Sau Khi Nhuyễn Manh Mỹ Nhân Gả Cho Lang Vương
Kinh Hồng Nhất Miết
Sau Khi Nhuyễn Manh Mỹ Nhân Gả Cho Lang Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chủ đề này khiến bầu không khí lãng mạn và mờ ám ban đầu tan biến không còn dấu vết.
Tối hôm đó, Tạ Chỉ Thanh đã nói rất nhiều. Tất cả những lo lắng và bất an tích tụ trong lòng suốt bao nhiêu năm qua, y đều tâm sự cùng Lang Tạp — rất nhiều điều trong số đó, ngay cả Tạ Chỉ Phong cũng không hề hay biết.
Y rúc vào lòng Lang Tạp, ngoan ngoãn bất động, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng, thậm chí quên mất bản thân đang không mảnh vải che thân.
Lang Tạp vô cùng kiên nhẫn. Hắn ôm người trong lòng, cách lớp ống tay áo mỏng vỗ nhẹ lên lưng y, yên lặng lắng nghe y kể về những nỗi khổ tâm và phiền muộn chôn giấu bấy lâu.
Tạ Chỉ Thanh nói, so với nỗi sợ hãi của bản thân, điều y bận lòng hơn chính là những hệ lụy phát sinh sau này.
Y lại nhắc tới người huynh trưởng song sinh của mình — Tạ Chỉ Phong.
"Khi huynh đệ ta chào đời, phụ hoàng vẫn chưa đăng cơ, lúc ấy người chỉ là một vị hoàng tử bình thường. Năm đó An Du gặp phải không ít biến cố, bách tính lầm than, chịu bao khổ sở. Ta và huynh trưởng chào đời, gần như trở thành niềm hy vọng duy nhất của mọi người lúc bấy giờ."
Song sinh vốn đã hiếm, huống chi một cặp song sinh chào đời trong hoàng thất lại càng là chuyện hi hữu hơn. Có điều, cặp song sinh ấy có thực sự đáp ứng được kỳ vọng của mọi người hay không... thì lại rất khó nói.
Những chuyện sau đó, dù Tạ Chỉ Thanh không nói, Lang Tạp cũng có thể đoán ra được phần nào.
"Khi huynh đệ ta thực sự chào đời, mọi lời đồn đoán liền thay đổi." Tạ Chỉ Thanh cười khổ, "Huynh trưởng ta có khiếm khuyết, là khiếm khuyết biểu hiện ra bên ngoài, ai nấy đều có thể nhìn thấy. Còn ta..."
Lang Tạp đưa tay bịt miệng y, không để y nói tiếp những lời không hay.
"...", Tạ Chỉ Thanh chớp mắt, tránh khỏi tay hắn, nói, "Tóm lại, sự chào đời của huynh đệ ta không khiến mọi người hài lòng. Thậm chí... có một khoảng thời gian, phụ hoàng còn vì chuyện của chúng ta mà bị chỉ trích rất nhiều."
Y trở mình, nằm ngửa nhìn lên trần nhà. Ánh mắt như thật sự đắm chìm trong hồi ức năm xưa, thần sắc cũng trở nên buồn bã.
"Đặc biệt là huynh trưởng... huynh ấy cũng rất khổ cực. Theo tục lệ ở An Du, nam tử 15 tuổi đã có thể thành thân, nhưng ta và huynh trưởng mãi đến giờ vẫn..." Tạ Chỉ Thanh mân mê ngón tay, khẽ nói: "Cũng là vì chuyện đó thôi."
Lang Tạp vui đùa một câu: "Thật may mắn."
Tạ Chỉ Thanh nhìn hắn, cũng nhăn mũi mỉm cười.
Đêm đó hai người đã trò chuyện với nhau rất nhiều.
Tạ Chỉ Thanh chậm rãi bộc bạch về những nỗi hoảng loạn, lúng túng, hoài nghi cùng bất lực của mình.
"Không phải lúc nào ta cũng phiền muộn vì chuyện này, phần lớn thời gian ta thậm chí không màng đến nó." Tạ Chỉ Thanh nói, "Cho nên... tuy hôm nay ta nói nhiều như vậy, không phải bởi vì ta quá đau buồn đâu. Ta chỉ là..."
