Sau Khi Ly Hôn Tôi Trọng Sinh
Chương 14: Tất Cả Chỉ Là Giả Dối
Sau Khi Ly Hôn Tôi Trọng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Hyen + Beta: Mia
Liễu Thiến là bạn cùng phòng đại học của Thư Lan. Với vẻ ngoài ưa nhìn và dáng người cao ráo, cô ta được một nhà tuyển dụng tài năng phát hiện ngay từ năm hai, rồi nhanh chóng gia nhập làng giải trí, hiện giờ đã là ngôi sao hạng ba, hạng tư.
Lúc còn năm hai, Liễu Thiến bận rộn đóng phim, quan hệ giữa hai người vẫn bình thường. Nhưng đến năm ba, cô ta bỗng dưng thân thiết với Thư Lan, đi đâu cũng chăm sóc, quan tâm. Khi ấy, Thư Lan tưởng mình đã tìm được tri kỷ.
Rồi mối quan hệ nhanh chóng phát triển. Khi Minh Châu Châu Báu đổi người phát ngôn, Liễu Thiến chủ động tiếp cận Thư Lan. Thư Lan nghĩ hai người là bạn thân, “nước phù sa không chảy ruộng ngoài”, lại thấy Liễu Thiến trông cũng không đến nỗi tệ, nên đã nói chuyện với ba mình.
Ba cô luôn chiều theo ý cô, cái gì cô nói cũng đồng ý. Thế là Liễu Thiến trở thành người phát ngôn cho Minh Châu Châu Báu.
Nhưng sau này Thư Lan mới nhận ra, ban đầu Liễu Thiến đến gần cô là để tranh cơ hội làm người phát ngôn, sau lại gần cô vì Lệ Bắc Đình.
Giờ nghĩ lại, Lệ Bắc Đình giống như miếng thịt mỡ, ai ai xung quanh cũng đều thèm khát.
Thư Dung là vậy, Liễu Thiến cũng thế.
Nếu phải so sánh, Thư Dung còn có chút liêm sỉ, nhưng Liễu Thiến khiến Thư Lan cảm thấy ớn lạnh, buồn nôn.
“Lan Lan, cậu sao vậy, tâm trạng không tốt à?” Liễu Thiến bước vào, tay xách túi lớn túi nhỏ: “Tớ bảo mà, về từ Tây Nam sẽ mang cho cậu bánh hoa địa phương và đồ ăn vặt.”
“Ngủ không đủ giấc.” Trước đây, Thư Lan sẽ vui vẻ đón nhận. Nói tốt thì là chân thành, nói xấu thì là ngốc nghếch. Chỉ cần ai đối xử tốt với cô một chút, cô đều ghi nhớ sâu sắc, rồi đáp trả gấp bội.
Chỉ cần ai nhớ đến cô, quan tâm cô một chút, là đủ để cô trân trọng.
Nhưng như vậy đã đủ chưa? Cô nợ họ cái gì? Tình cảm vốn phải có qua có lại, nếu không thể ngang bằng, thì ít nhất cũng đừng quá chênh lệch.
Từng món quà nhỏ của Liễu Thiến, cô đều nhớ rõ. Nhưng kiếp trước, Lệ Bắc Đình đối xử với cô tốt đến vậy mà cô lại chẳng nhìn ra. Thật kỳ lạ.
Giờ đây, Thư Lan chẳng còn chút hứng thú nào.
“Có phải cậu lại cãi nhau với Lệ Bắc Đình không?” Liễu Thiến ngồi xuống. Lâu rồi không gặp, cô ta cảm giác được thái độ của Thư Lan đã thay đổi.
“Không có.”
“Vậy thì tốt rồi. Cậu xem này, tinh dầu hoa hồng, người ta bảo dưỡng da tốt lắm. Bên đó bán nhiều nên tớ mua về tặng cậu một lọ.” Liễu Thiến đặt đồ xuống bàn, giới thiệu từng món như muốn chứng minh mình quan tâm Thư Lan đến nhường nào.
“Cảm ơn, hết bao nhiêu, tôi chuyển khoản cho cô.” Thư Lan không muốn tiếp nhận sự trao đổi bất bình đẳng nữa.
“Hả? Tiền gì cơ, Lan Lan cậu làm sao vậy? Tớ tặng cậu mà, có lấy tiền đâu?” Sắc mặt Liễu Thiến đổi, vội bước tới: “Gần đây tớ bận, không ở cùng cậu, lần này đi làm nên quên mất. Cậu đừng giận tớ chứ.”
“Không có.” Thư Lan rút tay ra khỏi vòng ôm, cố kìm nén cảm giác buồn nôn: “Cô bận thì đi đi, tôi phải về nhà.”
“À, đúng rồi, giờ tớ rảnh mà, hay là chúng ta đi dạo phố một chút?” Liễu Thiến dù nghi hoặc nhưng vẫn giả bộ bình thường. Có những chuyện không cần hỏi thì tốt hơn, không hỏi thì có thể làm ngơ.
