Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt
Chương 20: Chàng thiếu niên thuần khiết
Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thanh Huyền nghe thấy những lời vô tư của công tử nhà mình, chỉ đành ngây người gật đầu: “Cố cô nương cứ cùng công tử đi câu cá đi ạ, thuộc hạ thật sự không sao. Từ nhỏ ta đã hay bị chuột rút ở chân nên cũng thành quen rồi ạ.”
Cố Tuế An nghe vậy lại tròn mắt nhìn Thanh Huyền một cái – đây rõ ràng là thiếu canxi trầm trọng mà. Nàng thật lòng khuyên nhủ: “Ngươi nên ăn nhiều rau xanh hơn, như vậy có lẽ sẽ đỡ bị chuột rút hơn một chút.”
Mộ Hành Tắc nghe thấy lời này, khóe môi khẽ cong lên: “Được, hôm nay ta về sẽ bắt hắn chỉ được ăn mỗi rau xanh thôi!”
Thanh Huyền nghe xong lập tức mặt mày ủ dột, như người mất hồn. Công tử à, ngài có thể làm người hơn một chút được không!
Chiếc thuyền nhỏ có mui bạt nhẹ nhàng trôi ra giữa hồ rồi dừng lại.
Cố Tuế An và Mộ Hành Tắc mỗi người cầm một chiếc cần câu và ngồi bên mạn thuyền.
Nói thật là Cố Tuế An thật sự chưa từng câu cá nhiều, dù là ở hiện đại hay khi xuyên về cổ đại.
Nhưng mà ông nội của nàng – cái ông lão cố chấp ấy lại rất thích câu cá, từ khi về hưu cứ rảnh rỗi là lại rủ những người bạn câu cùng nhau đi câu cá cả ngày trời.
Bất kể gió mưa ngăn cản, nhưng chẳng câu được con cá nào.
Thế mà ông nội lại cố chấp vô cùng, nói rằng câu cá chủ yếu là để thư giãn tinh thần.
Nghĩ đến ông nội, rồi lại nghĩ đến những người thân khác ở thời hiện đại, trong lòng Cố Tuế An cảm thấy trống trải, liệu nàng có còn cơ hội gặp lại họ nữa không.
Bất chợt, Cố Tuế An cảm thấy cần câu trong tay rung nhẹ một cái, nàng mở to hai mắt: “Động… động rồi!”
Mộ Hành Tắc đứng bên cạnh nghe thấy thế, vội vàng nhìn xuống hồ, đôi mắt hoa đào ánh lên vẻ hưng phấn: “Có cá cắn câu rồi.”
“Thật ư? Để ta xem thử.” Cố Tuế An nhìn dọc theo dây câu xuống hồ, quả nhiên thấy có một con cá thoắt ẩn thoắt hiện đang quẫy đạp dưới nước.
Thật không ngờ, nàng cũng lợi hại đấy chứ!
Ông nội nàng – cái ông già cố chấp ấy – trước kia câu cả ngày trời cũng chẳng câu được con nào, lẽ nào đây chính là cái gọi là “sóng sau xô sóng trước” đây ư?
Cố Tuế An lập tức kéo cần câu lên.
Ơ…
Không kéo lên được.
Chắc là do nàng chưa dùng sức.
Cố Tuế An đứng thẳng dậy, bàn tay trắng nõn nà xinh đẹp siết chặt cần câu, chuẩn bị dùng hết sức, kéo thật mạnh một lần nữa—
“…”
Thật là xấu hổ, vẫn không kéo lên được.
Chẳng lẽ nàng sống cuộc đời nhàn rỗi quá lâu rồi, nên mới yếu ớt đến vậy sao.
Đột nhiên, con cá dưới nước quẫy mạnh một cái khiến nước bắn tung tóe.
Một ít nước bắn lên mặt Cố Tuế An.
Khốn kiếp!
Cái con cá chết tiệt này! Hôm nay nàng nhất định phải xẻ nó ra thành tám mảnh mà hầm canh mới hả dạ!
