Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt
Chương 66: Phản công kẻ gây rối
Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Tuế An ngồi bên cửa sổ, đối diện nàng là Triều Dương đang say sưa ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài.
Bỗng nhiên Triều Dương phấn khích reo lên: “Tuế Tuế, cô nương vừa bước lên thuyền dưới kia hình như là Nguyễn cô nương của Tĩnh Viễn Hầu phủ đó. Trong tiệc mừng thọ của Phụ Hoàng, bài thơ nàng ấy làm quả thực xuất sắc vô cùng. Hôm nay nàng ấy cũng tới, vậy thì buổi thi thơ hôm nay chắc chắn sẽ vô cùng đặc sắc!”
Cố Tuế An nghe vậy liền nhìn xuống phía dưới, lập tức thấy một nhóm người vừa mới bước lên thuyền.
Người dẫn đầu là một nữ tử rực rỡ, cuốn hút, thu hút mọi ánh nhìn – đích thị là nữ chính. Bên cạnh nàng còn có Tân khoa Trạng nguyên Tống Vọng Sinh (cũng là nam phụ thứ hai), nam phụ thứ ba Hướng Dịch Hiên, Hướng Dung Nhi (fan trung thành của nữ chính), và cả Lô Thanh Sơn vốn luôn trầm mặc ít nói nữa.
Chỉ là không thấy Trúc Sinh – vị y sĩ có y thuật cao minh kia đâu.
Đoàn nhân vật chính này lại một lần nữa tề tựu đông đủ rồi đây.
Là danh nhân nổi tiếng ở Kinh đô, Nguyễn Lưu Tranh vừa xuất hiện đã thu hút ánh nhìn của rất nhiều người có mặt. Huống hồ bên cạnh nàng còn có vị Trạng Nguyên với dung mạo tuấn tú như ngọc kia nữa.
“Tống đại nhân, thật không ngờ ngài cũng tới đây.” Vị phu tử vừa rồi dẫn Cố Tuế An và mọi người lên thuyền, lập tức mừng rỡ tiến đến trước mặt Tống Vọng Sinh.
“Trình phu tử khách sáo rồi, Tống mỗ hôm nay đến để góp vui mà thôi.” Tống Vọng Sinh mỉm cười ôn hòa đáp lời.
Trình phu tử vừa cười vừa nói: “Hoan nghênh hoan nghênh, mời quý vị vào bên trong.”
Khi mấy người đang chuẩn bị an tọa, một giọng nói bất ngờ vang lên.
Con trai út thuộc dòng chính của An Nghĩa Hầu là Chu Cẩm Hy vui vẻ nói: “Nguyễn cô nương, ta đoán ngay hôm nay nàng sẽ tới. Với tài hoa của nàng, nhất định hôm nay sẽ giành được ngôi đầu.”
“Nguyễn tỷ tỷ của ta đương nhiên sẽ giành ngôi đầu rồi, cần gì huynh phải nói chứ.” Hướng Dung Nhi đứng bên cạnh kiêu ngạo đáp.
“Dung Nhi, không được vô lễ.” Nguyễn Lưu Tranh khẽ quở trách Dung Nhi, sau đó lại mỉm cười nhã nhặn với Chu Cẩm Hy: “Chu công tử quá khen rồi, hôm nay có rất nhiều công tử và tiểu thư tài giỏi đến đây, Lưu Tranh chỉ là một trong số đó mà thôi.”
“Nguyễn cô nương khiêm tốn thật đấy, hiện nay ở Kinh đô ai mà không biết danh tiếng đệ nhất tài nữ của nàng chứ. Hôm nay chúng ta đúng là có dịp được mở mang kiến thức rồi.” Một vị học sĩ cười lớn nói.
Lúc này, các vị khách nữ cũng đều nhìn về phía Nguyễn Lưu Tranh. Có người ngưỡng mộ tài hoa của nàng, cũng có người ghen tị vì nàng vừa xuất hiện đã thu hút toàn bộ ánh nhìn của các công tử trong hội trường.
Lư Thanh Uyển trừng mắt nhìn Nguyễn Lưu Tranh đầy tức giận. Nàng ta không ngờ rằng, Cố Tuế An vừa rời đi thì lại xuất hiện một Nguyễn Lưu Tranh còn khó đối phó hơn.
Nàng ta đã nghĩ đủ mọi cách mà vẫn không thể loại bỏ được đối phương. Mấy công tử tiểu thư phủ Tĩnh Viễn Hầu đúng là vô dụng, giờ lại bị Nguyễn Lưu Tranh chèn ép đến mức không ngóc đầu lên nổi. Thậm chí còn không bằng cái khúc gỗ Cố Tuế An kia nữa.
Nàng ta rất hận!
Một lúc sau, thi hội bắt đầu.
Vòng đầu tiên lấy mùa thu làm chủ đề.
Những người đã có ý tưởng liền lần lượt cầm bút viết bài.
