Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt
Chương 110: Chờ mọi người lãng quên
Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Cố Tuế An và Chiêu Hạ trên đường về, Ngô Trình đã do dự một lúc. Thấy Cố Tuế An sắp bước lên xe ngựa, cuối cùng nàng ấy cũng ngập ngừng hỏi: “Liễu phu nhân, ta… ta có thể đến trang viên để xem… xem phu nhân trồng lúa nước được không?” Nói đến đoạn sau, giọng của nàng ấy càng lúc càng nhỏ đi, bởi vì làm sao có thể tùy tiện truyền dạy phương pháp nâng cao sản lượng lúa nước như thế này cho người khác được.
Cố Tuế An đã rửa sạch bùn đất trên mặt và tay. Nghe thấy lời đó, nàng quay đầu lại mỉm cười nhìn Ngô Trình: “Được chứ, trang viên luôn hoan nghênh cô đến bất cứ lúc nào.”
Ngô Trình có hứng thú muốn học, còn Cố Tuế An thì cũng không hề keo kiệt, sẵn lòng truyền dạy. Nhìn lại lịch sử, biết bao kỹ thuật, bí quyết hay tri thức từng bị cất giấu trong tủ, dần dà thất truyền, thật đáng tiếc biết bao. Những kỹ thuật và tri thức tốt chỉ khi có càng nhiều người học thì mới có thể mang lại lợi ích cho dân chúng, mới thực sự phát huy hết giá trị của chúng.
Tìm được Dã Bại rồi, Cố Tuế An lập tức bắt tay vào thực hiện việc lai tạo ban đầu.
‘Người đi trước trồng cây, kẻ đi sau hưởng bóng mát.’ Lúa lai ở thời hiện đại đã rất thành thục. Kiến thức mà nàng học được chính là thành quả của vô số lần thất bại từ các bậc tiền bối trong ngành nông nghiệp, vì vậy nàng có thể tránh được nhiều ngõ cụt. Hơn nữa, các bước thực nghiệm cũng đã quen thuộc với nàng, bởi nàng đã từng làm thí nghiệm rất nhiều lần ở thời hiện đại rồi.
Cố Tuế An lấy giống lúa thông thường, rồi thụ phấn bằng tay, đưa hạt phấn hoa lên đầu nhụy của Dã Bại.
Ngô Trình cũng đến trang viên, việc này khiến nàng vô cùng tò mò, liền hỏi Cố Tuế An: “Tại sao lại phải làm như vậy?”
Đây vốn là một câu hỏi mang tính chuyên môn, nên Cố Tuế An lựa chọn cách giải thích bằng lời lẽ sao cho Ngô Trình, người ở thời đại này, có thể hiểu được. Càng nghe nàng giải thích, đôi mắt Ngô Trình càng sáng rực lên.
Có lẽ vì hiếm khi gặp được một người có cùng sở thích và chí hướng, nên Cố Tuế An nói liên tục với Ngô Trình rất nhiều điều. Không chỉ về lúa nước, mà còn về các loại cây lương thực khác như khoai tây, khoai lang, cách nâng cao sản lượng, nàng cũng đơn giản giảng giải cho Ngô Trình nghe.
Tất nhiên, Ngô Trình vốn chưa từng được huấn luyện có hệ thống, nên nghe cũng mơ hồ và chưa hiểu hết. Nhưng trong lòng nàng ấy lại dấy lên một ý nghĩ mãnh liệt, nàng ấy muốn bái Liễu phu nhân làm sư phụ!
Trở về nhà riêng, Ngô Trình liền nghiêm nghị gọi lão Ngô đến. Hai người đối diện nhau ngồi xuống, lão Ngô thấy vẻ mặt trầm trọng của cháu gái, ngỡ rằng Ngô Trình đã gặp chuyện đại sự gì.
Ngô Trình nhìn lão Ngô rồi kiên định nói: “Gia gia, cháu muốn bái Liễu phu nhân làm sư phụ! Tuy chưa rõ phu nhân có bằng lòng nhận cháu làm đệ tử hay không, nhưng cháu sẽ dốc lòng tranh thủ học hỏi.”
