68. Anh là ai?

Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khương Hồi đã túc trực bên Triệu Hi suốt ba ngày ròng.
Ngay tối hôm cấp cứu, bác sĩ thông báo Triệu Hi đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn chưa tỉnh lại.
Quản lý và trợ lý của Triệu Hi vội vã chạy đến nửa tiếng sau, mặt mày kinh ngạc, liên tục hỏi chuyện gì đã xảy ra, nhưng Khương Hồi lúc đó đã kiệt sức, không còn hơi đâu mà giải thích.
Trước khi rời đi, anh Lý vẫn không yên tâm, gọi bác sĩ đến kiểm tra vết thương cho Khương Hồi. Sau khi xác nhận anh không bị gì nghiêm trọng, bác sĩ đã giúp anh băng bó sơ qua.
Tiếng ù tai trong đầu Khương Hồi cũng dần tan biến sau khi nghe bác sĩ thông báo Triệu Hi đã qua cơn nguy kịch.
Anh đã canh chừng Triệu Hi suốt ba ngày, không rời nửa bước, tự tay chăm sóc mọi thứ, khiến cả quản lý lẫn trợ lý của hắn đều vô cùng bất ngờ.
Cảnh sát có đến một lần để lấy lời khai. Khương Hồi đã thuật lại mọi việc đúng sự thật. Có lẽ thấy anh tinh thần không ổn định, họ cũng không hỏi quá nhiều.
Triệu Hi chủ yếu bị thương ở chân, lưng và đầu. Khi cảnh sát nhắc đến tình trạng chiếc xe, họ còn cảm thán: “Ghế lái biến dạng rất nặng. Hai người được cứu từ ghế phụ à? Nếu ngồi ở ghế lái, e rằng hậu quả sẽ không chỉ dừng lại ở đây đâu.”
Khương Hồi chỉ lặng lẽ nhìn người đang nằm trên giường bệnh, ánh mắt trĩu nặng, không nói một lời.
Vụ tai nạn không thể giấu được truyền thông. Lúc ấy, đầu óc Khương Hồi chỉ toàn nghĩ đến thương tích của Triệu Hi, chẳng để ý có ai chụp hình hay không. Kết quả là ảnh hiện trường vụ tai nạn đã leo thẳng lên top đầu tìm kiếm nóng. Sau đó, dù hai bên công ty có cố gắng xóa bài, gỡ hình ảnh, cũng không thể ngăn được tin tức lan truyền khắp mạng xã hội.
Người hâm mộ của cả hai bên đã ầm ĩ một thời gian dài, lo lắng muốn biết thần tượng của mình có bình an vô sự hay không, cuối cùng cũng được công ty Tinh Huy và studio của Khương Hồi trấn an.
Dư Thư và Tống Nhân Văn cũng ghé qua vài lần, nhưng không dám giành việc chăm sóc với anh. Họ chỉ mang ít đồ đến, ngồi một lát rồi lại không chịu nổi không khí ngột ngạt trong phòng mà rời đi.
Đường Xích vốn cũng định đến, nhưng bị Khương Hồi khuyên về. Anh nói không cần làm lớn chuyện, vì người nằm viện là Triệu Hi chứ không phải anh.
Lúc Triệu Hi tỉnh lại, Khương Hồi vừa bị Dư Thư ép đi mua cơm trưa, trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình Dư Thư.
Anh chẳng ăn nổi, chỉ vội mua hai cái bánh mì rồi khập khiễng quay lại. Vừa đẩy cửa bước vào, anh đã chạm mắt với Triệu Hi đang nằm trên giường.
Khương Hồi sững người, bước chân đột ngột dừng lại.
Dư Thư không để ý cửa mở, thấy Triệu Hi đã mở mắt, liền lập tức đứng dậy, mừng rỡ reo lên: “Cậu tỉnh rồi ư?”
