫy ngọt ngào mà đối phương giăng sẵn. Cậu chỉ chăm chú vào vẻ bình tĩnh quá mức của anh, như thể anh không hề bối rối trước tình cảnh bị khống chế, rồi tự dừng lại không tìm hiểu nguyên nhân.
Bất luận cậu làm gì, anh cũng không bị ảnh hưởng —— suy đoán này đâm thẳng vào tim Thẩm Lục Dương, khiến cậu đau đến tận cùng.
Giống như trong mối quan hệ giữa hai người, cậu luôn ở vị trí bị động của một tên lính mới.
Lòng tự trọng của một người đàn ông bị khiêu khích đến tận cùng!
Thẩm Lục Dương mím chặt môi, kiên định nhìn vào lọ thuốc trong tay.
Phải khiến Tạ Nguy Hàm nhận ra sự lợi hại của cậu, bắt anh ở trước mặt cậu biến thành bộ dạng chưa từng có trước đó. Tốt nhất là không thể tự chủ, phải cần đến cậu…
Chỉ nghĩ đến đó thôi là tim cậu sắp vỡ, cậu vội bật nắp chai, ngửi thử.
Mùi vị ngọt thanh. Không biết uống vào có đắng không.
Nếu đắng thì phải chuẩn bị một ly nước súc miệng. Thẩm Lục Dương ân cần quyết định mình sẽ nếm thử trước.
Cậu giơ lọ lên, vừa quan sát từng cử chỉ của anh, vừa cẩn thận nhỏ một giọt vào miệng.
Trong miệng là vị ngọt như dưa hấu, dư vị hơi giống nước ép trái cây hỗn hợp. Không hổ là hàng flagship XX, mùi vị chẳng khác nước trái cây thật là mấy.
Thẩm Lục Dương vừa chuẩn bị đặt lọ xuống, Tạ Nguy Hàm bỗng hơi thẳng người, ra vẻ muốn ngồi dậy.
Thẩm Lục Dương theo phản xạ ngăn: “Không được động ư… ực…”
...
Tay run một cái, cả lọ Chất dẫn dụ Alpha đổ hết vào miệng Thẩm Lục Dương, vẫn chưa kịp phản kháng đã nuốt ực xuống. Hướng dẫn nói liều dùng mỗi lần không nên quá một phần ba…
Thẩm Lục Dương che miệng ho sặc sụa, nước mắt cũng muốn chảy ra từ việc sặc.
Tạ Nguy Hàm bị bịt mắt, chẳng nhìn thấy gì, anh hơi nghiêng đầu về phía này: “Sao vậy?”
Thẩm Lục Dương như người vừa thất trận, xấu hổ tới tận nhà bà ngoại, còn đâu mặt mũi để nói
em trêu anh không xong lại tự chuốc cả lọ thuốc vào mình
.
“Không sao! Uống nước bị sặc, anh không được cử động!”
Tạ Nguy Hàm nghe thế hơi khựng, đuôi mày nhíu nhẹ, anh hơi cúi đầu rồi vẫn ngồi im, cả quá trình thật ngoan ngoãn.
Thẩm Lục Dương há miệng nôn khan vài lần, muốn ói mà vật lộn chẳng ra.
Hướng dẫn nói 30 giây sẽ có tác dụng, cậu vẫn chưa thấy gì… Đây không phải hàng giả chứ?
Chắc là không rồi, thuốc nào ngon thế chứ, uống xong mà không phản ứng.
Thẩm Lục Dương bỏ lọ thuốc, hít sâu, quay ra lấy “dây chuyền” và “vòng tay” đã chuẩn bị từ trước —— một sợi dây xích kim loại màu bạc tinh xảo, dài hơn dây chuyền chút ít, nối với mấy cái vòng tròn giả y như thật.
Trong đó có hai chiếc vòng là nhẫn thật.
Thẩm Lục Dương cầm dây chuyền đưa tới trước mặt anh, cúi đầu, ngón tay vô thức rơi lên má anh, vuốt vuốt. Tư thế của kẻ mạnh đối với kẻ yếu, giọng điệu mang tính chi phối: “Giờ em muốn tặng anh một món quà, anh có muốn không?”
