Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt
Chương 69: Suốt đời
Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đúng lúc này, từ dưới lầu vọng lên tiếng Triều Dương nói, bảo Nguyễn Lưu Tranh lấy nhan sắc của nàng làm đề tài sáng tác thơ.
Cố Tuế An đơ người ra.
Đây là tỷ muội thân thiết của nàng sao? Không, đây rõ ràng là kẻ thù đội lốt bạn thân thì đúng hơn.
Lại còn ở ngay trước mặt Lý Trọng Yến, nàng ngượng đến mức chỉ muốn đào một cái lỗ mà chui xuống cho xong.
Lý Trọng Yến nhìn Cố Tuế An, nét mặt nửa cười nửa không: “Biểu muội cũng ngồi xuống nghe xem sao đi.”
Cố Tuế An ngượng ngùng ngồi xuống ghế.
Không lâu sau, giọng nói của Nguyễn Lưu Tranh vọng lên từ dưới lầu hai.
Lý Trọng Yến vốn dĩ còn có chút hờ hững, nhưng sau khi nghe hết bài thơ, hắn vô thức chuyển ánh mắt sang Cố Tuế An, ánh mắt dần trở nên thâm trầm, khó đoán.
“Vân tưởng y thường hoa tưởng dung… quả nhiên miêu tả rất chính xác.”
Cố Tuế An cũng không ngờ nữ chính lại dùng bài thơ này. Nàng thậm chí còn nghi ngờ rằng nữ chính không thuộc bài thơ nào khác nữa.
“Nguyễn cô nương quá lời rồi.” Bài thơ này vốn là để miêu tả một trong Tứ đại mỹ nhân của Hoa Quốc cơ mà.
Lý Trọng Yến nhếch mép cười nhạt: “Biểu muội có thích không?”
“Thích ạ.”
Thật ra nàng không hề thích.
Bởi vì số phận của nhân vật chính trong bài thơ này không mấy tốt đẹp.
Nhưng đó là bài thơ do Nguyễn Lưu Tranh làm, chẳng lẽ nàng có thể nói không thích trước mặt Lý Trọng Yến hay sao?!
Dĩ nhiên là không thể rồi!!
Lý Trọng Yến cất tiếng gọi: “Hồng Quý.”
“Bệ hạ có gì căn dặn ạ?” Hồng Quý từ ngoài sương phòng bước vào.
Lý Trọng Yến liếc mắt ra hiệu cho Hồng Quý, trong ánh mắt chứa đựng nhiều ẩn ý: “Bài thơ này cả Trẫm và biểu muội đều rất yêu thích, mau ban thưởng chút lễ vật cho Nguyễn cô nương đi.”
Hồng Quý cười híp mắt đáp lời: “Vâng, Bệ hạ.”
Cố Tuế An: “…”
Hóa ra người này hỏi nàng có thích hay không chỉ là muốn tìm cớ để ban thưởng cho Nguyễn Lưu Tranh mà thôi.
Hóa ra nàng chỉ là một công cụ để lợi dụng mà thôi!
Tại tầng một của chiếc thuyền.
Khi Hồng công công bưng lễ vật xuất hiện, tất cả mọi người đều kinh ngạc vô cùng.
Vậy mà Bệ hạ cũng ở đây!
Nhất thời mọi người đều ngẫm lại xem vừa rồi mình có hành động nào không đúng mực hay không.
Và người hối hận nhất chính là Lư Thanh Uyển. Nàng ta hối hận đến xanh ruột. Lẽ ra lúc nãy nàng ta không nên mở miệng, giờ thì hỏng rồi, Bệ hạ chắc chắn sẽ có ấn tượng không tốt về nàng ta.
Tống Vọng Sinh ngước nhìn ô cửa sổ đang đóng kín ở lầu hai, rồi lập tức cau mày.
“Nguyễn cô nương, Bệ hạ rất yêu thích bài thơ cô làm, đây là những thỏi vàng mà Bệ hạ ban thưởng cho cô.” Hồng công công với vẻ mặt nghiêm nghị, ông đưa những thỏi vàng đang bưng trong tay cho Nguyễn Lưu Tranh.
Tất cả mọi người có mặt ở đó đều ghen tị nhìn Nguyễn Lưu Tranh. Bệ hạ cũng đã nghe được câu thơ đó rồi, chắc chắn sẽ càng thêm thưởng thức tài năng của Nguyễn cô nương này.
