Sau Khi Ly Hôn Tôi Trọng Sinh
Chương 16: Tra tấn ngọt ngào
Sau Khi Ly Hôn Tôi Trọng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biên tập: Bông Gòn + Beta: M
ia
"Anh nhớ tối qua em nói mình sẽ trở thành ngôi sao thiết kế của EK, sao hôm nay lại bị một ly cà phê hòa tan đả kích tới vậy rồi? Đây là Thư Lan sao? Xem ra cũng chỉ có vậy."
Giọng điệu của Lệ Bắc Đình mang theo chút trêu chọc, tâm tư phụ nữ thật khó đoán, hôm qua còn hừng hực khí thế, hôm nay lại tự ti.
"Anh nói bậy!" Thư Lan tỏ vẻ bất phục: "Em không có, em thật sự có việc gấp, cà phê ở công ty anh khó uống, em chưa từng uống loại đó bao giờ."
"Lần này do cấp dưới thất trách, làm chậm trễ ngôi sao thiết kế tương lai của EK, anh tự làm tự chịu, chấp nhận bồi thường, anh có thể đáp ứng một yêu cầu với em." Lệ Bắc Đình nhìn cô nhẹ nhàng thở ra, chuyện này hẳn qua đi.
"Thật? Yêu cầu gì cũng được à?" Thư Lan trợn tròn mắt, vốn dĩ cô cũng không trách Lệ Bắc Đình, anh cũng không có khả năng dùng cà phê để đả kích cô.
"Tất nhiên." Lệ Bắc Đình gật đầu.
"Khi nào em nghĩ ra sẽ nói cho anh, xem như anh có thành ý, em miễn cưỡng tha thứ cho anh." Thư Lan khẽ nâng cằm, tỏ vẻ kiêu ngạo, chọc cười Lệ Bắc Đình.
"Được, cảm ơn em đã tha thứ cho anh."
Thư Lan thấy Lệ Bắc Đình cười, cô cũng cong khóe môi, chuyện này cứ vậy cho qua.
Về đến nhà, lúc xuống xe Thư Lan lấy mấy cái túi từ cốp, Lệ Bắc Đình đưa tay cầm lấy hai cái.
Sau bữa cơm tối, chị Lâm cũng đi nghỉ, hai người cùng lên tầng.
Lệ Bắc Đình đưa túi mua sắm cho Thư Lan: "Em nghỉ ngơi sớm một chút."
Thư Lan đẩy trở về: "Đây là mua cho anh đó."
"Cho anh?" Lệ Bắc Đình kinh ngạc, không ngờ anh cũng có phần.
"Đúng vậy, mua quần áo cho anh, em không thấy thương hiệu anh hay mặc nên đã mua ở hai thương hiệu mà em biết."
Lệ Bắc Đình thường xuyên tổ chức họp và tiếp đón đối tác, nên luôn cần đồ sang trọng, mấy chiếc áo sơ-mi cô mua cho anh đắt hơn váy cô nhiều.
"Cảm ơn em." Lệ Bắc Đình nghĩ cô tức giận, vậy mà còn đi dạo phố mua quần áo cho anh, đây đúng là lần đầu tiên.
"Đừng khách sáo, anh nhớ thường xuyên mặc, đừng lãng phí tiền của em, rất quý giá đó." Thư Lan chớp chớp mắt, cười giảo hoạt.
Lệ Bắc Đình gật đầu: "Được."
"Vậy em về phòng đây, ngủ ngon." Thư Lan cầm túi đi.
"Ngủ ngon."
Lệ Bắc Đình trở lại phòng ngủ, lấy quần áo ra, nhìn màu sắc mấy chiếc áo sơ-mi, chìm vào trầm tư.
Cô thật sự không cố ý sao?
Lệ Bắc Đình kéo tủ quần áo ra, thậm chí không biết để áo sơ-mi này ở đâu, bên trong toàn áo đen hoặc trắng, mấy chiếc màu xanh lá cây và xanh da trời khiến anh khó xử.
Sáng hôm sau, lúc chọn áo sơ-mi, Lệ Bắc Đình vẫn chọn màu trắng như thường lệ vì hôm nay có đại hội cổ đông, nhưng xuống tầng liền bị chất vấn.
"Sao anh không mặc áo sơ-mi em mua?" Thư Lan dậy sớm chính là để xem anh mặc đồ cô mua trông thế nào.
"Còn chưa giặt, ngày mai anh sẽ mặc." Lệ Bắc Đình lấy cớ qua chuyện.
"Em đã giặt ở tiệm rồi." Quần áo mới mua cần giặt qua, cô không muốn phiền toái nên nhờ nhân viên cửa hàng giặt giúp.
"Như vậy đi, ngày mai anh sẽ mặc, hôm nay đã mặc xong rồi, anh lười đổi lắm." Ngày mai không hội nghị gì, Lệ Bắc Đình có thể thay đổi chút.
Đột nhiên bảo thay đổi phong cách, anh có chút không quen.
