Chương 45: Tiểu Từ, sau này có thể cho anh một mái ấm không?

Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ

Chương 45: Tiểu Từ, sau này có thể cho anh một mái ấm không?

Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Dụ Từ quay về khách sạn đã là năm giờ chiều. Điều đầu tiên cô làm khi vào phòng là đi tắm. Mặc dù chuồng gà khá sạch sẽ, họ cũng đã mặc áo bảo hộ và đi ủng da khi vào trong, nhưng ở đó hai ba tiếng đồng hồ vẫn khiến cô cảm thấy hơi khó chịu vì cảm giác không sạch sẽ.
Tắm xong, cô tiện thể giặt luôn bộ quần áo mặc hôm nay. Đang phơi ngoài ban công thì An Vận tới gõ cửa.
"Đi ăn không? Họ định tụ tập liên hoan đấy."
"Lát nữa Cận Hoài Tiêu đến, tớ..."
"Dừng." An Vận giơ tay ngắt lời Dụ Từ: "Tớ hiểu rồi. Đi đi, đi đi, tớ sẽ giúp cậu che đậy cho."
Cô ấy không hỏi thêm chuyện gì khác. Dụ Từ lại thấy áy náy, chỉ biết cười hối lỗi: "Làm phiền cậu rồi, Tiểu Vận."
"Đi chơi đi, có gì đâu." An Vận xua tay, trước khi đóng cửa giúp Dụ Từ còn dặn một câu: "Ăn cơm nhiều vào, nhìn cậu gầy kìa."
Dụ Từ đáp: "Được, tớ biết rồi."
Đóng cửa lại, một lát sau liền nghe thấy tiếng động ở hành lang, còn có giọng nói giải thích của An Vận. Lý do cô ấy đưa ra là Dụ Từ muốn quay lại trường cấp ba của mình ghé thăm nên không đi liên hoan cùng họ.
Nói nghe cũng rất có tình có lý, cũng không ai đến tìm Dụ Từ để xác nhận. Cô thở phào nhẹ nhõm, thay một bộ quần áo, trang điểm nhẹ nhàng thì nhận được tin nhắn WeChat của Cận Hoài Tiêu. Anh đang trên đường đến khách sạn, khoảng mười phút nữa sẽ tới.
Mười phút này dường như dài đằng đẵng. Dụ Từ cũng không nghịch điện thoại, ngồi trong phòng đợi anh. Thực ra chỉ đợi năm sáu phút, tiếng gõ cửa đã vang lên, và tin nhắn của anh cũng đến.
J: [Anh ở ngoài cửa.]
Dụ Từ mở cửa. Cận Hoài Tiêu mặc áo sơ mi đen dài tay, bên trong mặc một chiếc áo phông trắng, vẫn là chiếc quần jeans rộng rãi. Dáng người anh cao thẳng, làn da trắng trẻo. Anh cụp mắt nhìn cô, ánh mắt đầy chăm chú.
Cách ăn mặc của anh chẳng khác gì thời đại học, khiến cô luôn có cảm giác khó tả, dường như anh đã thay đổi, nhưng lại cũng dường như vẫn là người của năm nào.
Hai tay Cận Hoài Tiêu xách đầy đồ. Sau khi vào phòng và đặt xuống, Dụ Từ vừa đóng cửa lại, quay người lại thì đã ở trong vòng tay anh. Anh cúi xuống ôm lấy cô: "Nhớ em quá."
Phản ứng đầu tiên của Dụ Từ là mùi hương trên người anh, vương vấn nơi cánh mũi qua lớp vải, sau đó là nhiệt độ cơ thể anh, cao hơn cô một chút, rồi mới đến lời nói của anh.
"Nhớ Tiểu Từ quá." Cận Hoài Tiêu ôm chặt cô, thấp giọng nhắc lại lần nữa.
Mặt Dụ Từ nóng bừng, giơ tay chống lên lồng ngực anh, khẽ đẩy: "Anh mới không gặp em có hai ngày thôi, vả lại ngày nào anh cũng gọi video cho em mà."
Cận Hoài Tiêu không buông tay, vẫn ôm lấy Dụ Từ: "Nhưng anh không muốn chỉ nhìn thấy em qua điện thoại, anh muốn được ôm em."
Dụ Từ cũng ngoan ngoãn lại, im lặng để anh ôm.
