62. Đã bảo là phải 'xào CP' mà

Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình

Đã bảo là phải 'xào CP' mà

Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vẫn như trước sao?
Khương Hồi im lặng.
“Nhưng tôi đã không còn là chú nhỏ của em nữa.”
Triệu Hi nói với giọng gấp gáp: “Không liên quan đến thân phận, chỉ cần anh muốn, chúng ta vẫn có thể như trước.”
Khương Hồi đưa tay lau nước mắt cho hắn, cảm nhận rõ cơ thể hắn khẽ run. Anh nói: “Chỉ cần tôi muốn ư?… Nhưng em có thể hiểu tôi được bao nhiêu chứ?”
Triệu Hi mím môi, thành thật gật đầu: “Trước đây đúng là em không hiểu được nhiều.”
Dù là Khương Hồi cố tình che giấu, hay do thân phận lúc ấy có những giới hạn… tình yêu của họ ngày đó quá vội vàng, cũng quá bất công.
Hắn nghiêng đầu, hôn lòng bàn tay anh, nhẹ giọng hỏi: “Vậy lần này, để em hiểu anh lại lần nữa được không?”
Sau khi biết chú nhỏ của mình thật sự là ai, hắn đã điều tra quá khứ của anh. Những tháng ngày lẽ ra cũng nên được cứu rỗi như hắn, anh đều phải một mình vượt qua, chẳng có ai đến cứu anh cả.
Vì thế, hắn hiểu được nỗi sợ hãi ẩn giấu dưới những lời chưa nói hết của anh, cũng hiểu được sự tự ti và bất an mà anh không thể nói thẳng ra.
Hắn dùng hai năm để tạo dựng lại thân phận cho mình, từng bước khẳng định chỗ đứng ở thế giới này, giống như anh từng đứng trên đỉnh cao. Suốt hai năm đó, hắn từng chút tiếp cận anh, thấu hiểu anh, để cuối cùng có thể trở thành người giơ tay giúp đỡ khi anh gặp khó khăn.
Hắn dùng thân phận này đứng trước mặt anh, để có thể nói với anh rằng…
“Thế giới này chẳng ai cứu anh, vậy lần này, hãy để em vì anh mà đạt đến đỉnh cao, em sẽ cứu anh.”
“Anh hận vì không ai yêu thương anh, vậy lần này, hãy để em yêu thương anh.”
Vì họ vốn là một người, có điều gì không thể nói với chính mình, vì chính mình mà giải quyết chứ?
Khương Hồi do dự hé môi vài lần định nói, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì dưới ánh mắt mong chờ cẩn thận của Triệu Hi.
“…Tùy em.”
Triệu Hi lại kề sát hôn anh.
Anh không từ chối, chỉ nhẹ giọng nói: “Đừng khóc nữa.”
Lớn thế rồi mà còn khóc như trẻ con.
Triệu Hi không nói gì, nước mắt cũng dần dừng lại.
Khi nhiệt độ trong phòng tăng dần, tay hắn theo áo len luồn vào, chạm lên vị trí dưới eo anh, thấp giọng hỏi: “Được không?”
Anh cứng người, rũ mắt cắn môi: “…Lên giường.”
Lâu ngày gặp lại, thân thể anh đi trước thừa nhận nỗi nhớ nhung. Lưng anh cong rồi hạ xuống, mồ hôi lăn trên trán, hơi thở chưa ổn định đã nghe hắn hỏi: “Còn cần tắt đèn không?”
Anh không nói gì, thậm chí lười mở mắt.
Triệu Hi không hỏi nữa, hắn hôn mồ hôi trên trán anh, môi dừng lại nơi mí mắt, ngón tay khẽ vuốt ve vết sẹo co rút xấu xí sau lưng anh, động tác so với những lần trước đều chứa đầy sự nhẹ nhàng và xót xa.
Thấy anh giật mình, hắn khẽ hỏi: “Đau à?”
Giọng hắn mang theo sự cẩn thận và run rẩy mà chính hắn cũng chẳng nhận ra.
Anh nhắm mắt, khóe mắt rịn ra vài giọt nước, không biết do đau hay vì điều gì khác, khàn giọng nói: “…Em nói nhiều thật.”
Trên người anh còn nhiều vết sẹo, nhưng rất nông, chỉ vết ở tay trái là rõ nhất. Bình thường anh hay mặc áo dài tay để không ai nhìn thấy.