"Không được, phải thay quần áo vào hôm nay, anh không thích quần áo em mua sao?" Thư Lan cau mày, ấm ức nhìn Lệ Bắc Đình, như muốn nói anh ghét bỏ cô.
"Không có, anh sẽ đi thay ngay." Lệ Bắc Đình thở dài, thôi quên đi, không muốn bỏ qua tâm ý của cô.
"Vâng, em sẽ chọn giúp anh, em thấy anh mặc màu xanh lá sẫm sẽ rất đẹp." Thư Lan kéo Lệ Bắc Đình lên lầu.
Lệ Bắc Đình rũ mắt nhìn xuống cổ tay bị cô nắm, hiện tại cô càng ngày càng chủ động thân mật hơn.
Nếu chỉ cần thay quần áo và đổi phong cách mà được như vậy, anh rất sẵn lòng.
Thư Lan tìm áo sơ-mi xanh lá sẫm: "Anh mau thay đi."
Lệ Bắc Đình cầm áo sơ-mi đi vào phòng tắm.
Thư Lan ngồi ở mép giường, nhìn dáng người chuẩn, số đo chắc sẽ vừa vặn.
Một lát sau, Lệ Bắc Đình đi ra, mặc chiếc áo xanh đậm, cúc áo cài cẩn thận, cho dù quần áo tươi sáng hơn, toàn thân vẫn tràn ngập cảm giác cấm dục, người sống chớ lại gần.
"Anh lại đây, hai cái nút áo này không cài sẽ đẹp hơn." Thư Lan duỗi tay cởi bớt cúc áo, vô ý chạm vào hàm dưới anh.
Đầu lưỡi Lệ Bắc Đình chạm vào răng, mơn trớn hàm dưới, theo bản năng nuốt nước bọt, môi mỏng hơi mím lại, sóng tình cuộn trào, đôi tay rũ xuống hơi nắm lại, anh đang cố kìm nén.
Nhưng Thư Lan, cô ngốc này lại không có ý thức được, cởi bỏ hai nút áo xong còn ngại không đủ, lại cởi bỏ nút thứ ba, nhưng nhìn lại thấy xương quai xanh quá gợi cảm.
Vốn dĩ Lệ Bắc Đình đã bị nhiều người mơ ước, đột nhiên cô thấy dáng cấm dục thì dáng người sống chớ đến gần là tốt nhất, người khác tính toán mơ ước anh cũng nên cân nhắc.
Vì thế Thư Lan lại cài hết mấy cái nút áo vào.
Lăn lộn một hồi lại quay về bộ dạng ban đầu.
Lệ Bắc Đình rũ mắt, nhìn xuống mấy cái nút áo, Thư Lan không nhận ra ánh mắt sắc bén đang nhìn chằm chằm mình, phảng phất như giây sau sẽ đem cô ăn tươi nuốt sống.
Lệ Bắc Đình cuối cùng cũng hiểu, cái gì gọi là sự tra tấn ngọt ngào.
"Rồi đó, sau khi suy nghĩ thì em cảm thấy cài hết nút áo nhìn vẫn đẹp mắt hơn." Thư Lan vừa lòng vỗ vỗ tay: "Ánh mắt của em rất chuẩn đó, nhìn qua một lần là biết anh mặc áo sơ-mi size mấy."
"Vậy khi nào em mua quần cho anh?" Lệ Bắc Đình híp mắt, mang theo vẻ quyến rũ.
"Anh thiếu quần à? Anh mặc quần số đo bao nhiêu?" Cô lại không biết.
"Tự em nhìn xem." Nói xong Lệ Bắc Đình duỗi tay định cởi quần.
"A, anh lưu manh!" Thư Lan bị dọa sợ, vội vàng quay người che mắt, từ khi nào Lệ Bắc Đình học được cách phản đòn vậy?
Lệ Bắc Đình: "… Em nghĩ gì thế? Anh nói em đi xem tủ quần áo, anh chỉ định bỏ áo vào trong quần thôi."
Tuy anh quả thật có suy nghĩ để cô nhìn thấy, nhưng không thể nói ra miệng.
"À, khụ khụ, vậy à, để em đi xem." Lỗ tai Thư Lan đỏ lên, cô… còn tưởng Lệ Bắc Đình muốn cởi quần ra.
Chết tiệt, tại sao người mất mặt luôn là cô vậy…
Thư Lan nhìn thoáng qua, cô thật sự ngượng muốn chui xuống đất.
"Từ từ." Lệ Bắc Đình theo sau, đưa một tấm thẻ tín dụng cho cô: "Về sau đừng tiêu tiền của ba em nữa, ba lớn tuổi rồi, để tiền lại cho ông ấy dưỡng lão đi."
Đôi mắt Thư Lan trừng lớn, nhìn tấm thẻ đen trước mắt: "Đây là thẻ đen có thể quẹt vô hạn trong truyền thuyết sao?"
