Chương 21

Sau Khi Ký Kết Hợp Đồng Hôn Nhân, Ánh Mắt Chồng Tôi Ngày Càng Không Thích Hợp thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vương Thụy Cảnh có một dự cảm chẳng lành.
Cậu ta chợt tỉnh táo, nhận ra Tống Ải thực ra không hề nhìn mình, mà đang nhìn về phía sau lưng cậu ta.
Vương Thụy Cảnh nhìn theo ánh mắt của Tống Ải, quả nhiên thấy một người đàn ông mặc vest chỉnh tề, đeo mặt nạ bạc, dáng người cao lớn đang bước về phía này.
Trông hơi quen mắt, hình như đã từng gặp lần trước khi đến đây.
Người đàn ông sải bước đến, nhưng dáng vẻ lại không chút vội vàng, toát lên vẻ vững chãi khó tả. Mặc dù bị mặt nạ che khuất nửa khuôn mặt, nhưng chỉ nhìn phần ngũ quan lộ ra và đường cằm sắc nét, cũng có thể đoán được gương mặt này tuyệt đối không hề tầm thường.
Miệng Tống Ải vẫn còn lầm bầm: “Hóa ra không phải tạm thời… Anh thế mà lại là… nhân viên chính thức?”
Cái gì mà tạm thời, chính thức? Vương Thụy Cảnh hoàn toàn không hiểu.
“Anh Khuôn Mẫu” đứng lại trước mặt Tống Ải, vẻ mặt lạnh lùng, nói một câu cụt lủn: “Cậu quả nhiên đến.”
“Ừm.” Chỉ có Tống Ải hiểu ý hắn, chầm chậm gật đầu, thản nhiên nói: “Không đến thì làm sao đưa tiền boa cho anh?”
Tiền boa? À...
Vương Thụy Cảnh đã nhớ ra.
Hóa ra là người đàn ông lần trước đã đưa Tống Ải về chỗ ngồi.
Người đàn ông cau mày nói: “Tôi nói không cần.”
Tống Ải nào có để tâm, vẫn khăng khăng: “Thì tôi cũng phải đưa.”
Người đàn ông không hiểu sự kiên quyết của cậu.
“Tôi không cần cậu cũng đưa?”
Lần này Tống Ải gật đầu rất mạnh. Cậu uống khá nhiều loại rượu, lưỡi đã tê dại, nói chuyện cũng trở nên chậm chạp: “Không đùa.”
“…” Người đàn ông nhất thời không nói nên lời.
Vương Thụy Cảnh ngồi giữa họ, cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, hoàn toàn không thể chen vào cuộc nói chuyện, chỉ có thể nghe họ trò chuyện qua lại.
Lúc người đàn ông vừa đến cũng có nhìn cậu ta, nhưng ánh mắt không mấy thiện cảm, dù cách chiếc mặt nạ vẫn cảm nhận được sự địch ý.
Vương Thụy Cảnh thấy hơi khó hiểu. Nhân lúc người đàn ông im lặng, cậu ta giả vờ nói bâng quơ: “Anh bạn, bạn tôi cố chấp lắm, cậu ấy đã quyết chuyện gì thì khó ai lay chuyển được. Tiền boa anh cứ nhận đi, đừng làm mất hứng của chúng tôi.”
Nói cách khác: Mau lấy tiền rồi đi đi.
Người đàn ông quay đầu nhìn cậu ta, đôi môi khẽ mấp máy, dường như muốn nói gì đó.
Nhưng chưa kịp mở lời, hắn lại nghe Tống Ải say khướt nói: “Không cần khách sáo với tôi, tôi biết các anh làm nghề dịch vụ này không dễ dàng gì. Tiền boa, có thể là tiền lương cả ngày, hoặc nửa tháng sinh hoạt phí đối với các anh, ừm… một số khách hàng cho ít, có thể là cho anh tiền mua sách, tiền mua vé tàu về nhà…”
Cậu rõ ràng đã say, thế mà còn giơ ngón tay bắt đầu tính toán.
