Ngày Thứ Bảy Uể Oải

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

098.
Tác giả: Không Ô
Trên hành lang trường học, Thẩm Lục Dương và Tạ Nguy Hàm khoác vai nhau tiến về phía tổ Khoa học Tự nhiên, một người mặc áo len cổ cao, người kia không chỉ giống hệt mà còn đeo thêm hai cái đai bảo vệ cổ tay.
“Em cho rằng ý nghĩa của việc đi làm chính là kiếm tiền xăng xe,” Thẩm Lục Dương vừa vươn vai vừa than thở, lúc nãy đổ xăng mất cả mấy trăm tệ, “Cuối kỳ nếu bài kiểm tra xét duyệt chính thức không qua thì em lại phải cày cuốc thêm một học kỳ nữa, dân công sở nhìn thấy cũng phải rơi lệ.”
Còn đâu chuyện lương không bằng lãi suất ngân hàng nữa, Thẩm Lục Dương chính là ví dụ sống.
Tạ Nguy Hàm bật cười, truyền đạt kinh nghiệm cho người mới: “Đề thi xét duyệt chính thức gần giống đề cuối kỳ của học sinh, chiếm tỷ lệ không nhiều, thành tích lớp và các bài đánh giá thường xuyên quan trọng hơn, ví dụ như đi công tác.”
Đôi mắt cún con của Thẩm Lục Dương chợt sáng lên: “Dạy chuyên đề có tính không anh?”
Tạ Nguy Hàm cười ý vị: “Tính.”
Thẩm Lục Dương đẩy cửa văn phòng, gọi một tiếng: “Khương Khương! Tôi mời cô ăn cơm!”
Tay Khương Noãn Vũ run rẩy, chiếc bánh quy rơi xuống bàn. Cô cúi đầu liếc nhìn: “Đền tôi túi khác đi.”
Thẩm Lục Dương đặt cặp xuống, nhìn cô, chắp tay tỏ vẻ cảm kích: “Cảm ơn cô Khương đã nhường cơ hội dạy chuyên đề quý giá cho tôi.”
Khương Noãn Vũ nghe vậy là hiểu cậu đang nhắc đến xét duyệt chính thức cuối kỳ, cô lấy ra ba gói bánh quy, ném hai gói cho Thẩm Lục Dương. Không cần nhắc, cậu bắn tim đáp lễ rồi giây sau quay đầu ném một gói cho Tạ Nguy Hàm.
Khương Noãn Vũ xé gói bánh, mắt lim dim vì buồn ngủ: “Trong phòng này ngoài cậu ra, còn ai cần nữa?”
Ngụ ý rằng ngoài cậu ra thì ai cũng là giáo viên chính thức rồi, không cho cậu thì cho ai.
Thẩm Lục Dương mặc kệ, hỏi cô muốn ăn gì rồi đặt đồ ăn ra ngoài.
Sáng thứ Bảy, tổ Khoa học Tự nhiên tràn ngập không khí ủ rũ. Tông Úy Tình đi một vòng hành lang kiểm tra kỷ luật lớp, rồi chia mỗi người một túi trà: “Trời lạnh rồi, uống chút nước nóng cho tốt.”
Cung Uyển Quân sắc mặt tái nhợt bước tới nhận ly trà nóng, lẩm bẩm:
“Thứ Bảy, dân công sở đều được nghỉ, chúng ta lại phải đi làm,” cô chống tay lên hông, nhìn ánh nắng yếu ớt ngoài cửa sổ, than thở: “Chúng ta còn không bằng súc vật.”
Thẩm Lục Dương dựa vào ghế, cũng đang ngáp. Ngoài buồn ngủ ra, cơ thể cậu còn bị những chỗ khác hành hạ khủng khiếp.
Ghế cậu ngồi không có đệm, bề mặt lưới từng khiến cậu thấy mềm mại giờ lại đau đến mức rùng mình. Nhưng giờ nếu cậu cố tình đi mua đệm thì sẽ hơi kỳ cục.
