Sau Khi Nữ Trang Mỹ Nhân Gả Cho Tướng Quân Thô Bạo
Chương 14: Lại thích kiểu này của ngươi
Sau Khi Nữ Trang Mỹ Nhân Gả Cho Tướng Quân Thô Bạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nam Kiến Tuyết vẫn ngồi nguyên chỗ, ngó nghiêng xem mọi người ồn ào ra sao, bỗng cổ tay y bị một bàn tay ấm áp nắm chặt.
Đầu ngón tay mang theo hơi ấm áp áp xuống cổ tay y. Nam Kiến Tuyết định tránh đi, nhưng lại nghĩ mình phản ứng hơi quá, bèn cau mày hỏi: "Ngươi làm gì thế!"
Lương Khải Phong lại nắm lấy tay y, bắt mạch cẩn thận, hỏi: "Có chỗ nào không thoải mái không?"
Nam Kiến Tuyết nhận ra tình hình bất thường, sửng sốt rồi lắc đầu: "Không có. Ngươi không phải thầy thuốc, bắt mạch làm gì, ngươi còn nhìn ra được gì."
"Nhìn sơ qua thôi." Lương Khải Phong nhíu mày, giọng trầm: "Về phủ trước đi. Trong phủ có giải độc đan, lại gần hoàng cung hơn."
Nam Kiến Tuyết hơi do dự: "Nhưng còn bên này......"
"Bên này có ta." Ngồi cạnh y, Nam Thấy Lam mở miệng, sắc mặt trầm xuống. Nàng hiểu rõ Lương Khải Phong đang nghĩ gì, lạnh giọng nói: "Ta nhất định sẽ điều tra ra kẻ nào dám hạ độc."
Nam Kiến Tuyết nghĩ nghĩ, không biết tra án, cũng chẳng hiểu thuốc thang, ở lại cũng chẳng giúp được gì, bèn gật đầu đứng dậy, sửa áo: "Vậy đi thôi."
Vừa nói xong, y lại thấy sắc mặt Lương Khải Phong vẫn nặng nề, bèn cười trấn an: "Ngươi lo xa rồi. Xem này, ta vẫn khỏe mạnh thế này."
Nhưng Lương Khải Phong không dịu đi chút nào, nắm chặt tay Nam Kiến Tuyết, quyết kéo y ra ngoài.
Quý Triết Ngạn thấy thế vội đuổi theo: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có người hạ độc sao? Tiểu Tuyết cũng trúng độc à?"
Hắn đoán mơ hồ từ tình hình, vội hỏi. Lương Khải Phong không đáp, chỉ siết chặt tay kéo Nam Kiến Tuyết đi nhanh chóng, trong lòng tính toán sai người vào cung thỉnh ngự y đến phủ.
Nhưng đúng lúc này, chuyện vẫn xảy ra.
Hai người chưa kịp bước ra cửa, Nam Kiến Tuyết bỗng dừng chân, mặt tái nhợt khó coi.
"Đau sao?" Lương Khải Phong vội bước đến, đỡ y, khẩn trương hỏi: "Bụng đau sao?"
Nam Kiến Tuyết cắn răng, gật đầu. Cơn đau đột ngột dữ dội như bị dao đâm, liên tục xoáy trong bụng, đau đến muốn ngất đi.
Lương Khải Phong không nói hai lời, bế y về chỗ ngồi cũ, trấn an: "Đã sai người đi mời đại phu rồi, ngươi cố chịu đựng thêm chút."
Nam Kiến Tuyết gật đầu, mắt ngấn nước, nhìn Lương Khải Phong với vẻ tủi thân.
Lương Khải Phong tim nhói, không dám động vào y, nhíu mày trầm ngâm, nghĩ xem ai dám hạ độc giữa nơi này.
Nếu tìm được người, có thể lấy thuốc giải. Nghĩ vậy, hắn đứng dậy đi đến Nam Thấy Lam: "An Bình trưởng công chúa."
Nam Thấy Lam đang trầm mặt nhìn đám người trúng độc, sắc mặt biến khi thấy hắn, ánh mắt lạnh băng: "Ta đã cho người lục soát toàn bộ thôn trang."
"Để ta đi xem." Lương Khải Phong nói, "Nhờ công chúa trông nom nàng ấy giúp ta."
Dứt lời, không đợi trả lời đã quay người rời đi. Nam Thấy Lam không tiện rời, chỉ để Nam Thấy Phi trông nom Nam Kiến Tuyết.
Nhưng tình hình này ai cũng không dám động vào y. Nam Thấy Phi không dám chạm thử, chỉ ôm y, để y dựa vào vai mình.
"Hoàng tỷ....." Nam Kiến Tuyết bụng càng đau, gắng gượng hỏi: "Lương Khải Phong đâu rồi?"
"Đau đến vậy còn nhớ người ta à?" Nam Thấy Phi khẽ cười, xoa tóc y: "Ta tưởng muội không thích hắn chứ."
"Không..... không thích....." Nam Kiến Tuyết cúi mắt, giọng nhỏ hẳn: "Hắn cứ thích chọc ta..... chọc đến tức muốn chết....."
"Được rồi, không nói nữa." Nam Thấy Phi xoa đầu y, dỗ dành: "Chờ hắn quay lại, tỷ sẽ thay muội mắng hắn một trận."
