105. Chương 105: Chiêu Võ liệu có bẩm báo Thừa tướng?

Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt

Chương 105: Chiêu Võ liệu có bẩm báo Thừa tướng?

Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lão Ngô trố mắt kinh ngạc: “Làm sao nước từ chỗ thấp lại có thể đưa lên chỗ cao mà không cần sức người được chứ?”
Cố Tuế An sau đó đã giải thích cặn kẽ cho lão Ngô. Cháu gái của ông cũng đứng cạnh, lắng nghe từng lời, đôi mắt ngày càng sáng lên.
Lão Ngô vô cùng thán phục: “Nếu cái guồng nước này mà làm ra được thì việc tưới tiêu ruộng đồng sẽ nhẹ nhàng đi rất nhiều. Cô nương, thứ này là do cô nghĩ ra ư?”
Cố Tuế An lắc đầu: “Trước đây ta từng thấy trong một cuốn sách. Lão Ngô, liệu ông có thể làm được thứ này không?”
Lão Ngô do dự đáp: “Ta chưa từng làm thứ này bao giờ, có lẽ có thể thử một lần, nhưng không biết có làm ra được hay không.”
Cố Tuế An tiếp lời: “Lão Ngô cứ yên tâm, thứ này ta từng làm loại nhỏ nên biết cách. Đến lúc đó ta sẽ ở bên cạnh giám sát. Nếu ông đồng ý, ta muốn mời ông dành hẳn nửa năm, trong khoảng thời gian này chỉ chuyên tâm đến trang viên để làm cái guồng nước này.” Dứt lời, nàng lấy ra một túi bạc: “Trong này có năm mươi lượng, coi như tiền công cho nửa năm ông làm việc.”
Lão Ngô cũng muốn nhận việc này, bởi nếu học được thì đó cũng coi như có thêm một nghề. Ban đầu nghe nói phải mất nửa năm, lại chỉ làm mỗi một thứ này, ông liền định từ chối, vì còn phải dành dụm thêm bạc cho cháu gái, không thể bỏ hết những việc khác. Nhưng cuối cùng nghe đến năm mươi lượng bạc, ông lập tức sững sờ: “Cái này… cái này nhiều quá rồi.”
Năm mươi lượng bạc, ông phải làm mộc mấy năm trời mới kiếm được số tiền ấy. Tuy ông có tay nghề, nhưng đâu chỉ mình ông biết làm. Hơn nữa, thường chỉ khi làm những món đồ gỗ lớn mới được trả nhiều bạc, mà một món lớn làm xong có thể dùng mười mấy năm, thậm chí hai mươi năm, đâu phải lúc nào cũng có việc để làm liên tục.
Cố Tuế An mỉm cười giải thích: “Không giấu gì ông, ta là người có yêu cầu khá cao đối với nông nghiệp và nông cụ. Nếu một bộ phận nào đó không đạt đúng yêu cầu của ta thì nhất định phải làm lại. Ông lại là lần đầu tiên làm, trong quá trình không chỉ tốn sức mà còn tốn tâm trí. Sau khi hoàn thành chiếc guồng nước lớn này, ông có thể nhận thêm việc khác, nhưng lúc rảnh rỗi vẫn phải giúp ta làm thêm vài chiếc guồng nhỏ. Vì vậy số bạc này cũng không phải là nhiều đâu.”
Ngô Trình bước đến bên cạnh lão Ngô, nói nhỏ: “Ông ơi, ông ơi, đồng ý đi!” Thứ này sau này cô bé có thể dùng để tưới tiêu ruộng đồng, trồng lúa sẽ không còn phải gánh nước nữa.
Lão Ngô bất đắc dĩ liếc nhìn Ngô Trình, hiếm khi thấy cháu gái sốt ruột đến vậy, rồi lại nhìn sang Cố Tuế An đáp: “Vậy ta đồng ý.” Việc tốt thế này sao có thể không nhận chứ.
