Chương 52

Sau Khi Nhuyễn Manh Mỹ Nhân Gả Cho Lang Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tân hoàng khoác lên mình bộ long bào vàng rực, uy nghi bước vào đại điện. Quả thật, phong thái oai phong lẫm liệt, tuấn tú tiêu sái của ngài ấy không hề thua kém Lang Vương điện hạ của chúng ta chút nào!"
"..." Lang Tạp cắt ngang lời hắn một cách cộc cằn: "Nói trọng điểm!"
"Vâng vâng."
Vị sứ giả đích thân mang lễ vật từ thảo nguyên đến An Du nay đã trở về, lúc này đang đứng trong phòng kể lại cho Tạ Chỉ Thanh và Lang Tạp nghe về quang cảnh ngày đăng cơ của Tạ Chỉ Minh. Sứ giả tính tình hoạt bát, mỗi lời nói ra đều đi kèm biểu cảm và cử chỉ khoa trương tột độ.
"Tân hoàng nhận lấy con thỏ bông mà Vương phi tự tay làm. Ngài ấy rất thích, cứ ngắm mãi không thôi, hoàn toàn chẳng để tâm đến vàng bạc hay bò dê mà chúng ta dâng tặng."
Sứ giả im lặng được vài câu rồi lại hăng hái, hắng giọng, bắt chước giọng điệu của Tạ Chỉ Minh, nói: "Tân hoàng bảo: 'Phiền sứ giả thay trẫm chuyển lời cảm tạ Lang tộc Vương phi.'"
Tạ Chỉ Thanh hai tay ôm mặt, chăm chú lắng nghe, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
"Sau đó thì sao? Hoàng huynh còn nói gì nữa không?" Tạ Chỉ Thanh hỏi.
"Sau đó à? Sau đó ta liền sải bước tiến lên—" Sứ giả vừa tỏ ra nghiêm chỉnh không bao lâu lại tiếp tục phấn khích, "Ta nói với thái giám bên cạnh ngài ấy rằng—"
"..." Lang Tạp lạnh giọng: "Không ai hỏi ngươi. Ta muốn hỏi Tạ Chỉ Minh, đừng có đem chuyện của ngươi vào!"
"Vâng vâng." Người nọ rũ vai, ngoan ngoãn đáp lời: "Tân hoàng cực kỳ yêu thích con thỏ ấy, đến tận khi đại điển kết thúc vẫn nắm chặt trong tay."
"Vậy thì tốt rồi..." Tạ Chỉ Thanh gật đầu, mỉm cười mãn nguyện.
Lông của Phù Phù không rụng nhiều — để làm con thỏ đó, y gần như đã vét sạch số lông thỏ tích trữ bấy lâu nay. Thế mà đến cuối cùng lượng lông vẫn không đủ, con thỏ nhỏ làm xong lại thiếu mất cái đuôi.
Tạ Chỉ Thanh véo nhẹ hai bên, khiến phần mông con thỏ trở nên tròn trĩnh, mũm mĩm hơn, nhờ vậy mới che giấu được phần "thiếu sót" ấy.
May mà hoàng huynh không chê bai, Tạ Chỉ Thanh vui mừng nghĩ thầm.
Sau đó, y lại hỏi thăm tình hình những người khác. Sứ giả trả lời rằng lão hoàng đế tinh thần vẫn rất tốt, nhị hoàng tử và công chúa cũng bình an vô sự.
"Ngươi gặp công chúa rồi ư?" Tạ Chỉ Thanh kinh ngạc hỏi, "Có gần không? Còn nhớ nàng cao đến đâu không?"
"Nhớ chứ!" Sứ giả vô cùng tự hào, đứng dậy đưa tay ra trước ngực làm dấu, "Công chúa bây giờ đã cao đến vai ta rồi."
Tạ Chỉ Thanh chăm chú nhìn vai người nọ một hồi, hơi do dự rồi nói: "Cao vậy sao? Tiểu Nguyệt Nhi lớn nhanh thật... Lần trước gặp nàng vẫn chưa cao như thế mà?"
