Sau Khi Nghe Thấy Tiếng Lòng, Bá Tổng Liền Thèm Muốn Tôi
Chương 58: Họ ở đây, cậu không thể thư giãn
Sau Khi Nghe Thấy Tiếng Lòng, Bá Tổng Liền Thèm Muốn Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm sau.
Tống Thời An hiếm khi được nghỉ ngơi, dù đã tỉnh nhưng vẫn nằm vắt vẻo trên giường, mải mê lướt điện thoại.
Chưa được bao lâu, tiếng gõ cửa liên tục vang lên ngoài hành lang.
Anh hơi ngạc nhiên. Giờ này ai lại đến gõ cửa?
Luyến tiếc rời khỏi chăn ấm, cậu lết ra mở cửa.
Vừa đẩy cửa, Lục Minh Vũ đã đứng đó, quần áo chỉnh tề, vest thẳng băng, tóc gọn gàng, dáng vẻ như chuẩn bị tham dự một cuộc họp quan trọng.
Cậu chớp mắt. Đồng hồ chỉ mới 9 giờ sáng Chủ nhật.
"Lục tổng, có chuyện gì thế?" Tống Thời An hỏi, lòng chỉ mong được nằm sấp từ sáng tới tối.
Cuối tuần lí tưởng nhất chính là: một mình, chiếc giường, sô pha và đồ ăn vặt. Không ai làm phiền!
"Vẫn chưa tỉnh ngủ à?" Lục Minh Vũ liếc cậu một cái, rồi không khách sáo bước thẳng vào phòng.
Lúc này, Tống Thời An mặc áo thun và quần đùi, tóc bù xù như tổ gà, hoàn toàn khác với hình ảnh gọn gàng thường ngày.
"Tỉnh rồi, đang chơi điện thoại trên giường." Tống Thời An trả lời thật lòng.
【Tổ tông ơi, mau nói đi rồi biến đi! Tôi muốn nằm tiếp!】
"Tỉnh rồi thì thu dọn chút đi, tôi đưa cậu tới một nơi." Lục Minh Vũ nói.
Tống Thời An: "?"
"Anh nhầm lẫn gì à? Tôi có yêu cầu bồi dưỡng tinh thần đâu!"
Cậu định mở miệng từ chối: "Lục tổng, hôm nay tôi..."
"Xem như tăng ca." Lục Minh Vũ nói nhẹ nhàng, chỉ ba chữ.
Tống Thời An vừa định phản đối thì lập tức nuốt lời: "Được rồi, ngài chờ tôi chút, tôi đi thay đồ."
Dù sao nội quy của Tập đoàn Lục thị cũng rất rõ ràng: tăng ca cuối tuần được trả lương gấp ba. Mà lương cơ bản của cậu vốn đã cao, giờ nhân ba đúng là quá hấp dẫn!
Sau khi thay quần áo, rửa mặt chỉnh tề, Tống Thời An đứng ngay ngắn trước mặt Lục Minh Vũ: "Lục tổng, hôm nay chúng ta đi đâu vậy?"
"Ra ngoại ô." Lục Minh Vũ nói xong liền bước ra cửa.
Ra ngoại ô?
Tống Thời An ngờ vực.
Tập đoàn Lục thị có dự án nào ngoài ngoại ô không?
Trong trí nhớ của cậu, hình như không có.
Thôi, ai bảo anh ta là ông chủ. Anh ta nói gì thì chính là thế!
Hai người lên xe. Như thường lệ, Lục Minh Vũ lái. Từ nội thành ra ngoại ô mất khoảng một tiếng rưỡi.
Tới nơi, Tống Thời An ngước nhìn bốn chữ khổng lồ trước cổng: KHU NGHỈ DƯỠNG CAO CẤP.
Tống Thời An phản ứng hơi chậm: "Lục tổng, Tập đoàn Lục thị định mua lại chỗ này sao?"
Dù sao ngành nghỉ dưỡng hiện giờ cũng rất có tiềm năng đầu tư.
"Đi nghỉ." Lục Minh Vũ đáp gọn, rồi bước thẳng vào sảnh chính.