Cố Tuế An cười gật đầu: “Vậy thì chúng ta ký một bản khế ước. Ngày mai ông cứ đến trang viên. Gỗ đã được chuẩn bị sẵn rồi, trong trang viên còn có phòng trống, ông có thể đến ở hẳn tại trang viên trong nửa năm này.” Cố Tuế An vừa dứt lời thì Chiêu Hạ đã đi ra xe ngựa lấy khế ước, bút và hộp son dấu. Bản khế ước này Cố Tuế An đã viết sẵn từ trước, à, là do Chiêu Hạ viết hộ.
Lão Ngô vẫn là lần đầu tiên ký khế ước nên còn chút kinh ngạc. Ông đọc nội dung, thấy không có gì phản đối liền ký tên và điểm chỉ. Khi còn trẻ, ông cũng từng được đi học. Cha của ông cũng là thợ mộc, vốn muốn cho ông học hành để tham gia khoa cử, nhưng ông không có thiên phú, đành phải quay về theo cha học nghề mộc.
Sau khi lão Ngô ký xong, Cố Tuế An cũng viết tên và điểm chỉ lên đó. Hoàn tất mọi việc, Cố Tuế An nói phải rời đi.
Lão Ngô và Ngô Trình tiễn hai người Cố Tuế An ra đến cổng. Lão Ngô do dự một chút, rồi vẫn hỏi: “Cháu gái ta có thể đi theo ta không?”
Cố Tuế An nhìn Ngô Trình, nàng cười gật đầu: “Được chứ.”
Lão Ngô nhìn theo chiếc xe ngựa khuất dần, rồi cảm thán: “Phu quân của Liễu phu nhân trông lạnh lùng quá, toàn bộ đều là Liễu phu nhân nói chuyện.” Nhưng ông cũng không nghĩ nhiều, chỉ lẩm bẩm một câu rồi cùng Ngô Trình đi vào nhà.
“Chanh tử, nhanh đi thu xếp đồ đạc đi, ngày mai đi cùng ông, cháu ở bên cạnh cũng học hỏi thêm.”
Ngô Trình có chút bất lực. Cô bé không thích làm mộc mà lại thích làm ruộng hơn. Nhưng thật tiếc là ông lại cứ muốn cô bé theo ông học nghề mộc. Việc cô bé không từ chối khi ông đề nghị vừa rồi chỉ là vì cô không yên tâm để ông đi đến trang viên một mình mà thôi.
Ngô Trình nghĩ thầm, thôi kệ vậy, cứ chiều theo ý ông trước đã. Ông cũng đã lớn tuổi rồi, không nên cứ chọc giận ông mãi.
Sáng hôm sau, lão Ngô và Ngô Trình dùng xong bữa sáng thì khóa cửa lại, rồi đánh xe bò đi đến trang viên.
Tại trang viên, Chiêu Võ đã chặt được khá nhiều gỗ và tre chất thành đống. Chiêu Hạ bảo hắn đi lên trấn mời một vị đại phu đến, nàng ấy muốn đại phu bắt mạch để xem cô nương có khỏe không. Cũng chính lúc này, Chiêu Võ mới biết cô nương nhà mình đã mang thai. Vậy thì đứa trẻ trong bụng chẳng phải là Hoàng…
“!”
Hắn có nên báo cho Thừa tướng một tiếng không.
Chiêu Hạ giữ vẻ mặt vô cảm: “Cô nương hiện tại còn chưa muốn cho Thừa tướng biết, ngươi cũng đừng nói gì vội.”
Chiêu Võ có chút khó xử, nhưng hắn lại nghĩ: Hiện tại hắn được Thừa tướng phái đến bên cạnh cô nương, vậy cô nương chính là chủ nhân của hắn. Cô nương đã không cho báo, vậy hắn vẫn nên nghe lời cô nương thì hơn. Dù sao thì hiện tại hắn đang làm việc dưới sự chỉ huy của cô nương mà.