Y nâng mắt, nhìn thoáng qua Lang Tạp rồi thì thầm: "Lang Tạp, ta... Ta không biết liệu như vậy có phải là giấu diếm hay lừa gạt huynh không, nhưng ta thật sự không cố ý—"
"Lúc trước ta đã không biểu hiện rõ ràng sao?" Lang Tạp ngắt lời y, "Trước đây ta cũng đã từng nói, ta biết chuyện này. Chỉ là..."
Hắn hiếm khi lộ ra vẻ khó xử: "Chuyện như vậy, thật sự không thể để ta là người chủ động nhắc tới được... ta không biết nên nói với huynh thế nào, chỉ đành chờ huynh chịu mở lời nói với ta. Nhưng, Tiểu Thanh Nhi, nói thật lòng, có lẽ với huynh chuyện này rất khó nói, nhưng đối với ta nó chẳng là gì cả, tuyệt đối không phải huynh lừa gạt hay giấu giếm ta."
Hắn vỗ nhẹ lên người Tạ Chỉ Thanh qua lớp chăn, nói: "Cứ an tâm."
Tạ Chỉ Thanh quấn mình chặt chẽ trong chăn, chỉ lộ ra chiếc cằm thon. Y chớp chớp mắt, rất lâu sau mới chủ động nói lời cảm tạ với Lang Tạp.
"Cảm ơn huynh, Lang Tạp."
Lang Tạp nhướng mày: "Chuyện này mà cũng cần cảm ơn ư?"
"Cần chứ." Tạ Chỉ Thanh nghiêm túc đáp, "Những chuyện trước kia... có thể huynh cho rằng là phu quân của ta, huynh nên làm như vậy. Nhưng... chuyện này thì không. Ta thấy, không phải."
Lang Tạp không phải là người hay rối rắm trong lòng. Hắn đã nói là không quan trọng, không để tâm, thì đúng là chuyện này không quan trọng. Nhưng thấy Tạ Chỉ Thanh nghiêm túc như thế, hắn cũng cảm thấy trái tim mình như được lấp đầy.
"Được rồi, ta nhận." Lang Tạp đưa tay xoa nhẹ mái tóc y.
Tạ Chỉ Thanh cong mắt, mỉm cười.
"À đúng rồi, Lang Tạp... cái đó..." Tạ Chỉ Thanh lại lên tiếng, trong mắt hiện rõ vẻ xấu hổ, "Chính là, huynh... huynh biết từ khi nào vậy..."
Lang Tạp không thể nói ra nguyên nhân thật — dù ai nghe được cũng sẽ cảm thấy đó là chuyện quá hoang đường. Hắn ngẫm nghĩ, quyết định nửa thật nửa giả mà nói cho qua: "Ta đã từng nói rồi, trước đây chúng ta đã từng gặp nhau — chính xác mà nói thì là ta đơn phương thấy huynh, cũng từng tìm hiểu qua về huynh."
Quả nhiên, suy nghĩ của Tạ Chỉ Thanh liền bị hắn dẫn đi hướng khác: "Huynh từng gặp ta khi nào?"
Lang Tạp chống đầu nằm nghiêng, xoay mặt về phía y. Khi trả lời câu hỏi này, hắn lại âm thầm hồi tưởng lại cảnh tượng ngày hôm đó.
Ngày ấy... đã là chuyện rất rất lâu về trước, lâu đến mức dường như Lang Tạp đã sống qua cả một đời người. Ấy thế mà bây giờ nghĩ lại, ký ức ấy vẫn sống động như in.
"Năm đó, huynh và nhị hoàng huynh cùng nhau ra ngoài thưởng hội hoa đăng. Huynh còn nhớ không?"
...
Đó là năm đầu tiên Lang Tạp tiếp nhận chức vị Lang Vương.
