Năm thứ năm dưới triều Khánh Nguyên, bóng đêm bao trùm kinh thành khi yêu ma hoành hành, giết chóc không thương tiếc. Ba tháng sau cái chết của phu nhân Tấn Dương Hầu, một người phụ nữ bước chân vào phủ hầu tước – nhưng không phải để an ủi, mà để châm ngòi cho sóng gió. Cô là đích nữ, đứa con được cưu mang suốt bao năm, vậy mà giờ đây lại bị chính cha mình tuyên bố rằng mình không phải huyết mạch đích thực. Lệnh trục xuất được ban ra không thương tiếc. Bị đánh đuổi khỏi gia môn, cô lê lết đến bờ vực sinh tử, thân thể tả tơi. Chỉ còn lại một mong ước: sống sót. Trong đêm tối cô độc, cô gặp được một sinh linh huyền bí – một hồ ly tám đuôi từ Bắc Hoang, chạy trốn đến kinh thành để thoát khỏi sự truy bắt. Hắn hỏi cô: *"Ta có giống người không?"* Và cô trả lời: *"Ngươi còn giống người hơn bọn họ."* Hồ ly than thở rằng tám đuôi của hắn đã đứt, không thể hóa thành hình người. Nhưng cô đã đưa ra một lời đề nghị: *"Không sao, ta trao lại sinh mệnh này cho ngươi. Ngươi thay ta sống, thay ta báo thù..."* Một cuộc giao ước sinh tử đã bắt đầu. **Tag:** Yêu quái sâu sắc, báo thù ngược đãi, huyền huyễn thần bí, tình cảm đẫm máu. **Vai chính:** Quý Thiền (A Triền) – người phụ nữ bị oan khuất; Bạch Hưu Mệnh – hồ ly tám đuôi có tình yêu và thù hận. **Một câu tóm tắt:** *Khi phận mỏng manh va chạm với bóng đêm, sinh mệnh đổi chủ, và ân oán sẽ được trả bằng máu.* **Lập ý:** *Lấy lại công lý cho kẻ yếu, trả lại ánh sáng cho thế gian nhiễm độc.*