Tạ Nguy Hàm ngẩng đầu “nhìn” cậu, cà vạt che một nửa mặt, sống mũi cao dưới ánh đèn lại càng nổi bật. Vẻ đẹp diễm lệ của ngũ quan được làm nổi bật trong một dung mạo không trọn vẹn.
Sự mạnh mẽ khi bị khống chế lại làm đôi môi mỏng đỏ mọng thêm phần mời gọi, ngay cả lời nói cũng nhuốm chút ý vị khiến người ta muốn phá hủy.
Anh nghiêng đầu, chủ động cọ qua lòng bàn tay cậu như một con mèo, đôi môi mỏng cong lên một đường cong mờ ảo: “Muốn.”
Thẩm Lục Dương nheo mắt.
Lát nữa sẽ cho anh biết sự lợi hại của em.
Cậu mở khóa dây chuyền, cẩn thận đeo lên cổ anh, tiếng kim loại va chạm nhẹ khiến tim người ta đập nhanh hơn. Tay cậu sắp run lên rồi.
Không được hoảng, Thẩm Lục Dương, mày là boss.
Hưng phấn lên!
Chiếc cổ thon dài bị tròng vào gông xiềng, đoạn cuối của sợi xích buông lơi trên áo khoác thể thao, đẹp đến mức không nỡ chạm. Cổ tay trắng bệch đến nhìn thấy cả đường gân xanh cũng không thoát, bị vòng tay tương tự buộc lại ra sau lưng.
Thẩm Lục Dương lùi lại nửa bước, thưởng thức bộ dạng lúc này của anh. Hoàn toàn bị cậu dẫn dắt rồi.
Nhận thức đó khiến Thẩm Lục Dương ngoài xấu hổ còn nảy sinh một cảm giác cực kỳ kỳ quái, đến từ sự chi phối và điều khiển. Cảm giác lan xuống tận xương cụt khiến cơ thể cậu nóng bừng, khô khốc liếm môi.
Động tác kéo dây cũng mềm hơn một chút, nhưng giọng điệu vẫn mạnh mẽ: “Quỳ lên giường, giống như lần đầu tiên em đến nhà anh vậy.”
Thẩm Lục Dương nhìn thẳng vào Tạ Nguy Hàm, không bỏ lỡ dù chỉ một giây do dự.
Cậu có chút sợ. Cậu có phải đồ ngốc đang hưng phấn quá không.
Đó là Tạ Nguy Hàm, là bạn trai cậu, người luôn giữ vị trí chủ đạo bất kể lúc nào ở đâu, lần này lại hoàn toàn để cậu sắp đặt…
Vẻ mặt Tạ Nguy Hàm không thay đổi, dù hai tay bị trói, động tác vẫn ung dung.
Rất nhanh, hai đầu gối anh tách ra, quỳ thẳng người trước mặt cậu trên mặt giường. Nửa thân trên thẳng tắp, chiếc quần thể thao căng ra khoe đường nét đôi chân dài. Đầu anh hơi cúi, vai và cánh tay bị trói sau lưng chống đỡ tạo thành đường cong yếu ớt, khung xương hoàn mỹ nổi bật đến cực điểm.
Cảnh tượng này.
Tim Thẩm Lục Dương như ngừng đập một nhịp. Cậu chờ ít nhất mười giây, xác nhận anh thật sự thuận theo, thật sự hành động vậy.
Ngọn lửa dục vọng vốn đang âm ỉ ở chỗ an toàn, giờ, thứ dễ cháy mà cậu muốn sưởi ấm nhất lại chủ động nhảy vào đống lửa… ngọn lửa cháy dữ dội không kiểm soát.
Một Tạ Nguy Hàm như thế này.
Mắt Thẩm Lục Dương đỏ ngầu lên.
Cậu đặt một chân lên mép giường, lấy dây chuyền rồi đột ngột giật mạnh.
