Giám đốc Thời, một Alpha lạnh lùng, tàn nhẫn, bỗng chốc trở thành một Enigma đầy bí ẩn sau lần phân hóa thứ hai. Kể từ đó, ánh mắt anh nhìn tôi – trợ lý Thẩm – đã thay đổi hoàn toàn.
"Trợ lý Thẩm, trên người cậu thơm quá." Giọng nói trầm khàn, ánh mắt rực lửa của anh khiến tôi bối rối. Tôi, người luôn giữ khoảng cách và chẳng mấy khi hiểu được những lời "thả thính", chỉ ngây thơ đáp: "Chắc là mùi sữa tắm thôi ạ."
"Trợ lý Thẩm, tôi có thể lại gần hơn để ngửi mùi hương trên người cậu được không?" Anh ta tiến lại, hơi thở nóng bỏng phả vào tai tôi. "Không được đâu ạ, sếp Thời," tôi vội lùi lại, nghiêm nghị nói, "Chúng ta là cấp trên và cấp dưới, cần có khoảng cách chuyên nghiệp."
Nhưng rồi, trong một đêm định mệnh, anh ta gục xuống, ánh mắt cầu khẩn, giọng nói run rẩy: "Trợ lý Thẩm, tôi... khó chịu quá. Xin cậu, hãy giúp tôi..." Trước sự giày vò ấy, tôi đã không thể khước từ.
Đêm đó, ranh giới bị phá vỡ. Sáng hôm sau, tôi tự nhủ đó chỉ là một sai lầm, một đêm tình cờ mà cả hai cần quên đi.
Thế nhưng, giám đốc Thời không hề quên. Một ngày nọ, anh ta bất ngờ xuất hiện phía sau, ghì chặt lấy hai cổ tay tôi, ép tôi vào bức tường lạnh lẽo. Tôi hoảng loạn, cầu xin: "Sếp Thời, tôi biết lỗi rồi..."
Anh ta gầm gừ, hơi thở phả vào gáy tôi, giọng nói đầy chiếm hữu: "Sai rồi ư? Vậy thì... đừng hòng chạy trốn nữa!"
Truyện Đề Cử