“Có chỗ nào khó chịu không? Để tôi gọi bác sĩ…”
Thấy hắn lắc đầu, ánh nhìn vẫn dừng lại phía sau lưng mình, Dư Thư cũng quay đầu lại, hỏi: “À, anh Khương về rồi à?”
Khương Hồi cứng ngắc “ừ” một tiếng.
Triệu Hi định ngồi dậy. Chưa kịp để Dư Thư kịp phản ứng, Khương Hồi đã ném vội bánh mì, lao tới đỡ hắn.
Dư Thư giơ tay giữa chừng: “… Ơ, anh là Flash à?”
Anh kê gối sau lưng Triệu Hi, môi vừa hé định nói, thì Triệu Hi đã lên tiếng trước.
Giọng hắn khàn khàn, nhưng lại khiến cả phòng im bặt.
“Anh là ai?”
“…”
Khương Hồi trợn mắt, đồng tử co rút lại vì chấn động.
Dư Thư sốc nặng, nhìn ánh mắt xa lạ của Triệu Hi, mông vừa chạm ghế đã bật dậy: “Đệt, cậu mất trí nhớ à?”
Khương Hồi há miệng, đầu óc ong ong, nhất thời không biết nói gì: “Tôi…”
Triệu Hi lại bật cười, đôi mắt lấp lánh tinh ranh: “Đùa thôi, anh ơi.”
Khương Hồi chết lặng.
“Xong, thù anh dọa em đi tìm trai bao, em trả xong rồi nhé.” Triệu Hi hạ giọng, dùng tay phải còn cử động được kéo nhẹ tay áo anh, chớp mắt, “Ai bảo lúc ấy anh còn hung dữ với em, em đùa chút thôi, anh không để bụng chứ?”
Môi Khương Hồi mấp máy, tay chống mép giường, cúi đầu, nửa ngày không đáp lời.
Anh không nghe thấy hắn nói gì cả.
Tai anh lại ù đi rồi.
Chậm hai giây, Triệu Hi nhận ra có gì đó không ổn, siết chặt tay áo anh, gọi: “Anh ơi?”
Môi Khương Hồi trắng bệch, không ngẩng đầu lên. Anh không muốn để hắn thấy bộ dạng thảm hại này của mình, gạt tay hắn ra, nói: “Tôi… tôi đi vệ sinh.”
Nhưng chưa đi được hai bước, Triệu Hi đã lại nắm vạt áo anh kéo lại. Có lẽ động tác quá mạnh, trên mặt hắn thoáng hiện lên nét đau đớn.
Khương Hồi chỉ do dự một giây đã bị hắn kéo ngược trở về. Triệu Hi nắm chặt tay anh, giọng khàn khàn, đầy tủi thân: “Anh ơi, em đùa thôi mà… Em không quên anh đâu, thật sự không quên. Em quên ai cũng không quên được anh. Xin lỗi… anh ơi đừng giận.”
Dư Thư đứng cạnh nghe đến cay cả mắt, che mặt quay đi: “Thôi, hai người cứ tiếp tục đi, tôi đi vệ sinh một lát đây.”
Trong phòng chẳng ai để ý đến cậu ta. Một người không nghe được, một người không quan tâm.
Khương Hồi dõi theo đôi môi đang mấp máy của Triệu Hi, cố gắng hiểu hắn nói gì.
Triệu Hi cuối cùng cũng nhận ra có gì đó bất thường trong ánh mắt mờ mịt cố gắng tập trung của anh.
Hắn sững người: “Anh ơi sao vậy?”
Câu này thì anh nghe hiểu được.
Anh lắc đầu: “Không sao.”
Triệu Hi như không nghe thấy anh nói, giơ tay lên búng một cái ngay bên tai anh.
Khương Hồi không giật mình, chỉ như bị một làn gió nhẹ lướt qua mí mắt, quay sang nhìn ngón tay hắn đang lơ lửng giữa không trung, ánh mắt mơ hồ, dường như chẳng biết hắn vừa làm gì.