Nàng nghiến răng, đang định gọi Tứ Hỷ và Xuân Lan đến giúp đỡ.
Đột nhiên, một đôi bàn tay to lớn với khớp xương gân guốc, thon dài và mạnh mẽ nắm lấy đôi bàn tay nhỏ đang siết chặt cần câu của nàng, rồi dùng sức kéo mạnh lên.
Một con cá đen lớn bị kéo ra khỏi mặt nước, trông chừng nặng hơn mười cân.
Cố Tuế An sững sờ vì tay mình bị nắm lấy, nhưng sau đó sự chú ý của nàng hoàn toàn đổ dồn vào con cá lớn kia.
Đôi mắt trong veo của nàng mở to tròn, ánh lên vẻ hưng phấn: “Con cá này to quá đi mất!”
Ngay lúc này nàng chợt hiểu ra vì sao những người say mê câu cá lại ám ảnh với việc câu cá đến thế, câu được một con cá lớn quả là một việc rất phấn khích.
Mộ Hành Tắc nhìn thấy con cá lớn cũng lộ rõ vẻ vui mừng. Vừa rồi thấy Cố Tuế An không kéo nổi, chàng ta đã đứng dậy giúp nàng kéo cá lên mà không hề do dự.
Lúc này, cảm nhận được hơi ấm trong tay, chàng ta mới sực tỉnh ra mình vẫn còn đang nắm tay nàng ấy.
Trong phút chốc, cơ thể của Mộ Hành Tắc cứng đờ. Cảm giác mềm mại trong tay khiến tâm trí của chàng ta xao động: Thật nhỏ nhắn và mềm mại, ước gì có thể nắm mãi như thế này.
Nhưng không được.
Lúc này chàng ta không thể lợi dụng Cố cô nương.
Nếu không Cố cô nương sẽ nghĩ chàng ta là kẻ khinh bạc thì sao.
Nghĩ đến đây, chàng ta tuy không đành lòng nhưng vẫn buông tay ra.
Cố Tuế An đợi con cá được ném xuống sàn thuyền rồi mới sực tỉnh ra, tay mình vẫn đang bị Mộ Hành Tắc nắm lấy.
Mặc dù nàng là người hiện đại, việc nắm tay cũng chẳng có gì to tát. Nhưng đây là thời phong kiến cổ đại mà!
Cố Tuế An đang định rụt tay lại, thì đôi bàn tay to lớn kia đã chủ động buông ra trước.
“Cố cô nương, ta đi tìm một cái thùng gỗ để đựng con cá này.” Mộ Hành Tắc giả vờ bình tĩnh nói.
Sau đó chàng ta bước nhanh về phía khoang thuyền, bước chân có vẻ hơi lộn xộn.
Cố Tuế An ngẩn người ra, rồi ngước nhìn bóng lưng cao lớn và thẳng tắp của chàng thiếu niên trẻ tuổi, mái tóc đen buộc cao bay phấp phới theo gió.
Tầm mắt của nàng lướt xuống dưới, phát hiện vành tai trắng trẻo của đối phương lúc này đã đỏ ửng lên, giống hệt như quả hồng nướng chín vừa rồi, đỏ lựng thật đấy.
Hả?
Không phải chứ!
Tai đỏ đến mức này sao?
Chỉ vì vừa nãy nắm tay nàng một chút, mà chàng ta lại ngượng ngùng đến vậy?
Chẳng phải các chàng trai thời cổ đại đều sớm trưởng thành sao? Dù chưa cưới thê tử thì những người có chút gia sản cũng đã tìm thông phòng cho con mình rồi mà.
Xem ra Mộ Hành Tắc này vẫn là một chàng thiếu niên thuần khiết à! Chậc chậc chậc!
Mấy người Tứ Hỷ luôn theo dõi cô nương nhà mình. Lúc đầu thấy cô nương không kéo nổi cần câu, Chiêu Hạ định tiến đến giúp, nhưng chưa kịp tới nơi thì Mộ công tử đã giúp cô nương kéo cá lên mất rồi.