Triệu Hi nhìn vết thương ấy, khẽ nhíu mày.
Hắn hỏi, Khương Hồi lười biếng đáp: “Là vết thương lúc diễn.”
Triệu Hi không nói gì thêm, cũng không biết hắn có tin hay không.
Hắn tỉ mỉ hôn lên từng tấc da thịt trên người anh, trong đó, vết sẹo bỏng sau lưng và vết sẹo ở mắt phải anh được hắn đặc biệt ân cần nhất.
Khương Hồi mơ hồ hiểu được ý hắn.
Vì anh từng hỏi hắn có ghê tởm không, nên giờ Triệu Hi đang muốn nói rằng hắn không hề ghê tởm, mà chỉ có đau lòng.
Mọi thứ thuộc về anh, từ ban đầu hắn đã chấp nhận toàn bộ, giống như mười năm trước.
Như hắn đã nói với anh, chỉ cần anh nguyện ý, hết thảy đều sẽ như cũ.
Ánh đèn trắng treo trên trần nhà sáng chói, Khương Hồi như bị cuốn vào làn sóng mãnh liệt. Mỗi lần sắp nghẹt thở, người phía trên lại cúi xuống hôn anh, như thể truyền hơi thở cho anh.
Triệu Hi hôn mồ hôi trên trán anh, nhưng lại có thứ gì đó nóng hơn trượt qua mặt, rơi xuống cổ anh.
Giọng hắn nghẹn lại: “…Quan hệ giữa chúng ta là gì?”
Câu hỏi rất khẽ, như thể đang thì thầm.
Giọng anh đứt quãng, giơ tay chạm lên mặt hắn, môi mấp máy, không nói nên lời.
Triệu Hi lại ghé sát bên tai anh, nhẹ nhàng lặp lại.
“Chú nhỏ. Quan hệ… giữa chúng ta là gì?”
Hắn hỏi như thế, động tác lại càng mạnh hơn, gấp gáp hơn, khiến Khương Hồi chỉ có thể cắn môi chịu đựng, không nói nổi nửa lời.
Anh lười sửa lại cách xưng hô của hắn, chỉ mơ màng nghĩ, dù sao cũng chẳng phải thật sự là chú cháu gì cả.
…Nhà nào lại có chú bị cháu đè trên giường thế này.
Ngoài lần đầu vụng về không biết chừng mực, đây là lần đầu tiên Triệu Hi không nghe Khương Hồi bảo dừng lại.
Từ chiều hoàng hôn buông xuống cho đến lúc trăng tròn treo lơ lửng ngoài cửa sổ, anh bị hắn lật qua lật lại hành hạ. Trái ngược hẳn với sự ngoan ngoãn, chu đáo ban đầu, Triệu Hi như muốn bù đắp lại hết những ngày tháng trước đây. Đến cuối cùng, anh từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, đều chìm đắm trong mùi hương của Triệu Hi.
Khi tất cả kết thúc thì đã muộn, Khương Hồi khô môi khô miệng, toàn thân như tan rã, chỉ uống được mấy ngụm nước Triệu Hi đưa. Ngay cả sức để lật mặt mắng hắn cũng không còn, anh mơ màng ngủ thiếp đi.
Đây có lẽ là giấc ngủ an ổn nhất trong suốt ba năm nay của anh.
Sáng hôm sau, khi mở mắt, anh nhìn chằm chằm trần nhà một lúc lâu, ánh mắt mới dần tụ lại. Anh đưa tay sờ bên cạnh, chỉ thấy một khoảng trống không.
Triệu Hi không ở đây.
Sắc mặt anh khẽ đổi, anh ngồi dậy, nhưng thân thể lại bị cơn đau nhức từ nơi nào đó suýt kéo ngã.
Cửa phòng mở, Triệu Hi nghe thấy tiếng động vội vàng chạy vào: “Chú nhỏ?”
Thấy hắn, cơ thể căng cứng của anh bỗng chốc thả lỏng: “…Em đã đi đâu?”
Triệu Hi chậm rãi chớp mắt, giơ bát trên tay lên: “Nấu cháo cho anh.”
Hắn mặc áo len cổ tròn đen của anh, đã cởi vest, cả người mang khí chất dịu dàng của một người đàn ông của gia đình. Anh đánh giá hắn hai lần, nhận thấy Triệu Hi đã thay đổi rất nhiều.
