Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt
Chương 101: Những kẻ không nên xuất hiện trong Hoàng cung
Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoàng cung chìm trong bầu không khí ảm đạm và chết chóc, các cung nữ và thái giám ai nấy làm việc đều ngày càng cẩn trọng, chỉ vì Hoàng đế của họ ngày càng trở nên thất thường, bạo ngược và đáng sợ. Cảnh tượng náo nhiệt của Hoàng cung vào dịp Tết giờ đây chỉ còn là ký ức, tạo nên sự đối lập rõ rệt với vẻ ảm đạm hiện tại.
Và trong cung lại xuất hiện thêm những kẻ không nên có mặt ở Hoàng cung, đó là đạo sĩ.
Bệ hạ bất chấp sự can ngăn của toàn thể văn võ bá quan trong triều, khăng khăng triệu tập các đạo sĩ có năng lực trên khắp thiên hạ vào cung, kiên quyết không cử hành tang lễ cho Hoàng hậu. Bởi vì Bệ hạ của họ, người lại muốn hồi sinh Hoàng hậu!
Hồi sinh Hoàng hậu ư! Chuyện này, một người bình thường có thể làm được sao?
Người đã khuất không thể sống lại, Bệ hạ của họ, e rằng đã hoàn toàn phát điên rồi!
Mọi lời khuyên can đều vô ích, Thái hậu, Công chúa, Cố thừa tướng đều đã ra sức can ngăn và khuyên nhủ, nhưng Bệ hạ hoàn toàn bỏ ngoài tai. Các đại thần khác thì ngay cả nhắc đến cũng không dám. Hiện tại, ngoài những lúc xử lý triều chính, Bệ hạ vẫn như một người bình thường, còn những lúc khác lại trở nên điên dại, thất thường. Họ thực sự sợ hãi, sợ rằng sau khi Bệ hạ thử hết lần này đến lần khác, và thất bại hết lần này đến lần khác, người sẽ hoàn toàn mất trí. Đến lúc đó, giang sơn sẽ lâm vào cảnh nguy khốn.
Bên trong cung Long Càn, khắp nơi đều dán đầy bùa chú, không còn giữ được vẻ uy nghiêm, trang trọng như xưa.
Sau khi một buổi tế lễ kết thúc, khói hương nghi ngút, nến cháy leo lét khắp cung Long Càn. Một đạo sĩ đầy tự tin thông báo với Lý Trọng Yến rằng, hắn có thể giúp Hoàng thượng tạm thời nhìn thấy linh hồn của Hoàng hậu nương nương.
Lý Trọng Yến tin điều đó. Hắn tràn đầy mong chờ ngồi đợi trong điện, còn cẩn thận chỉnh trang lại bản thân. Vẻ ngoài của hắn hiện tại vô cùng tuấn tú, bởi vì hắn biết Tuế Tuế của hắn thích người có vẻ ngoài tuấn tú.
Nhưng thời gian cứ thế trôi đi, Lý Trọng Yến chờ đợi không chớp mắt. Đêm càng lúc càng khuya, bầu trời đen thẳm không thấy đáy. Dần dần, một tia nắng mặt trời ló dạng từ đường chân trời, và Lý Trọng Yến cũng từ sự kỳ vọng ban đầu, từng chút một, biến thành nỗi tuyệt vọng nồng đậm.
Tại sao!
Tại sao Tuế Tuế của hắn không đến!
Chắc chắn là vì nàng không thích hắn, nên không muốn đến gặp. Hắn biết rõ, hắn biết rõ mà, nàng thích Mộ Hành Tắc!
“Tuế Tuế… dù không thích ta thì cũng hãy đến gặp ta một lát được không? Ta nhớ nàng, thực sự rất nhớ nàng…”
Tiếng khóc của Lý Trọng Yến dần dần vang vọng khắp cung Long Càn, âm thanh tan nát cõi lòng. Hắn nằm ngửa trên giường, như một con thú bị nhốt, trái tim đã bị khoét rỗng. Trên khuôn mặt tuấn tú đầy rẫy vết nước mắt, đôi mắt đen láy chứa đựng sự tuyệt vọng khôn cùng.