“Rất xin lỗi, tôi không thoải mái, phải về nhà nghỉ.” Thư Lan từ chối dứt khoát.
“Vậy được, cậu về nghỉ ngơi đi. Cần tớ đưa cậu về không?” Dù thấy sắc mặt Thư Lan kém, Liễu Thiến vẫn cười tươi như cũ.
“Không cần, cô cũng về nghỉ ngơi đi.”
“Ừ, vậy tớ đi trước đây. Có chuyện gì thì gọi tớ, đừng để trong lòng.”
Nói rồi, Liễu Thiến vỗ vỗ vai Thư Lan, quay người rời đi.
Thư Lan xoa trán, nhìn đống quà mà chẳng muốn đụng vào.
Cô rất ít dùng đồ Liễu Thiến tặng, không phải vì khinh thường, mà vì không quen. Nhưng trong lòng vẫn luôn cảm kích. Chính vì sự biết ơn ấy, cô mới bị tổn thương sâu sắc.
Thư Lan thu dọn đồ, rời khỏi phòng làm việc. Vừa định bước vào thang máy thì bị thư ký của ba chặn lại.
“Tiểu thư, Thư tổng gọi cô lên.”
Thư Lan hít sâu, điều chỉnh cảm xúc. Cô không muốn để ba nhìn thấy mình u ám.
Cô đẩy cửa phòng làm việc:
“Ba, ba gọi con ạ?”
“Lan Lan, lại đây ngồi.” Thư Chí Minh vẫy tay: “Vừa rồi con có gặp Liễu Thiến không?”
“Có ạ. Có chuyện gì vậy ba?”
“Cô ta và người đại diện đến đây, hợp đồng phát ngôn sắp hết hạn, cô ta muốn gia hạn.”
Thư Lan im lặng. Thì ra là vậy. Vừa nãy cô lạnh lùng với Liễu Thiến, mà mặt cô ta chẳng hề thay đổi, còn mang theo bao nhiêu quà cáp. Đời trước, cô vì những thứ ấy mà cho rằng Liễu Thiến thật lòng yêu quý mình. Dù ba không hài lòng, cô vẫn năn nỉ ba gia hạn hợp đồng.
Đời này, cô sẽ không còn ngốc như vậy.
“Ba thấy cô ấy có phù hợp không ạ?”
Thư Chí Minh nhìn con gái, cảm giác cô đã thay đổi. Ông không giấu giếm:
“Ba nghĩ công ty đang phát triển, hoàn toàn có thể chọn người phát ngôn tốt hơn. Ba nói thẳng, giờ Liễu Thiến muốn tiếp tục, nhưng chúng ta không cần cô ta. Lúc trước ba nhận cô ta, cũng chỉ vì mặt mũi của con.”
Quả nhiên. Ba luôn vì cô mà nhượng bộ.
“Vậy lần này ba đừng để ý đến mặt mũi của con. Ba cứ làm theo ý ba. Con không hiểu chuyện công ty, chỉ có ba mới làm được điều đó.”
“Vậy… Liễu Thiến có giận con không?”
“Cô ta có tư cách gì để giận? Không giữ được vị trí là vì không có năng lực. Nếu thật sự có năng lực, ba có thể từ chối cô ta sao? Nếu chỉ vì chuyện này mà giận con, vậy thì cũng đừng làm bạn với con nữa.”
“Ừm… Xem ra Lan Lan đã trưởng thành thật rồi.” Thư Chí Minh vui vẻ vỗ vai Thư Lan: “Kết bạn là vậy đó. Chỉ khi con hết giá trị mà người ta vẫn ở bên, mới là tình bạn thật sự. Ba sẽ từ chối cô ta.”
Thư Lan gật đầu, không lâu sau, cô rời công ty.
Bước ra ngoài, cô nhớ lại lời ba nói. Trên đời này, cô còn có một người bạn thật lòng nào không?
Cô nghĩ đến Đỗ La. Dường như vì Liễu Thiến, cô đã xa cách Đỗ La quá lâu.
Thư Lan lấy điện thoại gọi cho Đỗ La. Cô nghĩ Đỗ La sẽ không nghe máy, bởi lần trước hai người đã cãi nhau – lại vì chuyện Lệ Bắc Đình.
Nhưng nếu ngoài ba cô, ai là người duy nhất từng nói điều tốt về Lệ Bắc Đình trước mặt cô, thì đó chính là Đỗ La. Đời trước, Đỗ La đối xử với cô vô điều kiện, không ích kỷ, cũng chẳng đòi hỏi gì.
Nhưng tình bạn ấy, cô đã bỏ lỡ.
“Thư Lan, chuyện gì vậy? Cậu làm tớ tỉnh giấc trưa rồi.” Giọng Đỗ La vừa tỉnh ngủ, lười biếng nhưng ấm áp.
“Đi mua sắm không? Tớ có chuyện muốn nói.”