Nhưng Cận Hoài Tiêu là kẻ "được đằng chân lân đằng đầu". Cô không bảo dừng, anh cứ ôm không buông. Anh lại cao như vậy, cổ Dụ Từ ngửa đến mỏi cổ, cuối cùng không nhịn được nữa khẽ đẩy anh: "Buông ra đã, kẻo lát nữa họ về bây giờ, chúng ta phải đi ngay."
Lần này Cận Hoài Tiêu mới buông ra, xoa đầu cô: "Chưa ăn cơm đúng không?"
Dụ Từ cúi đầu chỉnh tóc mái, cố che giấu sự ngượng ngùng, đáp: "Vâng."
Cận Hoài Tiêu đặt túi đồ lên bàn, lấy ra mấy hộp nhựa trong suốt.
"Bánh quy anh tự làm, hôm qua đi mua cho em ít hoa quả, còn có sữa mẹ gửi tới cho em và thịt bò khô mẹ làm, em nhớ ăn nhé."
"Quần áo anh mang cho em mấy cái áo phông và quần, áo chống nắng mang ba cái, cũng mang thêm vài bộ nội y cho em. Anh đã mua bộ ga giường mới, đã giặt sạch, có thể dùng ngay. Rồi ở đây nếu giặt quần áo không tiện thì cứ để đó, đợi anh đến, anh sẽ mang đi giặt rồi gửi lại cho em, ba ngày anh đến một lần."
Chiếc bàn vốn không lớn giờ đã bị chất đầy, nhưng lại được sắp xếp rất ngăn nắp. Cận Hoài Tiêu lại đặt chiếc vali nhỏ đựng quần áo sát tường, tiện tay dọn dẹp luôn bàn trang điểm còn lộn xộn của cô.
Thấy Cận Hoài Tiêu lấy bộ ga giường ra định thay cho mình, Dụ Từ vội vàng ngăn anh lại, xách túi, đẩy anh ra ngoài: "Để em về tự thay, chúng ta đi thôi, lát nữa họ ăn xong về bây giờ."
Cận Hoài Tiêu bị cô đẩy ra ngoài. Dụ Từ kéo anh đi thang máy xuống lầu, suốt dọc đường cứ lén lút như ăn trộm đến tận bên ngoài khách sạn. Xe của anh đỗ bên lề đường, Dụ Từ ngồi vào ghế phụ mới cảm thấy yên tâm.
Dáng vẻ này của cô trong mắt Cận Hoài Tiêu thật đáng yêu, anh cười khẽ: "Sợ họ nhìn thấy thế sao?"
Dụ Từ đang thắt dây an toàn, nghe vậy cũng không ngẩng đầu lên đáp: "Cũng không phải sợ, em chỉ là không muốn trong công việc, họ đối xử đặc biệt với em chỉ vì anh. Dù sao anh cũng là sếp của Dự Thượng, biết bao công ty muốn kết giao, sếp tổng bên em chắc cũng muốn hợp tác với anh sau này."
Cô ngẩng đầu lên, nói tiếp: "Nhưng em không muốn ông ấy vì anh mà quan tâm đặc biệt đến em, cho nên em thấy không cần thiết phải nói về mối quan hệ của em với anh."
Cô đang nói chuyện này rất nghiêm túc, Cận Hoài Tiêu không thấy buồn, ngược lại, tim anh lại ngọt ngào như được tẩm mật, mềm mại hơn bao giờ hết.
"Ái chà, sao lại đáng yêu thế này." Cận Hoài Tiêu không nhịn được, dùng hai tay nâng mặt cô lên nựng nựng: "Tiểu Từ của anh sắp làm anh mê chết rồi."
Dụ Từ gạt tay anh ra: "Anh im đi, nghe rõ chưa, không được nói với người khác!"
Cận Hoài Tiêu không đấu khẩu với cô nữa, dứt khoát đồng ý: "Được, không nói."
Chiếc xe chạy trên đường, Cận Hoài Tiêu không bật điều hòa mà bảo cô hạ cửa sổ xuống. Biết cô say xe, anh cố gắng để cô thấy thoải mái nhất có thể, không khí tươi mới có thể giúp giảm say xe rất nhiều.
Dụ Từ chủ động hỏi anh: "Hôm nay anh đi gặp ba anh à?"
"Ừ."
Vừa chuyển chủ đề nhắc đến người khác, giọng Cận Hoài Tiêu trở nên lạnh nhạt hơn hẳn.