Ngồi chẳng thoải mái, Thẩm Lục Dương đành đứng dậy.
Chẳng có việc gì làm, lại mệt đến phát hoảng. Cậu lấy một chai nước khoáng chưa mở, quay lại dựa vào bàn Tạ Nguy Hàm, bắt đầu nhìn hai chậu xương rồng cầu nhỏ nhưng tràn đầy sức sống.
“Thầy Tạ,” cậu gọi khẽ, mắt dán vào lớp đất khô trong chậu, “Anh thấy tụi nó có khát không?”
Tạ Nguy Hàm nhướn mày, suy nghĩ một lúc rồi trêu: “Có lẽ tôi còn khát hơn chúng nó, cho tôi chút nước được không?”
Thẩm Lục Dương ngẩn ra, phản xạ đưa chai ra. Khi Tạ Nguy Hàm nhận lấy và vặn nắp, cậu mới phản ứng lại.
“Lạnh, để em pha trà cho anh, em đi lại chút,” cậu vừa nói vừa theo thói quen ngồi lên bàn anh, mông cứ thế đặt xuống——
Một cơn đau ê ẩm xộc thẳng từ xương cụt lên đại não. Mặt Thẩm Lục Dương nhăn lại, cậu hét một tiếng “Vãi!”, nghiến răng cố tỏ ra bình thường, rồi tụt xuống khỏi bàn, quay mặt đi chỗ khác, đứng đối diện với anh.
Hai chân run run, khóe mắt rưng rưng vài giọt nước mắt cay.
Cậu chống tay lên bàn, trán vã mồ hôi lạnh, hít sâu rồi ghé sát tai anh: “Đau vãi, lát nữa hẵng pha, em… em từ từ đã…”
Anh bị hành động hấp tấp của cậu làm buồn cười nhưng vẫn chăm sóc chu đáo. Anh vuốt ve đầu ngón tay cậu rồi kéo một chiếc ghế có đệm qua, nhẹ nhàng nói: “Ngồi đây đi.”
Hai người thường xuyên ngồi cùng nhau nên hành động này không có gì bất thường. Khi Thẩm Lục Dương ngồi xuống đệm mềm, cậu chỉ muốn rơi nước mắt vì sướng.
Cậu kéo ghế sát vào anh, tay dán vào tay anh, hạ giọng hỏi: “Anh mua khi nào thế? Cái đệm này cứu em một mạng, em thấy mông em sắp ‘nở hoa’ rồi, ssh… Mềm thật, hưởng thụ tột đỉnh…”
“Thứ Năm, không phải đã cho em xem rồi sao, quên rồi à?” Bàn tay trái Tạ Nguy Hàm luồn dưới bàn, vòng ra sau eo cậu, trượt xuống, nhẹ nhàng bóp nắn. Chỗ lồi của nhẫn cọ vào da, tạo cảm giác thoải mái kỳ lạ.
Thẩm Lục Dương dựa vào ghế, nhắm mắt: “Nhớ rồi, em còn tưởng là của cô Cung, cái đệm hình thỏ con… Không giống đồ mà một đấng nam nhi như em dùng.”
Cậu dừng một chút, nghĩ ra gì đó, khẽ tiến gần anh, giọng khàn đầy ý xấu: “Nhưng con thỏ là anh thì ngoại lệ, em rất thích ‘dùng’.”
Ê hê, cậu có chút khiêu khích người ta.
Đôi mắt dài hẹp của anh nhếch lên, khóe môi mỉm cười, tay vẫn tiếp tục viết, dấu “đúng” xuất hiện trên bài toán cuối cùng, giọng nghiêm túc như đang bàn về đề thi tháng.
“Rất thích à, vậy có thể chia sẻ cảm nhận ‘dùng’ không em?”
