Tiếng mưa rơi đều đặn, từng hạt nặng trĩu gõ lên những tấm kính sát đất của căn biệt thự cô đơn giữa ngoại ô thành phố S. Căn phòng khách rộng lớn chìm trong không khí lạnh ngắt, bất chấp hệ thống sưởi ầm ầm hoạt động hết công suất.
Đường Khả Doanh ngồi bất động trên chiếc ghế sofa da sang trọng, đôi bàn tay thon thả đan chặt vào nhau, đặt ngay ngắn trên đùi. Ánh mắt cô lặng như mặt hồ không một gợn sóng, dán chặt vào tờ giấy trắng tinh khôi vừa được đẩy đến trước mặt. Trên đó, bốn chữ "Đơn Xin Ly Hôn" hiện lên sắc lẹm, khiến người ta không khỏi rùng mình.
Phía bên kia, Hạ Triết Hàn đứng ngược sáng bên cửa sổ lớn, một tay thoải mái đút vào túi quần tây phẳng phiu, tay kia nhẹ nhàng lắc chiếc ly rượu vang đỏ. Chất lỏng màu đỏ thẫm va vào thành thủy tinh, như từng giọt m.á.u cũ khô cằn. Ánh đèn chùm pha lê chiếu xuống, phủ lên người đàn ông này một lớp hào quang xa cách, lạnh lùng.
"Ký đi." Giọng anh trầm thấp, từng từ vang lên trong không gian im ắng, sắc bén như lưỡi dao. "Khoản bồi thường một trăm tỷ sẽ chuyển thẳng vào tài khoản của cô sau khi thủ tục hoàn tất. Căn biệt thự ở khu đô thị mới này cũng thuộc về cô. Sau này ra ngoài, tốt nhất đừng mở miệng nói cô từng là vợ của tôi."
Từng lời nói của anh như đóng băng không khí, khiến người nghe không khỏi run rẩy.
Truyện Đề Cử






