Chương 31: Bảo Bối

Sau khi Mặc Nữ Trang Tôi Bị Bạn Cùng Phòng Theo Dõi thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày đầu tiên chính thức trở thành người yêu của Hứa Thanh Dã, Hạ Tuế đã bắt đầu tính xem bao giờ thì đá anh ta.
Nhưng nếu chia tay ngay hôm sau thì có vẻ quá nhanh. Cậu nghĩ, ít nhất cũng phải đợi nửa tháng.
Khương Tùng Nhất yêu cầu Hứa Thanh Dã phải nếm trải cảm giác thất tình. Mà yêu còn chưa yêu đã đòi thất tình? Thế nên trong nửa tháng này, cậu buộc phải diễn trọn vai một cô bạn gái ngoan. Dù sao hai người cũng chỉ yêu xa qua mạng, cậu chỉ cần nhắn vài tin ngọt ngào là xong.
Hạ Tuế liền lên mạng tìm hiểu cách các cặp đôi đang yêu đương cuồng nhiệt thường tương tác. Từ sáng sớm thức dậy, cậu đã gửi tin cho Hứa Thanh Dã, kể lể những hành trình “tưởng tượng” của mình, dùng ảnh trên mạng tạo nên một cuộc sống đầy màu sắc cho cô gái trí thức tên Lâm Tuế.
Hứa Thanh Dã cũng thể hiện mình là bạn trai mẫu mực. Anh không còn kiệm lời như trước, không chỉ trả lời tất cả tin nhắn mà còn chủ động báo cáo lịch trình hàng ngày.
Liên tục mấy ngày như vậy, Hạ Tuế bắt đầu có chút hoang mang – cứ như thể cậu thật sự đang yêu Hứa Thanh Dã. Cậu ôm điện thoại suốt, cười ngơ ngẩn khi nhắn tin, đến nỗi Tào Cố cũng phát hiện ra sự khác thường.
“Cậu ôm điện thoại cười suốt thế kia là sao?” Tào Cố vừa gắp thức ăn vừa liếc Hạ Tuế với ánh mắt dò xét.
Hạ Tuế vội tắt màn hình, giấu điện thoại: “Không có gì.”
Trước khi tắt, cậu còn gửi thêm một tin cho Hứa Thanh Dã:
【Trưa nay ăn đồ Hồ Nam với bạn, cay muốn xỉu QAQ】
【Gắn kèm ảnh món ăn】
Hứa Thanh Dã phản hồi nhanh chóng:
【Ăn không quen thì ăn ít thôi, lần sau để anh dẫn em đi ăn món khác.】
【Chuyển khoản 520k.】
【Mua ly trà sữa giải cay đi.】
Tào Cố thấy Hạ Tuế đặt điện thoại úp xuống bàn, càng nghi ngờ: “Cậu… có phải đang yêu thật không?”
Hạ Tuế giật mình, lập tức phủ nhận: “Không, không có.”
“Thật không?” Tào Cố nheo mắt. “Hai thằng anh em với nhau, đừng giấu anh. Anh thấy nụ cười của cậu y hệt thằng bạn cùng phòng hồi trước lúc yêu – suốt ngày ôm điện thoại nhắn tin. Này, cô ấy là ai? Anh quen không? Cùng trường à?”
Vừa nói, anh vừa ghé sát vào, ánh mắt tò mò rực cháy.
Hạ Tuế làm sao dám nói người đang nhắn tin với mình không chỉ là con trai, mà còn là Hứa Thanh Dã? Cậu đành lảng đi: “Thật sự không có, anh nghĩ nhiều rồi.”
Thấy Hạ Tuế kiên quyết, Tào Cố không truy hỏi nữa: “Thôi được, dù cậu có nói gì thì anh cũng nhìn ra rồi. Cậu chắc chắn có tình cảm với người ta. Thích thì cứ mạnh dạn theo đuổi đi, không thử sao biết được?”
Anh lại bắt đầu kể chuyện người bạn thầm thương một chàng trai nhưng không dám tỏ tình, cuối cùng phát hiện đối phương vừa đồng tính, vừa đã có bạn trai.
Những lời đó Hạ Tuế chẳng nghe vào đầu. Cậu chỉ nghe thấy lùng bùng trong tai câu: “Cậu chắc chắn có tình cảm với người ta…”
Làm sao có thể?
Cậu là straight mà! Làm gì có chuyện thích Hứa Thanh Dã chứ!
Hơn nữa, Hứa Thanh Dã cũng straight – anh thích cô gái “Lâm Tuế” trong bộ váy nữ, chứ không phải Hạ Tuế ngoài đời!
Mối quan hệ giữa cậu và Hứa Thanh Dã chỉ là nhiệm vụ. Khi nhiệm vụ kết thúc, mọi chuyện sẽ trở lại như cũ – hai người vẫn là bạn cùng phòng bình thường.
Hạ Tuế không thể lý giải được cảm xúc hỗn độn trong lòng, đành gạt đi, cố gắng theo kịp câu chuyện của Tào Cố, giả vờ bình thường. Chỉ đến khi ăn xong, chia tay xong, cậu mới vội rút điện thoại ra kiểm tra.
