55. Chương 55: Trên đời này không có ai dính người hơn hắn

Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù

Chương 55: Trên đời này không có ai dính người hơn hắn

Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm hôm sau, Trì Huỳnh tỉnh lại trong ánh ban mai dịu nhẹ. Mở mắt ra, gương mặt sáng sủa tinh xảo của người đàn ông đã ở ngay trước mắt.
Nếu là trước kia, nàng thậm chí còn không đủ can đảm nhìn thẳng vào hắn.
Hôm nay nàng bỗng dưng nổi hứng, như bị ma xui quỷ khiến, vươn đầu ngón tay tỉ mỉ vuốt ve theo hàng mày, đôi mắt, gò má, sống mũi của hắn. Da hắn trắng lạnh không tì vết, mày kiếm mắt sáng, khí chất như ngọc như vàng, mang vẻ đẹp tuấn tú mà vẫn hài hòa, quả thực xứng đáng với hai chữ "diễm lệ".
Cả đời này, nàng chưa từng gặp ai đẹp hơn hắn.
Nếu Trì Dĩnh Nguyệt sớm gặp được hắn, e là cũng chẳng đến mức để nàng thay gả.
Đang ngắm nhìn xuất thần, đầu ngón tay nàng bỗng đau nhói. Thì ra hắn khẽ hé môi cắn nhẹ một cái, đầu lưỡi ấm áp lướt qua đầu ngón tay nàng, khiến Trì Huỳnh hoảng hốt rụt tay lại.
Khóe môi người đàn ông dâng lên ý cười.
Trì Huỳnh cũng cười theo, khẽ nói với hắn: "Phu quân tỉnh rồi?"
Giọng Yến Tuyết Thôi còn mang theo vẻ khàn trầm lúc mới thức dậy: "Giờ nào rồi?"
Trì Huỳnh không nghe thấy tiếng canh: "Không biết, dù sao trời cũng sáng rồi."
Yến Tuyết Thôi hỏi: "Vậy còn muốn ngủ không?"
Trì Huỳnh gật đầu: "Vẫn còn hơi mệt."
Chủ yếu là đau lưng mỏi chân. Hôm qua hắn hôn đến mức nàng đứng cũng không vững, cuối cùng còn được hắn bế về.
Yến Tuyết Thôi kéo nàng sát vào lòng hơn, cằm hắn khẽ cọ lên trán nàng một cách thân mật, giọng lười biếng trầm ấm: "Vậy ngủ thêm chút nữa."
Má Trì Huỳnh áp lên ngực hắn, nàng nghĩ một lát rồi nói: "Bữa trưa chúng ta ăn uống đơn giản thôi. Chờ thiếp nghỉ ngơi đủ rồi, tối nay sẽ tự tay làm một bữa cho chàng. Điện hạ có món gì muốn ăn không?"
Nàng khá quen thuộc với các nguyên liệu vùng núi, nhất là mùa hè sau mưa có rất nhiều rau dại và đặc sản núi rừng có thể dùng.
Yến Tuyết Thôi nhớ lại trước kia từng hỏi sở thích của nàng, nàng nói thích vào bếp. Chỉ cần là đồ nàng tự tay làm, hắn vốn dĩ cũng không kén chọn, liền đáp: "Chỉ cần là nàng làm đều được."
Núi rừng yên bình, nhưng hôm qua ở biệt uyển trong kinh thành lại xảy ra biến cố.
Nhà họ Ninh sụp đổ chỉ sau một đêm, Tuyên Vương tự biết hoàn cảnh gian nan, ngoài mặt vẫn duy trì vẻ ân ái vợ chồng với Phó Tĩnh Tắc, đã nhiều ngày không tới chỗ Trì Dĩnh Nguyệt.
Biệt uyển mấy lần mời hắn đến, hắn đều lấy cớ công vụ bận rộn mà từ chối.
Trì Dĩnh Nguyệt vốn đã vì chuyện này mà bất mãn, lại thêm đang trong thời kỳ mang thai nhạy cảm. Hôm qua, nàng tức giận ném chén trà về phía nha hoàn được Tuyên Vương sắp xếp hầu hạ nàng dưỡng thai, khiến nước trà nóng bắn tung tóe lên người nha hoàn. Mảnh sứ vỡ đầy đất chưa kịp thu dọn, Trì Dĩnh Nguyệt xuống giường không cẩn thận giẫm phải, cổ chân trẹo đi, cả người ngã mạnh xuống đất, dưới thân nàng lập tức thấy máu.
Nha hoàn hoảng sợ chạy đi mời đại phu, tiếc rằng cái thai bốn tháng vẫn không giữ được. Biết rõ tai nạn này không hề nhỏ, tùy tùng thân cận của Tuyên Vương để lại đó lập tức về phủ bẩm báo.
