4. Chương 4: Đêm đọc kịch bản

Sau Khi Ly Hôn, Chồng Trước Mất Trí Nhớ

Chương 4: Đêm đọc kịch bản

Sau Khi Ly Hôn, Chồng Trước Mất Trí Nhớ thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Diêm Thầm?” Thường Kiện đứng bật dậy, mãi đến khi Diêm Thầm đứng trước mặt, hắn vẫn không thể tin nổi.
“Gì vậy, không nhận ra tôi sao?” Diêm Thầm lẩm bẩm. Thực ra ngoại hình của hắn chẳng có gì thay đổi mấy. Dáng người cao lớn, rắn chắc hơn chút, nét mặt cũng sắc sảo hơn, nhưng nhìn chung không khác biệt quá nhiều, chẳng đến nỗi xa lạ như vậy.
Ngược lại, Thường Kiện. Chừng mấy năm nay, kể từ khi rời khỏi đất nước, hắn chẳng thấy vui vẻ gì. Ngay cả trong căn phòng xa hoa trụy lạc này, khí sắc của hắn vẫn lộ rõ vẻ u ám.
Thường Kiện nhìn chằm chằm Diêm Thầm một hồi lâu, rồi bỗng cười lớn, ôm chặt lấy vai hắn: “Ha ha ha, làm gì có chuyện không nhận ra chứ!”
“Tôi nói rồi mà, tình nghĩa anh em hồi còn tã lót của chúng ta, sao dễ dàng cắt đứt như thế chứ.”
Giận? Giận cái gì? Chẳng phải Thường Kiện vừa mới về nước sao? Mình chẳng phải đang rảnh quá hóa ngu đó sao? Cãi nhau xuyên biên giới à?
Diêm Thầm chợt cảm thấy khó chịu. Đều hai mươi tám tuổi, Lâm Chương bận rộn chân đất suốt ngày, còn mình thì suốt ngày không biết làm gì ngoài việc chơi bời. Những ngày gần đây, hắn ở nhà xem lại toàn bộ phim mình từng đóng. Tổng cộng chẳng có bao nhiêu, trung bình mỗi năm chỉ quay một bộ, bắt buộc phải vậy.
Có nghĩa là hắn có rất nhiều thời gian rảnh. Lâm Chương suốt ngày bận như thế, đương nhiên không thể chơi cùng hắn. Vậy hắn làm gì?
“Lại đây, cùng uống rượu nào người anh em!” Thường Kiện vui vẻ kéo Diêm Thầm ngồi xuống.
“Cô ấy, đi tiếp đi Diêm thiếu.” Thường Kiện chỉ vào cô gái bên cạnh nói.
Cô gái ngượng ngùng nhìn Diêm Thầm, đứng dậy định ngồi xuống cạnh hắn. Diêm Thầm nhướng mày: “Không cần, cô cứ tiếp Thường thiếu đi.”
Thường Kiện ngơ ngác, đột nhiên vỗ trán: “Ôi trời, quên mất! Đợi tôi gọi giám đốc đưa mấy cậu ấm đến đây, đảm bảo sạch sẽ.”
“Không cần.” Diêm Thầm nén giận. Theo trí nhớ của hắn, kể từ sau khi lên đại học, hắn rất hiếm khi ra ngoài cùng bọn Thường Kiện. Bởi gia đình mình nghiêm khắc, hiểu biết muộn, thậm chí khi ra ngoài cũng chỉ quanh quẩn việc đua xe. Giờ ai cũng bận bịu khắp nơi, sớm quen với rượu thịt. Chỉ có mình Diêm Thầm vẫn dừng chân ở tuổi hai mươi, không chỉ không hứng thú với chuyện cậu ấm cô chiêu, mà còn vô cùng phản cảm.
Hắn nhắc: “Tôi đã kết hôn rồi.”