Chiêu Hạ đứng bên cạnh trừng mắt nhìn tay của Mộ Hành Tắc với vẻ mặt vô cảm, trong lòng thầm nghĩ có nên bẻ gãy cánh tay này không.
“Con cá này to quá, cô nương thật là giỏi!” Tứ Hỷ ngồi xổm dưới sàn nhìn con cá với vẻ mặt hớn hở.
Ngay cả Xuân Lan – người vốn có dung mạo chín chắn – cũng không nén được nụ cười rạng rỡ trên môi.
Thanh Huyền đứng một bên với vẻ mặt không thể tin được, người vừa rồi hoảng hốt bỏ chạy kia có phải là Công tử kiêu ngạo và tự phụ nhà mình không. Y cảm thấy sắp không nhận ra Công tử nhà mình nữa rồi.
Cố Tuế An tận hưởng lời khen của fan cuồng Tứ Hỷ, nàng ôm lấy mặt, vẻ mặt hớn hở nói: “Cũng tạm thôi, chỉ là lợi hại bình thường thôi.”
Lúc này, Mộ Hành Tắc – người vừa đi tìm chủ thuyền để lấy thùng gỗ – đã quay lại. Giờ đây vẻ mặt của chàng ta đã bình tĩnh, hoàn toàn không còn chút luống cuống nào như vừa rồi.
“Cố cô nương, cái thùng gỗ này có thể hơi nhỏ, nhưng chủ thuyền chỉ có thùng cỡ này thôi, đành phải tạm dùng vậy.”
“Ồ, không sao, đựng được là được rồi.” Cố Tuế An nói, nhưng ánh mắt lại không kìm được mà liếc nhìn về phía tai của Mộ Hành Tắc.
Lúc này vành tai đó đã trở lại màu sắc bình thường, chỉ là vẫn còn hơi phớt hồng mà thôi.
Mộ Hành Tắc cảm nhận được ánh mắt chăm chú của Cố Tuế An, khuôn mặt chàng ta suýt chút nữa lại nóng bừng lên, chàng ta liền vội vàng che giấu bằng cách ngồi xổm xuống, cho con cá vào thùng.
Trong thùng đã có nước, con cá vừa vào thùng không kìm được mà quẫy mạnh, nhưng thùng quá nhỏ, nó cũng chẳng thể quẫy được nữa.
Cố Tuế An nhìn con cá, nghĩ đến chuyện mình vừa bị bắn nước vào mặt, liền mỉm cười rạng rỡ, nói với Xuân Lan: “Xuân Lan, tối nay bảo Vương ma ma hầm con cá này nhé, ta muốn uống canh cá.”
“Vâng, thưa cô nương.”
Lúc này Cố Tuế An ngửi thấy mùi thơm ngọt của khoai lang, mắt nàng sáng bừng lên: “Khoai lang này chắc chín rồi, Mộ công tử, ngươi có muốn thử một chút không?”
Mộ Hành Tắc cũng ngửi thấy mùi thơm này, chàng ta lập tức gật đầu.
Chủ tớ mấy người lại quây quần ngồi xuống quanh bàn.
“Khoai lang nướng này thật thơm!” Tứ Hỷ vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon.
Khi đang ăn, Cố Tuế An chợt nhìn thấy khóe miệng của Mộ Hành Tắc, không nhịn được mà bật cười.
Mộ Hành Tắc cảm nhận được Cố Tuế An đang nhìn mình cười, chàng ta cũng không nhịn được mà cười theo: “Cố cô nương có chuyện gì vậy?”
Chẳng lẽ là nàng đột nhiên cảm thấy chàng ta tuấn tú phi thường, bị chàng ta mê hoặc rồi ư?
Nói thật là ngoại hình của chàng ta vẫn khá thu hút các tiểu cô nương, hồi ở Giang Nam đã có nhiều tiểu cô nương tỏ ý muốn lấy lòng chàng ta đấy mà.
Cố Tuế An chỉ chỉ vào khóe miệng mình.
Đôi mắt hoa đào của Mộ Hành Tắc ngay lập tức mở to. Cố cô nương... đây là ý gì?