Triệu Hi nhíu chặt mày, cảm giác vết thương sau đầu cũng sắp nứt ra: “Anh không nghe thấy à?”
Khương Hồi chậm rãi chớp mắt, tiếng ù tai dần tan đi, câu này anh nghe rõ được.
Anh vừa định mở miệng thì bác sĩ cùng y tá đã bước vào, theo sau là anh Lý và trợ lý Tiểu Kỳ của Triệu Hi.
Câu chuyện bị cắt ngang. Khương Hồi bị đẩy sang một bên, mắt vẫn dán chặt vào Triệu Hi. Bên cạnh, anh Lý nói gì đó, tai anh ù ù, nghe không rõ. Sợ Triệu Hi lo lắng, anh chỉ khẽ lắc đầu ra hiệu rằng lát nữa sẽ nói.
Bác sĩ kiểm tra một lúc, thở phào: “Tỉnh lại là tốt rồi. Thời gian này phải kiêng dầu mỡ, đồ cay nóng. Cần nằm viện theo dõi thêm, đợi vết thương ổn định rồi về nhà cũng phải nhớ bôi thuốc đúng giờ…”
Trong lúc đó, mấy y tá đi theo bác sĩ thi thoảng lại liếc nhìn hai người họ, ánh mắt đầy ngạc nhiên. Vì trong phòng, cả hai đều không đeo khẩu trang. Khương Hồi biết họ đã nhận ra mình, ngạc nhiên vì hai người trông giống nhau đến lạ, có lẽ đang đoán quan hệ của họ là gì.
Nhưng dù sao đây cũng là bệnh viện tư, nhân viên vẫn rất chuyên nghiệp. Dù tò mò, họ cũng không dám hỏi bất cứ điều gì.
Khi nhóm y bác sĩ rời đi, trong phòng chỉ còn bốn người. Tiểu Kỳ mắt đỏ hoe, nói: “Anh Triệu, anh làm bọn em sợ chết khiếp. Lo nhất là anh Khương, ba ngày nay chưa chợp mắt lấy một lần. May mà anh không sao rồi.”
Khương Hồi: “Không khoa trương đến thế.” Anh vẫn chợp mắt được, chỉ là ngủ ít thôi.
Nghe anh nói, Triệu Hi nghiêng đầu liếc qua anh một cái: “Tai anh ổn chưa?”
Tiểu Kỳ ngơ ngác chen vào: “Tai ổn cái gì cơ?”
Khương Hồi im lặng một lát: “Chỉ hơi ù một chút.”
“Lại ù?!” Anh Lý cao giọng, “Xảy ra chuyện gì vậy?”
“… Lại ư?”
Khương Hồi không hiểu sao không dám nhìn Triệu Hi, khẽ ngăn anh Lý: “Chút xíu thôi, hết rồi.”
“Lần trước cậu ù tai đến một tiếng rưỡi lận!” Anh Lý mặt mày xám ngoét, lần này chẳng thèm nghe lời Khương Hồi, quay sang Triệu Hi: “Thằng nhóc này mấy ngày nay không rời cậu nửa bước! Bản thân thì sắp kiệt sức rồi, tinh thần vốn cũng chẳng ổn định…”
“Anh Lý.”
Khương Hồi nói với giọng nặng hơn.
Anh Lý trừng mắt nhìn anh: “Tôi cứ phải nói! Đúng là chẳng ai trị nổi cậu. Hôm hai người gặp tai nạn, cậu ta ù tai đến mức điếc đặc, còn chảy máu mũi suốt nửa tiếng, chân cũng đang bị thương, bảo đi khám thì nhất quyết không chịu, cứ khăng khăng ở lại trông cậu…”
Khương Hồi chẳng thể ngăn được nữa, chỉ khẽ nhắm mắt, rồi đối diện ánh nhìn cau mày của Triệu Hi, nhỏ giọng nói: “Không nghiêm trọng đến thế đâu.”
Chân đã được băng bó, chỉ chảy chút máu mũi thôi, có chết được đâu chứ.