Càng tính càng loạn, lời nói cũng càng lộn xộn. Đơn giản là không tính nữa, tiếp tục khăng khăng: “Dù sao thì tiền boa này, hôm nay tôi nhất định phải đưa cho anh.”
Nói rồi, cậu thò tay vào túi, nhưng lại quên mất mình sớm đã không có thói quen mang tiền mặt trong người.
Cuối cùng lục lọi khắp các túi, kết quả không tìm thấy một xu, cậu kinh ngạc nói: “Tiền của tôi đâu??”
Người đàn ông bất lực đỡ trán.
Tống Ải tìm tiền trong túi mình không ra, liền định đi lục túi người khác. Thấy cậu sắp lao tới Lý Thượng bên cạnh, người đàn ông bước nhanh đến, một tay giữ chặt lấy cậu.
Mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi.
Giọng người đàn ông như trách móc, nhưng đáy mắt lại không hề tức giận. Hắn nói: “Cậu lại uống nhiều quá rồi.”
Lại?
Tống Ải mơ mơ màng màng, nhưng vẫn nắm bắt được trọng điểm.
Làm gì đến mức khoa trương như vậy, cậu tổng cộng cũng chỉ uống nhiều có hai lần.
Lần đầu tiên…
Lần thứ hai…
Thôi được rồi, cả hai lần đều chẳng có gì tốt đẹp xảy ra.
Uống ít thì vui vẻ, uống nhiều thì hại người hại mình, đúng là không nên.
Tống Ải vốn dĩ luôn dũng cảm nhận lỗi, vì thế giơ tay làm dấu hiệu OK, hứa hẹn: “Lần sau, tôi nhất định, sẽ không uống nhiều như vậy.”
Người đàn ông cười lạnh: “Lời kẻ say nói ai mà tin?”
Tống Ải nghe lời này thì hơi nóng bừng mặt, sao lại không tin chứ?
Cậu vùng vẫy thoát khỏi tay hắn, loạng choạng đứng dậy, giơ bốn ngón tay chụm vào nhau, nghiêm túc nói: “Tôi chắc chắn làm được có được không? Không tin tôi thề cho anh xem, tôi! Tống Ải, từ hôm nay trở đi, sau này tuyệt đối sẽ không uống nhiều như vậy, nếu không làm được, trời đánh…”
Hai chữ cuối cùng còn chưa nói ra, lòng bàn tay người đàn ông đã bịt miệng cậu lại.
Tống Ải: “Ưm! Ưm…”
Sao lại dùng chiêu này nữa??
“Biết rồi.” Người đàn ông ghé sát lại, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Tôi tin rồi, được chưa?”
Lúc này Tống Ải mới yên tâm ngậm miệng lại.
Cậu vừa thả lỏng, cơ thể lại mềm nhũn, chân không đứng vững, suýt nữa ngã ngửa ra sau. May mắn được người đàn ông kịp thời đỡ lấy cậu.
Lông mày hắn nhíu lại càng sâu hơn.
Đã say đến mức này mà vẫn bướng bỉnh.
Nhìn quanh một vòng, hai người bạn kia cũng say bí tỉ không kém. Lúc nãy hắn đến đã thấy ánh mắt của mấy vị khách ở ghế dài bên cạnh thỉnh thoảng liếc nhìn về phía này. Chắc chắn họ đã nhắm vào cả nhóm, chỉ chờ họ say bất tỉnh nhân sự.
May mà hôm nay hắn đã đến. Nếu không…
Nhưng cứ đứng đây cũng không phải là cách hay.
Người đàn ông suy tư một lát, một tay kéo cánh tay Tống Ải vắt lên vai mình, tay kia vòng qua eo cậu, siết chặt cậu vào lòng.
“Tôi đưa cậu về trước.”
