82. Mười Hai Năm Không Thấy Anh

Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình

Mười Hai Năm Không Thấy Anh

Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mười hai tháng chúng ta xa nhau, là năm thứ mười hai em không được nhìn thấy anh.
Khương Hồi quay đầu, nhìn hắn bằng ánh mắt khó tả.
Ánh mắt phức tạp ấy khiến Triệu Hi ngây người, nụ cười gượng gạo trên môi cũng bất giác tắt đi vài phần.
Khương Hồi hỏi: "Còn gì nữa không?"
"..." Triệu Hi ngẩn ngơ một thoáng, "Sao cơ?"
Thấy hắn vẫn chưa kịp phản ứng, Khương Hồi như chợt nhớ ra điều gì, lách qua người hắn, trực tiếp mở cánh cửa tủ quần áo.
Anh đã xem xét kỹ mọi ngóc ngách trong phòng, nếu còn bí mật nào thì chắc chắn phải nằm trong tủ quần áo.
Ban đầu, anh định tìm xem chiếc tủ từng chứa những món quà Triệu Hi tặng mình trong ký ức. Nhưng khi kéo cánh cửa tủ ra, thứ đầu tiên đập vào mắt lại là khu vực lẽ ra để treo quần áo, giờ đây lại treo đầy đặc...
Xích sắt, còng tay, cả roi... roi da nữa?
Khương Hồi đờ người hai giây, suy nghĩ xem mấy thứ này dùng để làm gì, mãi cho đến khi nhìn thấy vẻ mặt mím chặt môi, đầy khó xử của Triệu Hi, anh mới hiểu ra.
Đầu óc anh hỗn loạn trong hai giây, rồi chậm rãi dời tầm mắt trở lại, cuối cùng cũng nhìn rõ những thứ bên trong ngăn tủ anh vừa mở.
Chiếc đồng hồ anh từng thấy trên cổ tay Triệu Hi, một cuốn nhật ký, và hai hộp quà màu đỏ sẫm.
Trong đó, một hộp đang mở, bên trong là sợi dây chuyền hình rắn quen thuộc đến không thể quen hơn đối với Khương Hồi, nằm ngay ngắn.
Khương Hồi chăm chú nhìn một lúc, hỏi: "Đây không phải hàng giả à?"
Anh không nhìn ra bất kỳ dấu vết làm nhái nào.
"Không phải." Triệu Hi đáp, "Em mang từ thế giới kia qua, chính là sợi anh đã tặng em."
Sợi dây chuyền này cũng mang qua được sao? Hắn chẳng phải nói không mang được thứ gì sao?
Khương Hồi không nhịn được lại liếc hắn một cái.
Triệu Hi cúi mắt: "Đây là thứ duy nhất em mang qua được, những thứ khác đều không thể, em đã thử rồi."
"Tại sao chuyện này em cũng không nói cho tôi biết?"
"Đây là thứ duy nhất anh để lại cho em mà em có thể mang theo." Triệu Hi chớp mắt, chậm rãi nói, "Em muốn giữ thật kỹ nó."
Việc giữ kỹ và việc nói cho anh biết là hai việc xung đột với nhau sao?
Khương Hồi cảm thấy lời hắn nói có chỗ nào đó không hợp lý, anh nhíu mày.
"Mấy thứ này, em định dùng lên người tôi sao?"
Đương nhiên, anh đang nói đến mấy món đồ chơi trong tủ quần áo.
Tai Triệu Hi đỏ bừng, thì thầm: "... Nếu em nói thật, anh sẽ ghét em chứ?"
Lại là câu này.
Khương Hồi suy nghĩ một chút, đặt lại sợi dây vào hộp: "Tùy vào việc lời nói thật của em có thật sự là thật hay không."
Triệu Hi chăm chú nhìn động tác của anh, vài giây sau, giọng hắn lại trầm thấp thêm một bậc.
"Trước đây từng nghĩ tới."
"Lúc mới đến, khi biết anh là ai, khi nghe nói anh sắp chấp nhận một mối quan hệ mới."
Giọng hắn bình thản, tự giễu cười một tiếng: "Lúc ấy em đã mua căn biệt thự này, nghĩ rằng sẽ đưa anh về đây, sẽ nói với anh rằng em đã đến tìm anh rồi."
Khương Hồi tưởng tượng cảnh đó một chút, nhướng mày.
