Đêm trước kỳ thi tuyển nữ quan, Bùi Thanh ôm chiếc vòng ngọc gia truyền vào người tôi, ánh mắt chàng ánh lên niềm tin chắc chắn:
"Đợi nàng thi xong, ta sẽ đến rước nàng về thành thân."
Lòng tôi rạo rực hạnh phúc thì đột nhiên, màn hình hiện lên hàng loạt dòng bình luận gay gắt:
【Nữ chính còn chưa biết đâu, nam chính cũng tặng cho nữ phụ một chiếc vòng giống hệt.】
【Hai chiếc vòng này có thể cộng hưởng ý thức và chia sẻ cảm giác đó.】
【Nữ phụ chỉ cần đeo vòng là có thể dễ dàng biết được đáp án trong đầu nữ chính lúc làm bài.】
【Chỉ cần nữ phụ khẽ xoay chiếc vòng, vì hai người cùng cảm nhận nên nữ chính sẽ lập tức mất mặt ngay trong phòng thi đó~】
【Haiz! Kết quả là nữ chính thi trượt, còn nữ phụ thì đỗ.】
【Nam chính cũng chỉ là muốn tốt cho nữ chính thôi mà.】
【Làm hiền nội trợ của nam chính chẳng phải rất tốt sao? Cứ nhất quyết đi thi nữ quan làm gì, đây chỉ là một chút trừng phạt nho nhỏ thôi.】
【Đúng thế, hơn nữa nữ phụ tuy yêu nam chính nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn nam nữ chính thành thân, đáng thương biết bao.】
【Nam chính vốn mềm lòng mà~ Cho nên mới muốn dùng chiếc vòng để bù đắp cho nữ phụ đó~】
Đọc xong, tôi khom người buộc chiếc vòng lên cổ một con chó đang đến kỳ động dục.
Truyện Đề Cử






