Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình
Chỉ muốn cùng anh, mãi mãi không rời xa
Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Chú nhỏ sợ làm ảnh hưởng đến việc học của em sao?”
Khương Hồi ngầm đồng ý.
Vào phòng, anh nghe 002 đã lâu không lên tiếng đột nhiên cất giọng: [Ký chủ, tôi thấy cần nhắc nhở anh một điều.]
Khương Hồi: “Nói?”
002: [Nếu anh định ở bên Triệu Hi và quyết định ở lại thế giới này, dòng thời gian sẽ thay đổi, và anh sẽ phải trả một cái giá nhất định.]
“Là gì?”
002: [... Chưa rõ. Chưa có người thực hiện nhiệm vụ nào chọn ở bên nhân vật liên quan đến mục tiêu và ở lại. Tổng cục chúng tôi nghiêm túc thực hiện chỉ thị 'phân tích cụ thể từng trường hợp'.]
“Còn nếu rời đi thì sao?”
[Nếu rời đi thì đơn giản thôi, mọi thứ sẽ như trước. Nhưng nếu anh đã từng ở bên cậu ấy với thân phận của nguyên chủ, và nếu anh yêu cầu, tôi sẽ xóa ký ức của cậu ấy về khoảng thời gian hai người ở bên nhau.]
002: [Ký chủ hiểu ý tôi chứ? Nếu ở bên cậu ấy, phải cẩn thận.]
Khương Hồi hiểu, 002 lo rằng nếu anh và Triệu Hi ở bên nhau, rồi anh lại quyết định ở lại nhưng không thể gánh vác nổi cái giá phải trả.
Anh im lặng, một lúc lâu sau mới “ừ” một tiếng, coi như đáp lại.
Không ai có thể nhìn thấu được những suy nghĩ trong lòng anh.
Triệu Hi vẫn không về phòng ngủ chính.
Khương Hồi lo sẽ ảnh hưởng đến việc học của cậu nên không hề nhắc đến chuyện cậu trở về phòng.
Trước kỳ thi đại học, mọi chuyện khác đều trở nên nhỏ nhặt.
Được anh hứa hẹn, Triệu Hi yên lòng, chuyên tâm trở lại với việc học.
Cậu luôn đứng đầu khối, vốn dĩ có thể được tuyển thẳng, nhưng vì chưa quyết định vào trường nào nên muốn thi xong rồi xem điểm để tính toán kỹ hơn. Dù sao cậu cũng tự tin với thành tích của mình.
Tối đó, Triệu Hi ngồi trước bàn học trong phòng, dưới ánh đèn bàn nhỏ, viết gì đó trên cuốn sổ đã ngả vàng, thỉnh thoảng lại thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ. Nghĩ đến chú nhỏ đang ở ngay phòng bên, khóe môi cậu bất giác nở nụ cười.
Cách một bức tường, Khương Hồi tựa trên giường trong phòng ngủ chính, lật điện thoại, như có linh cảm, cùng lúc ngẩng đầu lên, nhìn về phía vầng trăng giống như Triệu Hi.
Ngoài cửa sổ, tuyết lại rơi.
002: [Én nhỏ, liệu anh còn trở về không?]
Khương Hồi: “... Mày xem phim truyền hình ở đâu đấy?”
Anh im lặng một lúc, nói: “Không biết, để tính sau.”
Mọi chuyện cứ đợi Triệu Hi thi đại học xong rồi hẳn nói.
Thời gian trôi nhanh như nước chảy, chớp mắt đã nửa năm trôi qua.
Ngày cuối cùng của kỳ thi đại học, Khương Hồi đứng đợi trước cổng trường, chờ Triệu Hi thi xong môn cuối bước ra.
Triệu Hi cao lớn, nổi bật hẳn trong đám đông. Hôm nay cậu hiếm hoi không mặc bộ đồng phục kẻ xanh trắng quen thuộc, mà thay vào đó là chiếc áo sơ mi ngắn tay, quần thể thao dài đến đầu gối cùng đôi giày thể thao trắng. Trang phục đơn giản nhưng lại toát lên vẻ sáng sủa, làm nổi bật khí chất của một nam sinh tràn đầy sức sống.
Xa xa thấy Khương Hồi, mắt cậu sáng rỡ, vội chen qua đám đông, xách chiếc túi đựng bút, sải bước nhanh đến bên anh.