"Em còn nghĩ..." Triệu Hi dừng lại, nhìn thẳng vào mắt anh, cười nhạt, nói từng chữ một: "Em từng nghĩ sẽ trói anh lại ở đây, không cho đi đâu, không cho nhìn ai khác. Em sẽ chăm sóc anh, cho anh mọi thứ anh cần, đáp ứng mọi yêu cầu của anh, ngoại trừ việc rời khỏi căn biệt thự này. Như vậy, anh sẽ không bao giờ rời khỏi em nữa."
Khương Hồi biểu cảm quái dị: "Thế sao em không làm thật?"
Triệu Hi nghiêng đầu suy nghĩ một chút, giọng điệu vẫn bình thản như cũ: "Sợ anh hận em."
Khương Hồi nghẹn lời.
Trong phòng yên tĩnh một lúc, Khương Hồi thở ra một hơi: "Chuyện camera giám sát là thế nào? Em lắp từ bao giờ?"
Những cái khác thì thôi, cái này anh nhất định phải biết đáp án.
Triệu Hi im lặng một lát: "Cùng lúc với định vị. Ngay lần đầu tiên đến nhà anh, em đã lắp ở đó rồi."
Hắn rất quen thuộc thói quen của Khương Hồi. Anh không thích lau dọn những chỗ cao, nên dù có dọn nhà cũng sẽ không phát hiện ra mấy cái camera siêu nhỏ giấu ở những góc khuất.
Lần đầu tiên đến nhà anh ư?
Khương Hồi há miệng, nhất thời không biết nên hỏi chuyện nào trước.
Anh còn tưởng định vị được lắp sau vụ tai nạn xe chứ, hóa ra từ lúc đó Triệu Hi đã động tay động chân vào điện thoại anh rồi ư?
Có khi anh còn phải ăn mừng vì hắn không lắp camera trong phòng tắm, nên mới không nhìn thấy cảnh anh giả vờ tự sát ngày ấy, và chịu chạy đến gặp anh?
Ngày gặp lại đầu tiên, khi anh còn đang quay cuồng vì sự xuất hiện đột ngột của đối phương, Triệu Hi thậm chí còn có thời gian rảnh rỗi đi rải camera khắp nhà anh.
Máu nóng trong đầu Khương Hồi cuồn cuộn dâng lên, trước mắt tối sầm một thoáng. Nghĩ đến việc mình thường ngồi ở phòng khách nhắn tin cho Triệu Hi, những do dự, sốt ruột của anh, hóa ra hắn đều đã nhìn thấy hết.
Là đang xem anh như trò cười sao?
Triệu Hi không nhìn anh nữa, hắn nhắm mắt, dứt khoát khai hết trong một hơi: "Em nói em không thường ở đây là thật."
"Tòa 12 khu Tùng An, phòng 1212, chính là tòa nhà đối diện nhà anh. Những lúc anh không kéo rèm, em sẽ luôn ngồi bên cửa sổ, từ sau tấm rèm nhìn anh."
Khó trách anh cứ có cảm giác như bị ai đó nhìn chằm chằm!
Sắc mặt Khương Hồi lại tái mét.
Hắn ở trong xe nhắc đến chuyện này còn do dự, còn định không nói cho anh biết đúng không?
"Em còn theo dõi anh nữa." Triệu Hi như trút hết gánh nặng, từng việc từng việc phun ra, như sẵn sàng chịu chết: "Lúc anh bảo cảm giác có người đi theo, thật ra không phải fan cuồng, mà là em."
Khương Hồi: "..."
Có quá nhiều vấn đề, anh thật sự không biết nên phản ứng với cái nào trước.
Ngực anh phập phồng, cố gắng bình tĩnh lại, nặn ra một nụ cười: "Còn gì nữa không?"
Nói ra được là tốt, bình tĩnh, bình tĩnh, phải khuyến khích 'trẻ con' này.
Triệu Hi hơi do dự.
Chỉ một thoáng do dự ấy thôi, Khương Hồi đã làm bộ muốn đi ra ngoài.
Triệu Hi lập tức nắm chặt cổ tay anh, giọng gấp gáp hỏi: "Anh đi đâu?"
"Em nghĩ tôi đi đâu chứ?" Khương Hồi không khách khí phản bác.