Thẩm Lục Dương khựng lại, tai nóng bừng. Cậu nắm lấy tay anh, ghé tai anh: “Đương nhiên là có thể, anh muốn nghe bây giờ à?”
Đôi mắt Tạ Nguy Hàm tối lại, anh cười ẩn ý, rồi lấy một cuốn sổ bìa da bò mới từ ngăn kéo, bìa nâu nổi bật ngón tay trắng nõn dài.
Anh mở trang đầu, thư thái cầm bút máy viết “Sáng sớm”, chữ hoa mỹ đầy hơi thở t*nh d*c, nhìn thật “đen tối”.
Lật sang trang sau, sau khi ghi ngày tháng, anh quay đầu, dùng ánh mắt mà mỗi lần Thẩm Lục Dương nhìn là phản ứng, tao nhã dò xét cậu. Một lúc sau, đôi môi mỏng hé mở.
“Có thể bắt đầu nói rồi.”
Hửm? Nói gì? Nói cảm nhận ‘dùng’ á?
Thẩm Lục Dương như chú chó to lạc đường, toàn thân sững sờ. Giây sau, mặt cậu đỏ bừng, ngượng ngùng nhìn Tạ Nguy Hàm.
Cậu chỉ trêu “lẳng lơ” một câu, mà bạn trai, hôn phu, thỏ trắng thân yêu liền nghiêm túc ghi chép! Nhìn nét chữ đẹp đẽ kia… anh định ghi nhật ký, mỗi lần phỏng vấn cậu rồi ghi lại chăng?
Dù mặt cậu có dày, thì đây là trường học, ghi những chuyện này… không phù hợp chút nào.
Thẩm Lục Dương “ấy” không thành lại bị “ấy” ngược, chỉ muốn chui xuống bàn.
Ai ngờ người luôn đoạt danh hiệu giáo viên ưu tú, mũi nhọn chất lượng giảng dạy của Ngũ Trung Lam Giang, thầy Tạ đáng kính, lại có thể ở văn phòng mà thảo luận chuyện “đen tối” với cậu như thế.
Cậu không dám sờ mặt tránh bị bỏng tay.
Cậu cười khàn, che ngày tháng trên sổ, đồng thời véo tay anh: “Em đùa thôi mà, anh tưởng thật à? Dù sao cảm giác như nào anh cũng nhìn ra, không cần em nói… Tiết của em sắp đến, em về chuẩn bị đây, anh làm việc tiếp đi…”
“Tôi có thể nhìn ra…” Anh lặp lại lời cậu, ngón tay dịu dàng trượt ra khỏi tay cậu, cười: “Đúng thật, có lẽ tôi nên tự viết.”
Thẩm Lục Dương hoàn toàn sững sờ.
Ngòi bút ma sát trên giấy, phát ra tiếng sột soạt. Chữ Sấu kim đẹp đẽ hiện lên.
Thẩm Lục Dương theo phản xạ nhìn sang, đọc thầm từng chữ.
Vài phút sau.
Thẩm Lục Dương úp mặt vào cánh tay, gục xuống bàn, tay phải nắm chặt tay anh không cho cử động, tai đỏ ửng.
Giọng cậu nghẹn, ngượng đến tay cũng ửng đỏ, thừa nhận: “Thầy Tạ đừng viết nữa… Em sai rồi, được chưa…”
Cảm giác như đang đọc truyện H mà mình là nhân vật chính. Lại còn do nhân vật chính còn lại tự viết, cậu phải tận mắt xem quá trình… Một thanh niên khỏe mạnh, cậu chịu không nổi kích thích này.
Ngòi bút đột nhiên bị lệch, vẽ một vòng tròn không theo quy tắc.
Tạ Nguy Hàm mỉm cười, tay vẫn viết, dịu dàng đáp lại: “Không thích à? Lần sau tôi không viết nữa.”