Cả người anh không chút phản kháng, ngả về phía trước, đập thẳng vào ngực cậu. Rõ ràng người không nhìn thấy là anh, nhưng Thẩm Lục Dương lại bồn chồn không yên. Yết hầu cậu trượt lên trượt xuống, mở lời: “Em đã chuẩn bị cho anh một bất ngờ.”
“Nhưng anh phải tự đoán nó là gì, đoán đúng thì bất ngờ sẽ thuộc về anh. Đoán sai một lần… sẽ có hình phạt.”
Chóp mũi Thẩm Lục Dương chạm vào chóp mũi anh, xấu hổ và áy náy gần như bị nuốt chửng, cậu hưng phấn đến mức đầu ngón tay nóng rực.
“Giờ trò chơi bắt đầu.”
Nhẫn đã treo trên cổ và cổ tay anh từ đầu, đáp án nằm ngay trong câu đố.
Cậu cố ý.
Bên nhau lâu như vậy, thế nào cậu cũng phải thắng anh một lần, thấy anh khóc, thấy anh đáng thương, thấy anh cần được dỗ dành… Đó là khát khao âm ỉ của Alpha.
Ngón tay Tạ Nguy Hàm sau lưng bị trói khẽ động, che giấu sự cong nhẹ nơi khóe môi vừa lóe. Anh mặc kệ Thẩm Lục Dương nắm dây chuyền, siết ra vệt đỏ trên yết hầu.
Anh trầm giọng hỏi: “Bất ngờ là em sao?”
Thẩm Lục Dương sáng mắt, xoa bên má anh, đắc ý: “Đoán sai rồi.”
Cậu với tay lấy đôi tai thỏ, đội lên đầu anh. Thẩm Lục Dương khô khốc nuốt nước bọt, hăm hở: “Em phải phạt anh đây.”
Nói xong, chân đang chống mép giường đổi thành quỳ một gối lên giường, áp sát vào chân anh. Cậu cúi xuống, đôi môi ấm áp sát vào tai anh.
Ngửi thấy mùi rượu vang đỏ vô tình toả ra, mắt Thẩm Lục Dương mơ màng, cậu háu ăn mà mút lấy vành tai tròn mềm. Giống như ngậm miệng chai, chỉ trong tích tắc uống hết rượu.
Nụ hôn tinh tế lướt qua vành tai, đuổi từng luồng hơi lạnh trên da, để lại dấu ẩm ướt. Ngón tay cậu lướt qua gáy anh, mô phỏng động tác lúc hai người bên nhau, lực tay lúc nhẹ lúc nặng, cào khẽ từng nhát.
Lần này cậu đặc biệt tham rượu, hơi thở gấp gáp tăng nhiệt bên tai. Men khiến đầu óc mụ mị, càng xuống miệng càng không phân biệt nặng nhẹ.
Toàn bộ tai, sau tai, vùng da dưới tai đều bị cái miệng tham ăn chiếm, hình phạt ban đầu đã biến thành vị ngọt.
Vành tai vốn trắng lạnh nay phủ lớp hồng nhạt đỏ tươi. Đôi môi anh khẽ hé mở, hơi thở gấp gáp, anh nghiêm túc cảm nhận cảm giác mãnh liệt trên tai mình.
Từng luồng điện nhỏ sinh ra cùng ngọn lửa trong cơ thể, theo động tác cậu mà lan ra toàn thân.
Thịt mềm mại căng trượt lướt qua mọi ngóc ngách, rồi lại thổi ra những quả dâu tây xinh đẹp, đánh dấu chủ quyền của riêng mình.
Lưỡi thì ướt át, môi hơi khô, lúc hôn nhẹ như cánh hoa mềm, cọ tới cọ lui khiến người ta như rơi vào trận mưa rào, đánh tan cả cánh hoa đó.
Ngón tay anh sau lưng gõ nhẹ lên mặt giường, nhịp độ dần tăng. Như thể đang đi trên bờ vực kiên nhẫn, mọi thứ không còn quan trọng, chỉ để thỏa mãn mong muốn làm sói của chú chó lớn.
