Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ
Chương 3: Cận Hoài Tiêu, anh cố ý đúng không?
Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Năm năm trôi qua, gặp lại người yêu cũ, cô nên nói gì đây? “Chào anh, đã lâu không gặp”? Hay là “Đúng là oan gia ngõ hẹp”?
Thực tế, Dụ Từ giữ vẻ mặt lạnh tanh, chỉ u ám nhìn chằm chằm Cận Hoài Tiêu. Một lát sau, cô mở miệng: “Cận Hoài Tiêu, anh cố tình phải không?”
Kiều Kiều không hiểu hai người đang nói gì, bối rối ngẩng đầu, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa họ.
Cận Hoài Tiêu khẽ mím môi, không trả lời câu hỏi của cô mà hỏi ngược lại: “Sao em lại nghĩ vậy?”
Dụ Từ lập tức nói: “Rõ ràng anh có thể nói trước cho tôi biết, tại sao không nói đó là tài khoản phụ Wechat của anh?”
“Sau đó thì sao, sau khi nói với em thì sao? Em sẽ chẳng nói chẳng rằng mà xóa số Wechat đó đi.” Anh rõ ràng là đang hỏi cô, nhưng đó không phải một câu hỏi mà là một lời khẳng định.
Cô thực sự không biết nói sao, dường như cô đã xóa tất cả phương thức liên lạc của anh, thậm chí cả tài khoản trò chơi cũng bị đưa vào danh sách đen.
Dụ Từ im lặng, sự im lặng này chính là ngầm thừa nhận. Cô vẫn luôn như vậy, không cãi lại được thì dứt khoát im miệng, bướng bỉnh và cứng đầu.
Cận Hoài Tiêu cúi đầu nhìn cô, giọng điệu mang theo chút kiên quyết: “Dụ Từ, chúng ta vẫn chưa đến mức cả đời không qua lại với nhau chứ?”
Dụ Từ cắn răng, không nói thêm lời châm chọc nào. Hai người nhìn nhau. Cô tinh ý nhận ra Cận Hoài Tiêu dường như đang kiềm chế điều gì đó. Sống chung lâu như vậy, cô rất hiểu anh. Gặp mặt lần nữa, ký ức về quãng thời gian hai người bên nhau như lớp tro bụi được rửa sạch, dần trở nên rõ ràng.
Cuộc chiến căng thẳng giữa họ còn chưa kịp bắt đầu đã bị một câu hỏi ngây thơ kết thúc.
“Cô, chú ơi, hoạt động phụ huynh và bé của cháu còn tiếp tục không ạ?”
Dụ Từ cúi đầu, nhìn vào đôi mắt tròn xoe của Kiều Kiều. Cô bé kéo cánh tay cô lay lay: “Hai người đừng cãi nhau được không ạ?”
Cãi nhau?
Dụ Từ sửng sốt trong giây lát, cô và anh đang cãi nhau ư?
Cận Hoài Tiêu ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào Kiều Kiều: “Không có, chú và cô không cãi nhau. Hoạt động phụ huynh và bé của Kiều Kiều vẫn tiếp tục, chú và cô sẽ cố gắng mang về hoa hồng nhỏ cho cháu nhé.”
Dụ Từ khẽ cười nhạo một tiếng, tự hỏi: “Khi nào thì tính tình anh ấy lại tốt như vậy?”
Kiều Kiều thích nhất là hoa hồng nhỏ, điều này Cận Hoài Tiêu biết được là nhờ theo dõi vòng bạn bè của Dụ Từ. Chia tay đã mấy năm, anh chỉ có thể theo dõi vòng bạn bè cô trong hai ba tháng nay để biết được tình trạng gần đây của cô.
Cô bé là người vừa gặp đã quen, hơn nữa lại là một người mê vẻ đẹp, chỉ dăm ba câu đã thân thiết với Cận Hoài Tiêu.
Ánh mắt Dụ Từ phức tạp. Dáng vẻ Cận Hoài Tiêu dỗ dành Kiều Kiều lọt vào mắt cô một cách cực kỳ lạ lẫm. Trước đây Cận Hoài Tiêu rất ít cười, anh là một người kiệm lời, ngày nào cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng, cứ như người khác thiếu nợ anh vậy. Cho dù yêu đương với cô, anh cũng chỉ nói nhiều hơn một chút so với trước kia, chứ ngày thường vẫn là một bông hoa trên đỉnh núi cao. Ngay cả khi thân mật với cô, anh cũng chỉ có chút cảm xúc. Trước đó Dụ Từ từng mắng anh chỉ đang giả vờ giả vịt.