Vị tân vương như hắn hoàn toàn chưa chuẩn bị kỹ càng để lãnh đạo một bộ tộc. Ngay trong tháng đầu tiên nhậm chức, hắn đã tìm cớ tự mình bỏ đi lang thang khắp nơi, ngoài mặt thì gọi là: "Bổn vương muốn đi tìm hiểu phong tục sinh hoạt của các bộ tộc khác."
Lang Tạp một đường đi đi dừng dừng, tùy tâm tùy tính. Rất nhanh sau đó hắn lại cảm thấy nhàm chán. Đi qua quá nhiều nơi, hắn phát hiện sinh hoạt của các quốc gia Trung Nguyên chẳng có gì khác biệt, nhìn lâu rồi cũng chỉ thấy như một khuôn mẫu.
Khi định quay về thảo nguyên, hắn đi ngang qua nước An Du, liền quyết định vương quốc nhỏ này sẽ là trạm dừng chân cuối cùng trong chuyến hành trình.
Hôm ấy đúng vào dịp lễ hội hoa đăng, mới tờ mờ sáng đường phố đã nhộn nhịp đông đúc. Lang Tạp chọn một tửu lâu, ngồi trên lầu hai suốt cả ngày, vừa uống rượu vừa nhìn xuống phố xá bên dưới.
Dòng người như nêm cối và những sạp hàng nơi phố chợ nối tiếp nhau không ngừng, người qua kẻ lại ăn uống vui chơi, trên mặt mỗi người đều là vẻ vui mừng phấn khởi.
Giống hệt như những quốc gia Trung Nguyên mà hắn từng ghé qua, Lang Tạp nghĩ thầm.
Đợi đến khi trời dần tối, dân chúng trên đường đều bắt đầu đeo lên mặt những chiếc mặt nạ kỳ quái — trong đó không thiếu những chiếc mặt nạ hình đầu sói.
Lang Tạp ngồi trên lầu hai nhìn xuống, trong lòng lặng lẽ phê bình: Đám người Trung Nguyên này, sao lại vẽ mặt sói xấu như vậy.
Hắn rút ra mấy miếng bạc vụn ném cho tiểu nhị tửu lâu, thanh toán hết tiền ăn ở mấy hôm nay rồi thong thả bước xuống đường.
Hắn nghĩ, Lang tộc bọn họ có bản tính cô độc, e rằng vĩnh viễn cũng không thể lý giải nổi những con người yêu thích náo nhiệt này.
Lang Tạp đi giữa đám đông chen chúc, chưa đi được mấy bước đã bị một số người không biết nhìn đường va vào vai và hông mình. Hắn nhìn đám người mang mặt nạ kia, trong lòng không khỏi cảm khái: Những chiếc mặt nạ này, đúng là xấu một cách rất đặc sắc.
Thế nhưng, giữa một rừng mặt nạ xấu xí ấy, lại có một chiếc đặc biệt khác thường.
Là một chiếc mặt nạ hình thỏ.
Lang Tạp cũng hiểu sơ về tập tục nơi đây, biết việc đeo mặt nạ là để xua đuổi tà ma — Đám người Trung Nguyên không biết trời cao đất dày này lại lấy mặt nạ sói để dọa quỷ, tập tục như vậy khiến vị tân Lang Vương không khỏi canh cánh trong lòng.
Hiện tại nhìn thấy chiếc mặt nạ hình con thỏ kia, hình vẽ trên đó quả thật khiến người ta cảm thấy ngây thơ đến lạ.
Người đeo mặt nạ hình thỏ đang nhón chân nhìn về phía quầy bán kẹo hồ lô cách đó không xa. Không rõ quầy kẹo ấy có gì đặc biệt mà người vây quanh lại đông hơn hẳn các quầy hàng khác.
Người đeo mặt nạ hình thỏ rướn cổ nhìn mãi, dù bị che bởi lớp mặt nạ cũng có thể cảm nhận được ánh mắt của người kia tha thiết đến mức nào.
Nhưng y không thể bước đến, cũng không thể chen vào mua một xiên kẹo hồ lô cho mình, bởi vì y đang đẩy một chiếc xe lăn, trên xe còn có một người đang ngồi.
Người trên xe lăn kéo tay áo của "thỏ con", bảo y cúi xuống nghe mình nói vài câu.