Nam Kiến Tuyết không muốn nói nữa, nhưng không nói sự chú ý lại đổ hết lên cơn đau, khó chịu: "Hắn đâu có sợ bị mắng....."
Nam Thấy Phi không trả lời, cau mày lo lắng.
"Hoàng tỷ....." Nam Kiến Tuyết gọi yếu ớt.
"Ừm?" Nam Thấy Phi cúi đầu, xoa tóc y: "Đừng sợ, chút nữa sẽ không đau nữa."
Nam Kiến Tuyết cắn môi, im lặng.
Nhưng chuyện nào có dễ.
Nếu Lương Khải Phong tìm được giải dược thì còn đỡ, nếu không..... chỉ mong đây không phải độc chí mạng.
Ý nghĩ vừa lóe lên, viện đã xôn xao, có người thét lên kinh hoàng.
Nam Kiến Tuyết gắng nâng mí mắt nhìn sang, thấy người trúng độc lúc nãy ngã lăn ra đất, nôn ra máu.
Đám người chen chúc, y không rõ, định ngồi dậy, thì đôi mắt bị người kia khẽ che lại.
"Đừng nhìn." Nam Thấy Phi trấn an, "Không sao đâu."
Nam Kiến Tuyết mím môi, lòng lạnh như băng. Xem ra lần này là giết người thật rồi.
Y bình tĩnh hẳn, không mở miệng, không ngủ được, thỉnh thoảng khe khẽ gọi: "Hoàng tỷ....." để Nam Thấy Phi biết y vẫn tỉnh.
Nhưng dù tỉnh, ý thức dần mơ hồ.
Cơn đau bụng dữ dội, lục phủ ngũ tạng như bị dao khoét nát, đau đến mức não không thể nghĩ ngợi, chỉ nhớ đến giải dược và đừng để Hoàng tỷ lo lắng.
Khi Lương Khải Phong quay lại, sắc mặt Nam Kiến Tuyết trắng bệch, môi cắn chặt, lớp son nhợt nhạt bị máu và mồ hôi làm mờ đi.
"Tìm được chưa?" Nam Thấy Phi hỏi.
"Tìm được rồi." Lương Khải Phong trầm giọng: "Nhưng vô dụng. Người kia đã chết, trên người chẳng có giải dược. Ta đã sai người lục soát hết thôn trang, nhưng....."
Hắn chưa nói hết, Nam Thấy Phi đoán ra, vội cắt lời: "Vậy còn đại phu? Thứ này....."
Nàng không tiếp tục, lạnh mắt nhìn đám người rối loạn bên kia.
Lương Khải Phong lấy ra chiếc bình sứ nhỏ, đặt trước mặt nàng.
Nam Thấy Phi sửng sốt: "Đây là....."
"Đồ vật bảo mệnh." Lương Khải Phong cau mày: "Là chút độc dược đặc chế, tác dụng phụ rất lớn. Thật sự không chống nổi thì cho nàng ấy uống trước một viên."
Nam Thấy Phi do dự: "Tác dụng phụ là gì?"
"Sẽ tổn thương gốc rễ. Không phải chuyện bất đắc dĩ thì đừng dùng." Lương Khải Phong mắt không rời Nam Kiến Tuyết: "Ta đã sai người về phủ lấy giải độc đan, chỉ sợ nàng ấy không chịu nổi đến lúc đó."
"Ta..... chịu được....." Nam Kiến Tuyết cắn răng, giọng yếu: "Để hắn uống đi....."
Lương Khải Phong liếc mắt đám người bên kia, khẽ "ừ" một tiếng, xoa nhẹ đầu y: "Còn có tâm trạng nghĩ cho người khác, xem ra ngươi chưa đến mức không chống nổi."
Giọng ôn hòa nhưng Nam Kiến Tuyết nghe ra chút bất mãn, như chứa nỗi nhẫn nhịn.
Y nhíu mày, cố sức giơ tay đánh một cái. Nhưng sức lực cạn kiệt, cái đánh nhẹ như hơi thở, chẳng khác nào s* s**ng qua, càng không giống đánh người.
Lương Khải Phong nhướng mày, cuối cùng cũng giãn nét mặt đôi phần.
Ý thức Nam Kiến Tuyết càng lúc càng mơ hồ, cơn đau từng nhát như dao cứa, đau đến não trống rỗng, chỉ nghe thấy Lương Khải Phong nói gì đó bên tai nhưng không rõ.
Cả thế giới tối đi. Ngoài đau đớn ra, chẳng cảm nhận được gì nữa.
Y cảm nhận cơn đau từ lục phủ ngũ tạng lan ra, ăn mòn tứ chi. Đến cuối cùng, toàn thân như ngâm trong nước độc, đau đến không còn cảm giác.
Không biết qua bao lâu, đau đớn mới dịu đi đôi chút.
Có thứ gì đó lướt qua yết hầu, y nuốt xuống. Khi thứ đó vào bụng, cơn đau vơi đi, y đoạt lại được quyền khống chế thân thể.
"Tỉnh rồi." Giọng quen thuộc bên tai.
Nam Kiến Tuyết nhíu mày, mở mắt liền nghe Nam Thấy Phi: "Ở đây, Hoàng tỷ ở đây."
