**Trần Kiều chợt tỉnh giấc, ánh mắt nàng chạm vào một màu vàng rực rỡ, lấp lánh như mặt trời buổi bình minh.**
Trên tấm màn thêu tinh xảo sau giường, hình ảnh **một con rồng** hiện ra sống động đến kinh ngạc—đôi mắt sắc bén như thể vừa thoát ra khỏi huyền thoại, chiếc đầu nghiêng nghiêng, cái miệng mở rộng như đang gầm thét. Nó nhìn thẳng vào nàng, không chút sợ hãi hay thần phục, mà như thể đã chờ đợi từ lâu. **Một linh vật huyền bí, uy nghi và đầy bí ẩn, đã xuất hiện giữa không gian tĩnh mịch của phòng nàng.**
Liệu đây là giấc mộng? Hay là lời triệu tập của định mệnh? **Trần Kiều cảm nhận được một làn sóng kỳ lạ, vừa rùng mình, vừa bị thu hút bởi sức mạnh vô hình của sinh vật thần thoại này...**
Truyện Đề Cử






