30. Chương 30: Lầu Quế Chi

Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Tuế An cùng đoàn người dùng bữa tối tại tầng dưới của quán trọ.
Những vị khách khác trong quán trọ thoạt nhìn thấy một mỹ nhân đẹp như tiên giáng trần đều kinh ngạc đến sững sờ. Một vài người đàn ông có ý đồ xấu, khi thấy xung quanh mỹ nhân đều là những người bảo vệ liền dập tắt ý định đó.
Không thể trêu chọc nổi, không thể trêu chọc nổi.
“Tuế Tuế, ban ngày nghỉ ngơi lâu như vậy, buổi tối có muốn ra ngoài dạo một chút không? Chợ đêm ở Du Châu này cũng vô cùng náo nhiệt đấy.” Đôi mắt hoa đào của Mộ Hành Tắc nhìn Cố Tuế An đầy vẻ mong chờ.
Dạo chợ đêm?
Gần đây vẫn luôn ngồi trong xe ngựa, ra ngoài đi dạo một chút cũng được. Thế là nàng gật đầu đồng ý.
Màn đêm buông xuống, chợ đêm rực rỡ ánh đèn, người người tấp nập qua lại, tiếng rao hàng từ hai bên phố vang lên không ngớt.
Vì đang ở nơi xa lạ, Cố Tuế An lo ngại vẻ ngoài của mình sẽ gây phiền phức, nên nàng đã đội một chiếc mũ che mặt.
Cố Tuế An vừa đi vừa dừng lại dọc đường, hai tay nàng cầm đầy đồ ăn, thấy món gì hay ho là dừng lại ngắm nghía, Mộ Hành Tắc luôn theo sát bên cạnh nàng.
Tứ Hỷ, Xuân Lan và cả Thanh Huyền theo sau hai người họ.
Lúc này, họ đi đến và dừng lại trước một tòa lầu cao sừng sững bên bờ kênh.
“Nghe nói lầu này tên là Lầu Quế Chi, là nơi cao nhất của Du Châu này, đứng trên đó có thể thấy toàn bộ thành Du Châu. Tuế Tuế, nàng có muốn lên xem không?” Mộ Hành Tắc cười nói.
Cố Tuế An nhìn tòa lầu kia, lầu cao bảy trượng, gác cao vút.
Leo lên đó chẳng phải sẽ mệt chết sao.
“Không, không đâu, lầu này cao quá, ta lười leo trèo.” Cố Tuế An lắc đầu, tấm lụa mỏng trên vành mũ che mặt cũng khẽ đung đưa theo nhịp đầu nàng.
Đôi mắt hoa đào của Mộ Hành Tắc tràn đầy ý cười, chàng ta nhướn mày rồi nói: “Chuyện này có gì khó khăn đâu.”
Nói xong, chàng ta liền vòng tay ôm lấy eo Cố Tuế An, mượn lực từ cành cây và lan can, nhẹ nhàng nhảy vài cái đã bay vút lên cao.
Tứ Hỷ thấy cô nương nhà mình đột nhiên bị đưa lên không trung, liền đứng bên dưới lo lắng kêu to.
“Cô nương—”
“Tiểu nha đầu cô không cần lo, Thế tử nhà ta sẽ bảo vệ cô nương nhà cô thật tốt.” Thanh Huyền cười híp mắt nói.
Tứ Hỷ nghe vậy, đôi mắt tròn xoe lườm y một cái, sau đó cùng Xuân Lan chạy vào trong lầu.
Thanh Huyền sờ mũi.
Tính khí của nha đầu này đúng là bướng bỉnh thật đấy.
Cố Tuế An vốn nghe thấy lời Mộ Hành Tắc nói, vừa định nói rằng đối với nàng thì chuyện đó rất khó.
Nào ngờ, nàng đột nhiên lại bay lên cao.
Cố Tuế An lập tức đơ người.
Cảm giác mất thăng bằng khiến nàng không kìm được mà kêu lên:
“Á—” Chết tiệt.