“Sao chứ? Vợ ở nhà không bằng nhân tình bên ngoài, thằng nhóc cậu đừng giả vờ với tôi. Ai mà không biết cậu rất biết cách chơi. Mấy tháng trước chẳng phải đã bị lên hot vì ‘đêm đọc kịch bản’ cùng diễn viên trẻ hay sao?” Thường Kiện chống cùi chỏ vào hắn, nháy mắt hỏi: “Tác phong của cô diễn viên đó thế nào? Tôi thấy cô ấy eo nhỏ mông cong, nếu không phải chỉ thích đàn ông, tôi cũng phải thử xem.”
Lời Thường Kiện như sấm đánh giữa trời quang, khiến Diêm Thầm hoảng hốt: “Tôi… Tôi ‘đêm đọc kịch bản’ với người khác?”
“Đúng vậy, thằng nhóc cậu quên rồi à? Chuyện tháng trước đó.” Thường Kiện nhìn hắn như nghe chuyện người khác, lập tức lấy điện thoại ra tìm cho hắn xem.
“Đây này, toàn là nhóm bạn tâm giao của cậu. Fan của cậu còn sắp xếp thứ hạng cho họ.”
Diêm Thầm giật lấy điện thoại, lướt qua hai lần. Toàn là những tiêu đề nhảm nhí như “Diêm đạo gặp tiểu thịt tươi đêm khuya” với đủ loại đối tượng khác nhau.
“Đàn ông mà, hiểu nhau thế thôi.” Thường Kiện vỗ vai hắn nói.
“Lâm Chương làm việc cho gia đình cậu, không thì sao hắn có được ngày hôm nay? Chẳng lẽ hắn còn dám quản cậu? Tôi nói cậu tốt bụng quá rồi đấy. Thích thì cứ trói hắn lại, chán rồi tiện tay vứt đi. Sao phải ngu ngốc kết hôn với hắn? Giờ toàn ngủ với mấy minh tinh nhỏ, trên mạng còn suốt ngày chửi cậu là trai lừa tình.”
“Chẳng chừng trong đó còn có bàn tay của Lâm Chương. Tâm tư cậu đơn thuần làm sao địch lại hắn? Hắn từ mười mấy tuổi đã biết thả thính cậu, còn không làm được gì? Chỉ vì ham tiền nhà cậu thôi. Lúc trước anh trai khuyên cậu, cậu không nghe, còn cãi nhau với tôi. Giờ thấy anh trai nói đúng chưa?”
Thường Kiện vừa dứt lời, mặt đã bị một quả đấm. Tiếng “Leng keng” vang to, lưng hắn va vào bàn kính, rượu đổ loang khắp mặt đất. Diêm Thầm như báo dữ, túm cổ áo Thường Kiện, ghì chặt vào tường: “Đ.m, mày dám mở mồm nói tục bậy nữa xem!”
“Diêm… Diêm Thầm, tôi sai rồi, tôi sai rồi, đừng đánh…” Thường Kiện vừa từ nước ngoài trở về, nhìn thấy scandal của Diêm Thầm tràn lan trên mạng, không khỏi hả hê nghĩ: Xem đi, có thằng đàn ông nào không vụng trộm đâu. Lúc trước Diêm Thầm vì một Lâm Chương mà nổi đóa với mình, không cho phép mình nói xấu Lâm Chương nửa câu, cứ như tình cảm sâu nặng lắm. Kết quả mấy năm trôi qua, còn chẳng phải là chán cơm thèm phở rồi sao.
Diêm gia quyền cao vọng, đương nhiên gã sẵn lòng gạt bỏ hiềm khích xưa để chơi cùng Diêm Thầm. Thật sự không hiểu Diêm Thầm nổi điên gì, lại còn che chở cho tên nhà quê Lâm Chương như vậy.
Trong mắt bọn họ, Diêm Thầm và Thường Kiện là bạn bè. Đối với việc đột nhiên đánh nhau, bọn họ chẳng biết xử lý ra sao.
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
“Sao lại đánh nhau?”
Một đám người vội chạy tới can ngăn. Phải nói là can ngăn Diêm Thầm dừng trận đánh đơn phương. Thường Kiện bị hắn đánh sưng mặt méo mũi, rụng mất một cái răng, miệng đầy máu, trông khiến người ta sợ hãi.
