34. Cảm ơn chú nhỏ.

Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảm ơn chú nhỏ.
---
Gần đây, Triệu Hi thường nhắc về quá khứ – quá khứ của Khương Hồi.
Cậu dường như tò mò về mọi thứ liên quan đến chú nhỏ, nhưng Khương Hồi không thích bị dò hỏi, lần nào cũng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát ngăn cản.
Dần dà, cậu cũng có chút buồn bực trong lòng.
Một đêm khuya nọ, Khương Hồi lại giật mình tỉnh giấc. Triệu Hi nằm phía sau đã ôm anh vào lòng, bàn tay quen thuộc luồn qua, đặt lên bụng anh, giọng còn ngái ngủ thì thầm:
“Chú nhỏ, có em đây.”
Khương Hồi dần lấy lại tinh thần từ tiếng ù tai văng vẳng.
Có Triệu Hi bên cạnh, anh gần như không cần dùng nút tai hay bịt tai nữa, vì chắc chắn sẽ bị cậu hỏi lý do. Thế nên anh luôn chịu đựng, cũng chẳng bao giờ nói với cậu rằng mình bị ù tai.
Nhưng Triệu Hi có lẽ đã nhận ra điều gì đó, mỗi lần anh tỉnh giấc, cậu đều gọi rất nhiều lần, cho đến khi anh đáp lại.
Khi anh sắp chìm vào giấc ngủ trở lại nhờ cách xoa bóp của cậu, Triệu Hi tỉnh táo, thì thầm bên tai anh: “Chú nhỏ mơ thấy ác mộng gì thế? Thật ra chú có thể kể cho em nghe mà.”
Khương Hồi lười biếng cười khẽ: “Em cũng coi tôi như trẻ con mà dỗ dành à?”
Triệu Hi cũng cười đáp: “Tại vì phản ứng của chú nhỏ khiến người ta lo lắng quá mà.”
“Trước đây, chú nhỏ có từng trải qua chuyện gì không vui sao?”
Khương Hồi thu lại nụ cười, ngẩn người hồi lâu.
Anh nhàn nhạt nói: “Tôi chưa từng dạy em một điều sao? Chuyện không nên hỏi, thì đừng hỏi.”
Triệu Hi im lặng rất lâu, rồi mới nói: “Vâng, em hiểu rồi.”
Cậu lờ mờ đoán rằng, chú nhỏ có lẽ có một đoạn quá khứ không ai biết, một đoạn ký ức tồi tệ, khiến anh thường xuyên giật mình trong mơ.
Đó là quãng thời gian mà cậu không thể tham gia, không thể nhìn thấy dù chỉ một chút nào.
Nhưng tương lai thì là của riêng hai người họ.
Triệu Hi nghĩ, không sao cả, sau này cậu sẽ đối xử thật tốt với chú nhỏ là được.
Cậu rất kiên nhẫn, có thể dành cả một thời gian dài để chữa lành vết thương lòng của anh. Bất kể vết thương ấy đến từ đâu, từ khi nào, tương lai rồi sẽ không còn nữa.
Nếu chú nhỏ giờ không muốn kể, cậu sẽ đợi, đợi đến ngày anh sẵn sàng để cậu biết.
Chỉ cần hai người họ còn bên nhau, Triệu Hi có thể chờ đợi.
Cậu ôm Khương Hồi thật chặt, trong nhịp thở dần đều của người đang nằm trong lòng, cúi xuống nhẹ nhàng đặt một nụ hôn.
Lúc này, Triệu Hi không hề hay biết rằng, tương lai mà cậu mong đợi, chỉ kéo dài vỏn vẹn đúng một năm.
Còn 473 ngày nữa, họ sẽ chia xa.
Dù không cố ý tìm hiểu quá khứ của Khương Hồi, nhưng Triệu Hi vẫn không khỏi lo lắng cho trạng thái tinh thần của anh.
Sắp đến ngày khai giảng, cậu vẫn tranh thủ từ danh sách các mối quan hệ mà cậu đã bí mật tích lũy bao năm, liên lạc với một bác sĩ tâm lý nổi tiếng.
Sau khi xác nhận không bỏ sót điều gì, cậu gửi tình trạng của Khương Hồi cho bác sĩ, nhưng không nói rõ là ai, chỉ bảo mình hỏi thay cho một người bạn.
Bác sĩ trả lời: Sơ bộ phán đoán có thể là rối loạn căng thẳng sau sang chấn, gọi là PTSD.