Nam Thấy Phi cúi người, bàn tay mềm mại đặt lên mặt y, rồi trán, cuối cùng dừng ở tóc y xoa nhẹ.
Nam Kiến Tuyết nâng mí mắt, nhìn ánh mắt vui mừng lo lắng của Nam Thấy Phi, khe khẽ gọi: "Hoàng tỷ....."
Gọi xong, y đưa mắt nhìn quanh, thấy mấy người vây quanh, ngẩn ra: "Đây là..... đâu vậy?"
Ánh mắt thoáng qua chiếc bàn nhỏ cách đó không xa, trên bàn mấy món điểm tâm dở dang. Nam Kiến Tuyết hiểu ra, sắc mặt ngơ ngác: "Ta..... thế nào..... vẫn còn ở chỗ này?"
Nam Thấy Phi cười: "Đau đến mơ màng rồi hả?"
Nam Kiến Tuyết cúi mắt, im lặng một lát rồi hỏi: "Bây..... bây giờ..... là mấy giờ rồi?"
"Ngươi hôn mê nửa canh giờ rồi." Lương Khải Phong nhẹ giọng, tay vẫn nơi cổ tay y, đầu ngón tay vô thức vuốt nhẹ: "Còn đau không?"
Nam Kiến Tuyết gật đầu. Dĩ nhiên còn đau, chỉ không dữ dội như trước.
"Những người khác đâu?" Y nhíu mày: "Độc..... đã giải chưa?"
Lương Khải Phong lắc đầu, sắc mặt không tốt: "Chỉ tạm thời áp chế độc tính, cho họ uống giải độc đan cầm cự. Muốn hoàn toàn giải độc, phải chờ ngự y nghiên cứu."
Nghe vậy, Nam Kiến Tuyết cụp mắt, uể oải không nói.
Lương Khải Phong trầm ngâm, hỏi: "Ngươi có muốn về trước không?"
Nam Kiến Tuyết lắc đầu: "Người hạ độc..... sao rồi?"
"Đã chết." Lương Khải Phong nhíu mày, giọng trầm: "Yến hội tuyển thêm vài người, đa phần làm tạp dịch. Theo lý không thể chạm vào mấy thứ này. Nhưng....."
Hắn ngừng, ánh mắt u ám: "Nếu thật sự muốn động thủ, không phải không có cơ hội. Nơi này chỉ là yến hội nhỏ, phòng bị không nghiêm ngặt."
Ngón tay Nam Kiến Tuyết móc áo Lương Khải Phong.
Lương Khải Phong khom lưng hỏi: "Sao vậy?"
"Thích khách....." Nam Kiến Tuyết nói yếu ớt: "Quỷ Thị....."
Lương Khải Phong hiểu. Hắn lắc đầu, trấn an: "Chưa xác định được. Có khả năng. Bọn họ....."
Hắn định nói thêm, nhưng thấy sắc mặt Nam Kiến Tuyết trắng bệch, bèn nhịn, dừng lời: "Mấy chuyện đó để sau, trước ngươi nghỉ đi."
Nam Kiến Tuyết không chịu, cố ngồi dậy, nghiêng người gần Lương Khải Phong, giọng thấp: "Nếu là một loạt..... sợ là đã có chuẩn bị."
Lương Khải Phong ngả người gần, cảm nhận hơi thở yếu ớt của y: "Biết rồi. Để ta xử lý. Ngươi....."
"Ta ngủ không nổi....." Nam Kiến Tuyết cúp mi, giọng nhỏ: "Đau....."
Đau đến mức tỉnh, chịu không nổi, muốn ngủ không được, quả thật tra tấn.
Lương Khải Phong quay sang đại phu: "Lại bắt mạch cho nàng ấy đi."
Đại phu bước tới, cẩn thận bắt mạch, nhíu mày: "Vẫn chưa chuyển biến. Độc rất mạnh, dù áp chế tạm thời, chẳng chịu nổi lâu. Nên tranh thủ giải sớm, nếu không dù công chúa thể chất tốt, e tổn thương căn khí, khó hồi phục."
Lương Khải Phong sắc mặt trầm hẳn.
Nam Thấy Lam đến gần, thấp giọng: "Có khả năng độc này từ Quỷ Thị."
Lương Khải Phong lắc đầu: "Không dám chắc. Tối nay ta đích thân đến Quỷ Thị xem. Dù không phải họ bán, ít nhiều cũng có cách giải."
Hắn đoán tám chín phần là thủ đoạn của Quỷ Thị, cùng đợt ám sát trước.
Nam Thấy Lam thở dài: "Chuyện này giao cho ngươi. Ngươi đưa Yên Vui về phủ trước, ở bên đó tiện hơn."
Lương Khải Phong gật đầu, ôm Nam Kiến Tuyết từ trong lòng Nam Thấy Phi, nói: "Người của ta để lại đây, có chuyện gì chạy đến phủ công chúa báo."
Nam Thấy Lam gật đầu: "Nhớ phái người vào cung bẩm báo hoàng huynh."
"Biết rồi." Lương Khải Phong xách người rời đi.
Xe ngựa đợi sẵn. Lương Khải Phong vừa định bế y lên xe, sau lưng có tiếng gọi: "Lương tướng quân."