Lang Tạp trầm mặc một lúc, đưa tay ôm lấy vai y, thấp giọng nói: "Nữ hài tử 12-13 tuổi là độ tuổi trưởng thành nhanh, như vậy cũng là bình thường."
Tạ Chỉ Thanh bán tín bán nghi gật đầu, rồi tự mình suy nghĩ một lát, mỉm cười.
Tiễn vị sứ giả hoạt bát, khoa trương kia đi xong, Lang Tạp bỗng nói: "Trước đây ta vẫn luôn cho rằng trong hoàng thất ai ai cũng ham tranh quyền đoạt lợi. Nhưng tình cảm huynh đệ giữa các ngươi, quả thực ta chưa từng thấy bao giờ."
Tạ Chỉ Thanh đáp: "Ta và nhị hoàng huynh... chúng ta đều không phải người thích hợp để làm hoàng đế, dù là... thân thể hay tính cách, đều không phù hợp. Từ nhỏ, chúng ta cũng chưa từng có ý nghĩ đó."
Y híp mắt nghĩ ngợi giây lát, lại nói: "Từ lúc còn nhỏ, ta và Chỉ Phong đã hiểu rõ đại hoàng huynh mới là người thích hợp được chọn làm thái tử. Những chuyện khác, chúng ta chưa từng suy xét tới."
Nói tới đây, ánh mắt y có chút ưu tư: "Thật kỳ lạ, phải không? Nếu nói ra ngoài thì người khác sẽ cảm thấy 'Tại sao hoàng tử An Du các ngươi lại không có chí tiến thủ như thế?' Nhưng ta thực sự không có hứng thú với ngôi vị hoàng đế."
"Không kỳ lạ chút nào, không có." Lang Tạp lắc đầu, "Ngươi như vậy rất tốt. Hai ca ca đều thương yêu ngươi, muội muội cũng luôn nhắc đến ngươi, thế là đủ rồi."
Nói đoạn, Lang Tạp bĩu môi, lộ vẻ mặt bất đắc dĩ: "Dù sao thì ngươi tốt hơn Lang Tiêu Tiêu nhiều."
"..." Tạ Chỉ Thanh bật cười, che mặt: "Sao lại mắng nàng nữa vậy?"
Lang Tạp vẫn còn chưa nguôi giận. Kể từ khi Lang Tiêu Tiêu trở về, lần nào gặp nàng hắn cũng phải châm chọc vài câu. Lang Tiêu Tiêu biết mình đuối lý nên không dám cãi lại hắn, lần nào cũng chỉ đành ngậm ngùi chịu đựng.
"Ta mắng nó à?" Lang Tạp nhếch môi cười lạnh, "Ta đâu có muốn mắng, là nó tự vác mặt tới, ta chỉ thuận nước đẩy thuyền thôi."
"?" Tạ Chỉ Thanh ngạc nhiên: "Nàng đến rồi sao?"
Y vội vàng chạy ra mở cửa.
Quả nhiên, Lang Tiêu Tiêu đang đứng cách đó vài bước.
Nàng vác theo một tay nải lớn trên vai, trong tay nắm chặt một đống đồ chơi, gương mặt mang vẻ lúng túng nhìn Tạ Chỉ Thanh.
"..." Tạ Chỉ Thanh thấy bộ dạng kia thì bật cười, hỏi: "Ngươi lại ra ngoài chơi đấy à?"
Lang Tiêu Tiêu hạ tay nải trên vai xuống đất, gãi gãi đầu, lắp bắp nói: "À... ta đi mua chút đồ chơi... tặng, tặng cho ngươi."
Nàng lôi cái tay nải to tới trước cửa, ngó đầu vào trong quan sát, vẻ dè dặt không dám bước vào.
Lang Tạp liếc nàng, hừ lạnh một tiếng.
Tạ Chỉ Thanh bị kẹp giữa hai người, thoáng lộ vẻ khó xử. Y nhìn sắc mặt Lang Tạp, cẩn thận nói: "Tiêu Tiêu, vào đi."
Lang Tiêu Tiêu hít sâu một hơi, rón rén đi vào, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình đến mức thấp nhất.