Thính lực và thị lực của Lang Tạp vốn hơn người, dù cách một đám đông ồn ào vẫn có thể nghe rõ lời của bọn họ.
"Đệ cứ đẩy ta ra chỗ nào vắng vẻ là được, sau đó đi mua, đi nhanh rồi quay lại, sẽ không sao đâu."
"Không được không được, thôi bỏ đi, gần đây không có chỗ nào ít người cả. Không an toàn, ta không yên tâm."
"Không sao đâu, nghe lời, hoàng huynh cũng muốn ăn mà—"
Còn chưa kịp nói xong.
Người đeo mặt nạ hình thỏ liền tháo mặt nạ của mình xuống, "bốp" một tiếng ấn lên mặt người nọ, nói: "Huynh đừng nói nữa mà!"
Gương mặt dưới lớp mặt nạ kia thanh tú tuấn mỹ, đôi mắt đen láy sáng ngời, khi y tháo mặt nạ xuống, mái tóc dài theo đó nhẹ nhàng tung bay, mềm mại quấn quanh cổ tay y.
Cũng giống như những người dân đi ngắm lễ hội khác, người đeo mặt nạ hình thỏ mặc đồ rất ấm áp. Lang Tạp không phân biệt được màu sắc là gì, chỉ biết thứ hiện lên trong mắt mình là một tông màu rất đậm. Mũ trùm đầu có viền lông ôm sát khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của y.
Người ngồi trên xe lăn lắc đầu than nhẹ: "Tiểu Thanh Nhi, đệ thật là..."
Hai người vừa nói vừa đi xa dần.
Lang Tạp liếc mắt nhìn xiêm y của bọn họ. Vải vóc mềm mịn và bóng loáng, hoàn toàn khác biệt với trang phục thường dân xung quanh. Không chỉ y phục, ngay cả phát quan, cử chỉ và lời nói... cũng chẳng giống như những người dân bình thường.
Lại nhớ đến cách xưng hô "hoàng huynh" lúc nãy, hẳn là tiểu hoàng tử của hoàng thất An Du?
Hai người nọ cứ thế đi xa. Lang Tạp duỗi người, cũng tính toán quay về thảo nguyên.
Hướng đi ra khỏi thành ngược với phương hướng của hai người nọ. Lang Tạp vừa đi được vài bước, quay đầu nhìn lại.
Bởi vì phải đẩy theo một người ngồi xe lăn, tốc độ của họ đi chậm vô cùng, một lúc rồi mà vẫn chưa đi được bao xa.
Khi Lang Tạp quay đầu lại, người đeo mặt nạ hình thỏ đang ngồi xổm xuống đắp chăn cho hoàng huynh của mình. Tấm chăn nhỏ phủ lên chân người kia, che chắn vô cùng kín đáo.
Lang Tạp nghĩ, hoàng tử nước An Du này thật không giống như trong tưởng tượng, vậy mà lại biết chăm sóc cho người khác như thế. Hắn lại nhớ tới muội muội của mình, thầm nghĩ: Lang Tiêu Tiêu còn lâu mới tinh tế được thế này.
Nghĩ đến đó, Lang Tạp dừng bước, từ xa lại nhìn về phía huynh đệ hoàng tử ấy thêm một lúc nữa, mãi đến khi hai bóng người ấy khuất hẳn vào đám đông, không còn trong tầm mắt.
...
"Sau đó ta trở về thảo nguyên." Lang Tạp chậm rãi nói, "Tuổi của ta cũng không còn nhỏ, đã đến tuổi thành thân. A phụ hỏi ta đã có người trong lòng chưa, ta liền nghĩ đến huynh."
Lang Tạp nhặt lấy một lọn tóc của Tạ Chỉ Thanh, nhẹ nhàng quấn quanh ngón tay, lại nói: "Sau đó, khi tiếp xúc với người Trung Nguyên các huynh, ta học được một câu thành ngữ."
Hắn ngồi thẳng dậy, từ trên cao nhìn xuống Tạ Chỉ Thanh, chậm rãi nói: "Gọi là... 'kinh hồng nhất miết'."