Dụ Từ mới chỉ gặp ba anh một lần. Ba Cận không phản đối cô và Cận Hoài Tiêu yêu nhau. Sau khi tái hôn ông sinh hai đứa con, chẳng còn thời gian để bận tâm Cận Hoài Tiêu yêu ai, sống ra sao, hay đang làm gì nữa.
Vả lại Dụ Từ và ba Cận không có mâu thuẫn, nhưng năm mười bảy tuổi cô lại có mâu thuẫn với Đàm Dung, đây cũng là nguyên nhân sâu xa Đàm Dung ghét cô. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ba Cận cũng không phải người ba tốt. Hồi Cận Hoài Tiêu học đại học, Dụ Từ thường xuyên nghe anh cãi nhau với ông qua điện thoại.
Dụ Từ lén nhìn anh, xác định trên người anh không có vết thương mới, chắc là không xảy ra xô xát, cô mới thở phào nhẹ nhõm, do dự hỏi: "Ông ấy bị làm sao, chẳng phải nói có việc tìm anh à?"
Cận Hoài Tiêu nhàn nhạt đáp: "Con trai riêng của ba anh muốn mua nhà để cưới vợ, bàn với anh, hỏi mượn anh một triệu tệ."
Dụ Từ nhíu mày: "Là đứa con của ông ấy sau khi tái hôn sao? Em nhớ một đứa vẫn đang đi học, là đứa kém anh ba tuổi đó ư?"
"Ừ." Giọng Cận Hoài Tiêu bình thản.
Dụ Từ lại bỗng dưng thấy tức nghẹn: "Nếu thực sự là mượn thì cũng cho mượn được, vấn đề là khoản tiền này anh nói là mượn, nhưng e rằng cuối cùng lại thành cho không. Trước đây ông ấy có dùng chiêu này để đòi tiền anh không? Trước đây mỗi tháng anh gửi cố định cho ba mẹ bao nhiêu tiền?"
Cận Hoài Tiêu đáp: "Tám vạn."
"Tám vạn?" Dụ Từ cao giọng: "Anh đưa nhiều thế mà ông ấy không để dành được đồng nào sao? Trấn Giang cũng đâu phải nơi tiêu xài đắt đỏ gì. Ông ấy còn hỏi xin thêm tiền của anh nữa. Con ông ấy cần một triệu, tự ông ấy cũng lo được chứ, sao còn hỏi xin anh?"
Cận Hoài Tiêu cười khẽ, liếc cô một cái nhưng không trả lời.
Dụ Từ thấy anh bình tĩnh như vậy chỉ càng thêm bực mình: "Sau khi anh học cấp hai họ không còn quan tâm anh nữa, giờ cả hai nhà lại dựa vào anh mà sống, anh là đại thiện nhân chắc?"
Cô không phải tiếc tiền của anh, mà là cảm thấy thật không công bằng, tất cả họ đều đang đối xử tệ bạc với anh, bóc lột anh.
Anh cũng không nói gì, Dụ Từ lườm anh: "Em biết giờ anh rất giàu, số tiền này với anh không là gì cả, nhưng anh không thấy buồn sao? Thế này không công bằng với anh."
Cận Hoài Tiêu vẫn cười: "Trước đây thì không buồn, đưa tiền coi như mua lấy sự yên ổn thôi. Giờ em vừa nói thế, anh lại thấy buồn ghê."
"Buồn mà sao vẫn cười?"
"Vì niềm vui lớn hơn nỗi buồn, có Tiểu Từ đang bảo vệ anh mà."
Dụ Từ lườm anh một cái, quay đầu nhìn ra cửa sổ, bực bội hỏi anh: "Vậy anh xử lý thế nào? Có đưa một triệu đó không?"
"Không đưa, làm sao có thể đưa cho ông ấy được?" Cận Hoài Tiêu cười nói: "Anh phải giữ tiền để cưới vợ, còn phải đưa em đi du lịch vòng quanh thế giới, mua nhẫn kim cương cho em, tổ chức đám cưới, sau này còn nhiều thứ cần dùng đến tiền lắm."
Ngón tay Dụ Từ khẽ nắm chặt lại, khóe môi hơi cong lên rồi lại bị cô cố nén xuống: "Em đã đồng ý với anh đâu."
