Chương 54

Sau Khi Sống Lại, Tôi Trở Thành Con Chó Liếm Của Vợ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vu Chi Hằng luôn cảm thấy sẽ có chuyện không hay xảy ra, nhưng khi nhìn thấy bức ảnh của Trình Lạc Sơ trên điện thoại, cảm giác bất an đó vơi đi đáng kể. ‘Có lẽ mình đã nghĩ quá nhiều.’ Vu Chi Hằng tự nhủ.
Thời gian trôi nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã đến kỳ thi tháng cuối cùng của học kỳ. Khi Vu Chi Hằng còn ở đây, Trình Lạc Sơ đã gần bắt kịp các bạn trong các môn học. Sau khi hắn rời đi, cậu vẫn chăm chỉ làm bài tập hàng ngày, ôn tập và bổ sung kiến thức, vì vậy kết quả lần này khá tốt.
“Trong kỳ thi tháng này, người có tiến bộ lớn nhất chính là Trình Lạc Sơ và Trương Hân…..”
Khương Điềm vẫn đang nói những lời khen ngợi nhưng sự chú ý của Trình Lạc Sơ đã sớm không còn đặt vào lời cô nói.
Cậu quay đầu nhìn ra ngoài, có vẻ như đang thất thần, thực ra cậu đang nghĩ: ‘Lần này, mình còn thiếu bao nhiêu người để có thể theo kịp Vu Chi Hằng?’
Khương Điềm cũng sớm nhận ra rằng sự chú ý của Trình Lạc Sơ không còn tập trung vào mình nhưng cô không nói gì. Cô cảm thấy rất bất lực, một đứa trẻ tốt như vậy, nhưng kể từ khi một người rời đi, cậu ấy trở nên ít năng động và hoạt bát hơn hẳn, cả ngày chỉ ngồi lì trong lớp, đến mức việc làm thêm cũng chỉ tranh thủ vào cuối tuần.
Về trạng thái này của Trình Lạc Sơ, Khương Điềm đã từng tìm cậu nói chuyện riêng. Trình Lạc Sơ đã hứa miệng sẽ thay đổi, sẽ chú ý hơn. Nhưng rồi cũng không có gì thay đổi.
Ngay khi tiếng chuông tan học vang lên, Trình Lạc Sơ đột nhiên tỉnh táo, cậu chạy ra khỏi lớp học.
Cậu háo hức muốn xem bảng xếp hạng của trường, muốn biết mình còn cách Vu Chi Hằng bao xa.
Trên đường đi, cậu gặp Luật Vận, người cũng đang đi cùng hướng nhưng với mục đích khác cậu.
“Ê, cậu đi đâu mà gấp vậy?” Luật Vận nhanh tay kéo Trình Lạc Sơ lại.
Trình Lạc Sơ quay lại nhìn người kéo mình, khi thấy là Luật Vận, cậu mới nở nụ cười, “Tôi đi xem bảng xếp hạng, tôi muốn biết tôi còn cách Vu Chi Hằng bao xa.”
“Bảng xếp hạng?” Luật Vận thoáng ngạc nhiên, sau đó ngẩng đầu lên nói: “Bảng xếp hạng không phải đã được đổi rồi sao….”
“Người đâu? Sao chạy nhanh vậy?” Luật Vận gãi đầu đuổi theo.
Trình Lạc Sơ đột nhiên cảm thấy con đường này thật dài, rõ ràng bình thường chỉ mất vài phút đi bộ đã đến, sao hôm nay chạy mãi vẫn chưa tới.
Khi thấy bảng xếp hạng ngày càng gần, lòng Trình Lạc Sơ cũng tràn đầy háo hức.
Cậu bắt đầu tìm tên mình từ dưới lên, nhưng tìm mãi đến giữa vẫn chưa thấy. Bên cạnh cậu, Luật Vận chạy tới chỉ vào hàng thứ hai, “Cậu ở đây nè.”
Trình Lạc Sơ ngẩng đầu thấy thứ hạng của mình, dường như cậu cũng không ngờ tới, kết quả của mình lại cao đến thế.
Cậu lại tiếp tục nhìn lên phía trước, nhưng cái tên mà cậu luôn nghĩ đến lại không xuất hiện trên bảng xếp hạng.
“Đừng tìm nữa, Vu Chi Hằng đã đi rồi, không có cậu ấy trên bảng xếp hạng thì có gì là lạ?” Luật Vận an ủi cậu.
“Đúng rồi, cậu ấy đã đi, sao tôi lại quên nhỉ?” Trình Lạc Sơ thì thầm.
Luật Vận nhìn cậu có vẻ thất thần, cảm thấy có chút không nỡ.
Cậu ta hỏi Trình Lạc Sơ, “Cậu ấy đi lâu như vậy rồi, hai người không liên lạc với nhau lần nào sao?”
Trình Lạc Sơ nghĩ một chút rồi lắc đầu.
“Tôi đi trước, trưa gặp.”
Luật Vận có chút khó hiểu, cái lắc đầu của cậu ấy có nghĩa là không liên lạc, hay là không muốn trả lời đây?
Cậu ta cảm thấy mình giống hệt một bà mẹ đang lo lắng cho chuyện tình cảm của con cái vậy. Cậu ta cúi đầu mở cuộc trò chuyện với Vu Chi Hằng và kể cho hắn về những gì đã xảy ra hôm nay.
Trình Lạc Sơ trở về lớp học, không để ý đến ánh mắt của bạn bè mà chỉ nhìn vào tin nhắn từ Vu Chi Hằng.
Thực ra, họ có liên lạc.
Tuy nhiên, phần lớn thời gian đều là Vu Chi Hằng đang nói chuyện với cậu, có lẽ trong lòng cậu cũng có chút cảm giác bực bội, có lúc rõ ràng muốn trả lời nhưng lại không biết phải nói gì.
Cậu đặt điện thoại vào hộc bàn, hai tay để trên bàn và nằm xuống, trong đầu chỉ văng vẳng câu hỏi ‘Có chuyện gì vậy?’ của Vu Chi Hằng.
Cậu nghĩ, thực ra cũng không có gì đặc biệt, chỉ là hơi nhớ hắn một chút mà thôi.
Những câu nói như vậy, cậu không dám gửi đi, chỉ dám giữ trong lòng.
“Trình Lạc Sơ, em vào văn phòng với cô một chút.” Khương Điềm đi đến cửa sau của lớp, gọi Trình Lạc Sơ đang cúi đầu nằm trên bàn.
Trình Lạc Sơ chậm rãi đáp “Vâng ạ”, rồi đứng dậy theo sau Khương Điềm.