“Được, tớ dọn đồ đã, lát gặp nhau chỗ cũ.” Đỗ La ngáp một cái.
“Ừ.” Thư Lan cúp máy, khóe môi khẽ cong. May là Đỗ La vẫn chưa từ bỏ cô.
Cô cất điện thoại, định lên xe đến trung tâm thương mại thì thấy Thư Dung bước xuống từ một chiếc xe hơi.
“Lan Lan, em đến công ty à?”
“Ừ.” Thư Lan thu lại nụ cười.
“Gần đây em rảnh không? Mẹ chị nhớ em, muốn em về ăn cơm.” Thư Dung như thể đã quên sạch chuyện lần trước.
“Dạo này tôi rất bận, chắc không có thời gian.”
Nếu nói Thư Dung chỉ muốn chiếm lấy vị trí của Thư Lan, thì bác cả Thư Chí Khang và bác gái Phương Mỹ Tú lại âm mưu cướp đoạt công ty của ba cô. Vì ba không có con trai, Thư Chí Khang cho rằng công ty phải thuộc về con trai ông – Thư Hạo. Làm sao có thể giao cho một đứa con gái đã lấy chồng, chẳng khác nào đưa cho người ngoài?
Ba cô dĩ nhiên không đồng ý. Thế là họ kéo ông bà nội đến gây sự, ngay cả khi ba nằm bệnh viện, họ vẫn lần lượt kéo đến, sợ ba mất đi sẽ giao công ty cho Thư Lan.
Với ký ức ấy, cô làm sao nuốt nổi bữa cơm?
Thư Lan chẳng muốn dây dưa thêm, cô lên xe rời đi.
Thư Dung nhìn xe khuất bóng, nụ cười lập tức méo mó. Thư Lan đã thay đổi thật rồi. Cô ta cảm giác như bị nhìn thấu, không còn dễ dàng lợi dụng được nữa.
Thư Dung bước vào công ty với ánh mắt u ám. Cô ta chán ghét việc phải cúi mặt nịnh bợ Thư Lan. Tại sao同样是 con gái họ Thư, Thư Lan lại sống nhàn nhã, muốn làm gì thì làm, không muốn thì bỏ đi? Còn cô ta, giữa trưa nắng chang chang vẫn phải đi ký hợp đồng?
Ba mẹ sắp xếp cho cô ta một gã đàn ông bụng phệ, đã có vợ hai. Còn Thư Lan thì được gả cho Lệ Bắc Đình – người đàn ông quyền lực và giàu có nhất Vân Thành, vừa đẹp trai, vừa tài giỏi.
Ba mẹ chỉ biết bắt cô ta lấy lòng Thư Lan, để Thư Hạo có tương lai sáng lạn, để chú cô sau này giao công ty cho Thư Hạo. Ngay cả công việc hiện tại của cô ta cũng là vị trí của Thư Hạo, chỉ vì nó đi du học không về nên cô ta mới được thay thế.
Tại sao Thư Lan chẳng làm gì cả mà có được tất cả? Gả được người đàn ông tốt như vậy mà còn không biết đủ – cô ta ghen tị đến phát điên.
Một ngày nào đó, cô ta sẽ cướp lại tất cả những gì thuộc về Thư Lan.
Cửa thang máy mở ra, có người bước tới. Thư Dung lập tức nở nụ cười, khôi phục vẻ thân thiện quen thuộc.
***
Thư Lan đến quán cà phê ở tầng một trung tâm thương mại đợi Đỗ La. Mười phút sau, Đỗ La xuất hiện.
Đỗ La để tóc công chúa, mặc váy jeans xanh, đi bốt Martin bóng loáng, trông ngầu lòi. Nhưng tiếp xúc lâu sẽ thấy cô gái này đáng yêu đến mức khó tin.
Thư Lan và Đỗ La quen nhau từ nhỏ. So với “bạn” Liễu Thiến, Đỗ La mới là người bạn thân thật sự. Hai đứa lớn lên cùng nhau, từ thời quần rách đũng. Gia đình hai bên đều tương đồng, vẫn thường liên lạc. Đặc biệt, ba Đỗ La mất sớm, mẹ cô tự tay gây dựng một công ty – một người phụ nữ mạnh mẽ.
“Thư Lan!” Đỗ La vẫy tay: “Nhìn tóc tớ này, có đẹp không?”
“Đẹp đấy, cậu làm khi nào vậy? Sao không rủ tớ đi cùng?”
“Hừ, cậu có Liễu Thiến rồi còn nhớ gì đến tớ? Đi mà tìm bạn cậu đi!” Đỗ La bĩu môi, rõ ràng vẫn còn giận chuyện cũ.
Thấy dáng vẻ ấy, Thư Lan thở phào nhẹ nhõm. Đời này, Đỗ La vẫn sẽ giận cô, vẫn sẽ làm nũng với cô.
Lần này, cô sẽ không để tuột mất tình bạn này nữa.