Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình
Không cần quan tâm người khác nghĩ gì
Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã nửa năm.
Nhóc Con đã được tiêm đủ ba mũi vắc-xin, tẩy giun định kỳ, lớn lên khỏe mạnh, bụ bẫm.
Cả hai đều yêu thích những sinh vật nhỏ bé lông xù, nên Nhóc Con chẳng mấy chốc đã thân thiết với họ. Nếu tối đó họ không 'bận việc', nó còn có cơ hội chen lên giường ngủ cùng.
Còn về chuyện xưng hô trước mặt Nhóc Con...
Khi chơi đùa với mèo, hai người họ gọi nhau chẳng có quy củ gì, ai cũng tự xưng là 'bố'. Khương Hồi nghe thấy lạ tai, lần đầu Triệu Hi gọi như vậy, anh đã bảo cậu sửa lại, lỡ dì Trần nghe được thì phiền phức.
Triệu Hi làm ra vẻ đường hoàng, vừa vuốt ve mèo vừa ba hoa lý lẽ: "Sẽ không ai nghe thấy đâu, vả lại, sao em lại không phải bố nó? Nó là do chính tay em mang về mà."
Khương Hồi nhấp một ngụm nước: "Xét theo bối phận, em là 'anh trai' của nó."
Triệu Hi nói: "Xét theo bối phận, em còn chẳng nên 'làm' chú nhỏ nữa là."
Khương Hồi suýt sặc nước, bị câu nói này làm nghẹn, ho đến đỏ cả mặt, trừng mắt nhìn cậu: "...Em đứng đắn một chút đi!"
Triệu Hi lại thấy mình rất đứng đắn.
Cậu ngồi xích lại gần, vừa vỗ lưng cho anh vừa nhận lỗi: "Rồi rồi, đổi cách gọi, gọi 'daddy' đi."
Khương Hồi vẫn không hài lòng, 'daddy' với 'bố' thì khác gì nhau chứ? Bị người khác nghe thấy thì giải thích thế nào đây?
Nhưng vì câu nói kinh người vừa nãy của Triệu Hi, anh đành nuốt lời: "Thôi kệ, tùy em."
Sau khi vào công ty, Triệu Hi chỉ cần không có tiết học là lại đi làm cùng Khương Hồi.
Phòng làm việc của cậu ngay cạnh anh. Vì lo dạ dày của anh không tốt, cậu luôn tự mang hộp cơm đến. Giờ nghỉ trưa, cậu hâm nóng rồi mang sang, y như trước đây vẫn thường xuyên mang cơm cho anh.
Thỉnh thoảng họ cũng tranh thủ đóng cửa văn phòng, nhân lúc không ai thấy mà thân mật một chút.
Đầu tháng Năm, ngày đầu tiên đi làm sau Quốc tế Lao động, Triệu Hi quen đường quen lối xách hộp cơm vào văn phòng Khương Hồi.
Khương Hồi ngồi trên ghế làm việc, cúi đầu xem tài liệu. Nghe tiếng cậu không gõ cửa mà đẩy cửa bước vào, anh không ngẩng đầu lên: "Càng ngày càng không có quy củ. Lỡ tôi đang xử lý việc quan trọng thì sao?"
Triệu Hi đặt hộp cơm cạnh bàn, mở ra giúp anh, cười đáp: "Chú nhỏ chẳng phải đang vội giao công ty cho em sao? Chẳng có việc quan trọng gì mà em không thể nghe được đâu nhỉ?"
Khương Hồi bất lực liếc nhìn cậu, nhưng chẳng có chút uy hiếp nào, Triệu Hi cũng biết anh không giận thật.
Cậu rút tài liệu trong tay anh ra, sắp xếp bát đũa rồi đưa qua: "Ăn cơm trước đi, ăn xong rồi hẵng bận."
Từ khi cậu trưởng thành, dạ dày Khương Hồi chưa từng bị bỏ bê. Hôm nay, cậu mang đến món sáng sớm dậy làm: thịt viên kho tàu và bò hầm cà chua.
Khương Hồi vốn ăn ít, nhưng vẫn nể mặt món ngon. Huống chi Triệu Hi theo dì Trần học lỏm được, mấy năm nay tay nghề càng ngày càng cao, thay đổi nhiều kiểu cách chế biến, Khương Hồi lần nào cũng vô thức ăn sạch.
