Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ
Chương 5: Từ đầu đến cuối, anh chỉ có mình em
Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dụ Từ cũng tiến đến trước mặt anh, tay phải cầm giỏ trúc, khuôn mặt cau có: "Cận Hoài Tiêu, anh đang nhìn cái gì đấy?"
Chỉ vài giây không nhìn thấy, mà Cận Hoài Tiêu dường như có gì đó không ổn lắm. Lại là ánh mắt này, khi họ gặp nhau ở cổng nhà trẻ, anh cũng nhìn cô như vậy. Giống như đang kìm nén một điều gì đó, anh cố gắng nhịn xuống, nhưng cảm xúc vẫn cứ để lộ ra từ một khe hở nào đó.
Cận Hoài Tiêu không nói gì, nhưng Kiều Kiều đã lên tiếng trước: "Cô ơi, chúng ta đi nhặt vật liệu đi."
"Được."
Dụ Từ vừa định nắm tay Dụ Kiều Kiều đi, cô bé liền tránh ra, rồi nhanh chóng nép vào cánh tay phải của Cận Hoài Tiêu.
"Kiều Kiều, cháu làm gì vậy?"
Kiều Kiều vừa nép sát bên eo Cận Hoài Tiêu, cái đầu nhỏ bé rụt sau lưng anh, chỉ để lộ đôi mắt: "Cô ơi, các bạn nhỏ khác và ba mẹ các bạn ấy đều nắm tay như thế mà."
Suy nghĩ của trẻ con luôn đơn giản, cô bé nhận ra mâu thuẫn giữa Dụ Từ và Cận Hoài Tiêu. Cô giáo nhà trẻ nói với cô rằng khi các bạn nhỏ giận nhau thì có thể nắm tay để làm lành. Cô bé cũng muốn Dụ Từ và Cận Hoài Tiêu như vậy, để hóa giải mâu thuẫn này.
Dụ Từ sa sầm nét mặt, không hiểu ý cô bé, liền vòng ra sau lưng Cận Hoài Tiêu túm lấy cô bé: "Cô và chú ấy không phải mối quan hệ đó, không nắm tay được. Cháu nắm tay cô là được rồi."
Kiều Kiều vẫn chưa hiểu, mơ màng hỏi: "Nhưng mà cô và chú không phải hôm nay là phụ huynh của cháu sao? Phụ huynh cũng không thể nắm tay ạ?"
"Kiều Kiều, chú ấy và cô chỉ là tạm thời, không phải là phụ huynh thật." Dụ Từ kiên nhẫn giải thích, sắc mặt càng thêm lạnh lùng, giọng điệu cũng trở nên gay gắt hơn trước.
Cận Hoài Tiêu vẫn im lặng nãy giờ cuối cùng cũng hành động, anh nhận lấy cái giỏ từ tay Dụ Từ.
"Để anh cầm, em nắm tay Kiều Kiều đi." Giọng Cận Hoài Tiêu bình thản, anh ngẩng đầu liếc nhìn Dụ Từ: "Kiều Kiều còn nhỏ, lời nói của con bé em đừng để bụng. Anh không có ý gì khác đâu."
Dụ Từ ngẩng đầu nhìn anh một cái.
"Gần đây công việc của anh cũng áp lực lớn, đến đây giúp em một tay cũng coi như thư giãn một chút. Em đừng quá đề phòng, anh cũng chẳng định làm gì cả."
Cận Hoài Tiêu mang theo đồ đạc của cả ba người, một tay xách giỏ, tay còn lại dắt Kiều Kiều, nét mặt anh vẫn điềm tĩnh khi nói chuyện.
Từ trước đến nay anh ấy chưa từng nói dối hay ba hoa. Dụ Từ im lặng một lát, ánh mắt cô nhìn thấy những gia đình khác đã bắt đầu hoạt động cùng con trẻ, Kiều Kiều lại đang tràn đầy mong đợi.
Mặc kệ cô và Cận Hoài Tiêu có mối quan hệ như thế nào, nhưng ít nhất hôm nay họ phải tạm thời trở thành một gia đình để hoàn thành hoạt động phụ huynh - trẻ nhỏ này.
"Ừm." Dụ Từ đáp một tiếng: "Đi thôi, đi nhặt vật liệu."
Kiều Kiều dắt tay hai người, mỗi bên một tay, lúc đầu còn rất vui vẻ nhưng sau một lúc hoạt động thì dần dần chán nản.