Thẩm Lục Dương tỉ mỉ “ăn” hết vành tai, nghe tiếng hít thở gấp của anh, dù chính cậu cũng thở hổn hển, cảm giác thành tựu vẫn dâng trào.
Cậu hít thở chậm lại, thẳng người, nhìn khuôn mặt không đổi của anh, tương phản với phản ứng mạnh mẽ ở những nơi khác.
Thẩm Lục Dương thấy hôm nay chính là đỉnh cao cuộc đời mình.
“Th…” Cậu lập tức ngậm miệng, hôm nay cậu là boss, không thể gọi thầy Tạ.
Cậu che đi bằng cách vuốt vuốt đôi tai thỏ trên đầu anh, rồi áp sát vào tai chưa bị hôn của Tạ Nguy Hàm. Biết rõ đối phương lúc này nhất định đang khao khát được hôn, cậu vẫn cố tình thở hổn hển áp sát, giọng khàn khàn, nửa gần nửa xa hỏi: “Thỏ ngoan, có phải anh… rồi không?”
Thỏ ngoan không trả lời, Thẩm Lục Dương tự xác nhận, nhận được cái gật đầu chắc chắn.
Nhưng cậu không dám tiếp tục, quần tây bó sát khiến cậu khó chịu. May mà mắt anh bịt, nếu không lại mất mặt thêm.
Thẩm Lục Dương móc lấy dây chuyền, đột ngột kéo ra phía sau, buộc anh ngẩng đầu “nhìn” cậu.
Tạ Nguy Hàm ngẩng đầu quá nhanh, khiến cậu đang cố tỏ bộ mặt hung dữ cũng sợ, vội nới tay, vẻ mặt chuyển thành lo lắng. Cậu nhìn kỹ cổ anh, xác nhận không trầy xước mới thở phào.
Giọng điệu cố mạnh mẽ muộn màng: “Đoán sai rồi, tiếp tục.”
Cậu thật vô lý. Không một chút gợi ý, hoàn toàn bắt nạt người ta.
Tạ Nguy Hàm cảm nhận lực kéo trên dây chuyền thả lỏng, lại cúi đầu xuống.
Uy quyền của Thẩm Lục Dương bị xâm phạm.
“Bất ngờ là gì?” Cậu ép anh ngẩng đầu, mạnh mẽ yêu cầu: “Nói nhanh, không được không đoán.”
Tạ Nguy Hàm như không biết đau, đầu ngẩng cao hơn, như đang suy nghĩ.
Một lúc lâu sau, anh khẽ lắc lắc cổ, giọng khàn đi vì siết, nhưng vẫn cười một cách lơ đãng: “Là những thứ đang trói tôi đây.”
Vẻ lười biếng như thiên thần cam tâm sa ngã, bị tử tước Thẩm Lục Dương bẻ gãy đôi cánh, giam cầm bên giường.
Lâu dần, thiên thần quen với cuộc sống ấy, còn bắt đầu hưởng thụ sự đối đãi của tên quý tộc…
“Đoán sai rồi!” Thẩm Lục Dương buông dây chuyền, không yên tâm nhìn cổ anh, xác định chỉ đỏ một vệt chứ không thương quá mới tiếp tục nói: “Anh đoán xem hình phạt lần này là gì?”
Tạ Nguy Hàm nhếch môi: “Là thứ em thích.”
Chỉ cần là đối với em, bất cứ thứ gì tôi đều thích.
Hình ảnh tràn trong đầu Thẩm Lục Dương, cổ họng khô khốc.
Ngón trỏ cậu móc vào cổ áo khoác thể thao anh, kéo xuống. Chiếc áo lập tức từ chỉnh tề biến thành vạt áo mở rộng, để lộ áo phông trắng bên trong cùng lồng ngực đang phập phồng.
Ánh mắt Thẩm Lục Dương dần tối sầm, rồi bị lý trí kìm lại. Cậu trầm giọng: “Em thích ‘ăn’ anh.”
