Khi Nam Cung Nhận mở mắt lần nữa, một sự tĩnh lặng đến lạ thường bao trùm lấy hắn. Không còn là biển lửa ngút trời thiêu rụi Khung Thiên Điện, không còn cảnh tượng xác người chất chồng, cũng chẳng phải đôi tay vấy máu tanh của vô số kẻ thù trong ký ức. Thay vào đó, trước mắt hắn là chiếc giường êm ái như nhung, những cột nhà chạm trổ tinh xảo, và khung cảnh Thanh Phong Viện rực rỡ như xuân. Một thế giới không khói lửa, không gió tanh mưa máu, chỉ có sự bình yên đến nao lòng.
Thế nhưng, sâu thẳm trong lòng Nam Cung Nhận, nỗi đau xé nghẹn bỗng trào dâng. Hắn nhớ đến Ảnh Cửu – ảnh vệ mù lòa, người kiếp trước đã kiên cường rút kiếm chắn trước mặt hắn giữa cơn cuồng nộ hủy diệt của Khung Thiên Điện, trút hơi thở cuối cùng mà vẫn không một lời oán thán. Đôi mắt Ảnh Cửu mù lòa, chính là vì hắn. Nam Cung Nhận hiểu rõ ngọn nguồn bi kịch ấy, hận không thể thời gian quay ngược, trọng sinh sớm hơn vài tháng để ngăn chặn mọi đau thương.
Còn Ảnh Cửu, cho đến khi lìa trần, vẫn khắc ghi trong tâm khảm cái ngày năm xưa ấy. Dưới bóng cây xào xạc lá vàng rơi, chủ nhân của y xuất hiện như một tiên nhân giáng trần lạnh lùng mà tuyệt mỹ. Thanh kiếm trong tay tựa như chính con người hắn, sắc bén vô song, kiên định vững vàng, vạch một đường trên thảm lá úa, cũng khắc sâu vào trái tim Ảnh Cửu một ngọn lửa tình yêu âm thầm mà cháy bỏng. Từ khoảnh khắc ấy, trái tim y trọn vẹn thuộc về một người, nguyện dâng hiến cả đời, chết cũng không oán hận!
Trong giang hồ đồn đại, Điện chủ Khung Thiên Điện Nam Cung Nhận là một kẻ nửa chính nửa tà, thủ đoạn độc ác tàn nhẫn, dưới tay hắn biết bao nhiêu oan hồn. Ảnh vệ mù Ảnh Cửu, bị điều đến bên cạnh hắn làm cận vệ, chẳng khác nào tự nộp mình vào hang hổ miệng rồng, chốn địa ngục trần gian. Ai nấy đều đoán rằng y sẽ chẳng giữ được toàn thây.
Thế nhưng, ai có thể ngờ, ảnh vệ mù lòa ngoan ngoãn, trung tình kia không chỉ an ổn sống trong tẩm cung của điện chủ, mà còn được tên sát thần khiến người người nghe tên kinh hãi kia nâng niu trên đầu ngón tay, trân trọng như một bảo vật mềm mại và ấm áp nhất trần đời.
Sủng ái bao nhiêu, dường như vẫn là chưa đủ.
(Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Chủ công, Cường cường, Giang hồ ân oán, 1v1. Nhân vật: Nam Cung Nhận (Điện chủ lạnh lùng tàn nhẫn, đối thê dịu dàng sủng nịnh) x Ảnh Cửu (Ảnh vệ mù, ngoan ngoãn chung tình).)
Truyện Đề Cử






