21. Chương 21: Bí mật của Vương phi

Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù

Chương 21: Bí mật của Vương phi

Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ân thị lo sợ Trì Huỳnh trong cơn nóng giận sẽ gây ra chuyện lớn. Dù sao, cơ thể Tiết di nương vốn đã suy yếu, hiện tại chỉ còn sống lay lắt nhờ thuốc thang. Trì Huỳnh lại không còn gì để kiêng dè, nàng có thể không màng đến tính mạng mình, nhưng không thể để cả Trì phủ bị liên lụy!
Trước mắt, bà ta đành cắn răng nuốt giận, sai người dọn dẹp lại khuê phòng của Trì Dĩnh Nguyệt.
Trì Huỳnh kiềm chế cảm xúc, bước ra ngoài và nói với Trình Hoài: "Đêm nay ta sẽ ở lại phủ chăm sóc mẫu thân, sáng sớm mai sẽ về Vương phủ. Làm phiền ngươi truyền tin về bẩm báo với điện hạ một tiếng."
Trình Hoài liếc nhìn Vương phi một lần nữa, rồi cúi người đáp lời.
Hộ vệ vừa nãy âm thầm theo dõi Ân thị quay về bẩm báo. Lúc này, hắn mới biết Trì phủ quả thật che giấu bí mật, liền lập tức sai người trực tiếp trở về phủ, trình bày sự việc này.
Trì Huỳnh dùng bữa tối xong tại viện của Ân thị, trước tiên dặn Bảo Phiến ra khỏi phủ, đi một chuyến tới Hồi Xuân Đường.
Các đại phu ở Hồi Xuân Đường đều coi trọng y đức, hẳn sẽ không cấu kết với Ân thị.
Ân thị lạnh lùng nhìn sang: "Sao, ngươi vẫn chưa yên tâm về ta, sợ ta ngược đãi Tiết di nương à? Ta đã hứa với ngươi rồi thì sẽ không nuốt lời."
Trì Huỳnh cũng chẳng vòng vo, cười lạnh nói: "Mẫu thân cấu kết với đại phu còn ít sao?"
Ân thị tức đến run người: "Ngươi đúng là cứng cánh rồi, thật sự coi mình là Vương phi à?"
Trì Huỳnh không để ý tới.
Trình Hoài đứng gác ngoài cổng viện, thấy nha hoàn của Vương phi là Bảo Phiến ra ngoài. Nàng ta nói là đi bốc thuốc theo phương thuốc của Ân phu nhân, nhưng lời lẽ lại có ý né tránh. Hắn lưu tâm, lập tức chỉ định một người âm thầm theo sau dò xét.
Không bao lâu sau, Trì Huỳnh rời khỏi viện của Ân thị, đi tới Triều Hoa Viện – khuê phòng trước kia của Trì Dĩnh Nguyệt.
Trình Hoài cũng dẫn người theo tới, canh gác bên ngoài Triều Hoa Viện.
Trì Huỳnh thấy không thể đuổi hắn đi, đành tạm thời bỏ qua, chờ trời tối rồi tính tiếp.
Trì Dĩnh Nguyệt rời phủ mấy tháng, khuê phòng của nàng vẫn được quét dọn gọn gàng như cũ. Bá phủ tuy sa sút, nhưng việc giáo dưỡng dành cho nàng vẫn đủ để sánh với con gái nhà danh giá.
Trì Huỳnh liếc qua bức bình phong hoa lệ cùng chiếc giường nha sàng. Nàng nhớ khi còn nhỏ không được phép bước qua cánh cửa này, nay nhìn lại những thứ ấy, trong lòng đã sớm chẳng còn gợn sóng.
Nàng vốn không định nghỉ lại đây. Ánh mắt nàng dừng trên chiếc tráp trang điểm khảm trai vẽ vàng, rồi từ trên xuống dưới đánh giá Hương Cầm, trong lòng đã có chủ ý.
"Ngươi giỏi trang điểm, có thể... hóa trang ta thành bộ dạng nha hoàn trong viện không?"
Hương Cầm hơi ngạc nhiên: "Cô nương là muốn..."
Trì Huỳnh gật đầu. Chẳng hiểu sao nàng luôn cảm thấy Trình Hoài và đám người của hắn phòng thủ quá mức nghiêm ngặt, không giống hộ vệ tùy tùng mà ngược lại như đang giam giữ nàng. Muốn tới Xuân Liễu Viện, nhất định phải nghĩ cách khác.