Hai người kia thì cứ nhắn người nhà họ đến đón là được.
Dứt lời, hắn đỡ Tống Ải định rời đi.
Vương Thụy Cảnh vẫn chưa say hẳn thấy thế, lập tức cảnh giác đứng dậy, cản lại: “Anh muốn làm gì? Mau buông bạn tôi ra!”
Người đàn ông nhìn lại, đáy mắt lạnh lùng đáng sợ.
Vương Thụy Cảnh bị khí chất của hắn làm cho lùi lại nửa bước, nhưng vẫn gắng gượng cất lời: “Tôi cảnh cáo anh…”
Nhưng lời cảnh cáo còn chưa dứt, đã bị hắn lạnh lùng ngắt lời: “Cảnh cáo? Trước khi đưa ra cảnh cáo, có lẽ cậu nên cân nhắc xem dạ dày của cậu ấy có chịu đựng được nếu cứ uống tiếp như thế không?”
Nghe lời này, Vương Thụy Cảnh sững người.
Thực ra cậu ta sớm đã nhận ra dạ dày Tống Ải không tốt, chỉ là Tống Ải không để tâm, cậu ta cũng đành mặc kệ.
“Tôi…”
“Nếu cậu đã cân nhắc, thì đã không tùy ý để cậu ấy uống thành ra thế này.” Người đàn ông thẳng thừng nói: “Nếu không làm được, vậy cũng không cần cản tôi lúc này.”
Người đàn ông mất kiên nhẫn, nói xong, hắn lại sải bước.
Tự biết mình không đúng, Vương Thụy Cảnh không thể mở lời, cúi đầu tự trách. Nhưng chỉ sau một thoáng tỉnh táo, cậu ta chợt nhận ra có gì đó không đúng—
Sao người đàn ông đeo mặt nạ này lại biết những điều đó?
Và, giọng nói của hắn sao lại quen tai đến thế… Thân hình cũng… Khoan đã!!
Một tia sáng vụt lóe lên trong đầu, Vương Thụy Cảnh đột ngột ngẩng đầu.
Nhưng chưa kịp xác nhận, người đàn ông đã đỡ Tống Ải đến trước cầu thang.
Vương Thụy Cảnh phản ứng nhanh như cắt, vội vàng lấy điện thoại ra, gọi một cú điện thoại.
***
Tại cổng chính M&C, một đám người đang ào ào tiến vào.
Dẫn đầu là một thanh niên tóc đỏ.
Chu Ký Bạch nhận được tin chính xác rằng Tống Ải tối nay ở đây, liền dẫn theo mấy người anh em đến để rửa nhục.
Tống Ải dám trêu chọc cậu ta trong tiệc đính hôn của con gái nhà họ Thẩm.
Thật sự đáng giận!
Lần này cậu ta nhất định phải chuốc cho Tống Ải ói sạch ruột mới thôi.
Chu Ký Bạch nghiến răng nghiến lợi nghĩ, bước chân cũng càng lúc càng nhanh.
“Ghế dài nào?”
“Lầu hai, số 000, anh Bạch.”
“Được. Đi theo tôi, hôm nay tôi nhất định phải…”
Lời hùng hồn của Chu Ký Bạch còn chưa nói hết, đã nhìn thấy hai người đang dìu nhau đi xuống cầu thang.
Một người cao lớn hơn, đeo mặt nạ bạc, Chu Ký Bạch không quen. Nhưng người còn lại đeo mặt nạ vàng kim, dù có hóa thành tro cậu ta cũng nhận ra.
Phản ứng đầu tiên của cậu ta là: “Mẹ nó, mình còn chưa chuốc mà thằng ngốc Tống Ải này sao lại say đến mức này rồi?”
Phản ứng thứ hai là: “—Tên đàn ông bên cạnh là ai??”