Anh Lý thở dài: “Cậu lo cho bản thân chút đi, tôi không muốn làm việc với ông chủ điên khùng đâu… Tiểu Triệu à, cũng chỉ cậu trị được cậu ta thôi. Hai người cứ nói chuyện đi, tôi đi đây.”
Anh đặt giỏ trái cây xuống, nói đi là đi ngay.
Tiểu Kỳ cảm thấy không khí có gì đó là lạ, nhưng chẳng dám hỏi, chỉ đặt bình gà hầm bổ dưỡng xuống rồi do dự rời khỏi phòng.
Cánh cửa phòng khép lại, căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng.
Khương Hồi ngồi xuống ghế cạnh giường, cúi đầu lục giỏ trái cây của anh Lý, lấy ra một quả táo, nghĩ một lát rồi lại đặt xuống.
Triệu Hi cũng như anh, không thích ăn táo.
Anh chuyển sang lấy chuối bắt đầu lột, mí mắt chẳng thèm nhấc lên, như thể lột chuối là một công trình vĩ đại vậy.
Triệu Hi ho khan hai tiếng: “Chuyện anh Lý vừa nói… là sao?”
“Sao là sao?”
“Ù tai, anh hay bị ư?”
“… Ừ.”
“Do tâm lý ư?”
“Ừ.”
“Hay ù đến mức điếc luôn ư?”
“Không thường xuyên.” Khương Hồi cúi gằm mặt lột nốt vỏ chuối cuối cùng, “Thường thì vẫn nghe được âm thanh, nhưng tai khó chịu, não không phân tích nổi người ta nói gì, chóng mặt.”
Hôm Triệu Hi bị đưa vào phòng cấp cứu, chính là lần đầu tiên anh bị ù tai đến mức mất thính giác hoàn toàn.
Triệu Hi lặng lẽ nhìn Khương Hồi.
Thì ra tấm ảnh anh ra vào bệnh viện không phải là ảnh ghép, vì anh thật sự phải đến đó thường xuyên.
Khương Hồi ngẩng lên đối mắt với Triệu Hi một cái đã chịu không nổi, đưa chuối qua: “… Đừng nhìn tôi kiểu ấy. Tôi vẫn đang uống thuốc, đi khám đều đặn, giờ cũng đỡ nhiều rồi. Chắc vụ tai nạn vừa rồi khiến tôi bị kích thích thôi.”
Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ phải nói với Triệu Hi về vấn đề tâm lý của mình trong hoàn cảnh này… Nhưng giấu cũng chẳng được bao lâu nữa.
Triệu Hi không ăn, nghiêng đầu: “Xin lỗi.”
Hắn trầm giọng: “Em không nên đùa anh về chuyện mất trí nhớ. Hai ngày nay… anh không nghỉ ngơi tử tế đúng không?”
Khương Hồi thở ra, tự cắn hai miếng chuối: “Cũng ổn, chợp mắt được vài tiếng, không mệt lắm.”
Triệu Hi gọi: “Anh ơi.”
“Ừm?”
“Đừng sợ, em đây chẳng phải vẫn lành lặn sao?” Hắn nhẹ nhàng nói, “Lần sau anh đi bác sĩ, em sẽ đi cùng.”
Lần sau ư? Cũng phải đợi hắn lành hẳn đã.
Khương Hồi khựng lại, miệng nhai chuối, gật đầu thờ ơ.
Triệu Hi nằm viện hơn nửa tháng, hàng loạt công việc buộc phải hoãn lại.
Điện thoại của Triệu Hi và Khương Hồi đều hỏng. Anh đi mua hai cái mới, cùng kiểu, màu xám và đen, trông như máy đôi, rồi đưa cái màu đen cho Triệu Hi.
Vốn định về nhà cũ, giờ đương nhiên là không về được rồi.
Anh còn muốn giúp hắn gửi hành lý về, hỏi cụ thể số nhà, nhưng hắn từ chối, bảo cứ để tạm ở căn hộ của anh: “Đi đi lại lại phiền phức quá.”