Diêm Thầm được đưa ra ngoài. Người này gọi điện thoại cho hắn, lo lắng động viên. Dù sao cũng là do gã hẹn Diêm Thầm ra đây. Diêm Thầm trầm mặc không nói, đôi mắt tối sầm, thân hình cao lớn đứng đó mang theo cảm giác ngột ngạt, huống chi đang tức giận.
“Cậu tiếp Diêm thiếu một lát, tôi đi xem tình hình của Thường thiếu.” Người kia bị gọi đi, dặn dò một thanh niên dung mạo thanh tú đứng bên cạnh.
Diêm Thầm giận dữ, lồng ngực phập phồng, cố kìm nén cảm xúc không thể bật ra. Cũng chẳng biết bên cạnh có một thanh niên chừng mười chín tuổi đang đứng đó, nhẹ nhàng trò chuyện với hắn.
“Bên kia ồn ào thế, chuyện gì xảy ra?” Tề Chử Châu vừa bước ra khỏi phòng riêng sau khi bàn chuyện làm ăn, thư ký theo sau.
“Hình như có người đánh nhau.” Thư ký nói.
Tề Chử Châu chẳng mấy hứng thú, ngắm nhìn đồng hồ, do dự không biết có nên gọi cuộc điện thoại này hay không.
Tiến thêm vài bước, đột nhiên dừng lại, nheo mắt nhìn hai người không xa: “Đó không phải là Diêm Thầm sao?”
Thư ký ngó đầu nhìn, quả thật là Diêm Thầm. Diễn viên điện ảnh rất nổi tiếng, lượng fan của hắn sánh ngang với độ “hot” về lưu lượng. Chỉ tiếc mấy ngày gần đây, dù thấy scandal của Diêm Thầm tràn lan trên mạng hai ba lượt, nhưng hiếm khi thấy hắn đăng weibo. Chỉ khi phim điện ảnh mới ra mắt hắn mới đăng bài. Dù vậy, vẫn không ít người chết vì sắc đẹp của hắn.
“Hình như vậy.” Thư ký cũng hơi kinh ngạc. Thế mà lại gặp Diêm Thầm ở chỗ này. Khi hắn nhìn thấy thanh niên thanh tú đứng bên cạnh Diêm Thầm, liền hiểu rõ.
“Chậc chậc, một tháng trước còn cùng diễn viên nhỏ họ La, nhanh như vậy đã đổi người khác rồi.” Thư ký cảm khái nói: “Vị kia nhà hắn đáng thương thật. Ban đầu mọi người còn tiếc rẻ khi nghe nói Diêm đạo kết hôn sớm, kết hôn nhiều năm như vậy cũng không dẫn người ra ngoài, giấu kín như vậy, tôi thấy có khi là không muốn thừa nhận đối phương đi.”
“Đừng nói nữa.” Tề Chử Châu chau mày, giọng lạnh lẽo cứng rắn.
Thư ký sợ hãi, lòng thầm nghĩ: Sao nay Tề tổng khác thường quá như vậy.
Người ngoài không biết bạn đời của Diêm Thầm chính là Lâm tổng của Tập đoàn Đỉnh Nghiệp. Nhưng Tề Chử Châu là bạn đại học của Lâm Chương nên rất rõ. Lâm Chương tốt như vậy, lại bị Diêm Thầm chà đạp như thế.
Hắn siết chặt nắm đấm, hít sâu một hơi, nhanh chân đi ra ngoài, bàn giao lại cho thư ký: “Đổi công ty hợp tác thành Đỉnh Nghiệp, chúng ta nguyện ý hạ thấp 5%.”
“A? Đỉnh Nghiệp cạnh tranh quá khó, Tề tổng. Trước đây chúng ta chọn Vạn Phong tuy không bằng Đỉnh Nghiệp nhưng an toàn.” Thư ký không hiểu tại sao Tề tổng đột nhiên muốn thay đổi quyết sách, chọn Đỉnh Nghiệp quá mạo hiểm.
Tề Chử Châu dừng bước, thần sắc nghiêm túc nói: “Kinh doanh vốn dĩ rủi ro cao lợi nhuận càng cao. Chỉ tìm kiếm sự an toàn, sớm muộn cũng sẽ bị thị trường đào thải.”