Chu Ký Bạch nheo mắt cẩn thận quan sát, chiếc mặt nạ bạc tuy chỉ che nửa mặt, nhưng nửa mặt còn lại thì hoàn toàn xa lạ, chắc chắn không phải mấy người bạn thân thiết của Tống Ải.
Cậu ta biết ở những nơi như thế này, có một từ phổ biến gọi là “nhặt xác”.
Nam nữ đến quán bar, hộp đêm chơi bời, luôn có vài người uống say và thất lạc. Bọn lưu manh gần đó sẽ chuyên rình rập, hễ tóm được một người là “nhặt” đi, sau đó đưa vào khách sạn, rất đáng tởm.
Lẽ nào là tình huống này?
Chu Ký Bạch càng nghĩ càng thấy có lý.
Bây giờ mấy kẻ “nhặt xác” đều kiêu ngạo thế sao?
Không được.
Mối thù lớn của cậu ta còn chưa trả xong, Tống Ải không thể cứ thế mà rời đi. Bị “nhặt” cũng không được.
Nghĩ vậy, khi hai người đi ngang qua, Chu Ký Bạch vươn tay, đề nghị: “Anh bạn, thương lượng chút chuyện này. Tôi ra giá, anh nhường người này cho tôi, được không?”
Người đàn ông đeo mặt nạ bạc liếc nhìn cậu ta một cái.
“Nhìn cái gì?” Chu Ký Bạch khó chịu nói: “Tôi không quen anh, nhưng ít nhất anh cũng nên biết tôi chứ?”
Cậu ta vội vàng bước vào, trên mặt chỉ đeo kính râm, giờ tiện tay tháo xuống, lộ mặt ra và nói: “Tôi họ Chu, hiểu chưa?”
Chu Ký Bạch không phải người bản địa. Họ Chu ở thành phố J khá hiếm, những người có tiếng tăm lại càng ít. Hơn nữa cậu ta và bố cậu ta trông rất giống nhau, nên cậu ta tin rằng đối phương sẽ nhận ra mình.
Nhưng rất nhanh đã bị vả mặt, người đàn ông thậm chí còn lười liếc thêm một cái, trực tiếp gạt tay cậu ta ra và tiếp tục đi.
“?” Chu Ký Bạch hoang mang, đuổi theo, túm lấy vai hắn: “Khoan đã, anh bạn, tôi khuyên anh nên biết điều…”
Lời còn chưa nói hết.
Người đàn ông đẩy tay cậu ta ra, tháo mặt nạ xuống.
Gương mặt dần lộ ra.
Chu Ký Bạch trợn tròn mắt.
Một trong những người anh em phía sau thậm chí thốt lên kinh ngạc: “Ôi vãi, đây không phải Lục…”
Hiệu ứng gây sốc khi lộ diện thân phận rõ ràng là đủ mạnh.
Chu Ký Bạch sững sờ, những người khác cũng há hốc mồm.
Họ không còn dám lắm lời nữa. Lục Đình Vân cũng lười đôi co với họ, thu tay lại, đỡ Tống Ải vững vàng rồi sải bước rời đi.
Khi hắn hoàn toàn biến mất ở cửa.
Họ mới bắt đầu bàn tán.
“ĐM! Đó là Lục Đình Vân sao??”
“Chẳng phải nói nhà họ Lục không ưa Tống Ải sao? Sao Lục Đình Vân lại đích thân đến đón?”
“Hai người họ sẽ không phải ‘lửa gần rơm lâu ngày cũng bén’ đấy chứ?”
“Làm sao bây giờ, anh Bạch? Tên Tống Ải kia sẽ không để bụng chuyện này chứ? Biết thế lúc trước tôi châm chọc cậu ta ít thôi, nhà tôi không dám đắc tội với nhà họ Lục đâu…”
“Nói đi cũng phải nói lại, mặt nạ của hai người họ khá hợp nhau…”
Mấy người xì xào bàn tán.