Hắn không nói, anh sẽ tự đi tìm vậy. Còn gì giấu anh nữa, anh sẽ lật tung cả căn biệt thự này lên, xem hắn còn dám lừa anh không.
Nhưng phản ứng của Triệu Hi lại khác hẳn so với tưởng tượng của anh.
"Anh ghét em rồi sao?" Vành mắt hắn đỏ lên trong nháy mắt, giọng cũng run run, trong mắt tràn đầy vẻ ngỡ ngàng cùng tủi thân, "Anh ơi... anh ghét em rồi phải không?"
Khương Hồi há miệng: "... Chưa đến mức đó."
Triệu Hi siết chặt cổ tay anh không buông, kéo anh vào lòng, thử dò xét ôm lấy, giọng khàn khàn: "Trước đây em từng nghĩ rất nhiều lần."
"Từng nghĩ, nếu anh sớm muộn gì cũng chọn rời đi, vậy lúc đầu tại sao lại ở bên em?"
"Cũng từng nghĩ, anh rõ ràng không từ mà biệt, vậy mà vẫn không quên dặn dì Trần mỗi tối phải để lại cho em một ánh đèn."
"Còn nghĩ, anh đã mang em về, cho em một mái nhà, vậy tại sao lại chọn đúng ngày sinh nhật em để rời đi."
"Bây giờ em không nghĩ thế nữa."
"Em biết, kỳ thực anh vẫn thích em." Giọng Triệu Hi mang theo tiếng cười, "Chỉ là em không quan trọng bằng những thứ anh bận tâm mà thôi."
"Thế nên đừng ghét em mà, anh ơi. Nếu anh ghét em, em sẽ hối hận vì đã để anh nhìn thấy những thứ này mất."
Khương Hồi nhếch mép, nhưng chẳng cười nổi chút nào: "Vừa nãy không phải em còn nói cho tôi cơ hội chạy sao?"
Triệu Hi ôm anh chặt hơn, có thứ gì đó nóng hổi theo lời hắn rơi xuống vai Khương Hồi, từng giọt từng giọt: "Em sai rồi."
"Em lại nói dối nữa rồi, anh ơi, em căn bản không làm được."
Không làm được việc nhốt anh lại, hay là không làm được việc buông anh ra?
Đáng tiếc anh không thể đẩy nổi vòng tay siết chặt như gọng kìm của Triệu Hi, cũng không nhìn thấy biểu cảm của hắn. Anh chỉ cảm thấy nước mắt nóng bỏng, nóng đến mức như thiêu đốt một lỗ thủng trong tim mình.
Anh và Triệu Hi giống nhau, đều quá dễ mềm lòng. Nước mắt của người mình yêu chính là vũ khí phá vỡ tuyến phòng ngự.
Triệu Hi vừa khóc, anh liền không nói nổi câu nào nữa.
"Anh muốn đi sao?" Triệu Hi thì thầm, "Anh sợ em à?"
"Đừng sợ, em sẽ không làm gì anh đâu. Anh không thích thì em sẽ gỡ hết camera, sẽ không lén nhìn anh nữa. Anh không muốn thì em cũng sẽ không nhốt anh lại, anh vẫn có thể tiếp tục làm ảnh đế của mình, sẽ không ai ép anh làm bất cứ chuyện gì."
"Nhưng em cầu xin anh, coi như thương hại em, đừng rời xa em, cũng đừng đuổi em đi... Em khó khăn lắm mới tìm được anh, em thật sự không thể chịu nổi những ngày không có anh nữa. Anh xem, em có thể làm cho anh rất nhiều việc: giặt đồ, nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh, hoặc hôn anh, lên giường với anh... em đều học rất giỏi. Anh cần thì em lập tức có mặt, anh không cần thì em cũng có thể biến thật xa..."
"Anh bảo em làm gì cũng được." Giọng Triệu Hi nghẹn ngào đến mức cứng đờ, mỗi câu nói ra khỏi miệng với hắn đều như dao chậm rãi cắt thịt, ngay cả việc thốt ra từng chữ cũng trở nên khó khăn. "Em chỉ cầu xin anh một điều, đừng chia tay, đừng bỏ rơi em lần nào nữa, cầu xin anh... Nếu anh lại rời xa em một lần nữa, em sẽ chết mất. Em thật sự sẽ đi chết."