Chia tay năm năm, ngay cả tính cách của anh cũng thay đổi rồi sao?
Cô đang ngây người, Kiều Kiều đột nhiên kéo tay Dụ Từ: “Cô ơi, chú còn chưa ăn sáng nữa. Chúng ta đi đến chỗ nào đó gần cầu trượt để chú ăn sáng được không?”
Dụ Từ theo bản năng châm chọc: “Chú ấy không đói đâu.”
“Tôi đói.”
Cận Hoài Tiêu lại đứng dậy, để mặc Kiều Kiều dắt tay anh. Cô bé kẹp ở giữa hai người, một bên trái, một bên phải dắt hai người lớn đi.
Dụ Từ nhíu mày: “Kiều Kiều, chú ấy không thích người khác chạm vào đâu con.”
Cận Hoài Tiêu nói: “Không sao, tôi không để ý, Kiều Kiều rất ngoan.”
Dụ Từ cảm thấy người này có phải bị điên không, hay là mấy năm nay áp lực khởi nghiệp quá lớn rồi?
Cô lại muốn cãi lại Cận Hoài Tiêu, nhưng trước khi cô mở miệng, Cận Hoài Tiêu dường như đã đoán được cô muốn nói gì. Anh lập tức lấy sữa đậu nành và bánh bao từ tay cô, chuyển đề tài: “Mua cho tôi đúng không? Đúng lúc tôi đang đói, tìm chỗ nào đó ăn trước đã. Em cũng không nỡ lòng nhìn tôi đói chứ.”
Dụ Từ: “?” Chia tay rồi, cô có gì là không bỏ được chứ? Anh ta chết đói cô cũng chẳng đau lòng!
Đứa bé còn ở đây, cô không thể nào cãi nhau với Cận Hoài Tiêu về vấn đề này nữa. Cận Hoài Tiêu cũng không trêu cô nữa. Anh dắt Kiều Kiều, cô bé lại giữ chặt tay cô. Dụ Từ đành bị dẫn đi theo hai người, một lớn một nhỏ.
Khuôn viên nhà trẻ rất rộng, Kiều Kiều cực kỳ hào hứng kéo hai người lớn đến một góc nào đó.
“Chú, chú ngồi ở đây nhé, có một cái bàn nhỏ và ghế. Đây đều là sản phẩm tụi cháu làm khi lên lớp đấy ạ.”
“Vậy sao? Cái nào là của Kiều Kiều làm?”
“Cái này, cái này! Bức tranh mèo con là của Kiều Kiều vẽ.”
Dụ Từ: “…” Cô khoanh tay dựa vào tường nhìn hai chú cháu. Cận Hoài Tiêu cao ráo, chiếc ghế nhỏ của trẻ con căn bản không thể ngồi vừa, anh tìm một bậc thềm sạch sẽ ngồi xuống.
Bạn học của Kiều Kiều cũng đã đến, mấy bạn nhỏ đang chơi cầu trượt ở một bên. Dụ Từ lạnh lùng nhìn Cận Hoài Tiêu, suy nghĩ xem hôm nay anh đến đây rốt cuộc là muốn làm gì.
“Công việc vất vả lắm sao?”
Đang suy nghĩ miên man, giọng nói trong trẻo lạnh nhạt của anh cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Dụ Từ chỉ xem đó là câu hỏi thăm xã giao, vẫn nói chuyện châm chọc, chua ngoa như ngày xưa: “Không khổ cực thì làm sao kiếm tiền được?”
Cận Hoài Tiêu “ừm” một tiếng, uống một ngụm sữa đậu nành. Lông mi anh vẫn rủ xuống như trước, thấp giọng nói: “Mấy năm nay có lẽ em đã rất cực khổ.”
Lời anh nói quả thực chẳng hiểu gì cả.
Dụ Từ không để ý đến anh, xoay người tìm một chiếc xích đu ở xa ngồi xuống, rồi lại nhìn anh. Cô sợ mình không ngăn được cảm xúc mà chạy thẳng đến đó nổi giận với anh.
Hôm nay là hoạt động của Kiều Kiều, ngay trước mặt đứa bé, sao cô có thể tức giận, cũng không thể ồn ào khó coi như vậy được. Chuyện tình cảm của hai người họ không liên quan đến Kiều Kiều. Huống hồ, ở đây còn nhiều phụ huynh và các bạn nhỏ như vậy.