Nàng lấy từng món đồ trong tay nải ra, nhẹ giọng nói: "Ta ra ngoài một chuyến, nhìn thấy rất nhiều đồ chơi mà tiểu hài tử thích... liền nghĩ... về sau tiểu bảo bảo có lẽ cũng sẽ thích, nên... nên ta mua một ít mang về."
Lang Tạp hừ lạnh một tiếng, nói: "Ngươi làm sao biết được bảo bảo sẽ thích gì—"
Lời còn chưa nói xong, trong phòng bỗng vang lên vài tiếng leng keng leng keng.
Hắn quay đầu nhìn lại, thấy Tạ Chỉ Thanh đang ngồi xổm trên mặt đất, tay cầm một chiếc lục lạc lắc qua lắc lại, vẻ mặt thích thú vô cùng.
Lang Tạp: "..."
Được rồi, tiểu bảo bảo có thích hay không thì không biết, nhưng hình như tiểu hoàng tử của hắn đã thích lắm rồi.
"..." Tạ Chỉ Thanh chớp mắt mấy cái, tay vẫn không ngừng lắc lục lạc, miệng lẩm bẩm: "Âm thanh này... nghe ngân nga quá, hì hì."
Lang Tiêu Tiêu thấy đã có người ủng hộ mình, lập tức ưỡn thẳng sống lưng, nàng vội chạy đến bên cạnh Tạ Chỉ Thanh, dứt khoát ngồi bệt xuống đất. Nàng lục lọi trong tay nải, tìm ra một quả cầu tròn, hai mắt sáng rực: "Thì ra Tiểu Thanh Nhi cũng thích mấy thứ này à! Vậy cái này ta tặng cho ngươi, nó cũng phát ra âm thanh đấy!"
Thứ nàng đang cầm là một quả cầu gốm nhỏ, bên trong dường như chứa cát hoặc hạt gì đó, khi lắc lên sẽ phát ra tiếng xào xạc vui tai.
Tạ Chỉ Thanh nhận lấy để sát vào tai lắc thử, vui vẻ nói: "Cái này nghe cũng hay quá!"
Tiếng quả cầu gốm xào xạc, trầm đục mà ấm áp; còn tiếng lục lạc thì thanh thúy và giòn giã. Y hết lắc cái này rồi lại lắc cái kia, chơi đến quên cả trời đất.
Lang Tạp thật sự không chịu nổi nữa, hai tay ôm lấy mặt, xoa mạnh mấy cái, trông bộ dạng vừa bất đắc dĩ vừa hận không thể quay lưng bỏ đi.
Hắn sực nhớ ra trước đây tiểu hoàng tử nhà mình cũng thường xuyên vì tính ham chơi mà lén trốn khỏi cung hết lần này đến lần khác.
"Đi đây." Lang Vương chịu đựng âm thanh ồn ào bên tai được một lát, cuối cùng đứng dậy chuẩn bị ra ngoài, "Ta đi xem thuốc tối nay đã sắc xong chưa."
Trước khi đi, hắn còn liếc mắt ra hiệu cho nàng.
Lang Tiêu Tiêu: "..."
Nàng bặm môi, chầm chậm đứng dậy, động tác cứng đờ lẽo đẽo theo sau hắn ra ngoài.
Lang Tiêu Tiêu đi cách Lang Tạp chừng hai ba trượng, không dám đi song song với hắn. Nàng thở dài thườn thượt, hai tay vò mái tóc, bím tóc được thắt chỉnh tề cũng bị nàng làm cho rối tung.
Không biết đi được bao lâu, Lang Tạp bỗng dừng bước, quay đầu lại lạnh giọng hỏi: "Ngươi theo ta làm gì?"
Lang Tiêu Tiêu: "... Không phải là huynh gọi ta ra ngoài sao?"
Lang Tạp nhíu mày, giọng nói có chút bất lực: "Ta bảo ngươi đừng ở nhà gây ồn nữa! Trời ạ, Tiểu Thanh Nhi còn nói là ngươi trưởng thành rồi, trưởng thành cái quái gì!"
Lang Tiêu Tiêu: "..."
Nàng xấu hổ gãi gãi đầu, lí nhí đáp: "À... ừm..."
