**Hứa Vãn Tinh** – đứa con thất lạc của gia tộc Hứa – trở về sau cái chết của mẹ, trở thành nhị thiếu gia được cha đưa về để gả cho **Hoắc Uyên**, người thừa kế tập đoàn Hoắc thị. Cuộc hôn nhân chính trị này chẳng ai coi trọng, ai cũng nghĩ cậu sẽ sớm bị đẩy ra khỏi nhà. Nhưng chưa ai ngờ rằng, chuyến về nhà của Hứa Vãn Tinh lại châm ngòi cho một cuộc chiến không khoan nhượng giữa hai người đàn ông đầy quyền lực.
Bước vào dinh thự xa hoa của Hoắc Uyên, Hứa Vãn Tinh bị nhốt trong căn phòng như chiếc lồng sắt – nơi mỗi buổi tiệc, mỗi cử chỉ đều bị đối phương theo dõi, tính toán. Và rồi, trong đêm định mệnh khi thỏa thuận hôn ước vừa kết thúc, sự kềm chế bùng vỡ. Dây cà vạt siết chặt cổ tay cậu vào giường, tuyến thể sau gáy không ngừng bị những vết cắn nóng bỏng của Hoắc Uyên. Tiếng khóc của Hứa Vãn Tinh, thay vì khiến người ta chế giễu, lại trở thành thứ vũ khí lợi hại, kích thích bản năng của Alpha, khiến anh không thể kìm nén.
*"Vợ ơi, đánh dấu vĩnh viễn có được không?"*
Khi cơn bão dục vọng cuối cùng cũng lắng xuống, hai người quay lại cuộc sống cũ – lạnh lùng, thù địch. Hoắc Uyên cầm trên tay bản thỏa thuận ly hôn đã ký, cổ họng nghẹn lại. *"Nhất định phải ly hôn sao?"* Anh hỏi, giọng khàn đặc. Hứa Vãn Tinh im lặng, ngón tay run rẩy đặt bút ký tên mình lên dòng chữ lạnh lẽo.
Bên ngoài, mưa như trút, che mờ tầm nhìn. Hoắc Uyên không nhận ra rằng, dưới lớp áo ngoài dường như vô cảm ấy, bàn tay cậu vẫn luôn che chở cho một bí mật nhỏ bé, nhưng đầy sức sống.
**Từ khóa:** *Sinh con, hào môn thế gia, gương vỡ lại lành, hợp đồng yêu đương, ABO, HE.*
**Thông điệp:** *Hãy trân trọng người trước mắt.*
**Một câu tóm tắt:** *"Xin lỗi, bản thỏa thuận ly hôn này tôi không ký."*
Truyện Đề Cử






