Ngoại truyện: Lời cầu hôn và hôn lễ

Sau Khi Sống Lại, Tôi Trở Thành Con Chó Liếm Của Vợ Tôi

Ngoại truyện: Lời cầu hôn và hôn lễ

Sau Khi Sống Lại, Tôi Trở Thành Con Chó Liếm Của Vợ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

NGOẠI TRUYỆN
Nói về hôn lễ, cả hai đã tổ chức sau khi tốt nghiệp đại học bốn năm. Việc đăng ký kết hôn đã diễn ra từ năm ba đại học. Bởi vì hôn nhân đồng giới ở trong nước chưa hợp pháp, họ đã tranh thủ kỳ nghỉ để ra nước ngoài đăng ký.
Vu Chi Hằng và Trình Lạc Sơ học ở hai trường đại học hoàn toàn khác nhau, nhưng vì khoảng cách gần nên họ vẫn thường xuyên gặp mặt. Chỉ là, Vu Chi Hằng luôn muốn dọn về sống chung, nhưng mãi đến khi tốt nghiệp đại học, Trình Lạc Sơ vẫn không đồng ý.
“Lạc Sơ, hôm nay sao cậu ăn mặc đẹp thế nhỉ?” Một người bạn cùng phòng trêu chọc.
Trình Lạc Sơ đã trưởng thành hơn rất nhiều so với thời trung học, cũng ngày càng trở nên điển trai. Trong trường cũng có không ít người theo đuổi cậu, phần lớn là nam, nhưng cũng có một số ít là nữ. Ngay sau khi tốt nghiệp trung học, cậu đã kéo Vu Chi Hằng đến tiệm cắt tóc và nhuộm mái tóc màu hạt dẻ, khiến cậu trông càng thêm ngoan ngoãn. Tuy nhiên, việc cậu ngoan hay không thì chỉ có Vu Chi Hằng mới biết rõ.
Trình Lạc Sơ nheo mắt cười nhẹ, đôi tai đỏ ửng như thể ngại ngùng.
Các bạn cùng phòng đều biết cậu là người đồng tính, ban đầu họ hơi bất ngờ, nhưng sau đó cũng không có ý kiến gì.
“Tôi sắp đi cầu hôn. Nếu thành công, tôi sẽ mời mọi người đi ăn.” Trình Lạc Sơ nói, bàn tay trong túi nắm chặt lại vì hồi hộp.
Cả phòng lập tức ồn ào lên: “Út cưng của phòng mình sắp cầu hôn rồi! Còn mấy ông ở đây độc thân bốn năm mà vẫn chưa có ai, còn mặt dày cười được nữa!”
“Nói thật chứ, cậu và bạn trai cậu luôn tốt đẹp như vậy, chắc chắn sẽ thành công thôi. Tôi sẽ chờ uống rượu mừng của hai cậu.”
“Đúng vậy, Lạc Sơ của chúng ta vừa đẹp vừa tốt bụng, bạn trai cậu ấy cũng điển trai, đúng là trời sinh một cặp!”
Giữa tiếng trêu chọc của bạn cùng phòng, Trình Lạc Sơ mặt đỏ bước ra khỏi phòng, đi đến chỗ Vu Chi Hằng đã hẹn.
Khi Trình Lạc Sơ thấy Vu Chi Hằng đang dựa lưng vào thân cây, cậu bỗng nhận ra đã năm năm trôi qua. Những chuyện đã xảy ra trong năm năm qua lướt qua tâm trí cậu, khiến cậu có chút ngẩn ngơ.
Cảm giác thật không chân thực.
Cậu thậm chí còn nghi ngờ rằng tất cả đây chỉ là một giấc mơ sau khi mình đã qua đời, vì sao lại có cảm giác kỳ lạ đến vậy.
Người đứng dưới gốc cây dường như cảm nhận được ánh mắt của cậu, gãi đầu rồi quay người lại, hắn nhìn thấy Trình Lạc Sơ đang đứng ngẩn ngơ ở đằng xa.
Vu Chi Hằng chạy lại kéo tay Trình Lạc Sơ, “Dạo này em có vẻ hay mơ màng nhỉ? Có chuyện gì giấu anh phải không?”
“Em có à?” Trình Lạc Sơ lập tức lo lắng, tay cậu nắm chặt hộp nhẫn trong túi.
“Em không có chắc?”
Trình Lạc Sơ cúi đầu, “Được rồi, có lẽ em có chút lo lắng. Em chỉ sợ không qua được luận văn tốt nghiệp, không thể tốt nghiệp suôn sẻ.”
“Luận văn của em là do chúng ta cùng sửa mà, em không tin mình thì cũng phải tin vào bạn trai chứ.”
Trình Lạc Sơ gật đầu, “Đúng vậy, em nên tin tưởng anh. Nhưng chúng ta không học cùng chuyên ngành mà. Trong luận văn còn có vài phần liên quan đến chuyên môn của anh, lỡ giáo viên hỏi đến, em biết trả lời thế nào? Chuyên môn của anh, em hoàn toàn không hiểu gì cả.”
Vu Chi Hằng xoa nhẹ mái tóc màu hạt dẻ của Trình Lạc Sơ, an ủi: “Yên tâm, giáo viên sẽ không hỏi em đâu.”
“Wow, sao anh biết chắc giáo viên không hỏi em?”
Vu Chi Hằng giả vờ suy nghĩ một lúc, đúng lúc Trình Lạc Sơ nghĩ rằng hắn sẽ nói những lời ba hoa gì đó thì hắn trả lời: “Anh chỉ biết thôi.”
Trình Lạc Sơ không còn lời nào để nói, chỉ muốn lườm hắn một cái cho bõ tức. Nhưng nhờ câu nói đó, cậu cũng bớt căng thẳng, bàn tay đang nắm chặt chiếc hộp nhẫn cũng từ từ thả lỏng.