Dù thế nào đi nữa, đêm nay nàng cũng phải tới Xuân Liễu Viện một chuyến. Chỉ nghe lời một phía của Ân thị nói bà ta chăm sóc a nương thế nào, Trì Huỳnh vẫn không yên tâm.
Hương Cầm có chút khó xử: "Nô tỳ chưa từng vẽ kiểu như thế này..."
Trì Huỳnh: "Cứ thử xem."
Hương Cầm đành sai người lấy tới một bộ quần áo, giày dép của nha hoàn, lại giúp Trì Huỳnh tháo trang sức tóc tai. Trên mặt nàng bôi lớp phấn tối màu, điểm thêm vài đốm lớn nhỏ, rồi dùng tóc rối che trán và hai má. Dưới ánh nến mờ, người trong gương da dẻ sẫm đen, trông chỉ là một nha hoàn ngũ quan coi như thanh tú.
Trì Huỳnh ngẩn ngơ nhìn từng chút biến hóa trong gương, đến cuối cùng gần như không nhận ra chính mình. Trong lòng nàng mừng rỡ vô cùng, còn nảy sinh ý muốn học nghề từ Hương Cầm, biết đâu ngày nào đó có thể dùng đến.
Trong phòng vẫn sáng đèn. Nàng để Hương Cầm ở lại bên trong, thỉnh thoảng nói vài câu, tạo giả tượng nàng vẫn còn ở trong phòng. Còn mình thì kiếm cớ theo một phụ nhân trong viện ra ngoài, chỉ nói Vương phi muốn ăn sữa đông, đi nhà bếp làm một bát. Khi đi ngang qua hộ vệ ngoài viện, Trì Huỳnh khom lưng cúi đầu, vùi mặt thấp xuống, mượn ánh đêm mờ tối che đi ngũ quan.
Trình Hoài nhìn chằm chằm hai người. Vừa định hỏi thêm mấy câu thì đúng lúc có ám vệ tới truyền tin, hắn đi xử lý. Quay lại thì hai hạ nhân đã rẽ về hướng nhà bếp, hắn liền thôi.
Chiêu Vương âm thầm điều tra lai lịch của Vương phi, nên mới để hắn dẫn người theo hầu, tiện thể xem Trì phủ có điều gì khả nghi hay không. Nhưng theo hầu không phải giám sát, kiểu đi nhà bếp làm đồ ăn thế này, cũng chưa đến mức bắt lại tra hỏi.
Sau khi rời đi trong âm thầm, Trì Huỳnh lập tức tới Xuân Liễu Viện.
Trong phòng ngập tràn mùi thuốc nồng nặc. Trì Huỳnh bước vào nội thất, nhìn thấy Tiết di nương nằm trên giường. Những cảm xúc bị dồn nén mấy ngày nay đồng loạt dâng lên, nàng không kìm được đỏ hoe mắt: "A nương."
Tiết di nương tựa vào gối mềm nghỉ ngơi, thấy có người tới vốn không để ý. Cho tới khi người đó tiến lại gần, gọi bà một tiếng "A nương", Tiết di nương mới cẩn thận nhìn kỹ, phát hiện đúng là con gái, nhất thời vừa kinh vừa mừng: "A Huỳnh, sao con lại ăn mặc thế này?"
Nói xong, trong lòng bà không khỏi hoảng hốt: "Con lén tới à? Có bị người ta phát hiện không?"
Trì Huỳnh lắc đầu, rót cho bà một chén nước ấm: "Không ai phát hiện, a nương. Con tới thăm người, mấy ngày nay thân thể người thế nào rồi?"
Tiết di nương vẫn như trước, nhưng nhờ hai củ nhân sâm kia, sắc mặt cũng tạm ổn. Để con gái yên tâm, bà chỉ lựa những điều tốt mà nói.
Đang nói chuyện thì Bảo Phiến dẫn đại phu Hồ Chính Thanh của Hồi Xuân Đường vào.
Hồ đại phu này ở kinh thành rất có danh tiếng, thường hay chữa bệnh cho dân nghèo, đến cả Trì Huỳnh cũng từng nghe qua. Không ngờ Bảo Phiến lại có thể mời được ông tới.
Bảo Phiến nói: "Hôm nay Hồ đại phu vừa hay ngồi khám, nô tỳ liền mời ông tới."