Chỉ có Chu Ký Bạch im lặng. Vẫn nhìn chằm chằm về phía cửa, cắn chặt môi, vẻ mặt vô cùng nặng nề.
***
Tống Ải sau khi say cũng chẳng thành thật chút nào.
Nhưng khác với lần trước, cậu không động tay động chân mà nói không ngừng, hơn nữa còn rất nghịch ngợm.
Lục Đình Vân muốn dìu cậu lên xe, cậu liền nắm chặt tay nắm cửa, nói: “Tiên sinh, tôi bán nghệ chứ không bán thân, không làm cái này đâu.”
Lục Đình Vân vất vả lắm mới đẩy được cậu vào trong xe, chuẩn bị thắt dây an toàn cho cậu, cậu liền vùng vẫy khắp nơi, nói mình là một con cá tự do, không thể lên bờ, lên bờ sẽ ch//ết khát.
Lục Đình Vân thắt xong dây an toàn cho cậu, định rời đi, cậu liền ôm lấy tay hắn, tủi thân hỏi: “Anh muốn vứt tôi ở đây à?”
“…”
Sau mười phút giằng co, Lục Đình Vân cuối cùng cũng lên xe.
Xe từ từ khởi động.
Tống Ải nhắm mắt an phận được một lúc, lại đột nhiên cựa quậy không yên.
“Đây là đi đâu?” Cậu như vừa tỉnh khỏi một cơn ác mộng, lờ mờ mở mắt, khó khăn quay đầu nhìn một lượt, mới phát hiện bên cạnh thế mà lại có một người đang ngồi.
Nhìn dáng vẻ có chút giống… Lục Đình Vân?
Lục Đình Vân sao lại ở đây??
Khoan đã… cậu không phải còn đang nói chuyện với “anh Khuôn Mẫu” sao? Sao đột nhiên lại ngồi trên xe của Lục Đình Vân??
Tống Ải nhận ra cảnh vật bên ngoài cửa sổ đang thay đổi, ngay lập tức có cảm giác quen thuộc như bị bắt cóc. Theo bản năng muốn bỏ chạy, nhưng vừa định đứng dậy, đã bị dây an toàn bất ngờ giữ chặt lại. Cả cơ thể cậu lơ lửng giữa không trung rồi bật ngược trở lại.
Cậu cúi đầu nhìn chiếc dây an toàn, càng hoảng sợ hơn.
“Ối! Sao tôi bị trói chặt rồi??”
Sự bất an khi bị trói buộc khiến cậu theo bản năng tìm cách tháo khóa “dây thừng”. Ngón tay cậu sờ soạng khắp nơi.
Ngay trước khi ngón tay cậu chạm vào nút khóa, Lục Đình Vân kịp thời cúi người qua, đè chặt hai tay cậu xuống. Bờ vai rộng lớn của hắn đè lên người cậu, khiến cậu không thể nhúc nhích.
Lục Đình Vân giải thích: “Đây là dây an toàn, đừng cựa quậy, dễ nôn lắm.”
Tống Ải không thể động đậy, miễn cưỡng ngẩng đầu lên, kết quả thấy đôi mắt hắn gần ngay trước mắt. Trong đáy mắt hắn dường như ẩn chứa một sự nóng bỏng, dữ dội nào đó, một cảm xúc vô cùng nguy hiểm.
Cậu lập tức không cựa quậy nữa.
Không khí dường như dần trở nên ngột ngạt.
Cậu thấy môi khô khốc, khẽ liếm môi, muốn hỏi đối phương sao lại ở đây, nhưng không dám.
Một là vì chột dạ, chột dạ vì giây trước cậu còn đang chào hỏi “anh Khuôn Mẫu”.
Hai là vì trong tiềm thức cậu có một cảm giác khó hiểu… đó là chỉ cần cậu mở miệng, sự nóng bỏng trong đáy mắt đối phương sẽ ngay lập tức nuốt chửng lấy cậu.