Chỉ có Lư Thanh Uyển là ghen ghét đến mức mặt mày gần như vặn vẹo.
Nàng ta cúi gằm mặt, trong mắt lóe lên một tia độc ác.
Nguyễn Lưu Tranh!
Nàng ta nhất định sẽ không buông tha cho đối phương!
Lúc này Nguyễn Lưu Tranh cũng cảm thấy tinh thần vô cùng phấn chấn, mọi sự khó chịu vừa rồi đều đã tan biến hết.
Nàng ta vừa cười vừa nói: “Đa tạ Bệ hạ ban thưởng. Xin hỏi Bệ hạ hiện đang ở đâu, thần nữ muốn đích thân đến tạ ơn Người.”
Từ khi Lý Trọng Yến đăng cơ làm Hoàng đế, nàng ta đã lâu không gặp lại hắn. Dù sao Hoàng cung cũng không phải là nơi nàng ta muốn vào là được, mà Lý Trọng Yến lại chưa từng triệu nàng ta vào cung. Điều này khiến nàng ta cảm thấy khá bực mình. Lúc này hắn đang ở đây, nên Nguyễn Lưu Tranh muốn nhân cơ hội để gặp hắn.
“Nguyễn cô nương không cần phải làm vậy đâu. Lão nô sẽ thay cô nương bẩm báo tâm ý này lên Bệ hạ.” Hồng Quý mỉm cười rồi từ chối nàng ta.
Nụ cười của Nguyễn Lưu Tranh lập tức khựng lại.
Hồng Quý thầm mắng trong lòng.
Gặp Bệ hạ ư?
Đùa giỡn gì thế không biết.
Nếu để ai đó làm phiền Bệ hạ và Cố cô nương khi đang ở bên nhau, thì cái mạng già này của ông cũng không cần giữ nữa.
Nghĩ đến lúc nãy Bệ hạ gọi ông vào đã dành cho ông một ánh mắt đầy ẩn ý, là một người tâm phúc bên cạnh Bệ hạ nên ông đương nhiên hiểu được ý của Người.
Vì vậy ông lại nhìn Triều Dương với vẻ mặt ngơ ngác trước sự xuất hiện đột ngột của Hoàng huynh mình: “Công chúa điện hạ, Người cũng không cần phải đi thỉnh an Bệ hạ đâu. Bệ hạ rất bận rộn chính sự nên lát nữa sẽ hồi cung rồi, Người cứ tự nhiên chơi vui vẻ là được.”
Triều Dương ngây thơ gật đầu. Hoàng huynh của nàng ấy sao lại tốt bụng thế này? Tuy nhiên, việc Hoàng huynh không hối thúc nàng hồi cung khiến nàng ấy mừng rỡ vô cùng. Lát nữa sau khi thi hội kết thúc, nàng ấy sẽ cùng Tuế Tuế đi Gia Bảo Lâu ăn cá phi lê sốt gừng.
Nàng ấy đã lâu không được ăn món đó.
Chỉ là Triều Dương chắc chắn sẽ thất vọng.
Sau khi thi hội kết thúc, lúc nàng ấy trở lại gian phòng của mình và Tuế Tuế, thì phát hiện người đang chờ nàng ấy không phải là Tuế Tuế mà là Giang Việt với vẻ mặt tươi cười.
Triều Dương: “…” Tuế Tuế của nàng ấy đâu rồi!
Giang Việt khom lưng hành lễ: “Công chúa điện hạ, Cố cô nương đã được Bệ hạ đưa về Cố phủ rồi. Bệ hạ lệnh cho thuộc hạ đưa Người hồi cung ạ.”
Trong khi đó, Cố Tuế An – người mà Giang Việt nói đã được đưa về phủ – lúc này lại đang ngồi trong gian phòng tốt nhất của Gia Bảo Lâu.
Cố Tuế An nhìn người đàn ông tuấn tú trước mặt, nàng muốn nói rồi lại thôi: “Bệ hạ…”
Lý Trọng Yến ngắt lời nàng: “Biểu muội cứ gọi Trẫm là biểu ca đi.”
Cố Tuế An khựng lại: “…Được ạ, biểu ca, sao chúng ta dùng bữa mà lại không gọi Triều Dương đi cùng ạ?”
Lý Trọng Yến nhấp một ngụm trà rồi liếc nhìn Cố Tuế An: “Biểu muội không thấy Triều Dương đang chơi rất vui vẻ sao? Trẫm làm sao nhẫn tâm đưa muội ấy đi sao, cứ để muội ấy chơi tiếp đi.”