Hắn nhận ra giọng Quý Triết Ngạn, nhíu mày quay lại: "Chuyện gì?"
Quý Triết Ngạn bước nhanh, thái độ Lương Khải Phong lạnh lẽo như băng, cảnh cáo rõ ràng, hắn không dám nói thêm, đứng yên, mắt lặng lẽ nhìn người trong lòng Lương Khải Phong - Nam Kiến Tuyết mơ màng, sắc mặt trắng bệch.
Quý Triết Ngạn cắn môi, thấp giọng: "Ta chỉ muốn hỏi..... Tiểu Tuyết, có phải là cũng—"
"Phải." Lương Khải Phong thẳng thừng cắt lời, giọng lạnh băng.
Quý Triết Ngạn sắc mặt trắng bệch. Lương Khải Phong đoán hắn muốn hỏi Quý Triết Ngạn muốn nhân cơ hội này lấy lòng, đem điểm tâm có độc cho Nam Kiến Tuyết, kết quả hại người.
"Chuyện này ta sẽ báo cáo với Hoàng thượng, điều tra cho rõ." Lương Khải Phong thu lại ngữ khí lạnh lẽo, trở lại vẻ nhàn nhạt: "Quý công tử không cần lo lắng, công chúa phúc lớn mạng lớn."
Quý Triết Ngạn quay đầu nhìn Nam Kiến Tuyết - y khép nửa mắt, sắc mặt tái nhợt, dựa vào người khác. Nhiều lời nghẹn nơi yết hầu, cuối cùng lắp bắp: "Ta..... ta sẽ tới công chúa phủ thăm nàng sau."
"Không cần." Lương Khải Phong lạnh nhạt: "Công chúa phủ đã đóng cửa giờ giới nghiêm, chờ nàng khỏe rồi hãy nói."
Nói xong, không để ý Quý Triết Ngạn, ôm Nam Kiến Tuyết lên xe.
Xe lăn bánh, Nam Kiến Tuyết nhỏ giọng: "Ngươi cũng đủ lãnh khốc đấy."
Lương Khải Phong khẽ cong môi cười nhạt: "Sao thế, đau lòng cho phu quân tương lai của ngươi à?"
Nam Kiến Tuyết ngẩn ra, hừ nhẹ: "Ta với hắn không có khả năng."
"Sao lại không?" Lương Khải Phong nghiêng đầu: "Túc Quốc Công phủ đời đời trung thành, mấy hài tử có chí khí, đều có chức vị trong triều, một trong những phủ khai quốc công thần còn đàng hoàng nhất. Quý Triết Ngạn ở Hàn Lâm Viện? Tuổi trẻ tiền đồ khó lường, cùng với ngươi không tính không hợp."
"Những lời này từ miệng ngươi, nghe sao lạ." Nam Kiến Tuyết rũ mắt: "Ta vốn không muốn thành thân. Nếu phải gả, gả rồi lại hòa ly..... Lúc đó nhất định xin hoàng huynh, không tìm ai kém hơn ngươi."
Lương Khải Phong bật cười, lắc đầu: "Vậy thì đời ngươi cô độc đến già."
Điều kiện Lương Khải Phong như vậy, triều không thiếu, nhưng người đó đều lão tướng, tuổi hơn Nam Kiến Tuyết một thế hệ, đủ làm phụ thân, thậm chí gia gia. Người cùng tuổi sánh kịp gần như không tìm nổi.
"Vậy càng tốt." Nam Kiến Tuyết đổi tư thế, khó chịu: "Như vậy không có ai quản ta nữa......"
Lời chưa dứt, Lương Khải Phong đã ôm y qua, để y dựa vào vai mình.
Nam Kiến Tuyết sửng sốt, đẩy hắn: "Ngươi làm gì vậy?"
"Không phải đang khó chịu sao?" Lương Khải Phong: "Nhiều gối mềm như vậy còn không đủ."
"Không đáng tin cậy." Nam Kiến Tuyết cau mày: "Dựa vào người như vậy, ngươi vướng tay vướng chân."
Lương Khải Phong bất đắc dĩ: "Muốn dựa thì dựa đi, không dựa lăn xuống ta mặc kệ."
Nam Kiến Tuyết do dự, cuối cùng ngồi dựa.
Tuy tay Lương Khải Phong cứng, đánh đau, nhưng dựa vào không quá cứng, hơn nữa vóc người hắn cao lớn, dựa thoải mái.
Vừa dựa, Nam Kiến Tuyết hỏi: "Ngươi chủ động như vậy, không sợ người trong lòng ngươi biết được sẽ tức giận à?"
Lương Khải Phong liếc y, khóe môi nhếch nhạt: "Xem ra ngươi không phải thực sự ghét ta."
Nam Kiến Tuyết: "......"
"Hỏi một chút thôi." Y rũ mắt: "Tuy ngươi không thích nữ nhân, nhưng như thế này, nếu để hắn biết, kiểu gì cũng ghen."
"Sẽ không." Lương Khải Phong nhàn nhạt: "Hắn chưa chắc đã thích ta."
Nam Kiến Tuyết trước từng đoán mơ hồ, không nghĩ Lương Khải Phong thừa nhận thản nhiên, nhất thời không biết khen hay xem nhẹ.