Thực ra, hôm nay Vu Chi Hằng định dẫn Trình Lạc Sơ đến gặp mặt chính thức bố mẹ hắn, mọi thứ đã sắp xếp sẵn sàng. Nhưng đột nhiên bố Vu Chi Hằng phải đi công tác nước ngoài, ngay cả mẹ hắn cũng phải đi cùng. Vì vậy, họ đành phải hủy buổi gặp mặt và cùng nhau đến một nhà hàng đã đặt sẵn.
Qua nhiều năm, Vu Chi Hằng đã có một thói quen, đó là bất kể ở đâu hay khi nào, hắn luôn phải tự tay đút cho Trình Lạc Sơ miếng ăn đầu tiên. Ban đầu, Trình Lạc Sơ cũng thấy bình thường, không để ý lắm. Nhưng khi nhận ra thói quen này đã trở thành thói quen không thể thay đổi, cậu cũng đành phải chấp nhận.
Trong bữa ăn, Vu Chi Hằng múc một muỗng kem từ ly đưa tới trước miệng Trình Lạc Sơ. Cậu không nói gì, chỉ ngoan ngoãn mở miệng nuốt miếng kem.
Vu Chi Hằng không chắc Trình Lạc Sơ thích kem đến mức nào nên không tiếp tục đút thêm.
“Ăn xong định đi đâu chơi?” Vu Chi Hằng hỏi.
Trình Lạc Sơ nghĩ một lát rồi đáp: “Hay là mình đi công viên giải trí nhé?”
Vu Chi Hằng luôn chiều theo ý Trình Lạc Sơ, hắn gật đầu đồng ý ngay lập tức. Hắn không biết Trình Lạc Sơ đang định làm gì, chỉ nghĩ cậu muốn đi chơi thôi. Nếu hắn biết cậu định cầu hôn mình hôm nay, chắc chắn hắn sẽ vui mừng đến phát rồ.
Hôm nay không phải ngày nghỉ nên trong công viên giải trí cũng không có nhiều người, chỉ thỉnh thoảng có một hai cặp đôi đi qua họ.
“Em có ý tưởng gì cho lễ cưới không?” Vu Chi Hằng hỏi Trình Lạc Sơ.
“Cũng có một ý tưởng nho nhỏ thôi.”
“Là gì thế?” Vu Chi Hằng tò mò.
Trình Lạc Sơ cười nói: “Em muốn để hai bé mèo Mễ Mễ và Cầu Cầu mà mình nuôi làm phù rể. Chúng dễ thương lắm mà!”
Vu Chi Hằng chợt ngẩn người, câu nói này của Trình Lạc Sơ giống hệt những gì cậu từng nói ở kiếp trước. Đến bây giờ, hắn mới nhận ra rằng họ đã gần đến ngày cưới và sắp đến thời điểm của vụ tai nạn xe hơi từng cướp đi Trình Lạc Sơ.
Nhưng lần này, họ đã tổ chức lễ cưới trước vài năm, có lẽ sẽ tránh được tai nạn đó chăng? Vu Chi Hằng tự an ủi bản thân như vậy.
Bây giờ, người đang căng thẳng lại là Vu Chi Hằng chứ không phải Trình Lạc Sơ.
Hai người xếp hàng để lên Vòng quay khổng lồ. Khi chiếc cabin bắt đầu di chuyển, Trình Lạc Sơ bất ngờ lấy hộp nhẫn giấu trong túi áo ra. Cậu nhìn Vu Chi Hằng với ánh mắt chân thành rồi hỏi: “Anh có muốn kết hôn với em không? Chính là ở bên nhau cả đời đó?”
Vu Chi Hằng sửng sốt nhìn cậu, sau đó hắn ôm chặt lấy Trình Lạc Sơ, cố gắng kìm nén sự xúc động: “Em ngốc quá, giấy chứng nhận kết hôn chúng ta đã có rồi. Giờ thì em hay anh đều không thể rời xa nhau nữa. Cả đời này, em chỉ thuộc về anh, và anh cũng chỉ thuộc về em.”
Trình Lạc Sơ cúi đầu, nước mắt đã rưng rưng trong khóe mắt. Cậu đeo chiếc nhẫn vào tay Vu Chi Hằng, ngay khoảnh khắc đeo nhẫn xong, giọt nước mắt cậu đã kìm nén từ lâu rơi xuống bàn tay của Vu Chi Hằng.
Cảm giác nóng bỏng ấy như muốn thiêu đốt hắn.
Vu Chi Hằng không thể kiềm chế nữa, hắn nâng cằm Trình Lạc Sơ lên và trao cho cậu một nụ hôn mạnh mẽ, là nụ hôn mạnh mẽ nhất sau nhiều năm bên nhau.
Trình Lạc Sơ có chút không chịu nổi, nhưng vẫn cố gắng đáp lại.
Vu Chi Hằng cũng nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn lên tay Trình Lạc Sơ.
Sau khi nụ hôn kết thúc, Trình Lạc Sơ ngồi trong lòng Vu Chi Hằng, nghĩ về những năm tháng đã trôi qua.
Những ngày trước đám cưới, Vu Chi Hằng luôn lo lắng không thôi. Trình Lạc Sơ có thể nhận ra điều đó nhưng không hề hỏi lý do. May mắn thay, đến ngày cưới, sự lo lắng của Vu Chi Hằng đã tan biến, và buổi lễ đã diễn ra suôn sẻ.
Ánh nắng chiếu rọi lên cả hai người, Vu Chi Hằng thầm nghĩ, không biết vào ngày này của kiếp trước, thời tiết có đẹp như vậy không.
________________________________________________________________________________
Hết.