Cố Tuế An: “…”
Từ bao giờ mà người này lại tốt bụng như vậy.
“Được rồi, lúc Trẫm ở trên thuyền đã nghe thấy bụng biểu muội kêu rồi. Muội muốn ăn gì thì cứ dặn dò người ta làm đi.” Đôi mắt đen láy của Lý Trọng Yến hiếm khi ánh lên ý cười.
Cố Tuế An hơi ngượng ngùng: “À… Vâng.” Quả thật buổi sáng nàng chưa kịp ăn gì đã bị Triều Dương kéo đi rồi.
Món ăn nhanh chóng được dọn lên bàn.
Lý Trọng Yến gắp một miếng cá phi lê sốt gừng đặt vào chén của Cố Tuế An: “Muội ăn đi.”
Cố Tuế An cười: “Cảm ơn biểu ca.”
Cố Tuế An cũng không cảm thấy việc Lý Trọng Yến gắp thức ăn cho mình là có gì không ổn cả, dù sao trước đây khi nàng vào cung cũng thường xuyên dùng bữa cùng hắn.
Thỉnh thoảng Lý Trọng Yến thấy nàng cứ ăn thịt mà không ăn rau, thì cũng sẽ lạnh mặt gắp một ít rau xanh đặt vào chén của nàng.
Cố Tuế An cảm thấy hơi không vui, bởi vì nàng thực sự không thích ăn rau xanh, đặc biệt là rau chân vịt đấy!
Quả nhiên, ăn chưa được bao lâu thì Lý Trọng Yến lại bắt đầu gắp rau xanh vào chén của nàng rồi.
“Biểu ca, muội đã tự gắp rau rồi ạ.” Nàng làm vậy là để đề phòng hắn gắp rau xanh cho mình, nên mới chủ động gắp một ít để ăn.
Lý Trọng Yến liếc nhìn chén của nàng thì thấy đã có rau, hắn đã quen tay gắp thức ăn cho nàng, nên chỉ có thể giải thích: “Trẫm không nhìn thấy.”
Cố Tuế An chỉ biết cạn lời, mắt không dùng thì có thể quyên tặng cho người cần dùng, xin cảm ơn!
Sau khi hai người dùng bữa xong thì Lý Trọng Yến đưa Cố Tuế An về phủ. Tuy có hơi tiếc nuối nhưng hắn mới đăng cơ chưa lâu, quả thật có nhiều chính sự cần giải quyết.
Còn về việc ở bên Cố Tuế An, đợi một thời gian nữa hắn phong nàng làm Hoàng hậu là được, bọn họ sẽ có rất nhiều thời gian bên nhau.
Là trọn đời đấy!
—
Sau khi buổi hội thi thơ kết thúc, bài thơ cuối cùng mà Nguyễn Lưu Tranh đọc đã trở nên nổi tiếng, nhưng người được nhắc đến cùng với bài thơ ấy lại không phải là nàng ta – người mà mọi người đều cho là tác giả.
Mà là con gái của Cố thừa tướng Cố Tuế An. Vốn dĩ Cố Tuế An sống kín tiếng nên chỉ được phong là Đệ nhất mỹ nhân Kinh đô.
Nhưng giờ đây, mọi người đều nói rằng con gái của Cố thừa tướng có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, là Đệ nhất mỹ nhân của Đại Ung, không ai có thể sánh bằng.
Ngay cả Nguyễn tài nữ sau khi gặp cũng không kìm lòng được mà viết ra câu thơ tuyệt vời ‘Vân tưởng y thường hoa tưởng dung’ để ca ngợi nàng.
Nguyễn Lưu Tranh suýt chút nữa thì tức chết, nàng ta đã làm áo cưới cho người khác rồi.
Sau này thà không tham gia những buổi hội thi thơ như thế này nữa. Ban đầu nàng ta tưởng có thể nhân cơ hội này để tỏa sáng một lần nữa, và được nhiều người ngưỡng mộ hơn.
Nhưng hội thi thơ lần này, nàng ta không những không được nhiều người sùng bái, mà còn suýt chút nữa bị lộ chuyện thuộc lòng thơ của người khác. Hơn nữa, nàng ta còn góp phần xây dựng danh tiếng cho người khác. Cũng may là có thỏi vàng do Lý Trọng Yến ban cho, điều này khiến nàng ta cảm thấy được an ủi phần nào.