"Vậy ngươi còn tìm hắn làm gì?" Nam Kiến Tuyết nhẹ giọng: "Tìm được rồi mà không thích ngươi, phải làm sao?"
"Thôi." Lương Khải Phong cúi mắt nhìn y: "Ta đối với hắn không sâu đậm."
Nam Kiến Tuyết nhấc mí mắt: "Ngươi biết loại người như ngươi gọi là gì không?"
Lương Khải Phong nghĩ nghĩ, cong môi cười: "Phụ lòng hán?"
"Đúng." Nam Kiến Tuyết gật đầu, giọng mềm: "Lúc thay lòng đổi dạ cũng nói như vậy."
Lương Khải Phong bật cười khẽ.
Nam Kiến Tuyết thấy hắn cười, nhíu mày: "Ngươi cười cái gì?"
"Không có gì." Lương Khải Phong cười nhàn: "Ta với hắn chỉ gặp mặt một lần, chưa nói mấy lời, chỉ sợ đến tên ta cũng chẳng nhớ."
Nam Kiến Tuyết kinh ngạc: "Gặp mặt một lần? Vậy ngươi nhớ lâu làm gì?"
Lương Khải Phong nhướng mày: "Không được sao?"
"Cũng không phải." Nam Kiến Tuyết dừng, chậm rãi: "Hiện tại ngươi trong lòng ta, không tính phụ lòng hán, ngược lại giống si tình ngốc tử hơn."
Lương Khải Phong cười ra tiếng: "Ngươi đang khen ta đấy à?"
Nam Kiến Tuyết nhẹ gật đầu, tò mò: "Thế lúc trước...... gặp nhau như thế nào?"
Lương Khải Phong lắc đầu: "Chẳng tính gặp nhau, khi đó ta vào cung tìm A Viễn, hắn không có, ta đi Ngự Hoa Viên dạo. Vừa vặn gặp hắn."
Nam Kiến Tuyết: "Sau đó?"
Lương Khải Phong bật cười: "Sau đó liền bị mắng một trận."
Nam Kiến Tuyết ngẩn: "Hả?"
Lương Khải Phong nhàn nhạt: "Hắn nói ta quấy rầy ngắm hoa, chút quy củ không có."
Nam Kiến Tuyết: ?
"Hắn lúc ấy đang ở Ngự Hoa Viên chơi với con mèo." Lương Khải Phong: "Ngươi gặp qua rồi, con màu đen ấy."
Nam Kiến Tuyết gật đầu: "A Mặc. Hình như từ ngoài cung chạy vào."
Lương Khải Phong nhướng mày: "Còn đặt tên nữa sao?"
Nam Kiến Tuyết 'ừ' một tiếng: "Là ta đặt."
Lương Khải Phong cười khẽ: "Hắn cầm cành cây nhỏ chọc chọc vào A Mặc."
Nam Kiến Tuyết cười: "A Mặc hung lắm. Vừa tới gần là cào người. Ta cũng từng bị cào không ít lần."
Không chỉ y, cung nữ thái giám cũng không dám gần A Mặc, có người phải đi đường vòng. Nam Kiến Tuyết từng nghi con mèo đó là lão hổ, dữ đến thế.
Lương Khải Phong: "Hắn mang đồ ăn cho A Mặc, ai dè con mèo nhảy lên cướp, đuổi hắn chạy khắp sân. Ta nhìn không đành, ra tay giúp đuổi mèo."
Nam Kiến Tuyết sững sờ: "Vậy chẳng phải là ngươi giúp hắn rồi sao?"
"Hắn chê ta hung dữ quá, làm dọa A Mặc." Lương Khải Phong nhắc lại, khóe môi cong lên: "Quay qua mắng ta một trận. Người khác mắng ta chẳng buồn, chỉ hắn..... lúc mắng người đẹp đến thế."
Nam Kiến Tuyết: ?
Y tưởng sắp nghe chuyện lãng mạn, ai dè nghe xong mới thấy lời khó nói hết.
Nam Kiến Tuyết nhìn Lương Khải Phong, ánh mắt phức tạp, hồi lâu mới khẽ: "Không ngờ ngươi lại thích kiểu như vậy."
Lương Khải Phong không nhịn bật cười.
Hắn cảm thấy chuyện mình kể quả thật b**n th**, nhưng đó là thật, chuyện hắn giữ cho riêng mình. Có nhiều chuyện cảm xúc hắn chưa từng nói, cũng không cần thiết.
"A Viễn cũng từng nói với ta câu đó." Lương Khải Phong nhẹ giọng.
Nam Kiến Tuyết nghĩ hai nhịp: "A Viễn là hoàng huynh của ta."
"Ta bắt đầu hoài nghi, ngươi có ý đồ khác với ta." Nam Kiến Tuyết nhỏ giọng, nửa thật nửa đùa: "Trong thoại bản, người như ngươi sẽ đem người nhốt lại."
Lương Khải Phong liếc y: "Nhốt kiểu nào?"
"Kiểu b**n th** ấy." Nam Kiến Tuyết nhíu mày: "Âm thầm theo dõi, trộm nhìn, thấy người kia cùng người khác ở bên nhau liền giết người diệt khẩu, nhốt vào nơi chỉ mình biết, không cho ai chạm."