Đại phu nhanh chóng được mời đến. Thực ra bụng của Cố Tuế An đã lớn hơn một chút rồi, chỉ là bình thường mặc váy nên không dễ nhận ra mà thôi.
Sau khi đại phu đến khám thì nói rằng không có vấn đề gì, cả mẹ lẫn con đều khỏe mạnh. Thân thể của Cố Tuế An vốn dĩ rất tốt, trước kia thai nhi không ổn định là do phải đi lại vất vả trong thời gian dài. Nay Cố Tuế An không cần vội vàng lên đường nữa, nghỉ ngơi đầy đủ thì tự nhiên sẽ ổn thôi.
Đối với đứa trẻ này, trong lòng Cố Tuế An ngổn ngang trăm mối. Từ sau khi rời khỏi kinh thành, nàng chưa từng nghĩ sau này sẽ còn tái giá. Nay có một đứa con thì cũng coi như là một sự bầu bạn. Về sau nếu Chiêu Hạ có người đàn ông mình thích, thì có thể lấy thân phận Vương Thiết Trụ để ra ngoài làm ăn, thỉnh thoảng lại giả vờ một chút, chứng tỏ Vương Thiết Trụ chưa chết là được.
Đại phu vừa rời đi không lâu thì hai ông cháu nhà họ Ngô đã đến.
Tây sương phòng và Đông sương phòng đều có bốn gian phòng. Bà Trần và bà Điền ở chung một phòng, Tiểu Tang và Tiểu Chu cũng ở chung một phòng, tất cả đều ở Tây sương phòng. Còn Đông sương phòng là chỗ ở của bốn tạp dịch, cũng là hai người một phòng. Vì vậy hiện nay cả Tây sương phòng và Đông sương phòng đều còn trống hai gian phòng.
Chiêu Võ sắp xếp cho lão Ngô ở tại Đông sương phòng, còn Ngô Trình thì được sắp xếp ở Tây sương phòng.
Cố Tuế An bảo hai người nghỉ ngơi một chút, đợi đến buổi chiều rồi mới bắt đầu làm.
Dùng xong bữa trưa, lão Ngô liền bắt đầu gọt vỏ cây, còn Ngô Trình thì đứng bên cạnh giúp ông.
Guồng nước trước hết phải làm ra bánh xe lớn. Cố Tuế An đưa bản vẽ từng bộ phận cho lão Ngô, bảo ông cứ theo đó mà làm, còn nàng sẽ đứng bên cạnh chỉ dẫn.
Trước tiên phải làm khung đỡ của guồng nước, việc này cần vài khúc gỗ khá to và chắc. Bước này rất đơn giản, Cố Tuế An chỉ nói qua vài điểm cần chú ý rồi giao cho lão Ngô làm.
Cố Tuế An cũng không ngồi yên, nàng bảo Chiêu Võ đi tìm người xây một cái hồ nước ở cách cổng trang viên khoảng ba trăm mét về phía bên trái, dùng đá hoặc gạch xanh để xây, đường kính chừng ba mét. Phần đáy được xây cao hơn một chút, hồ cao khoảng bảy tám mươi phân.
Trong trang viên, ở vị trí đối diện cũng đào một hồ nước đường kính khoảng hai mét. Ở chỗ thấp nhất của bức tường bao, khoét mở một lỗ to bằng một viên gạch xanh.
Đến lúc đó guồng nước sẽ đưa nước vào hồ bên ngoài, rồi từ lỗ nhỏ ở giữa bức tường chảy vào hồ nước trong trang viên. Như vậy việc tưới tiêu ruộng đồng sẽ trở nên rất thuận tiện.
Tất nhiên, trong hồ bên trong cũng phải xây một rãnh nhỏ để thoát nước. Nếu nước quá nhiều thì phải dẫn trở lại sông.