Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm
Chương 7: Hiểu lầm Trạch Hằng
Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cô bước chân vào giới giải trí, xây dựng hình tượng tài năng toàn diện, nhưng lại dùng bản thiết kế trang sức của tôi rồi ký tên mình lên đó.”
Khương Noãn Noãn khẽ nhếch môi cười.
“Quên rồi sao?”
“Không biết.” Khương Mộng quay đầu định bỏ đi.
Khương Noãn Noãn chậm rãi nói vọng theo:
“Xét tình cảm với Yến Sâm, tôi vốn không định tố cáo hai người. Nhưng bản thiết kế đó tôi định giá một triệu, tôi cho cô ba ngày. Nếu tôi không nhận được tiền từ cô hoặc Quý Yến Sâm chuyển khoản, tôi sẽ công khai đòi nợ.”
“Khương Noãn Noãn, cô dám!”
Đây rõ ràng là cướp đoạt trắng trợn!
Khương Mộng lập tức quay phắt người lại, trừng mắt nhìn cô. Những người xung quanh cũng tò mò đưa mắt nhìn sang. Cô ta cố gắng ép mình giữ bình tĩnh.
Yến Sâm từng nói với cô ta, bản thiết kế đó đúng là của Khương Noãn Noãn, nhưng vì chưa công bố, chưa có chữ ký. Sau khi tập tin bị sao chép, thì trong máy của Noãn Noãn cũng bị xóa sạch, hoàn toàn không có khả năng bị lộ ra ngoài.
Khương Noãn Noãn giơ ly champagne lên, hướng về phía Khương Mộng, nụ cười hồn nhiên mà chói sáng.
Thấy Khương Mộng chạy về, nhào vào lòng Quý Yến Sâm khóc lóc, mọi người đều cho rằng cô ta lại bị bắt nạt. Sắc mặt cha Khương lập tức sa sầm, cả gia đình đều nhìn Khương Noãn Noãn bằng ánh mắt bất lực hoặc chán ghét.
Khương Noãn Noãn vốn chẳng bận tâm đến những người không quan trọng này. Cô đặt ly rượu và món ăn xuống, mở cửa kính bên hông rồi bước ra ngoài.
Ban công cong có bậc thang dẫn xuống khu vườn phía sau. Ở đó trồng đầy hoa hồng đỏ thắm.
Cô bước vào, gió thổi nhè nhẹ, khẽ thở ra một hơi.
Đang định tìm chỗ ngồi chờ Cố Đình Yến quay lại, cô chợt thấy trong đình nghỉ phía trước có một đôi nam nữ.
Người phụ nữ mặc sườn xám xanh nhạt, đôi mắt đỏ hoe, đối diện với người đàn ông dáng cao thẳng tắp... chẳng phải là ông chủ mới của cô sao?
Cô nhướng mày, lập tức ngồi xổm sau bụi hồng để nghe lén.
“Đình Yến, anh cố ý đưa cô ta đến để chọc tức em sao? Cô ta rất giống em.”
Giọng người phụ nữ dịu dàng nhưng chất chứa sự đau khổ.
“Anh rõ ràng biết em…”
Cố Đình Yến gạt tay cô ta định nắm lấy, chủ động lùi lại một bước.
Ánh mắt lạnh lẽo như vực sâu, giọng nói trầm lạnh:
“Trạch thiếu phu nhân, đừng tự đa tình.”
“Anh rõ ràng biết năm đó em gả cho Trạch Hằng là bất đắc dĩ mà!”
“Cô lấy ai thì liên quan gì đến tôi.”
Anh quay người định bỏ đi, nhưng vạt áo lại bị bàn tay mảnh mai giữ chặt. Đôi mắt người kia rưng rưng:
“Khi nào thì anh mới không hận em nữa?”
Khương Noãn Noãn thấy ông chủ nhà mình cứ lùi mãi, không nhịn được hỏi 66:
“Sao kỳ vậy? Cố Đình Yến rõ ràng còn tình cảm, sao lại không ôm hôn gì cả, còn tỏ ra chống cự?”
Hệ thống 66 nghiêm túc phân tích:
[Cha của Cố Đình Yến từng phá sản, là lão phu nhân nhà họ Trạch đã bỏ tiền cứu giúp. Trạch gia có ơn với anh ta. Dù yêu Phó Thi Lưu đến mấy, anh ta cũng sẽ không làm chuyện vượt quá giới hạn. Nếu không thì sao lại tìm cô làm thế thân để nhìn mận giải khát?]
“Chậc, cũng có chút khí tiết đấy. Không chơi trò ngoại tình.”
Khương Noãn Noãn khẽ lẩm bẩm.
“Cô đang làm gì?”
Một giọng nam trong trẻo, như gió thoảng, vang lên ngay trên đầu cô.
Cô giật mình, ngẩng phắt lên. Ánh trăng chiếu xuống người đàn ông trước mặt, dung nhan tuấn nhã như ngọc, làn da trắng như sứ.
“Ngồi xuống!”
Cô lập tức nắm lấy cổ tay anh kéo xuống, khiến thân hình gầy cao kia loạng choạng ngồi xổm theo.
Cằm gầy của anh va vào vai tròn của cô, liền ho nhẹ mấy tiếng.
“Suỵt.”
Cô đưa tay che miệng anh:
“Đừng ồn.”
Anh ngoan ngoãn gật đầu, cô mới buông tay ra.
“Cô đang rình xem người khác sao?” Anh hỏi nhỏ.