Lang Tạp không buồn để ý đến nàng nữa, sải bước đi đến chỗ Tôn thái y lấy thuốc sắc cho buổi tối.
Thuốc vẫn chưa sắc xong, Lang Tạp đành đứng đợi ngoài cửa một lúc.
Lang Tiêu Tiêu cũng không rời đi, vẫn đứng cách mấy bước, lặng lẽ chờ đợi.
"Ta hỏi này." Lang Tạp hơi nhíu mày, giọng lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Ngươi đi theo ta làm gì? Nếu rảnh rỗi quá thì cứ ra ngoài chơi tiếp đi, đừng ở đây chướng mắt."
Lang Tiêu Tiêu vò vò tóc, không trả lời.
Lang Tạp cũng mặc kệ nàng, chuyên chú dựa vào khung cửa chờ Tôn thái y sắc thuốc xong.
Qua một hồi, phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân rất nhẹ, hắn tưởng Lang Tiêu Tiêu rốt cuộc cũng chịu bỏ đi, nhưng vừa quay đầu lại thì —
"Ca ca, xin lỗi." Lang Tiêu Tiêu ủ rũ cụp mắt, ngập ngừng nói ra một câu.
Động tác của Lang Tạp hơi dừng lại.
Hắn bặm môi thành một đường thẳng, cánh môi mấp máy muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói nên lời.
Lang Tạp thu lại tầm mắt, thậm chí không nhìn nàng nữa, chỉ lười biếng đứng dựa ở cửa phòng Tôn thái y, tiếp tục chờ thuốc.
Lang Tiêu Tiêu thấy hắn không nói năng gì, sắc mặt càng thêm ủ dột. Nàng nhích nhích mũi giày, hai tay vò vạt áo, dáng vẻ túng quẫn vô cùng.
"Này—thuốc đã xong rồi!" Trong phòng vang lên giọng nói của Tôn thái y, "Lang Vương, thuốc đã sắc xong!"
Lang Tạp lập tức đi vào phòng.
Vị Tôn thái y này hết mực quan tâm đến sức khoẻ của Tạ Chỉ Thanh, đến cả việc sắc thuốc cũng muốn tự mình làm.
Khi Lang Tạp vào trong, lão đang dùng khăn dày cẩn thận đỡ nồi thuốc, chậm rãi rót thuốc ra chén, vừa làm vừa lẩm bẩm: "Người trong nhà, chín bỏ làm mười mới nên."
Hiển nhiên lão đã nghe được đoạn đối thoại giữa hai người ở ngoài cửa.
"..." Lang Tạp cũng nhỏ giọng lẩm bẩm, "Già rồi còn lắm chuyện."
Tôn thái y tức giận đến mức râu tóc dựng đứng: "Ngươi, ngươi! Lão phu phải đi cáo trạng với Tam hoàng tử mới được!"
Lang Tạp vội vàng giật lấy chén thuốc, nhấc chân chạy một mạch như bay.
Trong lòng Lang Tiêu Tiêu vẫn đang phiền muộn, trông thấy cảnh này liền bật cười khúc khích.
Tôn thái y vuốt chòm râu, ung dung nói: "Cảm tình thật tốt."
Lang Tiêu Tiêu vội vàng gật đầu, đáp: "Ca ca và Tiểu Thanh Nhi tình cảm rất tốt."
Tôn thái y nhìn nàng, ánh mắt lộ vẻ chán ghét: "Đã là một cô nương lớn chừng này rồi, sao đầu óc lại ngốc nghếch thế! Đúng là trẻ nhỏ khó dạy, trẻ nhỏ khó dạy mà!"
"A?" Lang Tiêu Tiêu không hiểu vì sao mình lại bị mắng cho một trận, đành gãi đầu cười gượng.
Tôn thái y quát: "Đi, đi mau!"
Lang Tiêu Tiêu bất đắc dĩ, xoay người đi mất.
...
Khi trở về nhà, Lang Tạp ngạc nhiên khi thấy Tạ Chỉ Thanh đang đứng trước cửa chờ mình.
Lang Tạp lập tức bước nhanh tới gần, hỏi: "Sao lại đứng ngoài này? Sao không vào trong?"