Lúc anh đi, chút non nớt năm nào đã biến mất. Dù chỉ mới ngoài hai mươi, nhưng ánh mắt và khí thế của hắn đã trầm ổn khác hẳn.
Anh không để hắn đút, chỉ nhận lấy cái bát, dùng muỗng khuấy nhẹ. Anh cảm giác môi mình vẫn còn khô rát, chắc do đêm qua quá phóng túng.
Tay nghề của Triệu Hi vẫn như xưa, thậm chí còn tiến bộ hơn. Bát cháo bí đỏ thơm ngọt, dù anh không thích đồ ngọt cũng không nhịn được mà ăn thêm vài muỗng.
Thấy anh tuy không nói gì nhưng ăn nhanh hơn thường ngày, Triệu Hi khẽ thả lỏng đôi chút.
Khương Hồi lại nhấp ngụm cháo, nghe Triệu Hi cười nói: “Chú nhỏ sợ em chạy đến thế à? Hôm qua còn ra vẻ không muốn gặp em cơ mà.”
Anh im lặng hai giây: “…Ừm.”
Triệu Hi đơ mặt ra: “…Ừm là ý gì?”
Khương Hồi đáp: “Sợ em chạy.”
Triệu Hi cũng lặng người đi.
“Em sẽ không chạy.”
Hắn nghiêng người lại gần, hôn trán anh, nhẹ giọng nói: “Dù rất không nỡ, nhưng… chú nhỏ ơi, em phải đi làm rồi.”
Anh cứng họng: “Hôm nay em có việc à?”
Triệu Hi đứng dậy, lấy áo khoác treo ở cuối giường, liếc đồng hồ trên tay: “Vâng, em chỉ xin nghỉ hôm qua thôi, hôm nay phải đi làm. Ban đầu vốn định tỉnh dậy là đi ngay, nhưng sợ anh tỉnh lại không thấy em, nên đã ở nhà thêm một lúc.”
Cũng phải, Triệu Hi đang ở giai đoạn phát triển sự nghiệp, bận rộn là điều bình thường.
Anh mím môi, bát cháo trong miệng đột nhiên nhạt hẳn đi.
Hôm qua chỉ nói được vài câu, mơ hồ lăn giường một đêm, anh bị chặn miệng, chẳng nói nổi lời nào. Anh còn nhiều vấn đề chưa kịp hỏi, nhưng hôm nay vừa tỉnh dậy hắn lại phải đi rồi.
Sớm biết thế, hôm qua không nên buông thả như vậy, ít nhất thì…
Ít nhất cũng nói thêm được vài câu.
Triệu Hi mặc xong áo khoác, quay lại nhìn anh: “Chú nhỏ, em đã bôi thuốc cho anh một lần, hôm nay nhớ bôi lại. Trong nồi vẫn còn cháo, nếu chưa no thì ăn thêm… tối em lại đến.”
Khương Hồi hơi sững người, không còn để ý đến sự xấu hổ nữa, khẽ lặp lại: “Tối lại đến ư?”
Ánh mắt Triệu Hi tối đi: “Hay chú nhỏ không muốn em đến?”
Khương Hồi: “…Không phải ý đó.”
Anh nuốt ngược câu “Thực ra tôi cũng có thể đến tìm em” lại. Nhìn dáng vẻ điềm đạm của Triệu Hi, trong lòng anh bỗng nhẹ đi phần nào.
Trên đời sao lại có người ngốc đến thế…
Tốn hết sức để tìm anh, không phải để báo thù, mà là để tiếp tục ở bên anh.
Nói ra chắc chẳng ai tin nổi.
Nhưng… khổ nỗi tên ngốc này lại chính là người của anh.
“Hôm nay em làm gì?”
Triệu Hi nghĩ ngợi một lát rồi đáp: “Thu âm cho album mới, ở công ty, nhưng chỉnh sửa phải mất một ngày… sao thế?”
Khương Hồi: “Không sao.”
“Vậy em đi nhé?” Triệu Hi cài khuy tay áo, do dự hỏi.
Khương Hồi khẽ “ừm”, dựa vào đầu giường, nhìn hắn thu dọn đồ đạc rồi cầm điện thoại đi ra ngoài. Hắn cứ mỗi bước lại ngoái đầu nhìn anh một lần.