Lời vừa nói, cậu túm cổ áo phông, kéo mạnh sang một bên, để lộ bờ vai đầy cơ bắp đẹp đẽ.
Hàm răng sắc bén của Alpha cắn lên da trơn nhẵn, hai tay không chịu yên mà vòng ra sau lưng, cào lên những cơ bắp dần căng cứng.
Cậu dùng sức cắn một dấu răng, rồi lại đau lòng hôn hôn, cảm nhận tiếng giật gân gợi cảm ngày càng rõ bên tai. Cậu không nhịn được mà tiếp tục làm tổn thương, để lại dấu tích, tuỳ ý phá hủy làn da hoàn mỹ.
Đôi môi mềm mại và hàm răng sắc, sự hưởng thụ và đau đớn đan xen kích thích dây thần kinh, khiến hương cacao nóng trong không khí bồn chồn tìm rượu vang đỏ.
Thẩm Lục Dương như đang vẽ trên thân anh những quả dâu tây ngon miệng và những con rắn chết người.
Cho đến khi hơi thở của cả hai mất ổn định, kẹt trong vòng tay nhau, nhịp tim mất kiểm soát.
Thẩm Lục Dương mới lưu luyến buông miệng, tiện tay quệt vệt nước trên môi, không quên hôn môi anh, mơ hồ hỏi: “Anh sắp… chịu không nổi rồi sao?”
Muốn chạm vào cậu rồi.
Tạ Nguy Hàm thẳng thắn thừa nhận, cơ thể bị khơi dậy dục vọng khác hẳn, thậm chí má nhuốm màu đỏ quyến rũ.
Như đại yêu quái tu luyện vạn năm, nhưng vẫn không muốn thành tiên vì luyến ái nhân gian. Tuổi thọ dài hay tu vi mạnh cũng không đọ được một đêm xuân với tiểu thư sinh.
“Tiểu thư sinh” khiến Thẩm Lục Dương nóng toàn thân. Cậu cúi nhìn vẻ “chật vật” của anh, tim đập thình thịch, bỗng bật lời.
“Gọi đàn anh đi, gọi xong em sẽ cho gợi ý, nếu không thì em không cho, để anh tự đoán, không đoán ra là vô phương.”
Tiểu thư sinh còn thích diễn kịch nữa, thú vị thật.
Đôi mắt Tạ Nguy Hàm dưới cà vạt mở rồi lại khép, ngón tay sau lưng đột nhiên chậm lại, đầu ngón tay xoa nhẹ mặt giường, như mặt giường là da của ai đó, sờ đến mức chăm chú.
Thẩm Lục Dương sốt ruột, định thúc giục.
Tạ Nguy Hàm cất giọng khàn khàn, như cầu xin, lại như trêu chọc lơ đãng, gọi: “Đàn anh.”
Tim Thẩm Lục Dương đập mạnh, cánh cửa dục vọng bật mở, tuôn trào không kiềm chế được.
Cậu đè mạnh vai anh, đẩy cả hai ngã xuống giường. Hai tay cậu chống hai bên thân anh, từ trên nhìn xuống.
Ưu thế vị trí mang lại trải nghiệm khác biệt, khiến cậu tin chắc Tạ Nguy Hàm giờ chẳng còn sức phản kháng.
Được gọi là “đàn anh”, trong lòng Thẩm Lục Dương tràn đầy ý nghĩ kiều diễm, giọng cũng mềm đi, cậu đỏ tai nói: “Gợi ý là: thứ anh rất thích, em cũng có.”
Anh nghe vậy nheo mắt, co chân trái lên, đầu gối nhấc lên, áp sát bên hông nhạy cảm của cậu, nơi đang căng cứng do tư thế. Giọng anh không nhanh không chậm, trêu chú chó nhỏ: “Thứ tôi thích… đều ở trên người em.”