Khương Hồi liếc Triệu Hi một cái, thật sự không nhắc lại nữa.
Trong thời gian ấy, họ đôi khi cũng nói về vụ tai nạn. Mỗi lần nhắc đến, mặt Khương Hồi lập tức lạnh tanh.
Anh kể sơ qua những nghi ngờ của mình, Triệu Hi cũng cảm thấy chuyện này chẳng đơn giản. Làm gì có chuyện trùng hợp đến thế, hai vụ tai nạn gần như sao chép nhau đều xảy ra với anh?
Nhưng dù thế nào thì họ cũng chỉ nghi ngờ, không tìm được tổng giám đốc Lưu.
Tài xế xe tải trọng thương hôn mê, đến nay vẫn chưa tỉnh lại. Từ camera ngã tư, cùng lắm chỉ cho thấy đây là một vụ tai nạn vượt đèn đỏ không giảm tốc độ, không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào khác.
Chỉ còn cách đợi kết quả điều tra của cảnh sát, hoặc tin tức từ anh Lý.
Gần một tháng sau, đúng ngày Triệu Hi xuất viện, anh Lý cuối cùng cũng có được kết quả điều tra.
Anh Lý nhờ người âm thầm lấy đoạn camera giao lộ, lần ra biển số chiếc xe bám theo họ, lần theo manh mối suốt gần tháng trời, cuối cùng cũng tìm được kẻ đứng sau. Sau khi đe dọa và moi lời khai, mọi chuyện mới được phơi bày.
Quả nhiên đây không phải là một vụ tai nạn đơn thuần. Theo lời chủ xe bám theo, bọn chúng không định theo dõi, mà vốn tìm cơ hội tạo ra một cú đâm phía sau để dựng nên vụ tai nạn giả.
Nhưng do bị hai người phát hiện, khoảng cách giữa hai xe kéo ra quá xa, nếu tiếp tục đuổi theo sẽ quá lộ liễu, bọn chúng lập tức kích hoạt kế hoạch hai: một chiếc xe tải chờ sẵn ở ngã tư.
Đoạn đường sau ngã tư là khu phố cũ, giữa chừng có một đoạn không lắp camera, nên hoàn toàn không ai biết chiếc xe tải ấy rẽ ra từ đâu. Dù sau này họ có nghi ngờ, cũng chẳng thể tìm ra bằng chứng.
Tin nhắn liên lạc giữa các bên đều đã bị xóa sạch từ trước, nên để moi được lời khai này cũng đã mất rất nhiều thời gian.
Theo lời tài xế, bọn chúng là “kẻ giết thuê”, còn tên chủ mưu thì chưa từng lộ mặt. Sau vụ án, hắn chỉ hẹn thời gian, để túi đen trên nắp thùng rác ở ngã tư, bên trong là vài trăm nghìn tiền công.
Còn lý do chúng nhận việc ấy ư? Chẳng có gì ngoài việc túng tiền, cùng quẫn mà liều mạng.
Mục tiêu là Khương Hồi. Chỉ là hai người dạo này dính nhau như sam, lại giống hệt nhau, người ngoài căn bản chẳng phân biệt được ai với ai, nên bọn chúng cũng chẳng bận tâm.
Sau khi moi được lời khai, anh Lý lưu toàn bộ bản ghi âm, ép bọn chúng mang theo túi tiền đến đồn cảnh sát tự thú, rồi mới gọi điện báo lại cho Khương Hồi.
Khương Hồi nghe xong cười lạnh: “Người không biết còn tưởng tôi đang đóng phim trinh thám, động một tí là thuê sát thủ… Mạng tôi đáng giá lắm ư?”
Anh Lý bất lực: “Tổ tông của tôi ơi, cậu dù sao cũng là ảnh đế hot nhất, tài sản mấy chục tỷ đấy.” Lại chẳng đáng giá sao chứ?