Kiều Kiều từ cầu trượt chạy tới bên cạnh Cận Hoài Tiêu, cô bé nhỏ nhắn ngước lên hỏi anh: “Chú, chú đang nhìn cô cháu sao?”
Cận Hoài Tiêu cắn miếng bánh bao, giọng nói rất khẽ: “Kiều Kiều, cô của cháu có phải gầy đi không?”
Kiều Kiều co hai chân lại, ôm lấy đầu gối nói: “Sao chú biết ạ? Ba cũng nói là cô gầy đi rất nhiều, cô cháu bây giờ chỉ 41.5kg thôi ạ. Ba mẹ cũng thúc giục cô ăn nhiều một chút.”
Cận Hoài Tiêu khựng lại một chút, đột nhiên rũ mắt. Anh mất cảm giác thèm ăn bánh bao, chỉ là bỏ vào miệng nhưng lại không có chút mùi vị nào.
41.5kg, nhưng Dụ Từ cao tới 1m67, với cân nặng này chẳng phải là không khỏe mạnh sao? Trước đó cân nặng cô vẫn duy trì ở mức 50kg, tại sao cô lại gầy đến vậy?
Ba cái bánh bao và một ly sữa đậu nành, anh ăn đúng 20 phút. Vừa ăn xong, một bóng người xuất hiện trước mặt Cận Hoài Tiêu.
Dụ Từ đi đến, từ trên cao nhìn xuống anh: “Vị tiên sinh này, anh đã ăn xong rồi à?”
“Ừm.”
Cận Hoài Tiêu gom rác bỏ vào thùng, rút khăn giấy lau miệng, rồi mở vòi nước rửa tay.
Kiều Kiều hứng khởi chạy tới nắm tay cô, lén nói nhỏ với cô: “Cô ơi, cô có phát hiện không? Các bạn nhỏ đang nhìn cháu đó.”
Dụ Từ quay đầu lại, không ít phụ huynh của mấy đứa trẻ đối diện đang nhìn.
Cận Hoài Tiêu đi đến phía sau cô, thân hình cao lớn vạm vỡ của anh đối lập hoàn toàn với cô. Anh cúi đầu hỏi cô: “Có chuyện gì vậy?”
Khoảng cách này quá gần, có vẻ như anh đang nói chuyện bên tai cô. Dụ Từ thậm chí cảm nhận được hơi thở của anh phả vào mặt, cô ngửi thấy mùi hương mát lành trên người anh, là mùi chanh. Lần đầu cô ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng, thoải mái như vậy. Hương cuối có một chút vị đắng chát, mùi vị này lập tức khiến cô tỉnh táo trở lại.
Đã nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn thích mùi hương này.
“Không có gì, đi tập hợp đi. Kiều Kiều là lớp ba trung.”
Dụ Từ dắt Kiều Kiều rời đi, đứng vào hàng của lớp ba trung. Cô cảm nhận được ánh mắt của cô giáo Trần nhìn qua, nhưng cô cũng không đáp lại gì nhiều.
Nghĩ cũng biết, trước kia cô đều một mình đến đón Kiều Kiều, hôm nay lại đến cùng với một người đàn ông đẹp trai lạ lẫm, tất cả mọi người đều muốn hóng chuyện.
Dụ Từ không giải thích, có một số việc càng giải thích càng sai. Cô nhận sợi dây buộc mà cô giáo Trần phát, đây là dùng để đánh dấu thân phận của phụ huynh. Trên dây được Kiều Kiều dùng bút viết lên chữ “Phụ huynh của Dụ Kiều Kiều”
“Phụ huynh.” Dụ Từ thấy hai chữ kia thì khựng lại, không ngờ một ngày cô còn có thể có mối quan hệ này với Cận Hoài Tiêu.
Sợi dây đeo đột nhiên bị một bàn tay lấy đi.
“Anh làm gì vậy?”
Dụ Từ ngẩng đầu nhìn anh, giọng điệu rất gay gắt. Đôi mắt xinh đẹp của cô vẫn như ngày xưa, nhưng ánh nhìn không còn chan chứa tình yêu mà đầy gai góc, sắc bén và bướng bỉnh.
Cận Hoài Tiêu không biểu cảm gì, nhanh chóng nắm lấy cánh tay cô và quấn dải băng: “Để tôi giúp em buộc, em tự buộc được không?”