Không biết đã bao lâu trôi qua, ánh mắt trống rỗng của hắn nhìn thẳng lên trần nhà, nước mắt đã khô cạn trên gò má. Hắn đứng dậy, lau mặt qua loa, sau đó rút kiếm, loạng choạng bước về phía ngoài điện.
Đôi mắt của Lý Trọng Yến đỏ ngầu tơ máu, trông cực kỳ đáng sợ. Khuôn mặt hắn không chút biểu cảm, nhìn đạo sĩ đang quỳ dưới đất: “Ngươi lừa dối Trẫm, Hoàng hậu của Trẫm không hề đến thăm Trẫm.”
Đạo sĩ run rẩy sợ hãi, mặt mày tái mét, quỳ rạp trên mặt đất. Sao có thể như vậy? Chẳng phải loại hương đó có thể khiến người ta sinh ra ảo giác và nhìn thấy người mình muốn gặp nhất hay sao? Sao lại không có tác dụng? Còn chưa kịp nghĩ thông suốt thì đầu hắn đã lìa khỏi cổ.
Máu đỏ tươi dần dần loang lổ trên bậc thềm. Lý Trọng Yến cầm thanh kiếm dính máu, từ từ bỏ đi. Hồng Quý bình tĩnh chỉ huy những thái giám và cung nữ đang run rẩy xử lý vệt máu.
……
Thành Lê An.
Chiêu Hạ và Cố Tuế An đã dành thêm ba ngày để đi xem nhà cửa và thôn trang, bọn họ đi qua rất nhiều trấn và thôn làng.
Như lời Điền Nghĩa nói, trong làng rất hiếm khi có nhà được rao bán lại, phần lớn đều phải tự xây dựng. Các trang trại khác tuy có sẵn ruộng nước, nhưng giá lại cao. Hơn nữa, Cố Tuế An đã xem qua, những thửa ruộng nước ấy có kết cấu đất và hàm lượng dinh dưỡng thực ra không bằng trang trại ở trấn Lê Hoa. Dù sao thì đất ở đó vốn dùng để trồng dược liệu, mà dược liệu thì coi trọng chất đất hơn nhiều so với lương thực.
Xem xong trang trại cuối cùng, Cố Tuế An và Chiêu Hạ đánh xe ngựa quay trở về thành Lê An.
Trên đường đi, Cố Tuế An và Chiêu Hạ bàn bạc rồi vẫn quyết định mua trang trại ở trấn Lê Hoa.
Chiêu Hạ không có ý kiến gì, nàng ấy cũng nhận ra cô nương vẫn thích trang trại đầu tiên, liền gật đầu nói: “Cô nương, mọi chuyện nô tì đều nghe theo người ạ.”
Cố Tuế An mỉm cười gật đầu, đang định nói thêm điều gì đó thì bụng bỗng nhiên đau thắt, ý thức dần trở nên mơ hồ.
“Cô nương! Cô nương, người làm sao vậy! Người đừng dọa nô tì —-” Giọng nói của Chiêu Hạ càng lúc càng xa, cho đến khi biến mất hẳn trong tai nàng.
Khi Cố Tuế An tỉnh lại lần nữa, nàng phát hiện mình đã nằm trên giường trong một khách điếm.
Bên tai có thể nghe thấy Chiêu Hạ đang nói chuyện với một người nào đó.
“Nương tử của ngươi đã mang thai hơn ba tháng rồi mà ngươi vẫn không hề phát hiện ra sao? Làm phu quân như vậy đúng là hồ đồ đến cực điểm! Hiện giờ đứa bé đã có dấu hiệu bị sảy, giữ được hay không thì phải xem vào số mệnh thôi!”
Một vị lão đại phu mặc áo vải xanh mắng Chiêu Hạ một trận thậm tệ.
“Cô nương… cô nương của ta mang thai rồi sao!!?” Đồng tử của Chiêu Hạ co rút lại, giọng run rẩy hỏi.
