Đông Thành xôn xao đồn đại, thiếu gia Diệp Tồn Lễ bị trói buộc bởi hôn ước với một cô gái mù, một gánh nặng mà họ cho là sẽ hủy hoại tiền đồ xán lạn của anh ta. Mạnh Niên, vị hôn thê bị ép gả, sống trong Diệp gia như một con chim bị nhốt, chịu đựng sự ghẻ lạnh đến thấu xương. Giữa màn đêm u tối ấy, chỉ có một bóng hình lặng lẽ xuất hiện, trở thành ánh sáng duy nhất của cô. Anh là người che ô cho cô trong những cơn mưa tầm tã, là người kiên nhẫn kể chuyện cười dưới nắng vàng, xua đi bóng tối trong đôi mắt không thấy ánh sáng. Khi Diệp Tồn Lễ vì bảo vệ thanh mai trúc mã mà không ngần ngại chỉ trích cô – vị hôn thê của mình, chính anh đã đứng ra, giáng cho kẻ ngông cuồng kia một bài học nhớ đời. Rồi một đêm mưa gió, điện thoại Mạnh Niên bất ngờ đổ chuông. Giọng Diệp Tồn Lễ say khướt, van vỉ: “Mạnh Niên, anh nhớ em... đừng giận dỗi nữa, về đi được không? Anh vẫn đang đợi em.” Bên cạnh cô, Diệp Liễm – người đàn ông vẫn luôn âm thầm che chở cô – im lặng lắng nghe, ánh mắt thâm trầm khó đoán. Khi Diệp Tồn Lễ vẫn còn chìm đắm trong ảo tưởng, một giọng nói lạnh lùng, quen thuộc vang lên, cắt ngang lời anh ta: “Cút.” Tiếng nói ấy như gáo nước lạnh dội thẳng, khiến Diệp Tồn Lễ lập tức tỉnh rượu, lắp bắp gọi: “Tiểu…” Mạnh Niên mơ màng tỉnh giấc, khẽ hỏi: “Ai vậy anh?” Người đàn ông khẽ tắt điện thoại, cúi xuống hôn lên trán cô, giấu đi nụ cười bí ẩn cùng câu trả lời. Ánh mắt anh tràn đầy dịu dàng và quyến luyến. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, anh hỏi: “Kết hôn với anh, có hối hận không?” Cô thì thầm, hơi thở vấn vít: “Không... kết hôn với anh, đời này viên mãn.” Cuộc đời cô, chỉ có hai lần dám làm điều táo bạo, vượt ra khỏi mọi khuôn phép. Một trong số đó, chính là quyết định kết hôn chớp nhoáng với người đàn ông mà cô chỉ gặp vài lần. Mỗi khi nhớ lại, cô đều cảm thấy mình thật may mắn. *** **Người cầm quyền đầy dã tâm x Cô gái dịu dàng nhút nhát** Một câu chuyện ngọt ngào về tình yêu "trâu già gặm cỏ non" (chênh lệch 8 tuổi), cưới trước yêu sau, nơi định mệnh gắn kết hai trái tim tưởng chừng cách biệt. Song C, 1v1, HE.