Lương Khải Phong trầm mặc.
Nam Kiến Tuyết thuận miệng nói chơi, tưởng hắn sẽ bật cười, ai ngờ hắn im lặng. Sửng sốt, ánh mắt kinh ngạc: "Ngươi thật sự..... đã nghĩ tới rồi sao?"
"Không có." Lương Khải Phong thu ý niệm, bình tĩnh: "Ta đối với hắn nhất kiến chung tình, nhưng nông cạn, chưa tới mức làm chuyện hoang đường. Hơn nữa ta không thích kiểu đó, càng không làm được."
Nam Kiến Tuyết thở dài: "Gặp một lần bị mắng, vẫn thấy người ta đẹp, rõ ràng thấy sắc nảy lòng tham, nông cạn. Nhưng như vậy lại càng tốt."
Lương Khải Phong hỏi: "Tốt chỗ nào?"
"May không giả bộ si tình, nói lời chịu đựng lì lợm." Nam Kiến Tuyết cúi đầu: "Nói nhiều làm ngươi ngốc đi."
Lương Khải Phong nghẹn lời, hồi lâu nhẹ giọng: "Ngày thường đọc thoại bản ít thôi, toàn mấy loại người không đâu, xem nhiều ngốc đi."
Nam Kiến Tuyết hừ nhẹ: "Trường Khang Vương Nam Gia Phúc, vợ cả hai người hồi nhỏ lập lời thề, tình cảm tốt, được ca tụng thần tiên quyến lữ."
Lương Khải Phong ấn tượng với cái tên, hỏi: "Thê tử của hắn qua đời rồi sao? Khi đó ta ở biên quan, nghe trước lúc chết hắn nguyền vô cùng ác độc."
Nam Kiến Tuyết rũ mắt: "Hắn không dám nạp thiếp, sợ hỏng thanh danh. Thành thân năm thứ sáu, lén nuôi tiểu thiếp. Sau bị vương phi phát hiện, náo loạn vô cùng, thậm chí náo đến tận cung yến."
Lương Khải Phong kinh ngạc: "Náo đến Hoàng thượng luôn sao?"
Nam Kiến Tuyết gật đầu: "Nàng cầu hoàng huynh phê chuẩn hòa ly, hoàng huynh đồng ý. Sau xảy ra chuyện gì không rõ, chỉ nghe tin tức sau cùng là người kia chết rồi."
Lương Khải Phong nhíu mày: "Ta sẽ bảo người tra thử."
Nam Kiến Tuyết sững người: "Tra cái đó làm gì?"
"Chính là muốn tra thử." Lương Khải Phong: "Ngươi không muốn biết sao?"
Nam Kiến Tuyết khẽ cong môi: "Muốn, ta đã tra ra rồi." Khóe môi thu lại, lông mày nhíu: "Lúc trước vương phi ngoài mặt tỏ vẻ thâm tình, sau lưng tung đủ loại lời đồn, nói nàng tư thông. Việc này ầm ĩ, đến mức nhà mẹ đẻ không nhận nàng, bên ngoài người chỉ trỏ, trong phủ bị hành hạ, cuối cùng không chịu nổi, học chút tà thuật, lấy máu vẽ pháp trận đầy tường rồi treo cổ tự vẫn."
Lương Khải Phong nhíu mày.
"Sau khi nàng chết, vương lập tức rước tiểu thiếp vào phủ." Nam Kiến Tuyết tiếp tục: "Kinh thành đồn vương si tình, nói nàng không biết điều. Thành thân năm thứ sáu, hắn lén nuôi tiểu thiếp, sau phát hiện náo loạn vô cùng, thậm chí náo đến tận cung yến."
Lương Khải Phong hơi kinh ngạc: "Náo đến Hoàng thượng luôn sao?"
Nam Kiến Tuyết gật đầu: "Nàng cầu hoàng huynh phê chuẩn hòa ly, hoàng huynh đồng ý. Sau xảy ra chuyện gì không rõ, chỉ nghe tin tức sau cùng là người kia chết rồi."
Lương Khải Phong nhíu mày: "Ta nhớ trường Khang Vương vẫn còn sống."
"Đúng, nhưng sống mà như chết." Nam Kiến Tuyết cụp mắt: "Hoàng huynh phế hai chân hắn, hạ độc, người hầu trong phủ đều bị phân phát, gia sản sung công, chỉ để lại ả thiếp thất hầu hạ hắn, lại dặn không được để hắn chết."
Lương Khải Phong bật cười: "Rất giống tác phong của hắn. Chỉ tiếc cho nữ tử kia."
"Cho nên hoàng tỷ ta hay nói, lời nam nhân không thể tin được." Nam Kiến Tuyết: "Đến lúc thật sự có chuyện, không bằng trong thoại bản."
Lương Khải Phong 'ừ' một tiếng, nghĩ tới gì đó, bất đắc dĩ hỏi: "Cho nên ngươi nói ta coi như được, là bởi đem ta so với hắn sao?"
"Ngươi chưa đến mức đó." Nam Kiến Tuyết nhướng mày: "Chẳng qua khó thấy người tử tế."
Lương Khải Phong nhướng mày: "Thế còn Hoàng thượng? Ngươi chẳng phải rất thích hắn sao."