Lão Ngô tỏ vẻ kinh ngạc: “Bái Liễu phu nhân làm sư ư? Nàng có thể dạy cháu điều gì?”
Ngô Trình vô cùng ngưỡng mộ đáp: “Liễu phu nhân đối với việc canh tác ruộng đồng rất am hiểu, đi theo phu nhân, cháu học được rất nhiều điều. Cứ như thể đã mở ra cánh cửa của một thế giới khác vậy.”
Lão Ngô có phần thất vọng: “Chanh tử, cháu thực sự không yêu thích nghề mộc sao?”
Ngô Trình gật đầu: “Gia gia, từ nhỏ cháu đã ưa thích trồng trọt, ông cũng rõ mà. Nếu gia gia lo sợ một nghề thủ công bị thất truyền, có thể thu nhận một đệ tử có phẩm hạnh tốt để truyền dạy.”
Lão Ngô thở dài một tiếng, nhưng cũng không khuyên can thêm nữa: “Đi đi, cháu là cháu gái duy nhất của gia gia, gia gia cũng muốn con được làm điều mình yêu thích. Gia gia ủng hộ con.”
Ngô Trình cảm động ôm chặt lấy lão Ngô, nàng ấy hít mũi: “Gia gia, ông tốt quá.”
Ngày hôm sau, lão Ngô và Ngô Trình mang theo lễ vật bái sư đến gặp Cố Tuế An.
Cố Tuế An biết được mục đích của hai người, nàng khá kinh ngạc, đây là lần đầu tiên nàng nhận được lễ vật bái sư, nên cảm thấy rất mới lạ.
Tuy nhiên, Ngô Trình có tính cách điềm tĩnh và chín chắn, lại thích trồng trọt và có chút thiên bẩm. Đối với người thực lòng muốn học nông nghiệp, Cố Tuế An đương nhiên sẽ không từ chối, huống hồ nàng cũng rất yêu quý cô nương Ngô Trình này.
Nhìn vào ánh mắt đầy mong đợi của Ngô Trình, Cố Tuế An suy nghĩ một lát rồi nói: “Ta có thể nhận con làm đệ tử, nhưng việc học nông nghiệp rất khô khan và tẻ nhạt, con phải chuẩn bị tinh thần.”
Ngô Trình nghe thấy lời này, lập tức mừng rỡ quỳ xuống đất dập ba cái đầu thật mạnh: “Sư phụ, đồ nhi không sợ bất kỳ khó khăn nào!”
Nhìn Ngô Trình đột nhiên dập đầu khiến Cố Tuế An giật mình, vội vàng đi đến đỡ nàng dậy: “Không cần quỳ, dâng cho ta một chén trà là được rồi.” Hình như nghi thức bái sư thời cổ đại là như vậy.
Ngô Trình vội vàng đứng dậy đi rót trà cho Cố Tuế An.
Sau khi Cố Tuế An uống trà xong thì Ngô Trình chính thức là đệ tử của nàng. Cố Tuế An dọn dẹp một căn phòng ở Tây sương phòng để nàng dọn vào ở.
Đây là lần đầu tiên làm thầy, nên Cố Tuế An vẫn còn chút bối rối không biết phải dạy Ngô Trình như thế nào, đành phải trong lúc làm thí nghiệm lai tạo thì nghĩ ra điều gì liền nói với nàng, chẳng hề chuyên nghiệp chút nào. Sau khi suy nghĩ rất lâu, Cố Tuế An quyết định trước hết sẽ viết những kiến thức căn bản nhất về nông nghiệp thành một cuốn sách cho Ngô Trình đọc.
Vào cuối tháng Mười Một, Cố Tuế An đã thành công thu hoạch được hạt giống lúa lai chất lượng cao đời đầu tiên. Đương nhiên, việc này vẫn chưa kết thúc. Sau đó, còn phải tiếp tục lai tạo hệ thống phục hồi để có thể hoàn thiện thành công hệ thống ba dòng của lúa lai. Đương nhiên, việc này không thể hoàn thành trong một sớm một chiều.