Ban ngày Tuyên Vương vì chuyện Công Bộ mà lao tâm khổ tứ, tối về phủ còn phải duy trì vẻ vợ chồng hòa thuận với chính thê, đã mệt mỏi vô cùng. Nghe tin dữ, cuốn hồ sơ trong tay hắn cũng cầm không vững, lập tức thúc ngựa phi nhanh tới biệt uyển.
Trì Dĩnh Nguyệt mặt mày trắng bệch, không chút huyết sắc, nằm trên giường khóc không ngừng. Đại phu kê thuốc dưỡng, thuốc mang tới, nàng lại nhất quyết không chịu uống.
Ân thị nghe tin cũng vội vàng chạy đến chăm sóc, nhưng mặc cho bà khuyên nhủ thế nào, Trì Dĩnh Nguyệt vẫn nhất quyết đợi Tuyên Vương đến.
Ân thị sốt ruột không yên, may mà không bao lâu sau Tuyên Vương cũng tới.
Đây cũng là lần đầu Tuyên Vương thấy nàng yếu ớt đáng thương đến vậy, trong lòng rốt cuộc cũng không đành lòng, đích thân bưng thuốc đút cho nàng: "Uống thuốc đi, thân thể của nàng là quan trọng nhất."
Trì Dĩnh Nguyệt đỏ hoe mắt hỏi hắn: "Con không còn nữa, điện hạ có phải cũng không cần thiếp nữa không?"
Tuyên Vương thở dài: "Nói linh tinh gì vậy. Mấy ngày nay ta bận triều chính, quả thực lực bất tòng tâm nên mới lơ là nàng, nhưng nàng cũng phải hiểu, quan hệ giữa ta và nàng vốn đã khó xử, tạm thời không thể công khai, nhất là lúc tranh đoạt vị trí thái tử đang then chốt thế này, ta không được phép có nửa phần sai sót, càng không thể đắc tội với nhà họ Phó."
Trì Dĩnh Nguyệt nắm chặt nắm tay, khóc đến run rẩy cả người.
Vốn dĩ Tuyên Vương là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của nàng, giọt máu trong bụng là chỗ dựa lớn nhất. Nay con không còn, cái gọi là "mẫu bằng tử quý", cái gọi là "mẹ của hoàng trưởng tử", phú quý ngập trời đều hóa thành hoa trong gương, trăng dưới nước!
Nàng từng nghĩ mình khổ tận cam lai, thời vận đã tới, mệnh trời định sẽ làm nương nương. Nhưng nay với hoàn cảnh của nàng, thậm chí có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào, còn phải giấu thân phận, không nơi nào để kêu khổ...
Tuyên Vương biết nàng sợ điều gì, liền hứa: "Nàng yên tâm, đợi sóng gió qua đi, bổn vương nhất định sẽ cho nàng một danh phận, địa vị tôn quý đều sẽ có, con cái cũng sẽ lại có."
Trì Dĩnh Nguyệt nước mắt giàn giụa: "Thật sao? Điện hạ vẫn sẽ tiếp tục yêu thương thiếp chứ?"
Tuyên Vương ôn hòa đáp: "Đương nhiên. Nàng cứ an tâm dưỡng thân ở đây, chờ bổn vương đón nàng vào phủ."
Nhìn nàng ngoan ngoãn uống hết thuốc, Tuyên Vương lại thưởng thêm không ít trang sức và dược liệu quý. Hắn không tiện ở lâu, đứng dậy liền muốn rời đi.
Trì Dĩnh Nguyệt ngóng theo hỏi: "Điện hạ khi nào lại tới thăm thiếp?"
Tuyên Vương nhìn dáng vẻ đáng thương ấy, trong lòng không khỏi khẽ động.
Trì Dĩnh Nguyệt sau khi bỏ lớp trang điểm rực rỡ ngày thường, gương mặt tái nhợt nhỏ bằng bàn tay, lại khiến hắn nhớ tới Chiêu Vương phi – nàng ấy cũng là dáng vẻ yếu mềm và ngoan ngoãn như vậy, khiến người ta sinh lòng thương xót.
"Nàng yên tâm dưỡng thân, bổn vương rảnh sẽ tới. Nếu có việc gấp, cứ sai tiểu tư truyền lời cho ta."
Trì Dĩnh Nguyệt cuối cùng gật đầu, đưa mắt nhìn hắn rời đi.
Tuyên Vương bước ra khỏi biệt uyển. Từ nỗi nôn nóng ban đầu, đau lòng vì cái thai chết trong bụng nàng, đến lúc này lại bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm, thần kinh căng cứng bỗng có một tia thả lỏng khó nói thành lời.