"Bởi vì hắn là huynh trưởng, rất thương ta." Nam Kiến Tuyết nhẹ giọng: "Hậu cung không thiếu phi tần, chỉ là..... so với phụ hoàng năm đó....."
Lông mày khẽ nhíu, nhắm mắt không nói.
Lương Khải Phong 'ừm' một tiếng: "Sao thế?"
"Mệt rồi, muốn ngủ một lát." Nam Kiến Tuyết nói xong im bặt. Lương Khải Phong nhìn dáng cau mày nhịn, đoán y không ngủ nổi.
"Vì sao đang yên lành lại ngừng nói?" Lương Khải Phong hỏi.
"Vì tiên hoàng." Nam Kiến Tuyết cắt ngang, cúi mắt: "Lương Khải Phong từng làm thư đồng cho Thái tử, đối với tiên hoàng không xa lạ. Ấn tượng tốt thì không hẳn, xấu cũng chưa đến."
"Nói không xấu, là bởi tiên hoàng đối với hắn thật sự không tệ, dù là nhi tử đại thần, lại xem như ưu tú, tiên hoàng đối với hắn vẫn ôn hòa, thỉnh thoảng thưởng đồ, trưởng bối hòa nhã, bạn hữu với phụ thân hắn."
"Chỉ là không thật tốt đẹp, bởi vì Nam Chiêm Viễn."
"Nam Chiêm Viễn ngày thường với tiên hoàng vô cùng cung kính, tiên hoàng sủng ái hắn, thậm chí tình phụ tử. Chỉ có một lần hai người cùng uống rượu, Nam Chiêm Viễn uống say, chính miệng mắng phụ hoàng là phế vật. Sau đó tỉnh lại, hai người ngầm ăn ý, không ai nhắc nhưng Lương Khải Phong đoán được nguyên nhân."
"Tiên hoàng năm đó đăng cơ nhờ không ít thế lực mẫu gia Hoàng hậu. Nhưng đăng cơ xong lại e ngại nhà ngoại can triều chính. Rời khỏi thế lực mẫu gia Hoàng hậu, không thể chế ngự thế gia, không dám làm càn, chỉ ngấm ngầm châm ngòi để Thần quý phi và Hoàng hậu đấu đá."
"Bên nhà mẹ đẻ Thần quý phi không tính cường đại, thủ đoạn chẳng hơn ai, nhờ tiên hoàng nâng đỡ, hậu cung rối ren gió tanh mưa máu, liên lụy tiền triều không yên."
"Lúc đấu kịch liệt nhất, hậu cung loạn đến mức nước sôi lửa bỏng."
"Mẹ ruột Nam Kiến Tuyết - Tĩnh tần, chính là trong mấy năm ấy mà mất."
Lương Khải Phong không hỏi thêm, lấy tấm mền phủ lên người Nam Kiến Tuyết.
Nam Kiến Tuyết định cắt ngang nên giả bộ ngủ, ai ngờ dựa vào người Lương Khải Phong, lại thật sự ngủ, mơ một giấc.
Trong mộng, bụng đau, nằm khóc không dứt. Mẫu phi quỳ bên giường, mặt đầy sợ hãi, run rẩy muốn nói gì đó, tiếng bị khóc y che lấp.
"Khóc cái gì mà khóc, ồn ào khiến trẫm đau đầu muốn chết."
Nam nhân lạnh lùng buông lời, giọng ghét bỏ chán chường, ép mẫu phi sợ hãi phủ phục xuống đất, run rẩy nhận tội.
"Ngay cả đứa trẻ cũng không dạy được, đường đường công chúa, lại bị ngươi dạy dỗ thành nha đầu quê mùa vô dụng. Nếu không dạy nổi, giao đứa nhỏ cho Quý phi nuôi đi."
Mẫu phi càng hoảng loạn, quỳ sụp dập đầu liên tục, cầu xin đừng mang hài tử đi.
Tiếng dập đầu vang dội, cốc cốc cốc.
Nghe đến mức đầu Nam Kiến Tuyết cũng đau nhức.
Y nhíu mày mở mắt, thấy Lương Khải Phong nhịp ngón tay gõ nhẹ từng nhịp lên mặt bàn, trùng với tiếng dập đầu trong mộng.
Y vỗ người đối phương, nhỏ giọng oán: "Ồn ào chết đi được."
Lương Khải Phong thu tay, quay đầu: "Tỉnh rồi à?"
Nam Kiến Tuyết hàm hồ đáp, xe đã ngừng, hỏi: "Đến rồi? Sao còn chưa vào?"
Lương Khải Phong liếc y: "Ta vừa chạm vào ngươi, ngươi liền đánh ta."
"Vì sao?" Nam Kiến Tuyết ngẩn, khó hiểu.
"Chuyện này không phải nên ta hỏi sao? Người bị đánh là ta mà." Lương Khải Phong: "Giờ tỉnh, muốn ta ôm ngươi xuống hay tự đi?"
Nam Kiến Tuyết không nghĩ ngợi, trực tiếp vươn tay.
Lương Khải Phong bế y dậy, nhẹ giọng: "Bụng còn đau không?"
Nam Kiến Tuyết lắc đầu: "Chỉ có chút khó chịu."
Lương Khải Phong không nói thêm, ánh mắt dừng lại trên mặt y mấy lần.