Vài phút sau, Mộ Hành Tắc đưa Cố Tuế An đứng vững vàng trên hành lang ở đỉnh cao nhất của Lầu Quế Chi.
“Tuế Tuế, chúng ta đã lên đến đỉnh lầu rồi, nàng thấy ta có giỏi không?” Mộ Hành Tắc với đôi mắt hoa đào nhìn thẳng vào Cố Tuế An, vẻ mặt vô cùng đắc ý, hệt như một chú chó nhỏ đang chờ đợi chủ nhân khen ngợi.
Cố Tuế An: “…”
Giỏi thì đúng là rất giỏi, nhưng giờ hai chân nàng vẫn còn hơi run rẩy đây này.
Mặc dù nàng biết thế giới này giống như tiểu thuyết kiếm hiệp, có nội công thâm hậu thì có thể phi thân trên mái nhà, nàng cũng thường xuyên thấy Chiêu Hạ bay tới bay lui, nhưng đây là lần đầu tiên chính mình được bay lượn như vậy.
Giờ nghĩ lại, vừa nãy đúng là có chút sợ hãi, nhưng cũng khá kích thích.
Sau này sẽ bảo Chiêu Hạ dẫn nàng đi bay nhiều hơn mới được.
Đột nhiên, nàng cảm thấy eo mình có cảm giác bị ôm giữ, lúc này nàng mới nhận ra mình vẫn đang bị Mộ Hành Tắc ôm lấy.
“Huynh buông ta ra đã.”
Đã lên tới nơi rồi, nàng phải ra sát lan can ngắm cảnh đêm mới được chứ.
Mộ Hành Tắc lúc này mới phát hiện ra mình vẫn đang ôm eo Cố Tuế An. Cảm giác mềm mại khiến tâm trí chàng xao động, trong khoảnh khắc ấy, tai và cổ chàng đều đỏ bừng, đôi mắt hoa đào ban đầu còn đầy vẻ đắc ý, giờ đây lại tràn ngập sự thẹn thùng.
“Xin… xin lỗi.” Mộ Hành Tắc vội vàng buông eo Cố Tuế An ra rồi khẽ nói, nhưng đôi mắt hoa đào chứa đầy tình ý của chàng vẫn chăm chú nhìn Cố Tuế An không rời.
Cố Tuế An: “…”
Mặt lại đỏ nữa rồi? Đúng là ngây thơ quá đỗi!
Không hiểu vì sao, lúc này Cố Tuế An lại có chút không dám nhìn vào mắt Mộ Hành Tắc.
Bầu không khí lúng túng bao trùm giữa hai người.
Đột nhiên một giọng nói cắt ngang bầu không khí lúc này.
“Cô… Cô nương, Cô nương, người không… không sao chứ?” Tứ Hỷ và Xuân Lan chạy lên đến nơi rồi thở dốc nói.
Cố Tuế An nhìn thấy dáng vẻ mệt lả của cả hai người, liền vội vàng đi tới đỡ lấy: “Hai ngươi sao lại lên đây, ta không sao. Nhìn hai ngươi mệt chưa kìa, mau nghỉ ngơi đi.”
“Cô nương, chúng nô tỳ lo cho người thôi mà.” Xuân Lan thở dốc nói.
Thanh Huyền lúc này cũng đi lên, y đi tới bên cạnh Thế tử nhà mình, không sợ chết mà nhỏ giọng nói: “Thế tử, lần sau người làm thế này có thể báo trước một tiếng được không ạ? Người xem, làm hai tiểu nha đầu kia lo lắng chết khiếp.”
Mộ Hành Tắc liếc nhìn Thanh Huyền một cái, sau đó đi đến bên cạnh Cố Tuế An: “Tuế Tuế, là ta suy nghĩ chưa thấu đáo, lần sau ta nhất định sẽ báo trước một tiếng.”
Cố Tuế An xua tay ý bảo không sao.