Nếu ăn không hết thì Triệu Hi sẽ lo liệu. Ban đầu cậu lý sự rằng không được lãng phí, cậu trẻ trung lực lưỡng, ăn nhiều, nên có thể ăn hết phần thừa.
Khương Hồi ngăn vài lần không được, về sau cũng dần quen.
Triệu Hi rất thích nhìn anh ăn. Cậu ăn nhanh, lần nào ăn xong cũng ngồi trên sofa nhìn anh hồi lâu, ngắm nhìn má anh phồng lên khi nhai từng miếng.
Thật ra Khương Hồi ăn rất nhã nhặn, đó là thói quen dưỡng thành khi ở vị trí cao. Dù sao trước đây anh còn hay mắng Triệu Hi ăn ngồi chẳng ra dáng, chẳng lẽ miệng mắng cậu, mà bản thân mình thì lễ nghi lại kém cỏi?
Nếu vậy, Khương Hồi muốn mắng cũng ngại mở miệng.
Anh chẳng hiểu sao Triệu Hi cứ thích nhìn mình ăn, rõ ràng trước đây ai trong hai người cũng không có thói quen này: "...Em định nhìn đến bao giờ nữa?"
Triệu Hi cười: "Em chỉ nhìn thôi, có mất miếng thịt nào đâu mà."
Khương Hồi hừ một tiếng: "Nhìn nữa là tính phí đấy."
Triệu Hi khoa trương: "Ồ, Tổng giám đốc Triệu uy phong quá. Vậy nhìn một lần bao nhiêu tiền ạ?"
Khương Hồi thật sự nghĩ ngợi: "...Ít nhất cũng năm vạn chứ?"
"Quá lương tâm rồi, vậy em giao hết gia sản cho chú nhỏ," Triệu Hi kề sát lại, thì thầm như bàn chuyện lớn lao: "Có thể nhìn cả đời không?"
"Gia sản của em đáng giá bao nhiêu?"
"Dù sao em cũng là cậu chủ nhà họ Triệu mà," Triệu Hi cong mắt, "Chú nhỏ bảo em đáng giá bao nhiêu?"
Hai người nói chuyện phiếm, cười đùa vu vơ. Khương Hồi nhanh chóng ăn hết, rồi vào nhà vệ sinh của phòng nghỉ súc miệng. Triệu Hi theo sau, ôm lấy eo anh.
"Hôn một cái."
Khương Hồi quen thuộc nghiêng đầu chạm môi cậu: "Xong rồi, nghỉ đủ thì về phòng làm việc đi, ở lâu sẽ bị người ta bàn tán."
Triệu Hi nói: "Cháu trai đến ăn cơm trò chuyện với chú nhỏ thì có sao đâu?"
Cậu vẫn chưa đủ, ánh mắt tối đi, kề sát lại định hôn tiếp.
Khương Hồi nói: "Đây là công ty, ở lâu sẽ bị người ta nghĩ là công khai lười biếng."
"Cũng chẳng phải lần đầu, nghỉ bao lâu cũng không ảnh hưởng công việc, không cần quan tâm họ nghĩ gì."
Triệu Hi không nói thêm, môi đã hạ xuống. Khương Hồi đẩy ngực cậu, nhưng nghĩ cậu nói đúng, trước đây cũng vậy, nên tay anh nhẹ nhàng, như nửa đẩy nửa muốn. Triệu Hi coi đó là đùa giỡn.
Nhưng chưa quấn quýt được bao lâu, cửa văn phòng đã bị gõ.
"Sếp ơi."
Đó là giọng của trợ lý Trần.
Khương Hồi vội đẩy cậu ra, chỉnh lại kính trên mũi, lau vết ướt trên môi, rồi giữ khoảng cách với cậu: "...Có chuyện gì?"
Giọng trợ lý Trần từ ngoài cửa vọng vào: "Tổng giám đốc Lưu của Thịnh Hưng Giải Trí đã đến bàn về hợp tác rồi ạ."
Tổng giám đốc Lưu?