Rất muốn ôm chầm lấy anh, nhưng cậu đã cố kìm lại, dừng cách anh hai bước, cười rạng rỡ gọi: “Chú nhỏ.”
Khương Hồi: “Thi thế nào?”
Triệu Hi cong môi: “Nếu em nói chọn bất cứ trường đại học nào cũng đậu, liệu có phải là quá tự kiêu không?”
Khương Hồi: “... Biết thế còn nói.”
Triệu Hi tủi thân: “Chú nhỏ đã nói mà, có thực lực thì đó gọi là tự tin.”
“... Lên xe đi, tôi đưa em đi ăn.”
Nửa tiếng sau, trong một tiệm lẩu mới mở ở Giang Thành.
Hơi nóng từ nồi lẩu bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm đậm đà của nước dùng cà chua và vị cay nồng đặc trưng.
Ăn lẩu cùng Triệu Hi rất thoải mái. Khương Hồi thích ăn cay nhưng không chịu được quá cay, nên cần gọi thêm nước dùng cà chua. Triệu Hi nói cậu thích vị ngọt hơn, nên gọi nước này cũng không lãng phí.
Anh còn thích gọi tôm hùm đất khi ăn lẩu, nhưng lại không thích tự bóc vỏ.
Lần đầu ăn lẩu cùng anh khi mười sáu tuổi, Triệu Hi đã nhận ra điều này, liền tự giác bóc vỏ tôm cho anh trước khi ăn phần của mình. Từ đó về sau, mỗi lần ăn lẩu có tôm, Khương Hồi không bao giờ phải tự bóc.
Nhìn cậu đi găng tay, thành thạo bóc vỏ, Khương Hồi thong thả nhai miếng thịt bò cuộn rồi hỏi: “Em đã nghĩ xong sẽ đăng ký trường nào chưa?”
“Giang Đại, hoặc một trường ở thành phố lân cận. Nguyện vọng một của em là Giang Đại.”
Giang Đại là tên viết tắt của Đại học Giang Thành, một trường đại học 211 danh tiếng.
Khương Hồi: “... Chuyên ngành?”
Triệu Hi nghĩ, nhẹ nhàng nói một từ mà anh chưa từng nghĩ tới: “Âm nhạc.”
Khương Hồi ngẩn ra: “Âm nhạc?”
Anh có chút lẫn lộn cảm xúc, hỏi: “Em thật sự muốn học âm nhạc, hay là...”
Hay chỉ vì Khương Hồi thích điều đó?
Anh biết cậu đôi lúc ghi âm vài bài hát để làm anh vui, và anh đúng là thích nghe nhạc, nhưng chỉ đơn thuần là nghe thôi.
Anh tưởng cậu chỉ hứng thú nhất thời, không ngờ cậu lại thật sự muốn học chuyên ngành này.
Anh không thấy việc cậu ghi âm nhạc có gì là không tốt, nhưng nếu vì anh mà cậu chọn ngành này, Khương Hồi không thể chấp nhận được.
Anh không thích kiểu hy sinh chỉ để khiến anh cảm động như thế này. Việc bắt cậu tiếp quản công ty là một nhiệm vụ, là điều cậu phải chấp nhận khi anh đưa cậu về, nhưng việc chọn ngành học thì không phải như vậy.
Khương Hồi không muốn sau này, nếu Triệu Hi hối hận vì đã học âm nhạc, thì lại trở thành lỗi của anh.
Triệu Hi dường như nhận ra suy nghĩ của anh qua sự im lặng đó, cậu tự nhiên nói: “Em muốn học ngành này, một phần vì chú nhỏ, một phần cũng vì chính bản thân em.”
Khương Hồi: “Hả?”
Triệu Hi cười: “Thật ra làm nhạc rất thú vị. Thầy ở lớp học thêm nói em có năng khiếu trong lĩnh vực này. Hơn nữa, khi thấy chú nhỏ vui vẻ vì âm nhạc, em cảm thấy điều đó rất đáng giá, nên muốn tiếp tục học.”
“Ngoài ra, hình như em cũng không có sở thích đặc biệt nào khác.”
Chơi bóng rổ thì không tính, Triệu Hi vẫn nhớ mỗi lần về nhà người đầy mồ hôi sau khi chơi bóng, Khương Hồi đều không cho cậu lên giường, mà phải tắm rửa sạch sẽ mới được.