Đường nét vốn có thể sắc lạnh giờ bỗng mềm mại, vòng tròn bất quy tắc được kết thành hình chú sói xám chibi với tai đỏ hồng, mắt ngấn lệ, đang cắn lên cổ tay…
Thẩm Lục Dương đứng dậy, Tạ Nguy Hàm gập sổ lại.
Chuông tan học vang lên, cắt ngang ý định tiếp tục xin nhận thua để ăn đậu hũ của Thẩm Lục Dương.
Cậu vội sờ mặt mình, anh nhắc: “Đỏ nhiều rồi.”
Thẩm Lục Dương gục xuống trước khi ai nhìn thấy, quay sang anh: “Vậy sao giờ! Tiết của em đến rồi, em phải nói dối mình sốt cao à? Thầy Thẩm, một Alpha ‘một đấm một nhóc con’, mỗi tuần sốt cao một lần có hợp lý không? Nhật ký nhỏ này có nên ghi ở trường không, nếu anh thích thì tối về nghiên cứu tiếp, thật ra em cũng thích. Thầy Tạ, anh cố ý phải không, rõ ràng biết em đặc biệt khỏe mạnh mà còn viết cái này ở đây…”
Lòng bàn tay Tạ Nguy Hàm đặt lên trán cậu, anh nhẹ cười: “Mười phút đủ để ‘hạ sốt’ rồi.”
Thẩm Lục Dương im, rồi vô tình dùng đầu gối chạm đầu gối anh, ngập ngừng. Giọng cậu khẽ: “Nhưng em cứng rồi… mười phút không xuống được.”
Người khỏe như cậu sao có thể mười phút hạ được.
Tạ Nguy Hàm khựng lại, như hơi ngạc nhiên, tỏ ra đây là chuyện bất ngờ không liên quan tới anh.
Trong vài giây yên lặng đó, cậu cảm nhận rõ da mặt mình đang bốc lửa.
Cậu quyết định đã thế thì làm tới, tiếp tục dùng đầu gối cọ anh, nói nhỏ tình cảm: “Anh dạy thay em một tiết đi, em đau eo, thầy Tạ, chính chỗ anh vừa xoa, mỏi nhừ. Mông… cũng đau, chính là hôm qua anh… khụ… Đúng, giờ em có thể sốt thật, mơ màng, lát nữa giảng nhầm làm mất công học sinh.”
A, không có liêm sỉ thật tốt.
Tạ Nguy Hàm nhìn cậu vùi mặt vào tay, tay cậu cứ sờ tới sờ lui, còn giả vờ sắp ngủ, anh mới thong thả nói giọng trầm: “Tôi dạy thay em. Ngủ một chút đi, có muốn ra phòng y tế không? Ở đó có giường.”
Thẩm Lục Dương nghĩ tới bác sĩ Phương không đón tiếp mình, nên càu cạu trên đùi anh: “Không cần, em nằm đây là được.”
Thật ra cậu không nói dối, toàn thân bứt rứt khó chịu. Hấp thụ quá liều pheromone Alpha cấp S, dù quen tới đâu cũng không tránh khỏi buồn ngủ và những cơn ê ẩm, cùng phản ứng khó nói gây lười biếng.
Tiết Vật lý đầu buổi là kiểm tra nhanh, tiết sau chữa bài, không nhất thiết cậu phải đứng lên, nên cứ tận dụng “tình yêu công sở” mà lười chút.
Chuông vào lớp vang lên, Thẩm Lục Dương nằm trên bàn ngủ. Tông Úy Tình tưởng cậu ốm, hỏi: “Thầy Thẩm bị cảm à? Sao mặt đỏ thế, tôi có thuốc cảm đây, uống một viên đi.”
Tạ Nguy Hàm đứng lên, xoa đầu cậu, cười với Tông Úy Tình: “Uống rồi, chỉ đang buồn ngủ thôi. Tiết này tôi dạy thay cậu ấy.”
Tông Úy Tình hiểu ra.