Một mùi hương gỗ lẫn thảo dược thoang thoảng bay tới. Khương Noãn Noãn quay đầu, sống mũi chạm vào mũi anh, vội ngửa ra sau né tránh, thấp giọng nói:
“Ông chủ tôi đang hẹn hò với tình nhân, tôi giúp anh ấy canh chừng.”
Hệ thống 66: [Ký chủ! Hắn không phải…]
“Im đi, tôi đang bận.”
Cô cắt ngang lời nó.
Chỉ nghe người đàn ông bật cười khe khẽ:
“Ý cô là, Trạch thiếu phu nhân và Tổng tài tập đoàn Cố thị đang vụng trộm?”
“Anh không có mắt à? Không rõ ràng sao?”
Cô bĩu môi ra hiệu về phía đình nghỉ. Bọn họ vẫn đang nói chuyện, nhưng vì bị gián đoạn nên cô nghe không rõ.
[Ký chủ! Cô im ngay đi!] Hệ thống 66 gào lên:
[Đây là Trạch Hằng! Là chồng trên danh nghĩa của Phó Thi Lưu đấy!]
“…”
Khương Noãn Noãn thoáng cứng người, quay lại nhìn người đàn ông tuấn mỹ như đồ sứ ngay sát bên mình. Bảo sao anh ta trông mong manh dễ vỡ thế.
“Rõ ràng kia không phải sếp tôi.”
Cô lập tức nở nụ cười, khéo léo đứng thẳng, định chắn tầm nhìn của anh:
“Tôi nhận nhầm rồi.”
“Vậy sao?”
Trạch Hằng hơi rũ mắt, ánh nhìn ẩn chứa ý cười, không hề lúng túng khi bắt gặp vợ mình đang ở cùng người đàn ông khác.
“Sếp tôi không làm trò đào góc tường thất đức ấy. Tôi là thư ký của anh ấy, sao lại không biết chứ.”
Khương Noãn Noãn lúc này mới phát hiện mình còn đang nắm cổ tay anh, liền vội vàng buông ra, đổi sang nói:
“Tôi thấy cơ thể anh không khỏe, để tôi dìu anh đi nghỉ nhé?”
“Không qua chào hỏi một tiếng sao?”
Anh dịu dàng hỏi, hơi thở phả trên mặt cô có chút ngứa ngáy.
“Không cần, như vậy chẳng phải vô duyên mà còn làm phiền người ta sao.”
Cô cười đáp.
Anh nhìn cô mấy giây, khóe môi cong nhẹ, tiếng cười nghèn nghẹn trong cổ họng lại hóa thành vài tiếng ho khẽ.
“Đi thôi.”
Dựa vào bóng cây và bụi hồng, cô dìu chàng trai gầy yếu đi dọc hành lang, tránh xa đình nghỉ.
“Cô là thư ký bên cạnh Cố Đình Yến sao? Tôi nhớ trợ lý của anh ta họ Lý mà.”
Trạch Hằng dịu giọng hỏi. Vài sợi tóc rủ trước trán, càng làm gương mặt trắng như ngọc thêm nổi bật.
“Đúng, họ Lý. Nhưng tôi là thư ký mới. Tôi họ Khương, Khương Noãn Noãn.”
Cô đối diện ánh mắt anh, trong đó chứa đầy ý cười.
Tận mắt thấy vợ mình ngoại tình, vậy mà cảm xúc duy nhất của anh lại là trêu chọc cô.
Đúng là kỳ lạ.
“Thiếu gia!”
Quản gia mặc tây trang đen vội vã chạy đến đỡ anh, lo lắng anh ốm yếu không chịu nổi.
“Ngài sao lại tự ý đi ra ngoài, thiếu phu nhân còn dẫn người đi tìm ngài khắp nơi.”
“Không sao, tôi chỉ đi dạo chút thôi.”
Trạch Hằng điềm tĩnh đáp.
Khương Noãn Noãn nhân cơ hội buông tay ra, lùi sang một bên.
“Vậy tôi đi trước.”
Cô mỉm cười gật đầu, xách váy chạy đi, không chút chần chừ.
Trạch Hằng nhìn theo bóng lưng cô khuất dần:
“Đó chẳng phải là tiểu thư nhà họ Khương đang bị mất mặt gần đây, Khương Noãn Noãn sao?”
“Đúng vậy. Ngài gặp cô ta sao? Cô ta là người rất nhiều tâm cơ.”
Quản gia Vương lo lắng dìu anh đi.
Trạch Hằng khẽ lắc đầu, mỉm cười:
“Chưa chắc. Cô ấy thậm chí không biết tôi là ai, thú vị lắm.”
Quản gia kinh ngạc nhìn anh. Rõ ràng cô gái ấy đầy tâm cơ, mà thiếu gia sống ẩn dật lại dễ bị lừa gạt.
“Ngài nên tránh xa cô ta, tất cả chỉ là giả vờ thôi.”
Quay lại đại sảnh xa hoa, mùi thảo dược nhàn nhạt vẫn vương vấn bên cánh mũi.
Khương Noãn Noãn hỏi phục vụ đường đi đến nhà vệ sinh.
Quý Yến Sâm bắt gặp bóng dáng cô, liền tìm cớ rời đi, lặng lẽ đi theo.
“66, sao Trạch Hằng lại chẳng phản ứng gì khi thấy Phó Thi Lưu ở cùng người khác? Tôi vừa nói linh tinh có gây chuyện lớn không?”