Đi nghỉ?! Nghỉ mà dẫn theo trợ lý???
Tống Thời An đầy dấu chấm hỏi, lảo đảo đi theo sau Lục Minh Vũ.
Vừa bước vào đại sảnh, lập tức có nhân viên tiếp đón niềm nở: "Lục tổng, phòng đã chuẩn bị xong, tôi đưa ngài đến."
Tống Thời An càng thêm mơ hồ.
Cuối tuần dẫn trợ lý đi nghỉ dưỡng? Đây là loại hành động gì vậy? Đúng là mê nước giặt não mà!
Vừa mở cửa phòng, Phó Cảnh Ngôn từ căn phòng bên cạnh nhảy xổ ra như phục kích: "Bất ngờ chưa! Minh Vũ, mau cho tôi xem cô em gái nào cậu dẫn theo đây?" Nói rồi hắn thò đầu ra ngoài ngó nghiêng. Vừa khéo ánh mắt đụng ngay ánh mắt Tống Thời An.
Phó Cảnh Ngôn cứng đờ, hỏi với vẻ ngờ vực: "Tống trợ lý? Cô em gái nhà Lục tổng đâu?"
Em gái nào? Ở đâu ra em gái?
Tống Thời An vô tội: "Phó tổng, Lục tổng chỉ dẫn tôi theo thôi."
Phó Cảnh Ngôn nghe xong, mặt mũi bát quái tiêu tán sạch sẽ, thay vào đó là biểu cảm sững sờ. Hắn đưa tay chỉ vào Lục Minh Vũ, tay còn hơi run: "Minh Vũ ~ không ngờ đấy!!"
Lục Minh Vũ thấy biểu cảm quá khoa trương của hắn thì buồn cười, giơ tay đẩy bàn tay run run kia ra: "Cậu đến đây làm gì? Tôi nhớ là cậu đang ở thủ đô mà?"
Phó Cảnh Ngôn chỉ vào quầng thâm mắt đen sì của mình: "Nghe nói cậu dẫn người đến đây, tôi liền bay đêm về ngay!"
"Cậu đúng là hết thuốc chữa." Lục Minh Vũ cười nhạt, rồi kéo hắn ra ngoài phòng, tiện tay đóng sầm cửa lại.
Phó Cảnh Ngôn phản ứng lại, lập tức đập cửa: "Ê! Tôi còn chưa nói xong mà!"
Trong phòng không có động tĩnh gì.
Phó Cảnh Ngôn đứng ngoài cửa, ai oán thở dài: "Ai... Đàn ông mà! Bên ngoài có người rồi, huynh đệ lập tức bị quăng ra sau gáy!"
Trong phòng, Tống Thời An lúc này mới dần dần hiểu ra tình hình: "Lục tổng, anh đưa tôi đến đây là để nghỉ dưỡng ạ?"
Lục Minh Vũ gật đầu: "Ừ. Hôm qua cậu chẳng nói mệt sao? Dẫn đi thư giãn một chút."
【Biết vậy tôi đã không lắm mồm! Tôi mệt là vì cái gì, anh trong lòng không chút tự giác à? Chính vì đối mặt với anh, tôi phải luôn luôn gồng mình lên đóng vai người hoàn hảo đó!!】
Tống Thời An nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Cảm ơn Lục tổng luôn quan tâm tới tôi."
Lục Minh Vũ ánh mắt sâu thẳm, nghiêm túc nói: "Khi ở cạnh tôi, cậu có thể thư giãn hơn một chút. Tôi không có nhiều quy tắc đâu."
"Hả... Vâng." Tống Thời An gật đầu.
【Xạo ke! Vừa mới về làm trợ lý, anh liền phát cho tôi quyển sổ tay Những điều cần chú ý khi ở gần Lục tổng! Còn dám bảo không có quy tắc? Anh có chắc là anh hiểu chính mình không đấy?!】
"Đi ra phía sau viện một lát." Lục Minh Vũ nói. Tống Thời An tất nhiên không có ý kiến gì, lặng lẽ đi theo sau.