“Tuế Tuế, lại đây xem cảnh đêm này thế nào?” Mộ Hành Tắc nói tiếp.
Cố Tuế An thấy Tứ Hỷ và Xuân Lan đã đỡ mệt hơn, bèn gật đầu, rồi cùng chàng ta chầm chậm đi đến chỗ lan can ngắm cảnh.
Nơi này trong thời cổ đại được xem là một công trình kiến trúc vô cùng cao.
Bên dưới là khung cảnh chợ búa ồn ào mang theo hơi thở cuộc sống độc đáo của chốn nhân gian. Khắp mọi nơi đều thắp đèn lồng, ánh đèn rực rỡ nhất thời làm lu mờ cả dải Ngân Hà trên trời.
“Đẹp thật đấy,” Cố Tuế An cảm thán.
So với cảnh đêm thành phố hiện đại, nơi đây mang một vẻ đẹp rất khác biệt.
Một cơn gió lạnh thổi qua: “Tuế Tuế có thích không?”
“Ta rất thích.”
Chỉ là bị gió thổi hơi lạnh một chút.
Một lát sau.
“Chúng ta về thôi.” Cố Tuế An nói.
Lạnh quá, gió trên đây lớn quá, nếu cứ đứng đây nữa e rằng nàng sẽ bị cảm lạnh mất.
Sáng sớm ngày hôm sau, đoàn người lại tiếp tục khởi hành. Hiện giờ chỉ còn năm ngày đường nữa là tới Phủ Ninh, nên giữa đường họ không cố ý dừng lại ở các thị trấn ven đường nữa.
“Tuế Tuế, phía trước khoảng trăm mét chính là cổng thành rồi.”
Giọng Mộ Hành Tắc vọng vào từ bên ngoài xe ngựa, Cố Tuế An lười biếng vươn vai một cái.
Cuối cùng cũng tới nơi rồi!
Cố Tuế An có chút phấn khích, nàng vén rèm xe lên và thấy Mộ Hành Tắc đang đứng bên ngoài xe ngựa.
“Tuế Tuế, giờ đã đến Phủ Ninh rồi, Thanh Huyền vừa dò hỏi được là tổ phụ của nàng đã phái người đến cổng thành đón, vì vậy ta chỉ có thể đưa nàng đến đây thôi.” Mộ Hành Tắc nói với vẻ luyến tiếc.
Đáng lẽ chàng ta muốn ở lại Phủ Ninh thêm một hai ngày nữa.
Nhưng bên phía lão gia đã cho người gửi thư đến nói rằng đã bảo Thạch Phát thúc đến đón rồi. Rõ ràng là muốn ép chàng quay về.
Tuy võ công của chàng cũng khá cao cường, nhưng vẫn kém Thạch Phát thúc một chút. Chàng không muốn đến lúc đó bị bắt đi một cách chật vật trước mặt Tuế Tuế.
Vì vậy, chàng chỉ có thể tạm biệt Tuế Tuế tại đây mà thôi.
“Vậy huynh đi đường chú ý an toàn, đến Giang Nam rồi nhớ gửi thư báo bình an nhé.”
Cố Tuế An nghe thấy Mộ Hành Tắc sắp rời đi cũng không hỏi gì thêm, giờ chỉ còn vài ngày là đến đêm Giao thừa rồi, chàng ta đương nhiên cũng phải nhanh chóng quay về nhà ăn Tết.
“Được!” Mộ Hành Tắc nghe thấy sự quan tâm của Cố Tuế An, tâm trạng đang hơi thất vọng cũng trở nên phấn chấn hơn. Đôi mắt hoa đào của chàng cong cong, mỉm cười tươi tắn và gật đầu.
“Thế tử, đến lúc phải đi rồi.” Nếu không đi nhanh thì Thạch Phát đại nhân cũng sắp đến nơi rồi.
Mộ Hành Tắc cười vẫy tay với Cố Tuế An, sau đó cưỡi ngựa rời đi.