"Em muốn mua tên lửa hay bom nguyên tử đây?" Lệ Bắc Đình nới lỏng cổ áo: "Với sự tiêu xài của em, xem ra anh vẫn phải nỗ lực kiếm tiền nhiều hơn."
"Haha, anh yên tâm, em không mua tên lửa, cũng không mua bom nguyên tử. Cảm ơn anh nhé, cảm giác có tiền trong tay thật tốt." Thư Lan vội vàng nhận lấy tấm thẻ đen, cô không nhận chẳng lẽ chờ Lệ Bắc Đình đưa cho người phụ nữ khác sao.
Thư Lan tiêu tiền cũng không phung phí, tiền lương không nhiều, quả thật bị nghi ngờ toàn tiêu tiền của ba cô.
Tiêu tiền của chồng lại không thấy tội lỗi.
"Xuống nhà ăn sáng thôi."
Lệ Bắc Đình còn sợ Thư Lan không nhận, nhớ khi mới kết hôn, anh đã đưa cho cô một tấm thẻ, cô phản ứng rất mạnh, cảm thấy anh đang dùng tiền mua chuộc, không chỉ không lấy, cô còn tức giận, không ăn cơm tối, dẫn tới về sau Lệ Bắc Đình không dám đề cập lại nữa.
Chẳng qua, tối hôm qua nhìn mấy chiếc áo sơ-mi giá xa xỉ kia, Thư Lan mấy năm nay vì kết hôn không đi làm, tiền lương không nhiều, ba vợ tuy đưa tiền, nhưng dùng tiền của ba vợ để mua quần áo cho anh, cũng không tốt lắm.
"Tháng sau là đại thọ 70 tuổi của Văn lão gia, họ có mời chúng ta, em đi được không?"
"Đi chứ, cụ thể khi nào muốn em làm những gì?" Trước kia cô luôn từ chối, hiện tại lại đồng ý theo bản năng.
"Đợi lát nữa Kỷ Niên sẽ gửi thiệp mời qua email, em chỉ cần đứng bên cạnh anh, làm Lệ phu nhân thôi." Cuối cùng Lệ Bắc Đình cũng đã có bạn nữ đi cùng.
"Ok." Thư Lan cong ngón tay, cười cùng cũng đến phiên cô lên sân khấu.
Ăn cơm xong Lệ Bắc Đình đi làm, Thư Lan lên tầng.
Tâm trạng Thư Lan rất tốt, cảm xúc đến rồi đi nhanh chóng, có đôi khi mẫn cảm, có đôi khi vô tâm vô phế, kỳ thật quan trọng là phải vượt qua nó, học cách tự điều hòa cảm xúc của chính mình.
Cô dựa vào ban công, dưới ánh mặt trời chói chang, hồ nước cách đó không xa lấp lánh như hồ tiên nữ.
Bác Vương làm việc rất nhanh, mới có một ngày đã làm xong hàng rào bên hồ, hàng rào gỗ nhìn cũng không tệ, làm cho trang viên thêm sắc thái cổ xưa.
Một đời này thật tốt, người ba yêu thương cô vẫn còn, người chị em tốt A La vẫn còn, Lệ Bắc Đình vì yêu cô mà cho cô thêm một cơ hội.
Thư Lan ngẩng đầu lên tắm nắng, nếu có thể vĩnh viễn tốt đẹp như vậy thì thật là tuyệt.
Nhưng luôn có người làm cô mất hứng, tiếng chuông điện thoại vang lên ngắt ngang tâm trạng tốt đẹp của cô.
Thư Lan về phòng tìm điện thoại, là Liễu Thiến, cô nghe máy, lại không trả lời.
"Lan Lan, cậu dậy chưa? Tớ không đánh thức cậu chứ." Giọng Liễu Thiến vẫn dịu dàng, lại mang theo chút vội vàng.
"Có việc gì sao?" Thư Lan không muốn tiếp xúc với cô ta lắm.
"Không, không có, tớ nhớ cậu, cùng đi dạo phố không?"
"Không đi, tôi mệt, hôm qua đã đi với A La rồi." Thư Lan ngồi trên giường nghịch móng tay, nếu muốn tham gia tiệc tối, cô cũng nên đi làm một bộ nail đẹp.
"Vậy à." Liễu Thiến muốn nói lại thôi.
"Cô không có việc gì nữa thì tôi cúp máy đây." Tâm trạng đang tốt lại bị phá hỏng.
"Đừng, Lan Lan, tớ có chuyện cần cậu giúp, người đại diện nói ba cậu không muốn gia hạn hợp đồng với tớ, Lan Lan, cậu có thể giúp tớ được không? Tớ thật sự rất cần đại ngôn này, tớ đang tiếp nhận một kịch bản tốt, nếu không có đại ngôn, kịch bản đó sẽ không đến tay của tớ được."
Giọng Liễu Thiến có chút run run:
"Lan Lan, cậu giúp tớ nhé, tớ biết cậu có thể làm được, cậu là người duy nhất có thể giúp tớ lúc này."