Ngồi trên giường hoàn hồn một lúc, ăn hết cháo còn lại trong bát, anh cuối cùng cũng lấy lại chút sức, đứng dậy rửa mặt. Sau đó anh ngồi lại trên giường cầm điện thoại, nhìn khung chat với “Z” một lúc.
Một lát sau, anh gõ mấy chữ, đổi phần ghi chú thành “Triệu Hi”.
Thấy gọi cả tên nghe có vẻ nghiêm túc quá, hai giây sau, anh lại đổi thành “Hi Hi” như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Hôm nay không có lịch trình gì, Khương Hồi dựa vào đầu giường, mở Weibo, gõ tìm cái tên “XX”.
Thật ra anh đã sớm nghi ngờ “XX” chính là Triệu Hi. Hôm dự lễ trao giải, anh cũng từng thoáng thấy hắn, nhưng khi ấy vẫn chưa thể chắc chắn. Giờ đây, khi thực sự chấp nhận việc Triệu Hi đã bước vào thế giới của mình, anh mới dám đối diện thẳng thắn với cái tên từng khiến anh chột dạ, chỉ muốn lẩn tránh ấy.
Đầu tiên hiện ra là một tài khoản Weibo tên ‘Tinh Huy-XX’, ảnh đại diện là bầu trời đêm mênh mông đầy sao.
Phần giới thiệu viết “Ca sĩ thuộc Tinh Huy Entertainment” kèm huy hiệu vàng xác thực chính chủ.
Trang chủ của hắn có kha khá bài đăng, nhưng cơ bản chỉ là đăng lại album và chia sẻ bài hát. Phần bình luận bên dưới toàn là fan gào rú: “Ông xã giọng trầm quá!” “Hay quá trời quá đất!” “Bao giờ chồng ra bài mới?”…
Khương Hồi lướt suốt nửa tiếng mới tìm được một bài đăng duy nhất mang hơi thở đời thường.
Là tháng Một hai năm trước, bài đăng đầu tiên của hắn.
Không phải đăng bài hát, không phải ảnh selfie hay bài viết quảng bá, mà là ảnh một con búp bê Pikachu trong tủ kính, dòng chú thích vỏn vẹn chỉ có một dấu chấm “.”.
Lúc ấy hắn mới ký hợp đồng với Tinh Huy, bình luận bên dưới toàn là fan ngơ ngác “???”.
Những bài đăng khác hắn ít nhiều đều trả lời một hai câu, riêng bài này hắn chẳng giải thích gì. Ý nghĩa bài đăng ấy đến nay vẫn chưa ai giải mã nổi.
Khương Hồi xoa sống mũi, ngẩn ngơ trong chốc lát.
Anh nhớ con Pikachu mà mình từng tặng hắn.
Lúc tặng anh chẳng nghĩ nhiều, chỉ chọn con trông thuận mắt nhất trong đống gối ôm hồng phấn mềm mại ở cửa hàng.
Sau này hai người gần như là ngủ chung giường, anh cũng không rõ hắn có thích con gấu bông ấy không.
Giờ xem ra, hắn vẫn thích.
Anh tự cười vì đã lật trang cá nhân của Triệu Hi suốt nửa ngày, mở ứng dụng nghe nhạc, thêm hết mấy bài của hắn vào danh sách phát, rồi tải luôn mấy bài hắn chia sẻ, mới thoát ra.
Nghĩ ngợi một lát, anh dùng tài khoản chính của mình mở Weibo của hắn.
Vào xong, góc phải phía dưới vẫn hiện “+ Theo dõi”, chứ không phải “Theo dõi lại”.
Khương Hồi ngẩn người.
Danh sách theo dõi của Triệu Hi có khoảng chục người, không nhiều không ít, nên anh không tin nổi hắn lại không theo dõi mình.
…Chẳng phải hắn vì anh mà đến thế giới này sao? Vậy mà ngay cả nút “Theo dõi” cũng không thèm nhấn.
Ý nghĩ ấy lóe lên, anh lại thấy buồn cười.
Mình là học sinh tiểu học à, vì một cái theo dõi vô vị mà giận hờn.
Họ đã lăn giường bao lần rồi, thiếu gì một cái theo dõi này chứ.
Ngón tay anh lơ lửng trên nút theo dõi, nhấn phắt xuống, rồi vội khóa màn hình điện thoại.
“Đã nói là phải ‘xào CP’ mà,” anh nghĩ.
Thì bắt đầu từ việc theo dõi đi.