Khương Hồi cau mày, nhớ ra chiều nay đúng là có cuộc họp với Thịnh Hưng về hợp tác, nhưng phải đến 2 giờ 30 chiều mới bắt đầu.
Anh hỏi Triệu Hi: "Mấy giờ rồi?"
Triệu Hi nhìn đồng hồ: "Một giờ rưỡi. Họ đến sớm quá nhỉ?"
Cậu nói hộ ý anh. Sớm một tiếng thì không quá sớm, anh không thể bỏ mặc họ được.
Nhưng...
Anh nhìn Triệu Hi: "Em ở lại đây, đừng ra ngoài khi người ta chưa đi."
Triệu Hi chớp mắt mấy cái: "Hả?"
Trước đây, trong tình huống như thế này, chú nhỏ hoặc sẽ bảo cậu về làm việc, hoặc sẽ để cậu ở lại xem quá trình đàm phán. Sao lần này lại không cho gặp cũng không cho đi?
Khương Hồi không giải thích nhiều, bước ra ngoài, khép cánh cửa phòng nghỉ lại.
Trợ lý Trần chờ lâu không thấy tiếng đáp lời, lại gõ cửa: "Sếp?"
"Vào đi."
Trợ lý Trần đẩy cửa vào, không nhận ra điều gì khác lạ: "Người đang đợi ở khu tiếp khách, sếp xem..."
Khương Hồi hỏi: "Tổng giám đốc Lưu tự mình đến sao?"
Trợ lý Trần đáp: "Vâng, đúng vậy. Còn dẫn theo hai thư ký nữa."
Nếu không phải đối phương cũng là một vị tổng giám đốc, lại tự thân đến tận cửa, trợ lý Trần cũng chẳng muốn làm phiền sếp vào lúc giữa trưa vừa ăn cơm xong thế này.
Khương Hồi mím môi: "Mời anh ta vào đi."
Trợ lý Trần nhận ra anh có phần không ổn, cũng không dám hỏi nhiều, liền quay người đi mời khách.
Khương Hồi xoa thái dương, che đi chút phiền muộn hiện rõ giữa hai hàng lông mày.
Vị Tổng giám đốc Lưu này, nói ra thì đúng là người quen cũ.
Chính xác hơn, không phải người quen của Triệu Hi, mà là của 'Khương Hồi' ở thế giới kia.
Thịnh Hưng Giải Trí, cái tên này, Khương Hồi quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn. Ở thế giới kia của anh, nó giống như một khối u ác tính, đeo bám anh suốt hai mươi tư năm.
Mười lăm năm đầu tiên, đau khổ của Khương Hồi là do cha anh gây ra, còn gần mười năm sau đó, đều do công ty này.
Nói đơn giản, sau khi rời khỏi nhà họ Khương, lúc ấy Khương Hồi còn chẳng hiểu chuyện gì, đã ký một hợp đồng do người tìm kiếm tài năng lừa gạt. Họ hứa sẽ giúp anh phẫu thuật mắt để khôi phục ngoại hình, cho anh một khoản tiền để giải quyết đám côn đồ, đổi lại anh phải tuân thủ mọi yêu cầu của công ty.
Dù là tham gia những buổi tiệc rượu lộn xộn, nhận kịch bản rác rưởi không ai thèm nhận, hay hợp tác với các công ty để tạo ra scandal couple...
Và, thù lao của anh, ngoài việc phải ở trong ký túc xá năm người của công ty, chỉ bằng 10% so với các nghệ sĩ khác.
Với những điều khoản bất công ấy, anh gần như đã bán mình cho công ty này.
Thịnh Hưng Giải Trí không hổ danh là doanh nghiệp giải trí đen tối nhất ngành, từ ông chủ đến quản lý, tất cả đều là một chuỗi khinh miệt hoàn chỉnh. Anh là loại nghệ sĩ nhỏ bé chẳng có chút tiếng nói nào ở đáy chuỗi.
Sau đó có lần, vì không chịu 'gợi ý' của Tổng giám đốc Lưu, anh đã bị trả thù, bị đưa đi tiệc rượu liên tục nửa tháng. Anh phải cười nói tiếp rượu dù ghét mùi cồn đến mức nôn mửa, uống đến xuất huyết dạ dày.