Một chiếc xe tốc độ cao chạy qua, tài xế là một quý ông lịch lãm trong mọi cử chỉ, lời nói, giờ lại đang bị cậu trói dưới kia. Thẩm Lục Dương đỏ tai hồng cũng đành chịu, còn thấy thích thú khi thấy anh hiếm khi “mở miệng mặn mòi”.
Có lẽ bộ đồ khác thường này cũng ảnh hưởng anh. Người hưởng trò chơi này không chỉ có mình cậu.
Thẩm Lục Dương bị trêu đến eo mềm nhũn, chân áp vào hông anh rõ ràng không có nhiệt độ, nhưng nóng đến mức cậu run, suýt ngã vào lòng anh.
“Không được cử động,” lần nữa cậu mở miệng, giọng cũng run, theo bản năng tìm điểm tựa, yêu cầu mà chẳng còn khí thế: “Chân cũng không được.”
Đầu gối Tạ Nguy Hàm vẫn xê dịch ở eo cậu, từng chút từng chút, mài người ta đến phát điên, khơi dậy dục vọng không sao nói ra của cậu.
Anh hỏi đầy ý tứ: “Cử động lung tung sẽ bị hình phạt gì?”
Thẩm Lục Dương đang định ra lệnh thì đầu gối anh bất ngờ di chuyển, đẩy vào hông mềm có máu xao xuyến. Cậu co rụt đồng tử, cắn môi, khuỷu tay gập lại, không chống đỡ nổi nữa, cả mặt vùi vào cổ anh.
Tai đột nhiên bị cắn, giọng trêu đùa của anh rít vào: “Hửm? Không nỡ phạt tôi sao, đàn… anh?”
Thẩm Lục Dương suýt bị tên yêu tinh Tạ Nguy Hàm dụ dỗ đến ngốc. Eo mềm, tim mềm, chỉ có miệng là còn cứng. Cậu tức vì vô dụng, tức mà yêu cầu: “Không cho phép anh tỏa pheromone!”
Anh “Ừm” một tiếng, chân đang co vẫn duỗi, không nhắc chuyện “vừa rồi tôi đâu có tỏa”, anh dịu dàng xoa dịu: “Còn gợi ý nữa không?”
Thẩm Lục Dương mới nhận ra quyền chủ động không còn trong tay mình. Trước mặt có cơ hội giành lại, cậu hít sâu, nhanh chóng chống dậy, lần nữa chiếm ưu thế.
“Gợi ý không cho không, anh phải trả giá.”
“Giá gì?”
Ngón tay cậu khều vạt áo anh, kéo nhẹ, để lộ xương quai xanh, sợi xích mảnh vắt ngang hõm xương đẹp chết đi được.
“Em… mua cho anh một bộ quần áo.”
“Tôi có phải nói ‘cảm ơn đàn anh’ không?”
Không phản kháng như dự đoán, Thẩm Lục Dương vô hình bị phản công.
Cậu kéo dây chuyền, không dám dùng sức, nửa đẩy nửa ép buộc anh ngồi dậy.
“Em cởi trói cho anh, nhưng anh vẫn không được động.”
Vòng tay tháo ra, đặt sang một bên. Thẩm Lục Dương nắm vạt áo phông, giúp anh cởi áo.
Thân hình cậu khao khát bao lần cuối cùng cũng phơi bày hoàn toàn, vừa bất ngờ vừa hợp lý.
Miệng Thẩm Lục Dương hơi há, lúc này cậu mới nhận ra mình đã hoàn thành một giấc mơ nhỏ —— được nhìn thấy cơ thể anh.
Cơ bắp trắng lạnh như tượng đá cẩm thạch, đường nét rõ mà không phô, mỗi đường cong mỗi rãnh đều được tính toán hoàn hảo. Gần tim, trên da trắng lạnh có một nốt ruồi đỏ.
Như tạo hóa cố tình nặn ra người theo đúng hình mẫu cậu thích nhất.
Chóp mũi nóng lên. Thẩm Lục Dương vội đưa tay bịt, dòng máu mũi bị kìm nén lâu không chịu nổi, chảy dọc kẽ tay.