Trì Huỳnh cảm kích nhìn nàng một cái, rồi nói với Hồ đại phu: "Làm phiền ngài thay ta... thay di nương của chúng ta xem giúp."
Hồ đại phu gật đầu, đặt hòm thuốc xuống, bắt mạch cho Tiết di nương, lại xem qua đơn thuốc bà vẫn dùng hằng ngày. Cân nhắc hồi lâu ông mới nói: "Mạch tượng hư tế vô lực, là dấu hiệu thận tinh hư tổn, tâm huyết bất túc. Đơn thuốc này chỉ trị ngọn không trị gốc."
Trì Huỳnh vội hỏi: "Có cách nào chữa không?"
Hồ đại phu: "Ta sẽ thêm vào đơn này vài vị thuốc bổ khí cố nguyên, ôn dưỡng khí huyết. Trước mắt cứ từ từ điều dưỡng, nếu có thể qua được xuân hạ, rồi tùy tình hình mà tính tiếp."
Trì Huỳnh gật đầu: "Đa tạ đại phu."
Nghĩ tới điều gì đó, nàng lại hỏi: "Vậy Tế Tế Đan có hiệu quả không?"
Mắt Hồ đại phu sáng lên: "Tế Tế Đan là thuốc bổ nguyên khí rất tốt, nếu phối hợp với thang thuốc thì cực kỳ thích hợp. Chỉ là dược liệu đắt đỏ, bào chế phức tạp, cho nên giá thành cao..."
Ông đánh giá nữ tử trước mắt, chỉ mặc đồ nha hoàn, trên giường lại là một di nương ốm yếu. E rằng trong phủ không được coi trọng, sao dùng nổi Tế Tế Đan? Ông thở dài một tiếng nói: "Củng cố căn bản, bồi dưỡng nguyên khí không phải chuyện ngày một ngày hai, cần dùng lâu dài."
Trì Huỳnh trầm mặc giây lát: "Ta hiểu rồi, đa tạ đại phu."
Trước kia Ân thị cho a nương ăn mấy viên Tế Tế Đan, coi như giữ được mạng. Nhưng Tế Tế Đan mười lạng bạc một viên, loại dùng dược liệu tốt hơn còn tới cả trăm lạng. Xương Viễn Bá lại là kẻ đến năm mươi lạng cũng tiếc cho nàng. Bọn họ sao nỡ bỏ tiền mua thuốc sang quý cỡ này cho nương nàng? Ân thị ghét mẹ con nàng cùng cực, tất nhiên sẽ không dốc lòng chăm sóc, cùng lắm là lấy vài phương thuốc lừa gạt, miễn cưỡng giữ lại tính mạng cho bà mà thôi.
Trì Huỳnh trả tiền khám, để Bảo Phiến lén đưa Hồ đại phu ra khỏi phủ bằng cửa hông, rồi cầm đơn thuốc mới đi bốc thuốc.
Trong tay nàng vẫn còn mấy chục lạng bạc, nhưng cũng chỉ như muối bỏ bể.
Vẫn phải nói chuyện với Ân thị.
Người đi rồi, trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con.
Tiết di nương nắm tay Trì Huỳnh: "Con chẳng phải nói, nhà lang quân con gả tới bệnh nặng không qua khỏi sao? Sao con còn chưa về, có phải gặp chuyện gì không?"
Trì Huỳnh mím môi cười: "Hắn không chết, bệnh đã chữa khỏi, nay đối với con cũng rất tốt. Chỉ là... nhị tỷ có lương duyên khác, không muốn đổi lại thân phận với con, e rằng con phải ở lại nhà đó thêm một thời gian nữa."
Tiết di nương luôn cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy. Nhị cô nương dù sao cũng là thiên kim Bá phủ, người có thể để nàng gả qua xung hỉ, hẳn không phải gia đình tầm thường. Nếu thật tốt như lời con gái nói, vì sao nhị cô nương lại không gả?
Trì Huỳnh chỉ bảo bà yên tâm: "Tiền thuốc con sẽ nghĩ cách, a nương không cần..."
Chưa nói xong, Tiết di nương dường như phát hiện ra điều gì, đưa tay chạm vào vết hồng trên cổ nàng lộ ra: "Chỗ này của con là..."
Trì Huỳnh theo bản năng chạm lên cổ, đầu ngón tay làm trôi đi một chút phấn. Nàng ngẩn ra một lúc mới kịp phản ứng, gò má khẽ ửng hồng.