PTSD?
Triệu Hi sững sờ chớp mắt liên hồi.
Cậu từng nghe qua từ này, nhưng chưa bao giờ liên hệ nó với chú nhỏ của mình.
Bác sĩ hỏi: Bạn cậu từng trải qua chuyện đau khổ nào không? Có lẽ đó là nguyên nhân.
Triệu Hi rơi vào trạng thái mù mịt, bởi cậu không hề hay biết gì.
Do dự một lúc, cậu hỏi lại: “Không rõ lắm, có chắc chắn là PTSD không?”
Bác sĩ: Cần đến bệnh viện kiểm tra thêm, nhưng bạn cậu rõ ràng còn có triệu chứng trầm cảm, ít hứng thú, hành vi uể oải, né tránh giao tiếp, rối loạn chức năng t*nh d*c, và mất ngủ.
Tất cả các triệu chứng đều khớp.
Còn rối loạn chức năng t*nh d*c…
Ánh mắt Triệu Hi dừng lại trên cụm từ này, cậu ngập ngừng nhớ lại, lúc chú nhỏ giúp cậu… nhưng dù hôn bao lâu, chú nhỏ dường như chưa từng “lên”.
Cậu siết chặt chiếc điện thoại trong tay, đôi môi mím chặt lại.
Không biết chú nhỏ có chịu đi bệnh viện không, nhưng cậu vẫn tiếp tục hỏi: “Nếu không kiểm tra, dựa vào các triệu chứng này có thể kê thuốc giảm nhẹ được không? Nếu không dùng thuốc, bệnh này có tự khỏi được không?”
Bác sĩ: Chưa chẩn đoán thì không nên dùng thuốc bừa, nhưng không dùng thuốc cũng có thể giảm nhẹ. Bệnh tâm lý cần thuốc tâm lý, hãy ở bên bạn cậu, khích lệ, nói chuyện nhẹ nhàng, giúp giải tỏa tâm lý, sẽ cải thiện.
Triệu Hi cất điện thoại đi, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, ngẩn ngơ suy nghĩ.
Làm sao cậu có thể mở lời đây?
Chú nhỏ chắc chắn biết mình có vấn đề, nhưng chưa từng đi bệnh viện khám. Điều này chứng tỏ dù cậu có nói, anh cũng sẽ không đi.
Nhưng Triệu Hi thì vô cùng lo lắng cho anh.
Cậu thậm chí còn nghĩ đến việc lén trộn thuốc vào đồ ăn của anh, nhưng bác sĩ đã nói là chưa chẩn đoán thì không nên dùng. Vì thế, cậu mới từ bỏ ý định này.
Triệu Hi đoán được phản ứng của chú nhỏ nếu cậu nhắc đến chuyện này. Nhưng cậu vẫn không từ bỏ, bứt tóc suy nghĩ, cân nhắc soạn một tin nhắn gửi cho Khương Hồi, người lúc này đang ở thư phòng bên cạnh để xử lý công việc.
【Zhao: Chú nhỏ, chuyện anh hay gặp ác mộng… có từng đi bệnh viện khám chưa?】
Khương Hồi một lúc sau mới trả lời: “Ý em là tôi bị bệnh sao? [mặt cười đậu vàng]”
【Zhao: em không nghĩ thế!】
Triệu Hi ôm chiếc điện thoại, trong lòng hơi bất an.
Lát sau.
【Hồi: Đùa em thôi, hoảng cái gì.】
【Hồi: Khám hai lần rồi, bác sĩ bảo do tư thế ngủ sai. Không nghiêm trọng.】
Triệu Hi ngẩn người ra: “Tư thế ngủ sao?”
【Hồi: Ừm, đừng lo bậy. Em không biết à? Ngủ mà để hai tay lên ngực dễ gặp ác mộng lắm.】
【Hồi: Có lúc tôi không để ý tư thế ngủ nên thế, chẳng phải chuyện gì lớn.】
Gửi xong mấy câu này, anh không trả lời thêm nữa.
Triệu Hi nắm chặt chiếc điện thoại, nhìn những tin nhắn rõ ràng là qua loa, hồi lâu sau, cậu thở dài thật sâu.
Chú nhỏ vẫn xem cậu như trẻ con.
Gần đến tháng chín, học sinh sắp khai giảng, Triệu Hi cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc để chuẩn bị đến đại học.