Mất mặt quá! Đầu óc cậu nóng bừng, ngồi phịch lên đùi anh, hoảng hốt đưa tay kia ra hứng.
“Sao vậy?” Tạ Nguy Hàm đưa tay lên, đặt đúng chóp mũi cậu.
Thẩm Lục Dương không để mất mặt thêm, quay đầu đi, hoảng loạn nói: “Anh không cử động! Em có cho cử động đâu!”
Nói xong, cậu nhảy xuống giường, dùng giấy ép mũi. May thể chất Alpha mạnh, chưa đầy một phút máu ngừng chảy.
Tạ Nguy Hàm để trần nửa thân trên ngồi đó, giống như sinh viên bị ép “xuống biển”, Thẩm Lục Dương trong chốc lát cảm thấy mình đang phạm tội.
* 下海(xiàhǎi) – lóng, ban đầu chỉ việc bỏ công việc ổn định đi buôn bán, sau rộng nghĩa là gia nhập ngành giải trí người lớn/bán dâm
Cậu hít sâu, cầm “bộ quần áo” chuẩn bị từ lâu, tự nhủ.
Tạ Nguy Hàm, bạn trai cậu, năm nay 27 tuổi, còn lớn hơn cậu ba tuổi. Cậu không phạm tội, chỉ là bạn trai cậu trông trẻ và đẹp trai thôi.
Cậu trở về cạnh giường, không nỡ rời Tạ Nguy Hàm như thế, quyết định ngồi lên đùi anh.
Động tác cậu đã luyện trong đầu vô số lần, giờ run đến tay không cầm nổi bộ quần áo, nhưng vẫn nhanh chóng mặc lên cho anh.
Ngay khi thấy anh mặc xong, Thẩm Lục Dương lại che mũi, hối hận.
Không mặc thì chảy máu mũi, mặc vào cũng chảy. Cậu có vấn đề gì vậy.
Chỗ cần che không che hết, chỗ cần lộ thì vẫn lộ, còn mấy sợi dây buộc đúng chỗ cậu thích nhất…
Ánh mắt dời xuống, Tạ Nguy Hàm vẫn mặc quần chỉnh tề, eo mượt chạy xuống, cùng múi bụng thứ bảy, thứ tám được che kín.
May còn mặc, nếu không cậu không chịu nổi.
Không khí như loãng vì cơ thể hoàn mỹ trước mắt, Thẩm Lục Dương phải hít sâu mới không ngạt.
Cậu giữ lời, khàn giọng đưa gợi ý: “Thứ này luôn ở bên chúng ta, khiến chúng ta thấy hạnh phúc và vui thật sự.”
Tạ Nguy Hàm hơi suy nghĩ, một lát sau anh nhấc đùi lên chút, khiến Thẩm Lục Dương ngồi trên đùi cũng run.
Giọng anh hơi ướt, trở nên quyến rũ lạ: “Là ở đây sao? Chúng ta đều có, sẽ luôn ở bên, khiến đối phương vui…”
Thẩm Lục Dương mất vài giây mới hiểu anh nói chỗ nào, mặt đỏ, nhưng thấy cũng hợp lý, cậu lắp bắp: “Sao anh nghĩ đến cái đó! Đây không phải thiết lập của anh, anh là đàn em ngây thơ, đàn em, ngây thơ!”
Khóe môi Tạ Nguy Hàm cong, anh cúi sát tai cậu, ngửi mùi cacao nóng không theo quy luật, ý cười sâu thêm: “Đây là thiết lập của tôi, đàn anh… Em thích chỗ này, tôi cũng rất thích.”
“Rất thích ăn.”
Thẩm Lục Dương bị trêu đến bắp đùi căng như nổ, nhưng vẫn phải cắn răng chịu: “Anh đoán sai, em phải phạt anh.”
Tạ Nguy Hàm không quan tâm, tiếp tục hôn lên tai cậu. Thẩm Lục Dương né tránh, rõ ràng sắp không chịu nổi mà vẫn phải cảnh cáo.
“Không được cử động!”
Tạ Nguy Hàm thuận theo dừng lại.