Hắn nói một tràng dài liên miên, hoàn toàn không cho Khương Hồi chen vào câu nào. Mãi đến khi âm cuối của câu cuối cùng rơi xuống, lơ lửng trong không khí như lời nói mê sảng, hắn mới nhận ra có gì đó không ổn. Khương Hồi thậm chí còn chưa kịp phản bác những lời đó nghe hoang đường đến mức nào, đã hỏi: "Ý gì? Chẳng lẽ em còn chết qua rồi à?"
Triệu Hi im lặng, không đáp.
Triệu Hi vành mắt đỏ hoe, rất lâu sau mới lên tiếng: "Phải... nhưng cũng không phải."
"Em từ thế giới kia đến đây không phải vì hệ thống tìm đến, mà là chính em... tự tìm đến cái chết."
Đầu óc Khương Hồi ong một tiếng, hoàn toàn trống rỗng.
Anh không dám tin, hỏi Triệu Hi: "Thế nhà họ Triệu thì sao, công ty thì sao?"
Triệu Hi cúi mắt, như đã đoán trước phản ứng của anh mà nói: "Đều ổn cả, em không lừa anh. Nhà họ Triệu đã nhận nuôi một đứa trẻ, nó trở thành người thừa kế mới."
Lúc Triệu Hi rời đi, đứa nhỏ ấy mới bao nhiêu tuổi? Làm sao có thể thừa kế công ty được?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Khương Hồi lại thay đổi. Anh chợt nhớ ra một vấn đề khác, một vấn đề vốn dĩ không nên có nghi ngờ: "Lúc em rời đi... em bao nhiêu tuổi?"
Không khí im lặng thật lâu.
Triệu Hi đáp: "... Ba mươi hai."
Ba mươi hai.
... Triệu Hi đã đợi anh, tròn mười hai năm.
Hắc Tể vẫn là Hắc Tể ấy, giống hệt như lúc nhỏ. Cứ như cái tên "đen đủi" bẩm sinh đã đi kèm với hắn từ khi lọt lòng, dù bao nhiêu năm trôi qua, đổi bao nhiêu thân phận, đổi bao nhiêu tên gọi, hắn vẫn xui xẻo như vậy.
Gặp được Khương Hồi, có lẽ hắn đã dùng hết vận may và duyên phận cả đời.
Hắn không tìm được chú nhỏ của mình.
Hắn cũng không may mắn đến mức chỉ một năm sau khi Khương Hồi rời đi đã đột nhiên ràng buộc với hệ thống, có được cơ hội đến thế giới này, còn giữ nguyên địa vị và tài sản ở cả hai bên.
Hắn không đến đây vào năm thứ hai sau khi Khương Hồi rời đi, mà phải mất tận mười hai năm.
Hắn cũng không quay lại được nữa.
Năm thứ mười hai đợi người yêu trở về, Triệu Hi hiểu ra rằng mình không thể đợi được nữa.
Hắn giao công ty cho người thừa kế quản lý, rồi xử lý sạch sẽ mọi hậu sự.
Sau đó, hắn kéo vali, mang theo tất cả quà tặng Khương Hồi từng cho mình, lấy cớ đi du lịch để từ biệt Triệu Hồi và đám bạn bè. Hắn đến Vách Tình Nhân mà năm xưa từng hứa với Khương Hồi sẽ cùng đi, và ở đó, hắn lặng lẽ kết thúc sinh mạng mình.
Quỹ đạo cả đời hắn vì Khương Hồi được cứu vớt mà sinh ra, cũng vì bị Khương Hồi vứt bỏ mà chết đi.
Khoảnh khắc sắp chết, Triệu Hi cuối cùng cũng ràng buộc được với hệ thống, được nhìn thấy một góc khác của thế giới. Chỉ khác là Khương Hồi bị ép buộc, còn hắn thì vì chấp niệm mà được chọn.
Giống như những nhiệm vụ Khương Hồi từng làm, hắn đã dùng tốc độ nhanh nhất hoàn thành hai nhiệm vụ hệ thống yêu cầu, rồi thực hiện điều ước của mình.
Đến thế giới của người mình yêu, để tìm anh.
Câu nói "em đến thế giới này là vì anh" mà hắn từng nói với Khương Hồi, thật ra chưa từng lừa anh dù chỉ một lần.
Mười hai tháng chúng ta xa nhau,
Chính là năm thứ mười hai em không được nhìn thấy anh.