“Tuế Tuế, muội nói xem vòng đầu ai sẽ thắng đây? Tuy Nguyễn cô nương giỏi thật đấy, nhưng còn có cả Trạng nguyên ở đây nữa mà.”
Cố Tuế An chống cằm, đáp: “Vẫn là Nguyễn cô nương thôi.”
Ai có thể so bì được với những câu thơ tuyệt tác được lưu truyền ngàn đời của Trung Hoa chứ.
Quả nhiên, không chỉ vòng đầu tiên, mà cả vòng thứ hai, vòng thứ ba Nguyễn Lưu Tranh đều giành được vị trí đứng đầu.
Phải nói rằng, nữ chính có trí nhớ thật sự rất tốt. Là một học sinh khối Tự nhiên, Cố Tuế An đã không thể nhớ hết được nhiều bài thơ mình từng học nữa rồi.
Có lẽ giờ đây nàng chỉ nhớ được vài câu kinh điển nhất của một bài thơ mà thôi. So với nữ chính thì nàng chẳng khác nào một con cá lọt lưới của chương trình giáo dục bắt buộc chín năm.
Phía dưới vọng lên từng tiếng tán thưởng, ngay cả Triều Dương đang ở trên lầu cũng vỗ tay rất hào hứng.
Ngay lúc này, một nữ tử mặc y phục đỏ bỗng nhiên đứng bật dậy, vẻ mặt đầy không phục nhìn Nguyễn Lưu Tranh nói: “Đề mục của thi hội đã được công bố từ trước rồi, nói không chừng có người đã tìm người viết hộ từ sớm thì sao.”
Tuy lời nói không chỉ thẳng tên, nhưng ai có mặt ở đó cũng hiểu rõ nữ tử này đang ám chỉ ai.
Đôi mắt Cố Tuế An lập tức sáng lên.
Đến rồi!
Kịch bản kinh điển ‘nhân vật phụ gây chuyện, sau đó nữ chính dằn mặt kẻ gây rối’ đã đến rồi.
“Ngươi nói gì đó! Nguyễn tỷ của ta sao có thể tìm người viết hộ được!” Hướng Dung Nhi đập bàn, đứng bật dậy đầy giận dữ.
“Ta có nói là Nguyễn cô nương đâu, đừng có tự vơ vào người như vậy chứ.” Nữ tử áo đỏ khoanh tay trước ngực, hừ một tiếng khinh thường.
“Ngươi —”
“Dung Nhi, mau lui xuống!” Hướng Dịch Hiên cau mày, khẽ quát.
“Muội không —”
“Dung Nhi.” Nguyễn Lưu Tranh đứng dậy, ra hiệu Hướng Dung Nhi ngồi xuống.
Xưa nay Hướng Dung Nhi luôn nghe lời Nguyễn Lưu Tranh nhất, dù không cam lòng cũng chỉ có thể bực bội ngồi xuống mà không nói thêm lời nào. Nhưng ánh mắt giận dữ vẫn nhìn chằm chằm vào nữ tử áo đỏ kia.
Trên mặt Nguyễn Lưu Tranh lộ ra vẻ không vui vì bị chất vấn. Nàng cau mày hỏi: “Không biết quý danh của vị cô nương đây là gì?”
“Bổn cô nương họ Từ, Thái Hoàng Thái Hậu là cô tổ mẫu của ta.” Từ Diệu Nhi kiêu ngạo đáp.
Ánh mắt Nguyễn Lưu Tranh lóe lên một tia khinh miệt khó nhận ra. Mẫu gia của Thái Hoàng Thái Hậu vốn không có thực quyền gì, tất cả đều dựa vào Thái Hoàng Thái Hậu chống đỡ mà thôi.
Hơn nữa, hiện tại Thái Hoàng Thái Hậu căn bản không quản chuyện triều chính. Sau khi Hoàng đế Tuyên Đức qua đời, người chỉ ở lại Kinh đô một tháng rồi lại đi chùa Tĩnh Quan, chỉ để lại Đại công chúa ở Kinh đô để chuẩn bị bàn chuyện hôn nhân.
Sau khi biết được thân phận đối phương, Nguyễn Lưu Tranh cũng không còn e ngại gì nữa mà trực tiếp hỏi: “Từ cô nương, không biết cô có bằng chứng gì chứng minh rằng bài thơ là do ta tìm người viết hộ?” Trên mặt nàng còn mang theo vẻ uất ức vì bị vu khống.
Từ Diệu Nhi mỉa mai nói: “Ai mà chẳng biết cô bị thất lạc từ nhỏ, trước khi được tìm về thì ở một xó xỉnh thôn quê nào đó? Một cô gái thôn quê thì làm sao có cơ hội học tập thơ ca và luận ngữ chứ, lại còn làm ra một bài thơ hay như thế này!”