Không có tin nhắn mới.
Cậu bỗng thấy trống rỗng, khó chịu, nhưng cũng không hiểu mình đang chờ đợi điều gì.
Hạ Tuế nghĩ chắc do câu chuyện buồn của Tào Cố ảnh hưởng. Cậu quyết định đi mua ly trà sữa bên đường để nạp đường, k*ch th*ch dopamine. Vừa bước đến cửa hàng, điện thoại rung lên. Là Hứa Thanh Dã.
【Ăn xong chưa?】
Bốn chữ đơn giản, nhưng tâm trạng cậu bỗng sáng bừng. Khóe miệng Hạ Tuế khẽ cong, cậu nhắn lại: 【Ăn xong rồi anh ơi.】
Rồi thêm một tin: 【Anh đang làm gì mà không nhắn tin cho em vậy tvt.】
Hứa Thanh Dã trả lời: 【Thấy em bận nên không làm phiền.】
【Nhận tiền đi.】
Hạ Tuế lướt lên, mới phát hiện lúc nãy mình quên trả lời tin anh. Cậu nhấn nhận tiền, rồi thấy Hứa Thanh Dã gửi tiếp:
【Anh đang tập gym.】
Buổi trưa mà đi tập gym?
Hạ Tuế cắn môi, tưởng tượng dáng vẻ Hứa Thanh Dã đang vận động, bỗng nghịch ngợm nhắn: 【Anh có cơ bụng không, em muốn xem quá đi.】
Tin vừa gửi đi, Hứa Thanh Dã im lặng. Vài giây sau, anh gửi một tấm ảnh.
Ảnh chụp vội, bố cục hơi xộc xệch. Hạ Tuế chạm vào phóng to – toàn bộ màn hình lập tức bị chiếm trọn bởi tám múi cơ bụng rắn chắc, cuồn cuộn sức mạnh. Khung hình cận, mồ hôi lấm tấm trên da, tràn đầy hormone nam tính, lăn xuống những vùng “không thể nhìn rõ” phía dưới.
Dù là đàn ông, Hạ Tuế cũng không thể chối cãi: tấm ảnh này của Hứa Thanh Dã quá quyến rũ.
Cậu nhìn say sưa, rồi bất giác nhấn lưu. Vừa lưu xong, điện thoại reo lên – cuộc gọi thoại từ Hứa Thanh Dã.
Hạ Tuế hoảng hốt định từ chối, nhưng chợt nhớ: mình không ở ký túc xá! Cậu có thể nghe máy.
Hai lần trước, Hứa Thanh Dã gọi, cậu đều đang ở phòng, sợ lộ thân phận nên tìm cớ thoái thác. Nhưng từ chối mãi thì anh ta sẽ nghi ngờ.
Cân nhắc một hồi, Hạ Tuế nhấn chấp nhận.
Chưa kịp nói gì, giọng Hứa Thanh Dã đã vang lên – khàn khàn sau khi vận động, trầm ấm, mê hoặc.
“Bảo bối,” anh gọi, “Thích không?”
Giọng anh như kề sát tai, truyền thẳng vào màng nhĩ, khiến Hạ Tuế như bị thôi miên giữa trưa nắng gắt.
Cậu ngập ngừng: “...Thích.”
Hứa Thanh Dã dịu dàng hơn: “Vậy có muốn sờ thử không?”
Mặt Hạ Tuế nóng bừng. Cậu không hiểu sao mình lại đỏ mặt, đành cho là do cơ thể Hứa Thanh Dã quá hoàn hảo.
Cậu thì thầm: “Muốn.”
Hứa Thanh Dã bật cười. Hạ Tuế ngượng chín, vừa muốn cúp máy, thì anh nói: “Vậy bảo bối, ngày mai cho em sờ nhé.”
Ngày mai?
Chưa kịp phản ứng, Hứa Thanh Dã đã gửi hai vé xem phim.
Bộ phim mới, cực hot, được đánh giá cao. Hai vé ở hàng ghế tình nhân, rạp gần khu làng đại học.
“Bảo bối, ngày mai chúng ta cùng đi xem phim nhé?”
Giọng Hứa Thanh Dã nhẹ nâng ở cuối câu, vừa hỏi ý, vừa thân mật. Hạ Tuế biết nên từ chối, nhưng không hiểu sao lại gật đầu.
Cậu nói: “Được.”
Sau khi đồng ý, cậu hối hận. Cách an toàn nhất là giữ mối quan hệ online, rồi đến hạn thì đá anh ta. Mỗi lần gặp mặt là một lần rủi ro – thân phận thật của cậu dễ bị lộ hơn.
Tại sao lại đồng ý cơ chứ… Có lẽ chỉ vì cậu cũng muốn có người đi xem phim cùng.
Hạ Tuế tự an ủi: dù sao trước đây cũng từng gặp Hứa Thanh Dã khi làm mẫu, lần này cũng không khác. Hơn nữa, thời gian nửa tháng cũng sắp hết, có lẽ đây là lần cuối.
