Chương 14: Thích thú làm chim hoàng yến

Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ban đầu, tình thế hoàn toàn nghiêng về một bên, rồi sau đó hai bên công kích lẫn nhau, cục diện thay đổi xoành xoạch. Không chỉ cư dân mạng mà ngay cả Khương Mộng cùng ekip của cô ta cũng bị dẫn dắt đến chóng mặt.
Rất nhiều người lập tức công kích tài khoản cá nhân và phòng làm việc của Khương Mộng.
Từ trước đến nay, họ luôn cố gắng xây dựng hình tượng để biến Khương Noãn Noãn thành “nữ phụ ác độc vạn kiếp”, ai ngờ kẻ ác độc hóa ra lại chính là Khương Mộng. Điều này khiến ai cũng không thể chấp nhận được.
Khương Mộng đang vui vẻ chụp hình thì bị quản lý mặt đen sầm vội vã chạy đến cắt ngang:
“Đừng chụp nữa! Đừng chụp nữa!”
“Sao thế?” Khương Mộng nhận ly nước từ trợ lý.
“Không phải em nói không có nhược điểm nào sao? Bạn trai em rốt cuộc là thế nào? Hắn đến tìm Khương Noãn Noãn, còn nói muốn bao dưỡng cô ấy! Hơn nữa còn thừa nhận chuyện hai người ngoại tình! Trên mạng đã bùng nổ rồi!”
“Choang!”
Ly thủy tinh rơi ngay dưới chân, vỡ tan tành khắp nơi, nước bắn tung tóe lên váy cô ta.
“Sao có thể thế được!” Khương Mộng giật lấy điện thoại từ tay trợ lý, nghe xong bản ghi âm Khương Noãn Noãn công bố, sắc mặt lập tức tái nhợt:
“Cái này… là khi nào ghi lại?”
Cô ta xông vào phòng nghỉ, đuổi hết mọi người ra ngoài, rồi gọi gấp cho Quý Yến Sâm, giọng gần như vỡ òa vì gào thét:
“Anh đi tìm Khương Noãn Noãn rồi đúng không! Anh đã hứa với tôi cái gì hả, Quý Yến Sâm!!”
Một lát sau, điện thoại của Khương Noãn Noãn vang lên. Cô đang ngồi uống trà sữa, thong thả nghe máy:
“Alo?”
“Khương Noãn Noãn, cô định hủy hoại Khương Mộng sao?” Giọng Quý Yến Sâm từ bên kia truyền đến ồn ào đến mức cô phải nhăn mày, đưa điện thoại ra xa.
“Không rảnh, cúp đây.” Cô thản nhiên định tắt máy, đối phương vội hạ giọng:
“Đợi đã! Chúng ta nói chuyện, nói chuyện được không?”
“Nói chuyện?” Khương Noãn Noãn nhướn mày, bật loa ngoài và mở luôn máy ghi âm.
“Anh còn muốn nói gì? Tôi tưởng chúng ta đã nói rõ ràng rồi chứ.”
“Cô không phải đang cần tiền để sống sao? Tôi cho cô năm triệu tệ! Cô đứng ra nhận hết trách nhiệm về chuyện này đi!”
Khương Noãn Noãn liếc nhìn máy ghi âm, giọng mỉa mai:
“Tại sao tôi phải nhận? Chuyện tốt hai người làm, bắt tôi gánh thay sao? Rõ ràng là cô ta hô hào đòi báo cảnh sát bắt tôi kia mà.”
“Cảnh sát bên đó tôi sẽ xử lý. Cô cũng biết việc này liên quan danh dự hai nhà, làm ầm ĩ lên thì chẳng ai có lợi cả.” Quý Yến Sâm gấp gáp:
“Nếu cô không nhận, tôi cũng có cách khiến cô không sống nổi ở Lăng Cảng. Cô biết điều thì nên hiểu cách lựa chọn.”
Loại uy hiếp vô bổ này, Khương Noãn Noãn ghét nhất.
Cô giả vờ im lặng một chút, rồi đổi giọng mang theo vài phần bi thương:
“Vậy đi, Yến Sâm, tôi cũng chẳng phải người tuyệt tình. Anh chỉ cần nói cho tôi biết lý do nhất định phải kết hôn với Khương Mộng, chỉ cần đủ sức thuyết phục tôi, tôi sẽ giúp anh đứng ra nhận hết.”
Quý Yến Sâm tưởng cô vẫn còn tình cảm, không nỡ nhìn anh mang tiếng xấu, liền tuôn hết tâm tư ra:
“Tôi không yêu Khương Mộng. Ngoài thân phận ra, cô ta có gì sánh bằng em? Cô ta ngay cả một trường đại học hạng ba cũng chưa học xong, khi lên giường với tôi đã không còn trong trắng. Nếu không vì phải liên hôn vì hợp tác thương mại, sao tôi có thể cưới cô ta?
Chỉ trách em không phải máu mủ nhà họ Khương, nếu không, đời này cũng chẳng liên quan gì đến Khương Mộng cả. Người tôi từng yêu chỉ có em thôi.
Cho nên tôi mới hạ mình đề nghị bao dưỡng, chỉ muốn có thể tiếp tục yêu em.”
Nói xong, anh ta còn tự thấy cảm động, hít một hơi rồi dịu dàng gọi:
“Noãn Noãn, anh thật lòng đấy, anh thật sự rất yêu em.”