Nghe những lời này, vẻ mặt của nhiều người có mặt ở đó cũng lộ rõ sự nghi ngờ.
Đúng vậy, Nguyễn cô nương này trước đây bị lạc, nghe nói quả thật đã lớn lên ở một thôn làng. Một cô gái trong làng làm sao có cơ hội học tập cơ chứ? Nghe nói những nam tử biết chữ trong làng đó cũng chẳng có bao nhiêu người, huống hồ là một nữ tử.
Nguyễn Lưu Tranh bị chất vấn nhưng trên mặt không hề có chút hoảng loạn nào. Nàng chỉ ung dung nói: “Việc ta biết đọc sách làm thơ là vì khi ta lưu lạc bên ngoài đã bái một ẩn sĩ cao nhân làm sư phụ. Từ cô nương, cô đừng nên vu khống ta bằng những lời nói vô căn cứ như thế.”
“Ha, nếu cô nói bổn cô nương vu khống cô, vậy thì cô hãy làm thơ ngay tại chỗ cho bọn ta xem đi. Cứ tùy ý tìm người ra đề ngay tại đây!” Từ Diệu Nhi không tin vào cái gọi là cao nhân bên ngoài nào đó, dù có thì làm sao lại nhận một cô gái thôn quê làm đệ tử cho được.
“Làm thì làm! Nguyễn tỷ tỷ của ta còn sợ ngươi chắc!” Hướng Dung Nhi không nhịn được mà giận dữ nói.
Nguyễn Lưu Tranh thực ra cũng có chút lo lắng. Lần này nàng quả thực đã biết trước đề mục của thi hội và xác định được rằng có thể nhớ được bài thơ ứng với đề đó, vì vậy mới quyết định đến đây.
Bao gồm cả lần ở trong Hoàng cung trước đó, căn bản không có đề mục mà là tùy ý mọi người phát huy làm thơ. Nếu giờ ra đề ngay tại chỗ, nhỡ đâu lại ra đúng bài thơ nàng không thuộc thì gay go rồi.
Thế nhưng nàng còn chưa kịp nghĩ cách từ chối thì Hướng Dung Nhi đã trực tiếp đồng ý, khiến nàng suýt chút nữa nghẹn họng.
Cái đồ ngu ngốc này!
Bây giờ chỉ có thể cầu nguyện rằng đề bài người ra đề đưa ra vừa vặn là bài thơ nàng thuộc lòng mà thôi.
“Từ cô nương, hay là để ta ra đề được không?” Tống Vọng Sinh đứng dậy, ôn hòa nói.
Tống Vọng Sinh thực ra cũng từng nghi ngờ những điều bất thường của Nguyễn Lưu Tranh. Hắn và Nguyễn Lưu Tranh vốn là hàng xóm từ nhỏ, nhưng bỗng một ngày Nguyễn Lưu Tranh như trở thành một người khác vậy.
Ban đầu hắn cũng nghi ngờ đủ kiểu, nhưng những năm qua Nguyễn Lưu Tranh chưa từng làm hại hắn, lại còn giúp đỡ hắn mọi mặt. Cho dù có điều bất thường thì hắn cũng đã thật lòng xem nàng là muội muội và bằng hữu rồi.
Giờ đây nàng bị chất vấn, nên hắn dĩ nhiên chỉ muốn bảo vệ nàng.
Nguyễn Lưu Tranh nghe Tống Vọng Sinh chủ động nhận việc ra đề, theo bản năng thở phào nhẹ nhõm.
Từ Diệu Nhi lại cau mày, bất mãn nhìn Tống Vọng Sinh. Mặc dù vị Trạng Nguyên này quả thực là tài mạo song toàn, nhưng nàng ta ghét Nguyễn Lưu Tranh nên cũng ghét lây những nam nhân thích đối phương. Vì vậy, nàng ta không khách khí mà nói: “Ngươi không được! Ai mà chẳng biết ngươi và Nguyễn Lưu Tranh có quan hệ khá thân thiết, ở sau lưng còn không biết có mối quan hệ dơ bẩn gì không nữa!”
“Từ cô nương, xin hãy cẩn trọng lời nói! Tại hạ và Nguyễn cô nương là trong sạch, Từ cô nương không nên nói những lời như vậy!” Tống Vọng Sinh hiếm khi nói lời lạnh lùng đến thế.
Chu Cẩm Hy cũng tức giận nói: “Từ cô nương, cô là con gái nhà lành sao có thể tùy tiện vu oan cho sự trong sạch của một cô nương khác như thế!”
“Ta nói sai à? Mấy nam nhân như các ngươi chính là dễ dàng bị nàng lừa gạt! Tóm lại, hắn ra đề là không được!” Từ Diệu Nhi vì thẹn mà hóa giận mà nói.
Đúng lúc này, từ tầng hai của con thuyền vọng xuống một giọng nói trong trẻo và phấn khích: “Để ta! Bản công chúa sẽ ra đề!”