Cận Hoài Tiêu nói: "Vậy thì anh theo đuổi em cũng cần tiền mà. Theo đuổi con gái ai mà chẳng tốn tiền?"
Dụ Từ lầm bầm mắng anh: "Chỉ có anh là khôn lỏi thôi."
Hai người trêu đùa xong, yên lặng một lát thì phải bàn chuyện chính sự.
Giọng Cận Hoài Tiêu trở nên lạnh nhạt hơn: "Anh không đưa. Hôm nay đã nói rõ ràng với họ rồi. Sau này khi họ già đi, bị bệnh anh sẽ đưa họ đi bệnh viện điều trị, những nghĩa vụ cấp dưỡng cơ bản theo quy định pháp luật, anh sẽ thực hiện đầy đủ, còn tiền cho thêm, anh sẽ không đưa một xu nào nữa. Dù sao đưa bao nhiêu họ cũng chỉ tiêu cho đứa con khác của họ mà thôi. Cũng không cần liên lạc với anh nữa."
Dụ Từ nhỏ giọng hỏi: "Họ đồng ý sao? Không đến tìm anh gây rối à?"
Cận Hoài Tiêu cười phá lên: "Đồng ý chứ."
Dụ Từ nghiêng đầu nhìn anh. Anh chuyên chú lái xe, góc nghiêng cương nghị. Cô hỏi: "Sao mà đồng ý được?"
Lúc này vừa hay đèn đỏ, Cận Hoài Tiêu dừng xe, quay sang nói: "Không dễ dàng thế đâu. Con trai riêng của ba anh năm ngoái khởi nghiệp, hỏi mượn tiền anh, có viết giấy nợ, đã quá hạn lâu rồi. Trước đây anh không có thời gian để quản, nếu ông ấy dám gây rối, vậy thì anh sẽ kiện ra tòa để đòi lại khoản tiền này."
"Anh sẽ chỉ cưới một mình em thôi. Cho dù mẹ anh có đồng ý hay không, bà ấy cũng không được làm phiền em, cũng không được tìm anh nữa. Nếu bà ấy không đồng ý, tiền cấp dưỡng cũng không còn mà đưa đâu. Anh nói được làm được."
Cô nhìn kỹ Cận Hoài Tiêu, phát hiện trong mắt anh không có một chút ý đùa cợt nào. Cô chợt nhận ra Cận Hoài Tiêu thực sự sẽ làm như vậy. Anh chưa bao giờ thiếu dũng khí để bắt đầu lại, anh cũng có đủ năng lực để bắt đầu lại.
Dụ Từ im lặng hồi lâu, lại hỏi: "Thế là đồng ý à?"
Cận Hoài Tiêu nói: "Anh nói, họ có thể không đồng ý, cũng có thể đi gây rối. Vậy thì anh sẽ bán hết cổ phần, bán luôn nhà cửa xe cộ, đưa em đi nơi khác để bắt đầu lại từ đầu, tuyệt đối không để họ tìm thấy anh nữa. Nếu gây rối đến mức đó thì sau này ngay cả tiền cấp dưỡng cố định cũng không còn mà đưa đâu."
Nhưng Đàm Dung trong ấn tượng của Dụ Từ không phải là người dễ dàng thỏa hiệp như vậy. Có thể liên tục hỏi tiền Cận Hoài Tiêu, thực chất suy cho cùng vẫn là vì Cận Hoài Tiêu quá chính trực đến mức có phần khờ khạo. Bề ngoài lạnh lùng nhưng anh lại có tấm lòng mềm mỏng, hiếu thảo và lương thiện.
Về mặt pháp luật anh có nghĩa vụ cấp dưỡng, cho nên dù sau cấp hai cha mẹ không còn quan tâm anh nữa, anh vẫn sẽ lo cho họ lúc tuổi già.
Dụ Từ do dự hỏi: "Mẹ anh đồng ý cắt đứt quan hệ với anh, sau này không làm phiền anh nữa?"
Cận Hoài Tiêu nói: "Đồng ý. Tiểu Từ, em đừng lo lắng."
Dụ Từ thấy sống mũi cô cay cay, trong lòng hiểu rõ anh chắc chắn đã cãi nhau một trận lớn. Đàm Dung sở dĩ đồng ý có lẽ vì trước đây đã vơ vét từ anh đủ nhiều rồi. Bà ta cũng hiểu lần này Cận Hoài Tiêu đến cắt đứt quan hệ là vì anh đã biết chuyện của quá khứ. Trong lòng anh đang kìm nén một ngọn lửa, ngọn lửa này đủ để thiêu rụi chút tình thân còn sót lại giữa anh và họ.