Nghĩ vậy, Hạ Tuế xin nghỉ làm ở quán bar vào thứ Bảy.
Thành ca không thiếu nhân viên, thuê Hạ Tuế chủ yếu để hút khách, nên anh đồng ý liền. Rồi trêu:
【Đúng là đang yêu, trước kia có thấy chú xin nghỉ thường xuyên thế đâu.】
Hạ Tuế nhớ lại lần mình nói dối Hứa Thanh Dã là bạn trai để Thành ca đỡ nghi ngờ. Không ngờ lời nói dối lại thành sự thật – giờ Hứa Thanh Dã thật sự là “bạn trai” của “cậu”.
Chiều thứ Bảy, Hứa Thanh Dã không ở ký túc xá. Hạ Tuế tranh thủ mang đồ ra ngoài hóa trang. Thời gian xem phim là buổi tối, hai người hẹn ở trung tâm thương mại gần khu làng đại học.
Khi Hạ Tuế đến, Hứa Thanh Dã đã đợi sẵn. Anh mặc hoodie, quần jeans, khẩu trang đen, tay xách túi trà sữa.
Dù ăn mặc giản dị, khí chất của anh vẫn hút mắt người qua đường.
Thấy Hạ Tuế, anh bước tới. Chưa đợi cậu mở lời, anh đã vươn tay xoa đầu, hỏi khẽ: “Trà sữa uống bây giờ không?”
Hạ Tuế lo lắng ban đầu rằng khi mối quan hệ thay đổi, cậu sẽ không quen. Cậu chưa từng yêu, không biết các cặp đôi bình thường hành xử thế nào. Nhưng Hứa Thanh Dã lại tự nhiên đến lạ – như thể họ đã quen thuộc từ lâu.
Cậu ngơ ngác: “Uống.”
Hứa Thanh Dã rút ly trà sữa, cắm ống hút, đưa cho cậu.
Hạ Tuế nhìn nhãn hiệu – đúng loại cậu hay mua, thậm chí độ ngọt cũng chuẩn. Sao Hứa Thanh Dã biết?
Như đọc được suy nghĩ, Hứa Thanh Dã thản nhiên: “Nhân viên quán giới thiệu. Thích không?”
Hạ Tuế gật: “Thích.”
Cậu vừa uống một ngụm, Hứa Thanh Dã đã kéo tay cậu: “Đi thôi.”
Bàn tay anh rộng, chỉ hơi chai ở ngón do thể thao. Ngón tay dài, trắng, khẽ đan vào mười ngón tay Hạ Tuế.
Cơ thể Hạ Tuế cứng đờ. Hứa Thanh Dã quay lại, ánh mắt khó hiểu: “Bảo bối, sao vậy?”
Lòng bàn tay anh ấm, nóng hơn tay cậu. Một luồng nhiệt lan từ điểm chạm, khiến tim cậu đập loạn.
Nhìn ánh mắt thản nhiên của Hứa Thanh Dã, Hạ Tuế nhận ra mình đã lầm.
Lần này không phải gặp mặt thông thường – đây là buổi hẹn hò.
Nắm tay là chuyện bình thường với các cặp đôi.
Cậu hít sâu, cố trấn tĩnh, nói: “Không sao,” rồi để Hứa Thanh Dã dẫn mình lên thang máy, vào rạp, lấy vé.
Ngay cả khi ngồi xuống ghế, Hứa Thanh Dã vẫn nắm tay cậu không buông.
Phim bắt đầu. Đèn tắt, chỉ còn ánh sáng từ màn hình, bị hàng ghế trước che khuất phần dưới.
Hạ Tuế cảm nhận tay Hứa Thanh Dã nắm rất chặt. Cậu lấy cớ xoay tay nhắn tin để rút ra. Nhưng vừa đặt điện thoại xuống, tay lại bị anh nắm lại tự nhiên.
Hạ Tuế: …
Thôi kệ.
Cũng chẳng mất gì.
Cậu tự nhủ. Hứa Thanh Dã chỉ nắm tay thôi, không làm gì khác. Dần dần, cậu cũng quen, tập trung vào phim.
Phim quả thật xứng danh bom tấn – một bộ trinh thám hấp dẫn. Khi kết thúc, Hạ Tuế vẫn còn đắm chìm trong những quyết định liều lĩnh của nhân vật.
Cậu hiếm khi ra rạp, phần lớn đều xem online khi phim đã cũ, lại không có ai để bàn luận.
Lần này xem xong, mắt Hạ Tuế sáng rực, cậu hào hứng kể hết suy nghĩ về phim cho Hứa Thanh Dã. Anh lắng nghe chăm chú, theo mạch suy nghĩ của cậu để thảo luận.
Hứa Thanh Dã là người biết lắng nghe. Anh không ngắt lời, không phán xét, mà thật sự thấu hiểu.
Hạ Tuế càng nói càng say. Bỗng Hứa Thanh Dã gọi: “Bảo bối.”
“Ơ?”
Cậu ngừng lại, quay đầu – một bóng đen đang tiến tới.
Giây tiếp theo, một nụ hôn nhẹ rơi xuống môi cậu.