Vả lại, cậu cũng không muốn trở thành vận động viên.
Khương Hồi lại im lặng.
Nồi lẩu trước mặt sôi sùng sục, anh lặng lẽ nhai đồ ăn, trong lòng đầy tâm trạng phức tạp, hỏi: “Niềm vui của tôi quan trọng đến thế sao?”
Triệu Hi lại khẽ mỉm cười.
“Em đã nói rồi mà, chú nhỏ vui thì em cũng vui.”
Khương Hồi thật sự không chịu nổi kiểu thẳng thắn như vậy của cậu, vội cúi mắt xuống tiếp tục ăn lẩu, không nói thêm lời nào nữa.
Thấy đôi môi anh đỏ rực vì cay, Triệu Hi khẽ dời mắt, đưa hai tờ giấy ăn qua rồi nói: “Nếu cay quá thì để em đi mua hai chai sữa nhé.”
Khương Hồi nhận lấy giấy ăn, rồi lắc đầu.
Như thường lệ, anh không lo đồ ăn thừa sẽ lãng phí, vì một nam sinh cấp ba với cái dạ dày siêu to sẽ giúp anh giải quyết tất cả.
Ăn xong về nhà, khi sắp bước vào biệt thự, Triệu Hi bỗng bước nhanh hơn, chỉ ba hai bước đã đến cạnh anh, gọi: “Chú nhỏ.”
Khương Hồi: “Nói.”
Triệu Hi khẽ: “Anh còn tính đến chuyện đó không?”
Khương Hồi đặt ngón tay lên bộ phận nhận diện vân tay, hỏi: “... Cái gì cơ?”
“Chú nhỏ đã nói, sau khi em thi đại học xong, sẽ xem xét lại mối quan hệ giữa chúng ta.”
“Anh còn tính đến chuyện đó không?”
“... Việc này phải hỏi em.” Khương Hồi ngừng mở cửa, nói, “Tấm lòng của em vẫn không thay đổi chứ?”
Giọng Triệu Hi nhẹ nhàng nhưng lại vô cùng kiên định: “Chưa từng thay đổi.”
Cậu từng nghĩ, liệu có phải đây chỉ là rung động nhất thời của tuổi dậy thì, nên mới có thứ tình cảm khác lạ với chú nhỏ, không hẳn là tình yêu.
Nhưng cậu suy nghĩ mãi mà vẫn không có kết quả.
Nửa năm trôi qua, mỗi lần nhìn thấy Khương Hồi, cậu vẫn không kìm được cảm giác rạo rực trong lòng, muốn lúc nào cũng được gặp anh, được ở bên anh, muốn ánh mắt anh mãi dừng lại trên mình, không muốn rời xa anh dù chỉ một khắc...
Không gì chân thật hơn những suy nghĩ chân thành trong lòng cậu.
Những cảm xúc ấy phơi bày trần trụi trước mặt Triệu Hi, những rung động mãnh liệt tuyên bố rằng cậu đã bị người này thu hút sâu sắc, ngoài việc đầu hàng trái tim, cậu chẳng còn cách nào khác.
Đối với Triệu Hi, chú nhỏ là ánh sáng duy nhất soi rọi vào quá khứ tăm tối của cậu, mang đến thay đổi lớn nhất cho cuộc đời cậu, thậm chí mọi thứ cậu có được đều do anh trao tặng.
Số phận của hai người, từ tám năm trước đã đan chặt vào nhau một cách không thể tách rời.
Dù không có huyết thống, nhưng mối quan hệ giữa họ còn khăng khít hơn cả ruột thịt.
Trên đời này, dường như không ai hợp với nhau hơn hai người họ.
Khương Hồi liếc nhìn cậu, khẽ mấp máy môi: “... Tôi luôn muốn hỏi, rốt cuộc em thích tôi ở điểm nào?”
Triệu Hi quen thuộc đặt đôi dép lê ngay ngắn cho anh, nghe vậy liền ngẩng đầu lên nhìn.
Nhìn từ dưới lên, gương mặt không chút biểu cảm của Khương Hồi càng toát lên vẻ lạnh lùng cấm dục, đôi mắt đen sâu thẳm, nhìn lâu như muốn nhấn chìm người đối diện.
Cậu nghĩ một lúc rồi hỏi: “Chú nhỏ nghe bài hát này chưa?”