Tạ Chỉ Thanh trông có vẻ tâm tình rất tốt, đuôi mắt khóe môi đều cong cong, mỉm cười: "Chờ ngươi."
"Muốn chờ thì vào trong mà chờ, ngươi đứng ở đây làm gì. Không thấy mệt sao?" Lang Tạp cau mày, ngữ khí không vui.
Tạ Chỉ Thanh thấy hắn lo lắng quá mức, cố tình dùng cái bụng hơi nhô lên đụng nhẹ vào mu bàn tay hắn, nói: "Ta đâu có yếu ớt đến thế?"
Đây chính là "trò chơi" mà gần đây Tạ Chỉ Thanh thích nhất.
Bụng y mềm mại, lực đạo lại nhẹ nhàng, chỉ đụng một cái tất nhiên chẳng có vấn đề gì... chỉ là nó luôn khiến cho Lang Vương cứng đờ cả người, giống như bị điểm huyệt không thể nhúc nhích.
Quả nhiên Lang Tạp liền dừng lại, thật sự hết cách mà trừng y.
Tạ Chỉ Thanh nhìn lại hắn với đôi mắt trong veo vô tội, lại còn được đằng chân lân đằng đầu, đụng thêm một cái nữa, cả người toát ra vẻ "Ngươi làm gì được ta?"
Lang Tạp hoàn toàn đầu hàng, giơ hai tay lên làm bộ chịu thua.
Tạ Chỉ Thanh hài lòng bật cười, nói: "Ta chỉ đứng chờ một lát thôi, thời tiết ấm lên rồi, sẽ không bị nhiễm lạnh đâu. Hơn nữa, Tôn thái y dặn ta phải thường xuyên vận động."
Lang Tạp cười khổ: "Được rồi, tiểu tổ tông."
Tạ Chỉ Thanh híp mắt cười. Sau đó hỏi về chuyện lúc nãy giữa hắn và Lang Tiêu Tiêu.
Y vẫn bận lòng, muốn biết hai huynh muội họ đã làm hòa hay chưa.
Lang Tạp cũng giống như Lang Tiêu Tiêu, không muốn để những chuyện phiền lòng như Tiêu Tề Chân quấy nhiễu tâm tình của Tạ Chỉ Thanh.
Hắn suy ngẫm một chút rồi nói: "Ta... ta giao cho Lang Tiêu Tiêu một nhiệm vụ, xem như khảo nghiệm nó."
Tạ Chỉ Thanh nghi hoặc: "Khảo nghiệm? Khảo nghiệm Tiêu Tiêu sao?"
"Đúng vậy." Lang Tạp thản nhiên nói: "Ta đang suy nghĩ xem, có nên để nó làm Lang Vương đời kế tiếp hay không."
Tạ Chỉ Thanh sửng sốt, hồi lâu không nói nên lời.
Y cẩn thận quan sát nét mặt Lang Tạp, liên tục xác nhận xem đối phương có phải đang nói đùa hay không.
"Lang Tạp, ngươi... ngươi..." Bởi vì kinh ngạc, Tạ Chỉ Thanh lắp ba lắp bắp, "Có, có cần thiết phải chọn người kế nhiệm sớm như vậy không?"
Lang Tạp nhìn biểu cảm của y liền hiểu ngay người này lại đang suy nghĩ vớ vẩn, hắn kéo Tạ Chỉ Thanh vào lòng, hôn nhẹ lên má y, thấp giọng trấn an: "Là bởi vì ta không muốn làm nữa nên mới muốn tìm người kế vị! Chứ không phải vì ta sắp chết đâu."
Tạ Chỉ Thanh vội vàng đưa tay bịt miệng hắn: "Phi phi phi! Ngươi đừng ăn nói bậy bạ!"
Lang Tạp bóp nhẹ gương mặt y, mỉm cười: "Ta thật sự không muốn làm nữa. Ta chỉ muốn..."
Hắn cúi người ngậm lấy đôi môi mềm mại của Tạ Chỉ Thanh, hàm hồ nói: "Chỉ muốn cùng ngươi và bảo bảo, sống những ngày tiêu dao nhàn hạ mà thôi."