Đàm Dung nhận thấy thái độ lần này của anh kiên quyết, bà ta không còn cách nào dùng chút lòng hiếu thảo của anh để thao túng anh nữa. Thấy tốt thì thu quân, kẻo ép anh quá lại thành liều lĩnh.
Nhưng rõ ràng mọi người đều đang bóc lột anh, vậy mà anh vẫn cười, chỉ để dùng tiền mua lấy sự yên ổn, chỉ để sau này cuộc sống của anh và cô không bị làm phiền.
"Anh đúng là đồ ngốc, sao không làm lớn chuyện với họ." Dụ Từ quay đầu đi, lầm bầm mắng anh.
Đèn xanh rồi, xe tiếp tục lăn bánh.
Cận Hoài Tiêu nói: "Không cần thiết phải làm lớn chuyện. Thay vì giằng co lâu như vậy, anh có thời gian đó để ứng phó với họ, anh có thể kiếm được nhiều tiền hơn thế này rất nhiều. Em yên tâm, anh không buồn, giải quyết nhanh chóng được là tốt rồi."
Nhưng rõ ràng trong lòng anh đang buồn. Ba mẹ vì gia đình riêng của họ mà đi bóc lột đứa con đầu lòng của mình. Họ có những đứa con mình yêu thương, nhưng đều không phải Cận Hoài Tiêu.
Dụ Từ rất muốn Cận Hoài Tiêu làm lớn chuyện một trận với họ, nhưng chính cô cũng hiểu đây là cách xử lý tốt nhất để nhanh chóng thoát khỏi gia đình này.
Cô cũng không rõ hiện tại anh có bao nhiêu tiền, nhưng cô cảm thấy nó vượt xa tưởng tượng của mình. Năng lực chuyên môn của anh rất mạnh, giành được nhiều giải thưởng, Dự Thượng phát triển cũng rất tốt. Hiện tại một khoản chi cấp dưỡng cố định hằng tháng đối với anh có lẽ chỉ là số tiền kiếm được trong một ngày, nhưng lại có thể đổi lấy cuộc sống bình yên cho anh và cô, không còn ai đến làm phiền nữa.
Suốt quãng đường Dụ Từ không nói thêm lời nào nữa. Khi xe đến trước cửa nhà nghỉ nông trại, trời đã tối hẳn. Cận Hoài Tiêu tìm chỗ đỗ xe. Xe vừa đỗ xong, anh giữ Dụ Từ lại khi cô định mở cửa xuống xe.
Dụ Từ quay lại nhìn anh: "Cái gì thế?"
Ánh mắt Cận Hoài Tiêu trầm lặng, lòng bàn tay nắm cổ tay cô nóng rực.
"Tiểu Từ, giờ anh đã suy nghĩ rất thấu đáo rồi. Lẽ ra nên làm như vậy từ lâu mới đúng. Là trước đây anh do dự, không muốn hoàn toàn từ bỏ mối tình thân vốn chẳng tồn tại này, làm khổ bản thân mình, cũng làm em chịu uất ức."
Họ nhìn nhau hồi lâu. Dụ Từ chủ động phá vỡ sự im lặng, rướn người tới ôm lấy anh.
"Cận Hoài Tiêu, người không yêu anh thì cứ giải tán thôi."
"Ừ, giải tán cũng tốt." Cận Hoài Tiêu vòng tay qua eo cô, ôm cô vào lòng, vùi mặt vào cổ cô, trầm giọng hỏi: "Tiểu Từ, sau này em có thể cho anh một mái ấm không? Một mái ấm có em."
Dụ Từ không nói gì, một tay nhẹ nhàng vỗ nhẹ lên lưng anh.
"Cho em một khoảng thời gian tìm lại những ký ức của chúng ta. Em cần chúng để chứng minh rằng anh tuyệt đối yêu em, để thay đổi những suy nghĩ sai lầm đã bám rễ sâu trong em, để đối mặt với sự tự hoài nghi thỉnh thoảng lại ập đến. Em đang nỗ lực, anh hãy tin em."
Cận Hoài Tiêu nói: "Được, anh sẽ ở bên em."