Lúc đầu hắn định đánh thức, nhưng vừa chạm vào nghe y kêu "mẫu phi" trong mơ, không tỉnh, hắn thôi.
Hắn không rõ y gặp ác mộng hay gặp mẫu thân đã khuất.
Lương Khải Phong ôm y về phòng, đặt cẩn thận lên giường.
Nam Kiến Tuyết kéo chăn trùm kín, nhỏ giọng: "Buổi tối ngươi thật sự muốn đi Quỷ Thị sao?"
Lương Khải Phong gật đầu: "Yên tâm, Quỷ Thị không có sẽ có ngự y, ngự y không được sẽ có cách khác."
Giọng hắn bình thản, Nam Kiến Tuyết sinh ý nghĩ "việc này chắc không nghiêm trọng".
Y buông chăn, ngồi dậy, hỏi: "Tỷ như?"
Lương Khải Phong cụp mắt nghĩ: "Tỷ như Nam Cương cổ sư, bọn họ có loại cổ độc, ăn độc để sống. Bất kể độc gì, chỉ cần nuôi cổ trùng vào cơ thể, nó sẽ chạy khắp người tìm độc ăn sạch."
Nam Kiến Tuyết run rẩy: "Vậy..... nếu độc vào nội tạng?"
"Nội tạng cũng bị ăn luôn." Lương Khải Phong hạ giọng: "Nghe nói trúng độc sâu, cổ trùng sẽ gặm đến trong người chỉ còn lồng ngực."
Nam Kiến Tuyết lập tức ném gối về phía hắn: "Ngươi lại hù dọa ta!"
Lương Khải Phong chắn đòn yếu ớt, cười: "Thật sự không được sẽ tìm kẻ hạ độc giải cho ngươi."
Nam Kiến Tuyết dựng tai: "Làm sao tìm?"
Lương Khải Phong nói suy đoán.
Đêm đó, tuy Nam Kiến Tuyết suýt gặp chuyện, nhưng mũi tên không nhắm thẳng điểm chí mạng. Dù không có Lương Khải Phong chắn, y cũng chưa chắc đã chết. Lúc đầu hắn đoán kẻ thù nhằm vào mình.
Kẻ thù của hắn nhiều, ám sát không phải lần đầu. Chỉ đến khi Nam Chiêm Viễn tra ra chuyện này, hắn mới biết trong đó có phần của Nam Kiến Tuyết.
Chuyện ám sát kỳ quặc. Hắn nghĩ không ra, tại sao đối phương nhắm vào mình mà buông tha Nam Kiến Tuyết. Đến hôm nay, khi sự việc trúng độc xảy ra, hắn mới mơ hồ đoán ra.
Lương Khải Phong: "Ngươi vừa trên xe cũng nói đến rồi, âm thầm nhìn trộm, theo dõi, ghen tị, giết người nhốt lại."
Nam Kiến Tuyết sững sờ, nhớ ra câu mình trêu hắn lúc trước.
"Đó là thoại bản thôi." Nam Kiến Tuyết ngập ngừng: "Ý ngươi là..... thật sự có người muốn làm chuyện này?"
Lương Khải Phong gật đầu: "Giết ta, hôn sự thành vô dụng, sát hại danh sách kia là 'đồng lõa'. Chuyện hạ độc hôm nay là ghen ghét, cảnh cáo." Hắn khẽ nhíu mày, nhưng nhanh chóng cười không cười: "Đại khái là kẻ ái mộ ngươi."
Từ "ái mộ" vốn tốt đẹp, nhưng trong lúc này khiến Nam Kiến Tuyết không rét mà run.
"Chỉ vì thế mà giết nhiều người như vậy?" Nam Kiến Tuyết không thể tin: "Vậy bước tiếp theo nhắm vào ta hay sao......"
Lương Khải Phong lắc đầu: "Tạm thời sẽ không."
Tạm thời. Nhưng cũng đồng nghĩa sớm muộn.
Nam Kiến Tuyết rùng mình: "Ta gần đây không nên ra cửa."
Lương Khải Phong gật đầu: "Vừa hay, thuận thế giả bệnh."
Nam Kiến Tuyết nhớ lời hắn, chần chừ: "Ngươi muốn lôi người đó ra?"
Lương Khải Phong gật đầu: "Nếu hắn thật sự thích ngươi, sẽ không mặc kệ ngươi sống chết. Biết ngươi trúng độc nguy hiểm, nhất định sẽ nghĩ cách đưa thuốc tới. Đến lúc đó có thể lần theo manh mối tra ra."
"Vậy..... nếu ngươi đoán sai?" Nam Kiến Tuyết do dự: "Nếu người gây chuyện căn bản không phải thích ta?"
"Vậy cũng chẳng tổn thất gì." Lương Khải Phong bình tĩnh: "Dù sao cũng phải giải độc, so với chờ ngự y nghiên cứu, không bằng trực tiếp bắt được người giải dược. Thuận tiện tra thêm."
Hắn nhìn Nam Kiến Tuyết: "Muốn thử không?"
Nam Kiến Tuyết gật đầu: "Chỉ cần lấy được giải dược."
Lương Khải Phong thần sắc mềm xuống, xoa xoa tóc y: "Biết rồi."