Dù nơi này cách Đại học Giang Thành chỉ nửa thành phố, nhưng nghĩ đến việc phải xa chú nhỏ, lại còn nửa tháng quân sự khép kín không được gặp mặt, Triệu Hi cảm thấy không vui chút nào.
Gần đến ngày khai giảng, trước bữa tối, Triệu Hi đích thân tiễn gia sư đã dạy cậu suốt hai tháng qua.
Lẽ ra là Khương Hồi sẽ tiễn, nhưng vì nhà họ Triệu sớm muộn gì cũng thuộc về Triệu Hi, nên anh muốn cậu học cách đối nhân xử thế.
Nhưng Triệu Hi có lẽ làm tốt hơn anh nhiều phần.
Khương Hồi đứng ở cửa sổ lầu hai, nhìn cậu và gia sư đang trò chuyện trước chiếc xe ở cổng biệt thự.
Vị gia sư vỗ vai cậu, nói điều gì đó.
Khương Hồi từng học đọc khẩu hình miệng trong một thời gian ngắn cho một bộ phim, nên chỉ trong hai giây, anh đã biết vị gia sư nói:
“Cậu rất tiềm năng, có gia thế và thiên phú như thế này, tiền đồ không giới hạn… Cố lên nhé.”
Khương Hồi cúi mắt nhìn xuống một lúc, rồi quay người rời khỏi cửa sổ.
Dì Trần gõ cửa, gọi anh ăn cơm.
Anh đáp lời, rồi đi ngang qua phòng Triệu Hi. Thấy cửa phòng khép hờ, anh bất giác dừng lại.
Dì Trần không bao giờ vào phòng của họ. Triệu Hi tin tưởng anh, gần như chuyện gì cũng kể cho anh nghe. Khi nhà không có ai, cậu chẳng bao giờ khóa cửa, dù có khép cửa cũng không khóa.
Anh dừng bước, đột nhiên nhớ lại vài khoảnh khắc đã qua.
Anh nhớ vài lần vô tình bước vào, thấy Triệu Hi lén lút cất giấu thứ gì đó.
Triệu Hi có chuyện gì đó đang giấu anh.
Sau khi trở thành Triệu Hi, cậu có những bí mật khác với Khương Hồi, không thể nói ra.
Nghĩ đến đây, Khương Hồi như bị ma xui quỷ khiến, đưa tay đẩy cửa phòng.
Nhưng ngay lập tức anh lại hối hận.
Mình đang làm gì thế này?
Khương Hồi không phủ nhận bản chất thấp kém của mình, nhưng những giới hạn cơ bản thì anh không muốn chạm vào.
Rình mò đời tư của người khác, anh vốn dĩ không làm như thế.
Nhưng ánh mắt anh vẫn dừng lại trên bàn học khi cánh cửa vừa mở ra.
Trên bàn là một cuốn sổ, bìa đã cũ kỹ, vẽ hai con Pikachu, kiểu mà mấy năm trước quầy hàng trước cổng trường mới bán, nhưng lại được giữ rất tốt.
Khương Hồi nhìn rõ như thế là vì gió từ cửa sổ mở toang đã thổi bìa sổ bật lên.
Khoảnh khắc bìa sổ hiện ra, một hình ảnh mơ hồ lướt qua trí nhớ của anh.
Hơi quen thuộc.
Anh ngoảnh đầu nhìn lại, cổng biệt thự đã đóng, không một tiếng động, Triệu Hi vẫn chưa về.
Do dự một thoáng, anh bước hẳn vào trong phòng.
Chỉ nhìn cái thôi.
Triệu Hi là người của anh, không tính là người khác.
Cùng lắm thì anh sẽ không đọc nội dung, chỉ xem cuốn sổ này có từng thấy qua hay chưa.
Có điều gì đó thúc giục anh phải nhìn một lần, có lẽ đây là cơ hội duy nhất. Triệu Hi sắp đi học đại học, sau này e là sẽ không còn cơ hội nữa…
Chẳng biết từ lúc nào, anh đã đứng ngay trước bàn học.
Anh đưa tay định đậy bìa sổ lại, nhưng mắt anh đã lướt qua trang đang mở, não anh nhanh hơn mắt nhận ra nội dung…
06/08/2029, trời nắng.
Thật sự ở bên chú nhỏ rồi.
Rất vui. ^v^
…Đây là nhật ký sao?
Khương Hồi ngẩn người ra.
Anh không có thói quen viết nhật ký.
Triệu Hi… cậu ấy bắt đầu viết nhật ký từ khi nào?