Thời gian lại bước sang tháng Mười Hai, gió lạnh cắt da cắt thịt. Hôm nay là sinh nhật một tuổi của bánh bao nhỏ nên mọi người đều rất coi trọng, Tiểu Hòa cũng đặc biệt đóng cửa tiệm để đến trang viên mừng sinh nhật bánh bao nhỏ.
Bên ngoài trời đang mưa, gió lạnh thấu xương. Cố Tuế An dứt khoát quyết định sai người đi mua một con dê, một nửa dùng để nhúng lẩu, một nửa dùng để nướng than. Cuối cùng, đương nhiên là do Tiểu Hòa đảm nhận việc nêm nếm. Không biết nàng ấy đã làm như thế nào, nhưng món thịt dê nướng xèo xèo và nồi lẩu thịt dê nghi ngút khói có mùi thơm nồng nàn đến mức khiến Cố Tuế An cảm thấy nước dãi sắp trào ra từ khóe miệng.
Sau khi mọi người vui vẻ thưởng thức bữa ăn ngon miệng, tiếp đến là nghi thức chọn đồ cho bánh bao nhỏ. Xung quanh bánh bao nhỏ được đặt một vòng các món đồ, gồm: văn phòng tứ bảo, còn có cả mũi tên của Chiêu Hạ, chiếc cuốc nhỏ của Cố Tuế An, v.v. Nhưng điều kỳ lạ là bánh bao nhỏ chẳng thèm để ý đến những thứ này, mà cứ run rẩy đứng dậy, mở to đôi mắt tròn xoe rồi rời đi. Cố Tuế An đã mấy lần bế bánh bao nhỏ quay lại, nhưng cậu bé vẫn không chọn món nào. Chán nản, Cố Tuế An đành phải từ bỏ việc cho cậu bé chọn đồ.
Trong phòng đang đốt than nên ấm áp vô cùng. Tiểu Hòa, Ngô Trình và Chiêu Võ đang chơi đùa cùng bánh bao nhỏ, tiếng ê a của bánh bao nhỏ hòa lẫn với tiếng cười nói của Tiểu Hòa và những người khác.
Cố Tuế An ngồi bên cửa sổ và chống cằm nhìn trời mưa ngoài kia. Thoáng chốc, nàng đã rời khỏi kinh đô được hai năm rồi. Hai năm nay nàng sống tự do tự tại, bình yên, hạnh phúc và sung túc, nhưng nàng đã hai năm không được gặp cha mẹ, đại ca và tiểu đệ. Nàng chỉ có thể bí mật nhờ Chiêu Võ tìm người gửi tin cho họ. Không biết còn bao lâu nữa họ mới có thể gặp lại nhau, nàng rất nhớ họ.
Đã hai năm rồi, Lý Trọng Yến chắc hẳn đã cưới những nữ tử khác rồi. Hắn là Hoàng đế, muốn có nữ tử nào mà chẳng được. Hy vọng hắn đã hoàn toàn quên mình rồi.
Chiêu Hạ ngồi bên cạnh Cố Tuế An rồi hỏi nhỏ: “Cô nương có phải đang nhớ thừa tướng gia và những người khác không?”
Cố Tuế An vẫn nhìn những hạt mưa ngoài cửa sổ, nàng gật đầu, tâm trạng không tốt: “Ừ, nhớ lắm.”
Chiêu Hạ suy nghĩ một chút rồi đề nghị: “Hay là nô tì đưa cô nương đến Phủ Ninh. Sắp đến Tết rồi, họ chắc chắn cũng sẽ về Phủ Ninh, như vậy người có thể gặp thừa tướng gia và những người khác.”
Cố Tuế An do dự một lát, nhưng rồi vẫn lắc đầu: “Thôi bỏ đi, cứ đợi thêm vài năm nữa. Đợi đến khi tất cả mọi người quên đi thân phận Hoàng hậu đã chết trong biển lửa của ta, rồi ta sẽ gặp lại cha, mẹ, đại ca và tiểu đệ.”