“Cho nên anh chỉ là lễ phép mà giao lưu sâu sắc với người ta một chút thôi.”
Khương Noãn Noãn bật cười, rồi lạnh giọng:
“Được, là tôi phát điên bấy lâu nay, đến giờ mới nhìn rõ bộ mặt thật của anh, lỗi là do tôi.”
“Vậy câu trả lời của em…”
“Anh giúp Khương Mộng thanh minh đi, tôi cũng chẳng cần tiền của anh nữa.”
Điện thoại vừa cúp máy, Quý Yến Sâm tưởng cô đồng ý, vội vã công bố một bức thư luật sư tố cáo cô bịa đặt phỉ báng. Đồng thời còn gửi WeChat cho cô, bảo chuyện này chỉ là làm màu bên ngoài, qua cơn sóng gió này sẽ thôi.
Nhưng những lời đó, Khương Noãn Noãn không bao giờ nhận được nữa bởi cô đã thẳng tay xóa và chặn số anh ta.
Dù sao Khương Mộng sau lưng còn có Khương gia và Quý gia chống lưng, nên đến chiều, loạt từ khóa hot gây náo loạn cũng bị gỡ xuống, thay vào đó là “tuyên bố nghiêm túc” của Quý Yến Sâm.
“Anh ta dám viết trong thư luật sư rằng tôi hoàn toàn bịa đặt, giọng nói còn là ghép AI sao? Ha, bằng chứng này mà đưa ra tòa, ít nhất cũng moi được một đống tiền bồi thường: tổn thất tinh thần, thời gian, đủ cả.”
Khương Noãn Noãn hừ khẽ, cũng chẳng vội vã ra đòn chí mạng, cứ để bọn họ lo sốt vó thêm một ngày. Cô phải đem mấy bộ lễ phục hàng hiệu đi ký gửi bán lại, rồi sắm thêm vài bộ quần áo mới để tối nay đi gặp Cố Thời Châu.
Cô mặc chiếc váy vàng cũ mang từ nhà họ Khương ra, đơn giản búi tóc củ tỏi, lái chiếc Audi mới tậu đến trung tâm thương mại gần đó.
Ngoài mua đồ mặc thường ngày, cô còn cần vài món hàng hiệu để sau này có dịp ra ngoài cùng Cố Đình Yến không bị lép vế.
[Vì sao cô phải mua đồ rẻ thế?] Hệ thống 66 tò mò hỏi.
Khương Noãn Noãn vừa trả tiền cho chiếc áo thun giảm giá 30 tệ, vừa đáp:
“Là để diễn cho Cố Thời Châu xem.”
[Hắn sớm muộn cũng phát hiện thân phận thật của cô, như vậy chẳng quá khiên cưỡng sao?]
“Sợ gì. Mối quan hệ tình nhân với Cố Đình Yến chỉ cần anh ta không nói thì chẳng ai biết. Dù Cố Thời Châu biết tôi là ai, cũng chỉ thấy tôi sa cơ lỡ vận phải đi làm thuê cho Cố Đình Yến. Tôi sẽ không cho hắn biết tôi ở Khu dân cư Dương Quang Hoa Đình. Vậy nên không hề xung đột.”
[Nhưng tôi vẫn thấy nguy hiểm.] 66 lo lắng:
[Cô đừng để lộ sơ hở từ đầu nhé.]
Khương Noãn Noãn cười mắng:
“Tôi phải tỏ ra có nhu cầu, hắn mới chịu thả mồi câu để tôi cắn chứ, hiểu chưa?”
[Không hiểu.]
“Không hiểu thì không biết làm sao cậu ngồi được vào cái chức này đấy, đồ Lão Lục.”
Hệ thống 66: “…”
Không thèm nói thêm với nó, Khương Noãn Noãn đem mấy bộ đồ trị giá năm triệu gửi tiệm giặt khô cao cấp tân trang lại, rồi mới thong thả đi dạo khu hàng hiệu.
Nhưng cô cảm giác thế nào ấy, hễ bước vào cửa tiệm nào, ánh mắt nhân viên đều mang theo thương hại hoặc khinh thường nhìn mình.
“Kia chẳng phải Khương Noãn Noãn sao?” Nguyễn Đan huých bạn, hai người lập tức thì thầm.
“Đúng rồi, hotsearch không phải đã nói cô ta bịa đặt phỉ báng Khương Mộng sao, còn bị đuổi khỏi nhà, ăn mì gói, sau đó được một ông mập nhà giàu bao nuôi nữa.”
Nguyễn Đan cười khẩy, châm chọc:
“Hèn gì hôm trước còn ăn mì gói ngoài đường, hôm nay đã vào mua Hermes rồi. Đi thôi, chúng ta thay Khương Mộng dạy dỗ cô ta một trận.”
Khương Noãn Noãn vừa nhìn trúng một chiếc túi đeo vai, hỏi giá sáu mươi nghìn tệ, còn đang so sánh với mẫu rắn Bvlgari bên cạnh, thì chiếc túi trong tay đã bị người khác lấy đi.
“Cái này cho tôi nhé.”
Nguyễn Đan mỉm cười đưa túi cho nhân viên. Nhân viên có chút lúng túng, thoáng liếc nhìn Khương Noãn Noãn một cái.