Dụ Từ không nói lời nào, Cận Hoài Tiêu cũng im lặng. Đi rất lâu rồi mà toàn bộ câu chuyện đều do Kiều Kiều dẫn dắt.
Bỗng nhiên Kiều Kiều đứng lại bất động.
Dụ Từ nghiêng đầu nhìn cô bé: "Sao vậy Kiều Kiều?"
Kiều Kiều tránh tay của hai người: "Chú và cô chẳng ai nói chuyện cả, cháu không thích như vậy."
Cô bé chỉ vào phía xa xa: "Gia đình của người ta thì rất náo nhiệt, cô chú dường như không muốn tham gia hoạt động của Kiều Kiều. Cháu tự mình đi nhặt vật liệu vậy."
Kiều Kiều giật lấy cái giỏ từ tay Cận Hoài Tiêu, trước khi Dụ Từ kịp kéo tay thì cô bé đã chạy tới dưới gốc cây cổ thụ cách xa mười mấy mét. Trên mặt đất có nhiều lá cây rụng, còn có rất nhiều tảng đá hình dạng khác nhau, cô bé ngồi xuống nhặt vào trong giỏ.
Cái lưng nhỏ bé như muốn viết lên bốn chữ "cháu đang giận rồi".
Dụ Từ nhức đầu nhất là cô nhóc "tiểu tổ tông" hay dỗi này. Kiều Kiều sẽ không tự nhiên mà tức giận. Cô bé một khi đã giận dỗi rồi, nhiều lúc cô và vợ chồng Dụ Thần thay nhau dỗ dành cũng chưa chắc đã hiệu quả.
Bàn tay cô đang buông thõng bỗng bị nắm lấy. Bàn tay anh nhẹ nhàng giữ cổ tay cô, không siết chặt, những khớp xương lồi ra của cô nằm gọn trong lòng bàn tay anh.
"Cận Hoài Tiêu, anh đang làm cái trò gì vậy?"
Dụ Từ lấy lại tinh thần, vừa vùng vẫy một chút, Cận Hoài Tiêu đã kéo cô đến chỗ Kiều Kiều. Thân hình cao lớn của anh ngồi xuống cạnh cô bé, rồi cũng kéo Dụ Từ ngồi xuống theo.
Cận Hoài Tiêu nhẹ nhàng nói: "Kiều Kiều, trước đó chú thật sự đã chọc giận cô cháu, nên cô cháu không muốn nói chuyện với chú. Thật xin lỗi cháu, chú và cô không nên để những cảm xúc cá nhân này ảnh hưởng đến hoạt động của cháu. Bây giờ bọn chú ổn rồi, chúng ta ở đây nói chuyện nhé!"
Bàn tay Cận Hoài Tiêu trượt xuống, nắm chặt lấy tay cô. Lòng bàn tay của hai người kề sát vào nhau, cô có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ bàn tay anh, nóng hơn tay cô một chút.
"Cận Hoài Tiêu, anh..."
"Kiều Kiều, cháu xem, chú và cô bây giờ đã làm lành rồi nè."
Kiều Kiều ngẩng đầu lên, nghiêm mặt hỏi: "Chú chọc cô cháu tức giận đúng không?"
Cận Hoài Tiêu lập tức xin lỗi: "Đúng vậy, chú biết sai rồi. Chú và cô cháu xin lỗi cháu nhiều, xin lỗi."
Ba chữ cuối cùng là nói với Dụ Từ, ánh mắt anh nhìn cô, đen như mực.
"Xin lỗi, cho dù là chuyện gì thì thật sự xin lỗi."
Trong khoảnh khắc đó, Dụ Từ dường như không thể phân biệt được, rốt cuộc anh đang diễn kịch để dỗ Kiều Kiều, hay là anh thật sự đang nói lời xin lỗi.
Bất kể là chuyện gì đi nữa, chỉ cần cô đau buồn thì đều là lỗi của anh. Cận Hoài Tiêu đã từng nói những lời này thường xuyên, sau khi hai người cãi nhau cũng là anh xuống nước trước cô.
"Cô ơi?" Kiều Kiều đẩy nhẹ Dụ Từ.
Dụ Từ hoàn hồn: "Kiều Kiều?"
Kiều Kiều cầm hai tay Cận Hoài Tiêu đặt lên tay Dụ Từ, rồi rất ra dáng vỗ nhẹ vào hai người: "Cô giáo nói, nắm tay đại biểu cho việc làm lành. Bây giờ hai người nắm tay nhau, chú nói xin lỗi, cô có tha thứ cho chú không ạ?"