Khương Hồi tự trấn an mình trong hai giây, rồi nhanh chóng lật cuốn sổ về trang đầu tiên.
Không sao, chỉ xem ngày tháng thôi, chỉ xem ngày tháng được rồi.
Trang đầu tiên của cuốn nhật ký, rõ ràng ghi lại vài dòng chữ.
Năm 2020, tháng 11 ở Giang Thành, một trận tuyết lớn rơi lất phất.
Cô giáo ngữ văn nói, ghi chép nhiều về cuộc sống, sẽ yêu cuộc sống hơn… Cô đối tốt với mình, chắc chắn không lừa, vậy mình thử ghi xem.
Khương Hồi hiểu ra, anh có chút ký ức về việc này. Ở ngôi trường đầu tiên, đúng là có một cô giáo ngữ văn đã đối xử rất tốt với anh.
Cô ấy khuyến khích học sinh viết nhật ký, nhưng cuốn nhật ký của Khương Hồi đã bị mất khi anh chuyển trường năm mười lăm tuổi. Sau đó, anh không viết nữa.
Vì anh nhận ra rằng, viết nhật ký chẳng khiến cuộc sống của anh tốt đẹp hơn chút nào.
Thậm chí, khi đọc lại những dòng chữ đó, anh còn phải miễn cưỡng nhớ lại những đau khổ mình từng trải qua.
Nhưng cuộc sống của Triệu Hi lại khác, nhật ký của cậu rõ ràng cũng khác với Khương Hồi.
Thế nên một cuốn nhật ký, cậu đã viết suốt chín năm trời.
Ánh mắt Khương Hồi vô thức lướt xuống những trang tiếp theo.
20/11/2020, tuyết lớn.
Mình gặp một người anh trai rất rất tốt.
Anh ấy cho mình quần áo, cho mình thuốc, còn đánh người kia một trận.
Anh ấy thật tốt.
Trông cũng rất đẹp, đẹp hơn tất cả những người mình từng thấy.
02/12/2020, tuyết nhỏ.
Đang học ở trường, đột nhiên có người nói với mình, người kia bị bắt rồi, mình không còn nhà nữa.
Không sao, mình cũng chẳng xem nơi đó là nhà.
Nhưng sao người kia lại đột nhiên bị bắt?
Mình nhớ tới người anh đó, có phải là nhờ anh ấy không?
Họ nói mình ở trường này không có hồ sơ đàng hoàng, nghỉ học chỉ cần thu dọn đồ đạc. Mình gói sách vào cái cặp nhỏ, đi theo họ rời trường.
Sau này mình không học ở đây nữa sao? Vậy mình sẽ đi đâu?
04/12/2020, trời âm u.
Ngày thứ ba ở trại trẻ mồ côi.
Muốn ghi gì đó, nhưng không biết ghi thế nào.
Mình được tắm nước nóng sạch sẽ mỗi ngày, được mặc quần áo sạch, rất cảm ơn các thầy cô và viện trưởng.
Các bạn ở đây đều không có bố mẹ, nhưng mình không biết làm bạn với họ thế nào.
Sắp đến sinh nhật mình rồi, mình nhớ ngày đó.
Nhưng chắc cũng chẳng khác gì trước đây, vì mình đã không còn gia đình.
Lại nhớ tới người anh đó, không biết sau này có gặp lại không.
Mình lớn lên, liệu có cơ hội tìm được anh ấy? Quần áo của anh ấy mình đã giặt sạch, rất cảm ơn thuốc của anh ấy.
Vết thương trên lưng bắt đầu ngứa, nhưng không sao, mình chịu được, không thể lãng phí thuốc của anh, phải khỏe lên.
06/12/2020, trời nắng.
Mình gặp lại người anh đó rồi.
Không… không phải anh, giờ phải gọi là chú nhỏ.
Như mơ vậy, phải nói sao đây.
Chú nhận nuôi mình, chú nói cần một người thừa kế, mình là người chú chọn.
Nói nhận nuôi hình như không đúng, nhưng tóm lại, mình có gia đình rồi.
Mình trả áo cho chú, nhưng chú không lấy.
Chú đặt tên mới cho mình, đưa mình về nhà chú, một ngôi nhà lớn sáng sủa.
Chú còn cho mình kẹo chưa từng ăn, cùng mình đón sinh nhật, ăn bánh kem.
Chú gọi mình là Hi Hi, nghe hay thật, hay hơn Hắc Tể.
Chú nhỏ thật sự rất rất tốt.
Cảm ơn chú nhỏ.