“Bài nào?”
Triệu Hi: “Anh đợi chút.”
Cậu đứng dậy, đôi chân dài sải bước nhanh lên lầu, vào phòng làm gì đó, rồi chẳng mấy chốc trở xuống.
Tay cầm một cây đàn guitar.
Khương Hồi biết cây đàn này. Lần đầu Triệu Hi hát cho anh, nhạc nền có tiếng guitar.
Tiền tiêu vặt anh đưa cho cậu không ít, dù gọi là tiền tiêu vặt nhưng lại nhiều hơn chi phí sinh hoạt của nhiều gia đình, vậy mà cậu chẳng nỡ tiêu xài.
Sau này anh mới biết, cậu đã lấy một ít tiền tiết kiệm để mua cây đàn guitar này, vì nghe nói ghi âm với nó sẽ rất “ngầu”.
Nhưng ở nhà, hầu như Khương Hồi không mấy hứng thú nghe cậu hát, nên Triệu Hi cũng không thường mang nó ra. Anh chỉ thỉnh thoảng nghe cậu nhắc đến.
Vậy nên lần này cậu làm thế là...
“Chú nhỏ hỏi hai câu, em muốn dùng một bài hát để trả lời.”
Khương Hồi bị cậu ấn ngồi xuống ghế sofa, nhìn cậu lùi lại vài bước, ngồi trên chiếc ghế nhỏ ở cửa ban công. Triệu Hi hắng giọng, ôm cây đàn guitar. Trong buổi chiều hè, cậu gảy nốt nhạc đầu tiên trong trẻo.
Ánh hoàng hôn xuyên qua những tán cây cao trong sân và cây xanh trên ban công, ánh sáng loang lổ rơi trên vai cậu, phủ lên gương mặt cậu một lớp màu vàng rực rỡ.
Tiếng đàn guitar vang lên, Triệu Hi cúi mắt, cất giọng hát lên những lời ca trong bài hát.
“
Em có thể chấp nhận, chấp nhận mọi tính xấu của anh.
Em có thể đưa anh đi ăn thật nhiều, thật nhiều món ngon.
Em có thể thỉnh thoảng mang đến cho anh, mang đến chút ngọt ngào.
Như những năm trước, mỗi ngày đều tạo ra thật nhiều bất ngờ cho anh.
Vết thương lòng của anh, em có thể chữa lành.
Niềm vui của em, cũng chỉ anh mới có thể mang đến.”
...
Nhiều năm sau, Khương Hồi vẫn nhớ mãi, trong buổi chiều hè ve kêu không ngớt ấy, anh đã ăn một bữa lẩu thịnh soạn.
Rồi trong không khí vẫn còn vương vấn hơi nóng của nồi lẩu, trong gió hè oi ả, anh nghe chàng trai trước mặt chơi một khúc tình ca chỉ dành riêng cho mình.
Khương Hồi hỏi tại sao cậu thích anh, lo rằng sau này cậu sẽ hối hận vì đã học âm nhạc.
Giọng hát trầm ấm rõ ràng và lời bài hát dịu dàng của Triệu Hi chính là câu trả lời cho hai câu hỏi ấy:
“Có thể ở bên em không.
Giữa chúng ta có quá nhiều kỷ niệm.
Yêu anh chẳng cần lý do gì.
Chỉ vì đúng lúc trái tim rung động đã gặp được anh.
Em không muốn tương lai của em thiếu vắng anh.
Chỉ muốn cùng anh, mãi mãi không rời xa.”
...
Ngày trước, lời bài hát này đã giải đáp những nghi ngờ của chính cậu. Giờ đây, cậu dùng nó để trả lời những nghi ngờ của chú nhỏ.
Nhìn vào mắt Khương Hồi, Triệu Hi từng chữ từng câu, vẫn mỉm cười. Má cậu nóng bừng, vành tai đỏ rực, nhưng vẫn phát âm rõ ràng, cho đến khi bài hát kết thúc.
“
Liệu có thể ở bên anh không?
Khi em vẫn còn trong thời hạn sử dụng.
Khi anh vẫn còn muốn.”
Khương Hồi lắng nghe lời ca, lắng nghe âm cuối tan vào ánh hoàng hôn và những hạt bụi đang lơ lửng trong không khí, hồi lâu sau mới hoàn hồn.