Cận Hoài Tiêu rất thành thật, lại nói tiếp: "Xin lỗi, là anh sai, tha thứ cho anh đi, về sau anh sẽ không dám như vậy nữa."
Dụ Từ: "..."
Rốt cuộc là anh đang diễn kịch hay là nói lời xin lỗi thật vậy? Dụ Từ nghiến răng nghiến lợi: "Không sao, tôi tha thứ cho anh."
Kiều Kiều lập tức từ mây đen tan biến, trời lại trong xanh: "Vậy gia đình nhỏ chúng ta tiếp tục thôi nào!"
Cận Hoài Tiêu cười: "Cảm ơn bạn Dụ."
Dụ Từ dùng sức bóp bàn tay anh, móng tay cắm vào mu bàn tay, trừng mắt nhìn anh. Mặc dù đã bảo là đừng có gọi mà anh vẫn gọi.
Còn có chuyện vừa rồi nữa, Kiều Kiều rõ ràng đã vui vẻ hơn nhiều, không còn buồn bã nữa, cái giỏ nhỏ cũng nhanh chóng được lấp đầy.
Kiều Kiều cực kỳ hứng thú chạy về nơi cắm trại, tìm thấy một cái bàn trống ngồi xuống, bắt đầu đối diện với hai người mà ra lệnh: "Cháu đi lấy màu nước, bút màu sáp và tranh sơn dầu. Cô và chú đi rửa mấy tảng đá, những nhánh cây nhỏ cũng tách ra lớn nhỏ như vầy."
Cô bé giơ lên, ước chừng rộng bằng chừng một ngón tay.
Dụ Từ hỏi cô bé: "Kiều Kiều muốn làm gì?"
Kiều Kiều thần bí nói: "Thì lát nữa cô sẽ biết thôi."
Cái con bé tinh quái này.
Dụ Từ nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, hôn một cái vào bên má: "Cháu lấy được màu thì ngồi trong lều đợi cô nhé, không được chạy lung tung đâu đấy."
"Dạ!"
"Đi thôi." Cận Hoài Tiêu đứng dậy, cầm cái giỏ chứa đầy vật liệu: "Bồn rửa tay cách ba trăm mét ở ngoài kia, đi đến đó rửa đi."
"Ừm."
Dụ Từ bước lên trước anh rồi rời đi.
Cận Hoài Tiêu theo sau, cách xa mấy bước nhìn vào bóng lưng của cô, im lặng cong khóe môi. Đã nhiều năm như vậy, tính tình của cô vẫn y như xưa.
Khu vui chơi trong rừng này có diện tích rất rộng. Hôm nay, trường mẫu giáo tổ chức một hoạt động đặc biệt nên đã liên hệ với ban quản lý công viên, dành riêng một khu vực cho các bạn nhỏ. Hiện tại, trước ao nước có rất nhiều phụ huynh đang rửa đồ dùng.
Cận Hoài Tiêu tìm thấy bồn rửa tay trống, đặt giỏ lên mặt bàn: "Anh tách nhánh cây, em rửa nhé?"
Dụ Từ đứng bên cạnh anh, dùng vai húc mạnh vào anh: "Vậy anh còn không mau tránh ra, bộ anh không thấy đường sao."
Cận Hoài Tiêu ôm lấy cánh tay: "Shhh, đau quá đi mất."
Dụ Từ lườm anh một cái: "Đau chết anh luôn cho vừa."
Bên cạnh vang lên tiếng cười, Dụ Từ hơi sửng sốt, ngước mắt nhìn qua, cặp vợ chồng quen thuộc đứng phía trước bên trái, là ba mẹ của Giang Lạc.
Ba Giang trêu chọc: "Cô Dụ đang yêu à?"
Mẹ Giang bên cạnh cười tủm tỉm: "Trông hai người xứng đôi quá đi, tôi với lão Giang hồi trẻ cũng hay cãi nhau như thế này lắm."
Dụ Từ vội vàng xua tay: "Không, không phải mối quan hệ đó đâu."
"Được rồi, bây giờ không phải mối quan hệ đó."
Cũng không biết vô tình hay hữu ý, mẹ Giang nhấn mạnh vào hai chữ "bây giờ".