Dụ Từ cãi lại: “Mắc gì anh phải quản, tôi còn có Kiều Kiều giúp mà.”
Kiều Kiều nghiêng đầu nói: “Nhưng cháu buộc không đẹp bằng chú đâu ạ.”
Dụ Từ liếc nhìn Kiều Kiều với vẻ “hận sắt không thành thép”, Cận Hoài Tiêu im lặng cong khóe môi, buộc dải băng một cách ngay ngắn trên cánh tay Dụ Từ.
Cô hạ giọng đủ để hai người nghe thấy, cảnh báo: “Sau khi xong xuôi, tôi sẽ tính sổ chuyện của chúng ta với anh. Hôm nay là hoạt động của Kiều Kiều, anh chỉ là bạn đồng hành của tôi thôi.”
“Ừ, tôi biết.” Cận Hoài Tiêu đáp lời, rồi đưa dải băng của mình cho Dụ Từ: “Vậy thì, bạn học Dụ, giúp tôi một tay nhé?”
Dụ Từ nhận lấy dải băng, khẽ bĩu môi: “Anh đừng gọi tôi là bạn học Dụ.”
Cận Hoài Tiêu dường như không hiểu ý cô, khẽ nhướng mày hỏi: “Chúng ta là bạn học cấp ba mà, sao tôi không được gọi?”
Dụ Từ nghiến răng buộc dải băng, lúc thắt chặt cố tình dùng sức, thắt cho anh một nút “chết”.
Rõ ràng là anh biết lý do tại sao, thế mà còn mặt dày hỏi ư?
Cận Hoài Tiêu cũng không tức giận, đưa tay nới lỏng nút thắt “chết” mà Dụ Từ đã buộc.
Kiều Kiều thấy hai người lớn đang giận dỗi nhau, lấy tay che miệng cười trộm. Bị cô bắt gặp, cô bé liền vội vàng nấp sau lưng Cận Hoài Tiêu.
Dụ Từ không vươn tay kéo cô bé lại, quay đầu đi không nhìn hai người lớn nhỏ này nữa. Cô đứng trong hàng, Cận Hoài Tiêu đứng cạnh cô, ở giữa là Kiều Kiều.
Cận Hoài Tiêu nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt chỉ chăm chú vào cô.
Giáo viên chủ nhiệm của các lớp đang giải thích quy trình hoạt động. Dụ Từ lạnh giọng nói: “Cận Hoài Tiêu, mặt tôi có hoa nở à?”
Cận Hoài Tiêu nhận ra cô đang mỉa mai, im lặng một lát rồi thu lại ánh mắt đang nhìn cô.
Cô giáo Trần đứng ở phía trước lớp ba trung, sắp xếp cho phụ huynh ký giấy bảo đảm an toàn, sau đó các lớp lên xe buýt. Địa điểm mà trường mẫu giáo chọn là một khu rừng nhiệt đới ở ngoại ô.
Vừa lên xe, Kiều Kiều tinh mắt nhìn thấy người quen: “Cô ơi, là Giang Nhạc, cháu muốn ngồi với bạn ấy!”
Dụ Từ vội vàng kéo cô bé lại: “Ngồi với cô không tốt sao?”
Kiều Kiều nũng nịu: “Không chịu đâu, cháu muốn ngồi với Nhạc Nhạc cơ.”
Cô bé tóc tết hai bím cũng chạy đến: “Cô ơi, cháu cũng muốn ngồi với Kiều Kiều.”
Xe buýt có hai ghế ngồi cạnh nhau, hầu hết các bé đều chọn ngồi với bạn thân, còn các phụ huynh thì tự tìm chỗ ngồi thành đôi.
Dụ Từ nhìn hai cô bé đang mong ngóng đối diện, không muốn làm các con mất hứng, khẽ đáp: “Ừm, cháu đi đi.”
Kiều Kiều chạy xuống hàng ghế cuối cùng ngồi. Dụ Từ giúp cô bé cài dây an toàn, dặn dò vài câu: “Lúc xe chạy không được chạy lung tung, không được mở cửa sổ thò đầu hay tay ra ngoài, nghe rõ chưa?”
Kiều Kiều gật đầu đầy phấn khởi: “Rõ ạ!”
Sau khi sắp xếp Kiều Kiều ổn thỏa, Dụ Từ quay lại tìm chỗ thì Cận Hoài Tiêu đã ngồi sẵn ở đó rồi.