Hai người ngồi trên xe điện nhỏ ngắm cảnh xuyên qua khu nghỉ dưỡng. Phía sau là một khu rừng sinh thái tự nhiên rộng lớn.
Ngay giữa rừng, có một căn nhà gỗ hai tầng nằm ẩn hiện giữa cây cối.
Khi họ bước vào trong, bên trong đã có không ít người.
Lục Đình Đình và Khương Sơ Nhiên đều ở đó.
Vừa thấy Lục Minh Vũ, Lục Đình Đình liền chạy tới thân mật kéo lấy tay anh: "Anh, cuối cùng anh cũng tới! Mau vào ngồi đi!"
Lục Minh Vũ hơi nhíu mày: "Sao em cũng đến đây?"
Lục Đình Đình nhỏ giọng đáp: "Là anh Cảnh Ngôn bảo là anh dẫn chị dâu tương lai đến chơi, em tò mò muốn biết chị ấy trông như thế nào nên chạy tới."
Nhìn quanh căn phòng đầy người, lần này thì Lục Minh Vũ thật sự cạn lời.
Tên Phó Cảnh Ngôn miệng rộng này! Chuyện gì cũng giấu không nổi!
Phó Cảnh Ngôn cười hề hề đi đến, vỗ vai Lục Minh Vũ như thân tình thâm hậu lắm: "Tôi nghĩ hai người đi nghỉ với nhau chắc cũng buồn, nên gọi thêm mấy người bạn đến cho vui! Đại gia cùng nhau chơi cho náo nhiệt!"
Lục Minh Vũ liếc hắn một cái, giọng đều đều: "Vậy tôi có nên cảm ơn cái hảo ý của cậu không?"
"Đều là huynh đệ cả, khách sáo gì chứ!" Phó Cảnh Ngôn đúng kiểu da mặt dày cấp độ max.
Tống Thời An nhìn đám người trong phòng, lại càng thêm căng thẳng, ngồi ngoan ngoãn một góc không dám nhúc nhích.
Sợ mình vô ý lỡ lời hay làm gì sai.
Dù sao, đám người mà Phó Cảnh Ngôn mời tới toàn là phú nhị đại chính hiệu, người nào cũng không phải dạng có thể đắc tội.
Cậu chỉ là một trợ lý nhỏ nhoi, chỉ sợ nói sai một câu là mất đầu như chơi.
Nhìn Tống Thời An ngồi rụt rè như học sinh tiểu học bị gọi lên bảng, Lục Minh Vũ liền không còn hứng thú ở lại nữa.
"Các người cứ chơi trước đi, tôi còn chút chuyện cần xử lý." Lục Minh Vũ nói.
Phó Cảnh Ngôn kéo tay anh giữ lại: "Còn bận gì nữa trời? Đi chơi rồi còn nghĩ đến công việc?"
Lục Minh Vũ liếc Phó Cảnh Ngôn một cái, lạnh nhạt phun ra một chữ: "Gấp."
Phó Cảnh Ngôn đành buông tay. Hắn biết tính Lục Minh Vũ nói một là một, ai giữ cũng vô dụng.
Thế là Lục Minh Vũ kéo theo Tống Thời An rời khỏi căn nhà gỗ, hai người tiếp tục đi sâu vào khu rừng phía sau.
Thấy vậy, Tống Thời An lên tiếng hỏi: "Lục tổng, hay là chúng ta về trước đi? Ra ngoài?"
"Ra ngoài làm gì?" Lục Minh Vũ hỏi lại.
Tống Thời An nghiêm túc nói: "Anh vừa bảo có việc gấp cần xử lý mà. Giờ quay về công ty chắc vẫn kịp."
Lục Minh Vũ nghe thế thì khẽ cười, giọng đầy ý cười: "Vừa nãy chỉ tiện miệng nói đại một câu để đuổi bọn họ thôi."
"A?" Tống Thời An tròn mắt.
Lục Minh Vũ dừng bước, nhìn cậu nghiêm túc nói: "Hôm nay dẫn cậu đến đây là để thư giãn. Nhưng bọn họ ở đó thì cậu không thoải mái chút nào."