Triệu Hi khẽ ho khan: “Những lời trong bài hát đó, chính là điều em muốn nói.”
Khương Hồi nhớ lại câu cuối cùng cậu hát, cười như không cười: “... Khi em còn chưa hết hạn sử dụng sao?”
“...”
Triệu Hi: “Trừ câu đó.”
Tai cậu đỏ, khẽ nói gì đó.
Khương Hồi không nghe rõ, nhướng mày: “Gì thế?”
Triệu Hi mím môi, do dự đặt cây đàn guitar xuống, vô thức bước nhanh đến trước mặt anh, rồi phanh gấp lại, ngồi xổm xuống.
Cậu nắm lấy tay Khương Hồi, mặt đến cổ đỏ bừng, nhưng vẫn kiên cường nói ra: “Em nói... tình yêu của em không có hạn sử dụng.”
“Chỉ cần anh muốn, nó có thể kéo dài mãi mãi, vô hạn.”
Khương Hồi im lặng rất lâu, rồi khẽ cười: “... Ừ.”
Anh nghĩ, ngoài việc tiếp quản công ty là lộ trình định sẵn, con đường của Triệu Hi, anh sẽ không can thiệp vào nữa.
Cậu sẽ có lựa chọn và cuộc đời riêng của mình.
Triệu Hi mắt sáng rỡ, thận trọng hỏi: “Chú nhỏ, vậy là chú đồng ý sao?”
“Ừ.” Khương Hồi cúi nhìn cậu, ngập ngừng nắm lấy tay cậu, nói: “... Thử xem sao.”
Có lẽ vì lời bài hát quá dịu dàng mê hoặc, ánh mắt Triệu Hi quá rực rỡ chói lọi, hay vì trái tim anh đã lặng lẽ quá lâu, cuối cùng cũng muốn được sống động trở lại... Dù sao thì...
Anh muốn thử một lần.
Hai mươi năm cuộc đời của Khương Hồi, anh đã dùng để vùng vẫy thoát khỏi con hẻm hoàng hôn tăm tối ấy, lớn lên với đầy rẫy thương tích.
Rồi lại dốc hết sức lực để đưa cha ruột mình vào tù.
Cuối cùng, anh mất năm năm để xử lý các tranh chấp giữa những công ty, thoát khỏi những hợp đồng hút máu và móng vuốt đã từng giam cầm anh, để rồi đạt được thành tựu lớn nhất trong đời: danh hiệu Ảnh đế.
Đó là mục tiêu cuối cùng anh đặt ra cho cuộc đời mình ở thế giới cũ.
Con người sau khi đạt được thành tựu thường sẽ rơi vào trạng thái phấn khích tột độ, nhưng khi mất đi mục tiêu, trạng thái ấy lại hóa thành sự hoang mang tột cùng.
Từ khi xuyên đến thế giới này, Khương Hồi gần như muốn gì có nấy, nhưng vì không định ở lại, anh đã cố ý tách mình khỏi mọi thứ ở thế giới này. Mối liên hệ duy nhất của anh là Triệu Hi.
Cũng vì thế, sống trong giàu sang quá lâu, lại gần như không có bất kỳ thú vui giải trí nào, anh suýt quên mất mình đã từng gian nan bò lên từ đáy vực sâu như thế nào.
Giờ đây anh đang ở trong giai đoạn hoang mang vì mất đi mục tiêu sống.
Nếu không phải phía trước còn treo cái “Quay về thế giới cũ để trải nghiệm cảm giác nhận giải” làm mồi nhử, có lẽ anh đã sớm bỏ không làm CEO rồi.
Phải nói, 002 đã chọn đúng thời điểm để ràng buộc anh.
Nếu muộn hơn một chút, Khương Hồi mất đi mục tiêu có khi chẳng còn muốn sống một cuộc đời vô vị nữa, huống chi là làm nhiệm vụ.
Nhưng giờ đây, cuộc sống bình lặng ngày qua ngày của anh sắp sửa bị phá vỡ.
Anh muốn thử một lần...
Thử xem Triệu Hi như một người đàn ông trưởng thành bình thường, không phải “chính mình” trong quá khứ.
Thử ở bên Triệu Hi, xem liệu cậu ấy có thể mang đến điều gì khác biệt cho cuộc sống tẻ nhạt như nước đọng này của anh không.
Thử... liệu anh có vì thế mà yêu chính con người mình của quá khứ.