Cố Tuế An nghe thấy lời này cũng không thể tin nổi, liền ngồi bật dậy, bụng vẫn còn đau âm ỉ. Sắc mặt nàng đã trở nên tái nhợt, nói: “Đại phu, ngài đang nói đùa phải không? Ta… tháng trước vẫn còn có kinh nguyệt mà!” Hơn nữa, nàng vẫn luôn uống thuốc tránh thai, sao lại có thể mang thai được? Nhất định là đại phu đã chẩn đoán sai rồi!
Lão đại phu quát nhẹ: “Ngươi ngồi dậy làm gì, mau nằm xuống! Chẳng lẽ ngươi thật sự không muốn giữ đứa bé này sao?!”
Cố Tuế An vẫn không nghe lời, nàng vội vàng nói khi đang ngồi dậy: “Không phải đâu, đại phu, ngài thật sự chẩn sai rồi! Tháng trước ta vẫn còn có kinh nguyệt, đã có kinh thì sao lại có thai được!”
Lão đại phu bước đến trước mặt Cố Tuế An, ra hiệu cho Chiêu Hạ đỡ nàng nằm xuống, rồi tiếp tục nói: “Lão phu đã chẩn mạch nhiều lần rồi, tuyệt đối không thể sai được. Ngươi nói tháng trước vẫn có kinh nguyệt, vậy còn tháng trước nữa thì sao? Đó đâu phải là kinh, rõ ràng là hiện tượng ra máu! Phụ nữ mang thai nếu không nghỉ ngơi tốt thì trong giai đoạn đầu có thể bị ra máu mà không kèm đau bụng, chuyện này hoàn toàn có khả năng.”
Cố Tuế An không dám tin, nàng hoảng hốt nói: “Không thể nào, không thể nào… Ta… ta tháng trước nữa đúng là không có kinh, nhưng đó có lẽ là do đi đường vất vả nên bị chậm nửa tháng. Kinh nguyệt bị trễ cũng là chuyện bình thường mà.”
Hơn nữa, nàng vẫn luôn uống thuốc tránh thai mà.
Lão đại phu cảm thấy có chút tức giận nên quát nhẹ: “Lão phu hành nghề y mấy chục năm rồi, có phải hỷ mạch hay không chẳng lẽ ta không chẩn đoán ra sao? Nếu ngươi không tin thì cứ việc đi tìm những đại phu khác mà xem.” Nói xong, lão lập tức hất tay bỏ đi.
Cố Tuế An vẫn không tin, sau đó Chiêu Hạ lại mời thêm vài vị đại phu khác đến khám, tất cả đều nói là hỷ mạch. Lúc này Cố Tuế An mới buộc phải tin.
Chiêu Hạ bưng một bát thuốc an thai đã sắc xong, cẩn thận bước vào phòng. Cố Tuế An nằm bất động trên giường, đôi mắt ngơ ngác nhìn lên màn trướng phía trên.
Chiêu Hạ đau lòng nói: “Cô nương, người hãy uống thuốc trước đi.”
Cố Tuế An quay đầu nhìn Chiêu Hạ, nàng thì thầm: “Ta vẫn luôn uống thuốc tránh thai mà…”
Tình huống này e rằng chỉ có một khả năng, tên khốn Lý Trọng Yến đã sớm biết nàng uống thuốc, không nói ra mà lén lút đổi thuốc của nàng. Đúng là kẻ âm hiểm! Thực ra nghĩ lại, ba tháng nay nàng thường xuyên mệt mỏi, lại hay buồn nôn, nàng vẫn tưởng là do đi đường vất vả mà ra.
“Cô nương, người hãy uống thuốc đi, nếu không uống thì thuốc sẽ nguội mất.” Chiêu Hạ lo lắng cho sức khỏe của Cố Tuế An.
Cố Tuế An nhắm mắt lại rồi nói nhỏ: “Uống gì mà uống, đổ đi thôi.” Đứa trẻ này nàng vốn dĩ không hề muốn sinh ra mà.
Chiêu Hạ vội vàng nói: “Cô nương, đại phu bảo đã hơn ba tháng rồi, nếu… nếu không giữ lại thì thân thể người sẽ tổn hại rất lớn…”
“Cô nương…”
Cố Tuế An khàn giọng đáp: “Ngươi ra ngoài trước đi, để ta nghĩ đã. Ta cần phải suy nghĩ thật kỹ chuyện này mới được.”