“Cứ quyết định như vậy, tôi và Lâm tổng của Đỉnh Nghiệp có chút giao tình. Trước tiên hẹn hắn nói chuyện đã.” Tề Chử Châu nói xong liền lấy điện thoại ra, tìm số Lâm Chương, ngón tay cái dừng lại mười giây trước nút gọi rồi ấn xuống.
Tin tức Diêm Thầm đánh Thường Kiện vào bệnh viện nhanh chóng lan đến tai Lâm Chương. Anh không thể không hoãn hội nghị buổi sáng, gọi điện thoại cho Diêm Thầm.
“Tôi ở nhà, Lâm Chương em nhớ tôi không? Tôi rất nhớ em.” Diêm Thầm nói giọng nhão nhoét, khiến lời chất vấn của Lâm Chương đến bên miệng lại nuốt trở về.
“Đợi lát nữa tôi về nhà một chuyến. Anh ở nhà chờ tôi.” Lâm Chương vẫn định hỏi rõ ràng đã xảy ra chuyện gì.
Xoa xoa ngực mình, Lâm Chương mỏi mệt cúp điện thoại. Sau khi hoàn thành xong dự án trong tay, anh phải bàn giao lại công việc, lúc đó đương nhiên cũng phải nói rõ với mẹ Diêm, cha Diêm chuyện anh và Diêm Thầm ly hôn. Đỉnh Nghiệp là sản nghiệp của Diêm gia, nếu đã ly hôn với Diêm Thầm, đương nhiên không có lý do gì ở lại đây.
“Vẫn chưa tìm được đồ à?” Lâm Chương hỏi thư ký.
Thư ký lắc đầu: “Tìm khắp trong ngoài xe đều không có.”
Lâm Chương nhờ thư ký tìm giấy ly hôn trong xe Diêm Thầm. Nhưng thư ký lại nói cho anh biết, trong xe không có, mấy ngày nay Lâm Chương đều ở bệnh viện, tìm trong nhà cũng không thấy phần giấy ly hôn của Diêm Thầm. Vậy nó đâu rồi?
Vừa đi vừa nhớ lại mấy vấn đề, Lâm Chương về đến cửa nhà, nhìn thấy công nhân ra vào tấp nập, sợ hết hồn.
“Đang làm gì vậy?” Lâm Chương nghiêng người đi vào. Diêm Thầm đang hướng dẫn công nhân thay đồ đạc mới.
“Lâm Chương, em về rồi hả.” Diêm Thầm tươi cười tiến tới nắm tay anh: “Tôi không thích cách trang trí trước đây nên chọn lại đồ mới. Em xem có được không?”
Nghe Diêm Thầm nói, toàn thân Lâm Chương trở nên lạnh lẽo, linh hồn như bị rút ra, trong khi toàn thân phát lạnh, lửa giận thiêu đốt lý trí từ tận đáy lòng lại bộc phát. Tất cả mọi thứ trong căn nhà này đều do hai người cùng bàn bạc, mua sắm từ ban đầu.
Chiếc ghế sofa lớn, bởi vì Diêm Thầm ghé vào tai anh nói, muốn tùy ý điên cuồng cùng anh trên đó. Chiếc đèn bàn là do họ tình cờ nhìn thấy khi đang đi hưởng tuần trăng mật ở nước ngoài, phía trên có hình cắt dán hai đứa bé, Diêm Thầm nói rất giống hai người họ.
Mỗi thứ trong nhà đều mang ký ức của hai người những năm gần đây. Từ khi anh và Diêm Thầm ly hôn tới nay, bởi vì Diêm Thầm mất trí nhớ, nên anh cũng không cảm nhận được quá sâu sắc sự thật rằng họ đã ly hôn. Nhưng hôm nay Diêm Thầm thay đổi tất cả mọi thứ trong nhà, anh đột nhiên cảm thấy như có một cái máy khoan đâm vào xương máu, đau đến mức hít thở không thông.
Lúc này đã là mùa xuân, cỏ mọc én bay. Lâm Chương lại như rơi vào giá rét, trái tim anh kết băng, không thể chảy ra nhiệt huyết nóng bỏng nữa.