Anh ngồi ở ghế ngoài, để lại một chỗ bên cửa sổ bên phải. Vai trái anh đeo túi của cô và Kiều Kiều, tay còn xách theo bình nước của Kiều Kiều. Thấy cô nhìn lại, anh bình thản nói: “Ngồi đây đi, em bị say xe, ngồi phía trước sẽ tốt hơn.”
Nhưng giờ Dụ Từ đã có bằng lái được bốn năm, đi đâu cũng tự lái xe, có thể chạy liên tục hàng trăm cây số.
Người ta nói lái xe thì sẽ không còn say xe nữa, điều này cũng không sai.
Dụ Từ ngồi vào, đeo tai nghe bluetooth lên và bật nhạc, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ để lại một góc mặt cho anh.
Cận Hoài Tiêu không nói gì, cũng không xem điện thoại.
Xe buýt từ từ lăn bánh. Có lẽ vì trên xe đông người và có điều hòa, Dụ Từ ngồi chưa đầy hai mươi phút đã thấy dạ dày cồn cào. Cô nhắm mắt, tựa trán vào cửa sổ, hai tay ôm lấy bụng, không lên tiếng, vẻ mặt cũng không có gì bất thường.
Chiếc tai nghe bên trái đột nhiên bị tháo ra, tiếng nhạc dừng lại đột ngột. Một cái bình nước được đưa đến từ bên cạnh.
“Uống chút nước đi.”
Dụ Từ ngước mắt lên, đối diện với đôi mắt đen láy của Cận Hoài Tiêu.
Họ im lặng đối mặt một lúc. Cận Hoài Tiêu vẫn luôn giơ cốc nước, trong bình giữ nhiệt là nước ấm.
Một phút sau, Dụ Từ cụp hàng mi dài, nhận lấy cốc nước uống vài ngụm rồi đưa trả lại.
Dụ Từ không nói lời cảm ơn, trán vẫn tựa vào cửa sổ. Phong cảnh đường phố lướt nhanh ngoài tầm mắt, dần trở nên mờ ảo.
Nước ấm làm dịu đi cảm giác buồn nôn, nhưng chứng say xe vẫn chưa dứt hẳn. Trong lúc cô thất thần, khóe mắt liếc thấy một bóng dáng màu xanh lam.
“Ăn một viên kẹo đi, sẽ đỡ hơn.”
Một viên kẹo cứng bọc giấy màu xanh lam nằm trên lòng bàn tay rộng lớn.
Kẹo chanh, lại là loại kẹo này. Loại kẹo anh thích nhất, cũng là loại cô thích.
Lần đầu tiên họ hôn nhau năm mười chín tuổi, anh tựa lưng vào ghế sofa, Dụ Từ ngồi trên người anh. Cô tìm thấy một viên kẹo chanh trong túi áo khoác của anh rồi cho vào miệng. Trong căn phòng đã tắt đèn, ánh trăng từ ô cửa sổ hé mở chiếu vào phòng khách, soi sáng hai con người đang quấn quýt.
Viên kẹo tan ra trên đầu lưỡi của họ, chua chua ngọt ngọt, hòa tan vào tận đáy lòng.
Cô đã rất tò mò, tại sao Cận Hoài Tiêu lúc nào cũng có sẵn kẹo chanh?
Cũng giống như cô muốn biết, tại sao năm xưa cô là người chủ động chia tay mà anh lại không hề tức giận?
Ánh mắt anh lúc đó, cả đời này cô cũng sẽ không quên, giống như một chú chó nhỏ bị bỏ rơi, khuôn mặt tái nhợt, lời nói gần như van xin cô.
“Là… là anh đã làm gì không tốt sao?”
Cũng phải, họ đã làm tất cả mọi chuyện, đã trải qua không biết bao nhiêu đêm bên nhau. Với tính cách vô cùng có trách nhiệm của Cận Hoài Tiêu, một khi đã làm thì anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày chia tay.
Dụ Từ lúc đó thậm chí còn nghĩ, ngay cả một ngày nào đó anh không còn yêu nữa, anh vẫn sẽ sống với cô, vì đối với Cận Hoài Tiêu, cô đã là trách nhiệm của anh rồi.
Nếu không phải cô chủ động nói lời chia tay, thì giờ họ đã kết hôn được năm năm rồi.
Tiếc là không có “nếu như”.
Dụ Từ đẩy viên kẹo của anh ra, lại đeo tai nghe vào.
“Đã lâu rồi nên không thích ăn nữa.”