Cận Hoài Tiêu không quen biết ba mẹ Giang Lạc, cũng không tiện nói nhiều, chỉ im lặng tách nhánh cây, tiện thể rót đầy nước vào cái thùng Dụ Từ mang đến.
Mặt Dụ Từ đỏ lên: "Thật sự không phải đâu, chúng tôi chỉ là bạn bè thôi."
"Ok ok ok, là bạn bè." Mẹ Giang vẫn đang cười, có vẻ nghe lọt tai nhưng cũng như không nghe gì, đưa tay khóa vòi lại, cầm thùng nhỏ lên: "Chúng tôi rửa xong liền đi trước, lát nữa gặp nhau nhé!"
Cô ấy chớp mắt, trước khi đi còn liếc nhìn Cận Hoài Tiêu đang đứng cạnh Dụ Từ thêm lần nữa.
Dụ Từ: "..."
Mọi người đã đi hết, có muốn giải thích cũng chẳng còn ai để nghe.
Dụ Từ lườm Cận Hoài Tiêu một cái. Anh đứng bên cạnh cô, vững chãi như núi.
Cận Hoài Tiêu cất lời nhắc nhở: "Còn nhìn gì nữa, Kiều Kiều vẫn đang đợi cô Dụ đây vẽ lên đá đấy."
"Trước kia anh ghét nhất bị người khác trêu chọc, sao ban nãy lại câm như hến thế?"
Không đợi Cận Hoài Tiêu trả lời, Dụ Từ đổ đá vào thùng nước, bắt đầu cọ rửa một cách mạnh bạo.
Cận Hoài Tiêu bình thản giải thích: "Việc này em có giải thích với họ, họ chưa chắc đã tin, mà hôm nay cũng không chỉ có hai người họ hiểu lầm đâu."
Dụ Từ im lặng, lấy nước rửa đá. Cô vừa rửa được vài viên đá, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt lạnh đi, động tác cọ rửa cũng dừng lại.
"Cận Hoài Tiêu, anh hành động vượt quá giới hạn như vậy, bạn gái anh không giận sao?"
Tiếng cành cây gãy khựng lại, người bên cạnh cũng ngừng tay.
Dụ Từ không nhìn anh, khóe môi nở nụ cười mỉa mai.
Cũng do cô, từ khi gặp anh thái độ luôn không được bình tĩnh, hoàn toàn không nghĩ đến khả năng này. Mãi đến vừa rồi cô mới chợt nhớ ra.
Chia tay đã năm năm rồi, làm sao Cận Hoài Tiêu lại có thể không có ai bên cạnh được chứ. Anh ấy từ nhỏ đến lớn đã luôn nổi bật, biết bao nhiêu người theo đuổi.
Vậy thì cô đang làm gì thế này?
Nếu anh thực sự đã có bạn gái mới, liệu cô gái đó có buồn không nếu biết hôm nay anh cùng cô tham gia hoạt động này?
Dụ Từ đột nhiên cảm thấy buồn nôn, sắc mặt tái nhợt, che miệng vội vàng chạy sang một bên, một tay chống vào thân cây để nôn khan, nhưng không có gì nôn ra được.
Cổ họng nghẹn lại khó chịu, cô vừa muốn nôn vừa muốn ho, mặt đỏ bừng. Khi đang cúi đầu ho, một bàn tay đặt lên lưng cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ giúp cô lấy lại nhịp thở.
"Tránh ra, đừng động vào tôi!" Dụ Từ lập tức giơ tay muốn hất anh ra.
Cận Hoài Tiêu không tránh, tay cô vung lên trúng vào cổ anh, để lại một vệt đỏ trên làn da trắng lạnh.
Dụ Từ sững lại. Cận Hoài Tiêu nắm lấy tay cô: "Dụ Từ, anh không có bạn gái. Sau khi chia tay với em, anh không có thêm mối quan hệ nào khác."
Giọng Cận Hoài Tiêu nặng trĩu, anh tiến lên một bước, cúi đầu nhìn cô: "Dù em có tin hay không, năm năm nay anh không có ý định phát triển bất kỳ mối quan hệ mới nào, dù là đối tượng mập mờ hay bạn gái, anh đều không có."
Cổ tay Dụ Từ quá mảnh khảnh, anh sợ dùng lực mạnh sẽ làm cô đau, chỉ có thể khẽ siết nhẹ.
"Em không cần phải lo lắng cho một người không tồn tại. Từ trước đến nay, anh chỉ có mình em."