Gần hai tuần anh không làm việc được, mất luôn vai diễn trong bộ phim mà anh đã tự tranh thủ, đạo diễn cũng trực tiếp chặn anh.
Sau vụ Thẩm Vân Lạc, hợp đồng của anh lại được đổi phiên bản. Lần này, lương bị cắt trực tiếp, thời hạn ký tăng thêm hai mươi năm.
Vì thế, Khương Hồi khó mà giữ được sắc mặt tốt khi nghe tên công ty này.
Công ty này lớn trong giới giải trí, nhưng so với nhà họ Triệu thì chẳng là gì cả.
Chỉ là nhà họ Triệu ít dính dáng đến giới giải trí, nên khó lòng vươn tay tới. Thêm nữa, từ khi đến thế giới này, Khương Hồi cố ý ít liên lạc với những người quen cũ ở thế giới kia, nên cứ để mọi chuyện như vậy.
Nhưng vì một số dự án cần hợp tác, khi biết đối tác là Thịnh Hưng, thì đã muộn để rút lui rồi.
Thật ra nếu không được thì đổi đối tác cũng chẳng sao cả, ảnh hưởng đến tập đoàn Triệu không lớn. Nhưng vô cớ rút hợp tác sẽ làm mất uy tín, Khương Hồi đành ngậm bồ hòn làm ngọt, dù sao cũng chỉ là đàm phán thôi.
Giờ anh là người cầm quyền nhà họ Triệu, không phải một nghệ sĩ nhỏ bé bị bắt nạt, chẳng có việc gì phải sợ.
Nhưng nếu đối phương giở trò, anh cũng không ngại dùng thủ đoạn đáp trả.
Tổng giám đốc Lưu nhanh chóng đến, hai thư ký theo sát phía sau.
Khương Hồi vừa nhìn thấy hắn đã cau mày. Khi hắn cười cười đưa tay ra bắt, anh khéo léo tránh đi, lạnh nhạt nói: "Tổng giám đốc Lưu, mời ngồi."
Bao năm không gặp, hắn vẫn y như trong ký ức của anh: mỏ nhọn tai nhọn, mắt láo liên.
Trông hắn bằng tuổi anh hai Triệu, nhưng lại già nua hơn bạn đồng lứa mấy tuổi, nói trắng ra là tinh khí hư hao, trông rất yếu ớt.
Nụ cười nịnh nọt trên mặt Tổng giám đốc Lưu khựng lại, nhưng hắn chẳng để bụng, cười hì hì rồi ngồi xuống.
Hai người ngồi đối diện trên sofa cạnh bàn trà trong văn phòng. Trợ lý Trần rót trà cho mỗi người, rồi đứng sang một bên.
Ban đầu mọi chuyện còn bình thường, chỉ là Tổng giám đốc Lưu dù đã đến nhưng lại ít nói, mọi việc đàm phán hợp đồng cơ bản đều do hai thư ký truyền đạt.
Khương Hồi nghe càng cau mày, chỉnh lại kính, chỉ thấy thật hoang đường.
Hoàn toàn khác với nội dung hợp tác ban đầu, họ thêm vào nhiều điều khoản nhỏ không rõ ràng, nhưng toan tính thì lộ rõ. Hai thư ký cũng khó xử, nói đến cuối giọng nhỏ dần đi.
Khương Hồi liếc nhìn biểu cảm của họ, rồi nhìn Tổng giám đốc Lưu đang tỉnh bơ cười.
Hắn coi anh là con bò à?
Anh không nói gì, nâng chén trà nhấp hai ngụm. Trà hơi đắng nên anh không uống nữa, mặt không cảm xúc nhìn đối diện, hỏi: "Nói xong chưa?"
Hai thư ký gật đầu.
Khương Hồi đặt chén xuống, vài giọt trà nguội bắn lên mép tài liệu hợp tác trên bàn trà.
Anh ngả người ra sau, nói: "Trợ lý Trần, tiễn khách."
Không khí đột ngột trở nên đông đặc.
Sắc mặt Tổng giám đốc Lưu thay đổi, hắn ngồi thẳng dậy, cuối cùng cũng bỏ chân bắt chéo ung dung, hỏi: "Tổng giám đốc Triệu, ý cậu là sao?"