Tiết di nương dù sao cũng là người từng trải, lại thấy nàng đầy vẻ thẹn thùng. Còn gì mà bà không đoán ra: "Con... đã cùng lang quân đó viên phòng rồi?"
Trì Huỳnh mím môi: "Cũng không hẳn, chỉ là từng thân cận."
Tiết di nương: "Hắn tưởng con là nhị cô nương?"
Trì Huỳnh dừng lại một chút, gật đầu.
Tiết di nương tâm trạng phức tạp: "Con đã có tiếp xúc da thịt với hắn, sau này nếu thân phận bại lộ, chẳng phải là..."
Trì Huỳnh suy nghĩ hồi lâu, nhìn bà ôn tồn nói: "A nương, người cứ coi như con đã gả cho hắn đi. Con hứa với người, sau này dù là tiếp tục làm phu nhân của hắn, hay có cách toàn thân rút lui, con cũng sẽ bảo vệ tốt bản thân. A nương cũng phải hứa với con, nhất định phải giữ gìn thân thể, chờ con quay về."
Tiết di nương gật đầu, chỉ hận thân thể mình vô dụng, đã liên lụy con gái vì bà mà chịu khổ.
......
Chiêu Vương phủ.
Thuộc hạ tới bẩm báo vốn tưởng Chiêu Vương đang ở Nhạn Quy Lâu, không ngờ lại ở Sấu Ngọc Trai.
Hai thị vệ gặp nhau ngoài cổng viện, liền cùng vào trong bẩm báo.
Yến Tuyết Thôi ngồi trên tháp uống trà. Trước tiên hắn nghe nói Vương phi đêm nay lưu lại Trì phủ, hắn dùng khăn gấm trong tay lau khóe môi, mí mắt khẽ rủ, chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng "Ừm".
"Còn nữa," thị vệ ngập ngừng nói, "hôm nay Ân phu nhân gặp một người tại phòng đảo tọa. Đối ngoại nói là quản sự trong phủ, nhưng thuộc hạ lại nghe người đó gọi Ân phu nhân là mẫu thân. Hơn nữa... nữ tử đó còn mang thai, nói là, là con của Tuyên Vương điện hạ..."
Nguyên Đức suýt nữa không giữ được vẻ mặt: "Con của Tuyên Vương?"
Thị vệ gật đầu: "Vâng, Ân phu nhân và đám bộc phụ bên cạnh làm việc che giấu, cố ý tránh người ngoài. Thuộc hạ chỉ nghe được những điều đó."
Yến Tuyết Thôi nhíu mày cười khẽ, cảm thấy hoang đường ngoài dự liệu.
Một thị vệ khác theo dõi Bảo Phiến tới Hồi Xuân Đường, cũng tra ra được vài manh mối quan trọng. Sự việc hệ trọng, hắn không quay lại Xương Viễn Bá phủ mà trực tiếp về phủ bẩm báo.
"Thuộc hạ theo Bảo Phiến tới Hồi Xuân Đường mời đại phu, lại nhìn thấy... nhìn thấy xe ngựa của Tuyên Vương điện hạ đỗ ở chỗ khuất đầu phố."
Nguyên Đức sửng sốt: "Lại là Tuyên Vương?"
Thị vệ đáp phải: "Bảo Phiến lén đi bái kiến Tuyên Vương. Cũng chính Tuyên Vương phái người vào y quán, đặc biệt mời đại phu giỏi nhất của Hồi Xuân Đường tới Xương Viễn Bá phủ, bắt mạch cho Ân phu nhân."
Nguyên Đức trầm ngâm: "Nói vậy, Ân phu nhân lại còn có một cô con gái, mang thai cũng là cốt nhục của Tuyên Vương? Vương phi nhà ta e rằng cũng... cũng có chút dây dưa với Tuyên Vương?"
Lời vừa dứt, hắn chỉ cảm thấy không khí trong phòng đột nhiên cứng lại, cẩn thận nhìn về người trên tháp.
Yến Tuyết Thôi đặt chén trà xuống, trên mặt vẫn giữ vẻ điềm nhiên thường ngày, dường như đã sớm có dự liệu.
Nhưng Nguyên Đức vẫn cảm thấy sống lưng lạnh toát, tựa như chỉ trong chớp mắt, cả gian phòng gần như đông cứng lại, tĩnh lặng đến mức ngay cả chim sẻ trên cây ngoài cửa sổ cũng nín tiếng.