Nhiệt độ cơ thể vẫn leo thang. Thẩm Lục Dương cuối cùng cũng thấy không ổn, mắt bắt đầu mờ, hơi thở nóng rẫy… Hơn nữa sao càng lúc càng nóng thế.
Chưa nhận ra thì còn chịu được, một khi phát hiện có điều không ổn thì ngọn lửa như bùng lên giữa đồng cỏ, thiêu đốt toàn thân.
Thuốc bắt đầu có tác dụng. Mãnh liệt và không có thuốc giải.
“Không phạt nữa,” Thẩm Lục Dương nhíu mày khó chịu, hơi thở rối, vịn vai anh, ngón chân đi giày bên cạnh co lại, cậu cọ vào lòng anh: “Đoán nhanh lên, em muốn cho anh bất ngờ… Nóng quá, thầy Tạ, em nóng quá…”
Tạ Nguy Hàm bật cười, ôm lấy lưng cậu ấn vào lòng mình, không cố tình trả lời sai, anh dịu giọng: “Là nhẫn, ở dây chuyền và vòng tay.”
Thẩm Lục Dương không kịp phản ứng anh phát hiện từ bao giờ. Uống hết một lọ chất dẫn dụ Alpha, nếu bạn đời không phải anh, giờ cậu đã phải nhập viện tiêm thuốc.
Thẩm Lục Dương hối hận đến mức không ra nước mắt, giờ đừng nói nhẫn, tay cậu mềm nhũn chỉ muốn đặt lên người anh.
Một màn tạo bất ngờ thất bại thảm hại.
Nhưng ý nghĩ ấy không kéo dài, ngay lập tức bị khao khát khác nuốt chửng.
Cậu cúi xuống, vội mút môi anh: “Thầy Tạ, giúp em, cho em pheromone… Nóng quá, em vừa uống hết lọ chất dẫn dụ Alpha… Sắp nổ tung rồi, giúp em với, em có bị sao không?”
Tạ Nguy Hàm im lặng, đúng lúc Thẩm Lục Dương sốt ruột muốn cắn anh, anh dịu dàng nhắc: “Đàn anh, em cấm tôi tỏa pheromone.”
Thẩm Lục Dương gần khóc vì thèm: “Không chơi nữa, thầy Tạ, chúng ta không phải đàn anh đàn em nữa…”
Cậu vừa nói vừa tháo cà vạt bịt mắt anh, lại luống cuống cởi bộ quần áo, ân cần mặc lại áo phông cho anh.
Trong lòng chỉ muốn hầu hạ anh cho tốt, để lúc khác cậu được thoải mái.
“Thầy Tạ, nóng chết mất, nóng chết mất…” Thẩm Lục Dương ôm vai anh, khóe mắt vì chất dẫn dụ đỏ hoe, hương cacao nóng như vỡ đê bùng nổ, “Cho em chút pheromone, một chút thôi…”
Tạ Nguy Hàm hôn nhẹ chóp mũi cậu, ánh mắt rơi vào đôi mắt ướt rưng rưng, dụ dỗ: “Trò chơi chưa kết thúc đâu, đàn anh.”
Thẩm Lục Dương nắm chặt vai anh, đầu óc phản ứng chậm một điều gì đó, cậu xin lỗi: “Đàn anh sai rồi, được chưa? Em không nên… không nên bắt nạt anh.”
Tạ Nguy Hàm tháo đôi tai thỏ, nhẹ nhàng đội lên đầu cậu, ngón tay cái ấn khóe mắt đỏ hoe. Sự xấu xa che lấp dưới vẻ dịu dàng, giọng anh trầm khàn mang ý cười: “Mắt thỏ đỏ là do khóc đấy.”
“Em khóc trông đẹp lắm, đàn anh.”
________
Lời tác giả:
[…]
Tips nhỏ: Thầy Tạ ngay từ đầu đã phát hiện ra nhẫn, cố tình trả lời sai đấy, lại còn biết cái thùng đồ đó từ mấy hôm trước~