Câu chuyện của tôi bắt đầu từ những lời dạy dỗ nghiêm khắc của bà nội: *"Cuộc đời phụ nữ chỉ có gia đình và con cái, đó là hạnh phúc trọn vẹn nhất."* Từ đó, tôi mang trong mình niềm tin sắt đá rằng, chỉ khi bước vào hôn nhân và sinh con, cuộc sống mới thật sự viên mãn. Dưới ngôi nhà cổ kính, tôi sốt sắng thúc giục Châu Diệp Bách—chàng trai mà tôi thầm yêu—đăng ký kết hôn, chuẩn bị mọi thủ tục để có giấy chứng sinh. Thế nhưng, sau những ngày bận rộn lo toan, anh lại nhường chiếc giấy quý giá ấy cho chị dâu góa kia—Lộ Lộ, người đang mang thai 7 tháng. "Chúng ta chưa kết hôn, sinh con chưa vội," anh nói, như thể đó là lời giải thích hợp lý nhất. Nhưng tôi biết, đó không phải là lý do. Lộ Lộ đã có chồng, đứa bé sẽ được sinh ra trong gia đình đầy đủ. Còn tôi—với chiếc giấy chứng sinh ấy—lại là người chưa có chồng. Bà nội tôi, người đã dành cả đời hy sinh vì gia đình, đang chống chọi với căn bệnh tật hành hạ. Bà chỉ muốn nhìn thấy tôi an bề gia thất, sinh con nối dõi. "Chưa vội," tôi lặp đi lặp lại, như thể đó là lời giải thích đủ để xoa dịu nỗi đau của bà. Thế nhưng, khi tôi quyết định bước vào cuộc hôn nhân khác, Châu Diệp Bách lại khóc. Tại sao? Những giọt nước mắt ấy có ý nghĩa gì khi giờ đây, tôi đã chọn một con đường khác, và anh vẫn cứ mãi lặng im.