Hắn không cần nghĩ cách giải thích sự tồn tại của đứa trẻ này trong tương lai, cũng không cần đau đầu làm sao thừa nhận mình có một đích trưởng tử ngoài luồng mà không đắc tội nhà họ Phó.
Còn Trì Dĩnh Nguyệt, đợi sau này hắn thuận lợi đăng cơ, chẳng qua chỉ là hậu cung thêm một vị sủng phi mà thôi, đến lúc đó nhà họ Phó cũng không ai dám nhiều lời.
Sau khi Tuyên Vương rời đi, Ân thị lau nước mắt cho con gái, khuyên nhủ: "Ta đã hỏi phụ thân con rồi. Lệ Phi thất thế, nhà họ Ninh cũng không còn như xưa, nhưng sau lưng Tuyên Vương vẫn có Phó Thủ phụ chống đỡ, hắn vẫn là Hoàng tử có tiền đồ nhất. Chỉ là lúc này không thể đắc tội nhà họ Phó, đành tạm thời ủy khuất con."
"Nhưng nếu hắn mãi không lên ngôi, chẳng lẽ con phải đợi mãi sao?" Trì Dĩnh Nguyệt cuống đến mức nói năng không lựa lời: "Đợi đến khi người đã già, sắc đẹp tàn phai, Hoàng thượng còn chưa..."
Chưa nói xong đã bị Ân thị bịt miệng: "Lời đại nghịch như vậy tuyệt đối không được nói."
Ân thị hạ giọng: "Định Vương, Vinh Vương đều đã không còn, Chiêu Vương lại mù, ai cũng dòm ngó vị trí đó, bọn họ chỉ còn sốt ruột hơn con nhiều. Cứ an tâm chờ đợi là được."
Ân thị cũng chỉ có thể an ủi con gái như vậy, tuyệt đối không thể nói những lời xui xẻo khiến nàng nghĩ quẩn.
Trì Dĩnh Nguyệt dần ngừng khóc: "Nói đến Chiêu Vương, dạo này Trì Huỳnh thế nào rồi? Lần trước Tết Trùng Cửu, con còn thấy nàng ta cùng Chiêu Vương dạo chơi chợ đèn."
Ân thị luôn để ý đến Chiêu Vương phủ, cũng nghe qua những lời đồn về tình cảm hòa thuận của Chiêu Vương và Vương phi, trong lòng đã mắng Trì Huỳnh cả ngàn lần. Nay của hồi môn của con bị nàng ta chiếm dụng, hôn sự của Dĩnh Nguyệt cũng bị nàng ta hưởng trọn mọi lợi lộc, còn được vẻ vang, có thể diện, e là sớm quên mất mình xuất thân từ đâu.
Chỉ là hiện tại còn chưa động đến nàng ta được, nếu lôi ra chuyện thay gả, người gặp họa vẫn sẽ là nhà họ Trì.
Ân thị nghiến răng nói: "Cứ để nàng ta đắc ý thêm vài ngày. Sau này con làm nương nương rồi, muốn xử trí nàng ta chẳng phải chỉ là một câu nói thôi sao."
Trì Dĩnh Nguyệt gật đầu. Vì phú quý tương lai và một ngày ngẩng cao đầu, nàng cũng phải dưỡng cho tốt cơ thể.
Trước kia nàng mang thai dễ dàng như vậy, về sau nhất định cũng sẽ lại "mẫu bằng tử quý".
Buổi trưa nghỉ ngơi xong, Trì Huỳnh liền dẫn Liên Vân vào núi hái nấm.
Nàng quen thuộc các loại nấm, phân biệt rõ nấm độc hay không; Liên Vân thân thủ lanh lẹ, chỉ đâu hái đó. Chưa đến nửa canh giờ, hai người đã hái đầy một giỏ tre, còn tìm được cả nấm dẻ hiếm, nấm dương đầu và nấm đầu xanh.
Hộ vệ chia làm hai đường: mấy người lên núi săn bắn, mấy người xuống chợ dưới núi mua rau của nhà nông cùng dầu, muối, tương, dấm. Đã định tránh nóng ở đây một tháng, mua thêm chút nữa cũng không sao; lại nghe nói Vương phi đích thân xuống bếp, càng phải chuẩn bị dư dả để nàng tùy ý sử dụng.
Hộ vệ Chiêu Vương phủ đều là cao thủ hàng đầu, từng theo Chiêu Vương vào sinh ra tử ở Bắc Cương, kinh qua gió sương mưa tuyết, săn bắn đương nhiên không thành vấn đề. Mới ra ngoài nửa ngày, vậy mà đã săn về được một con dê núi hoang.
Trì Huỳnh trợn tròn mắt. Ban đầu nàng chỉ mong săn được gà rừng, vịt rừng về nấu canh hay xào nấm, không ngờ lại là cả một con dê béo, đủ cho tất cả mọi người ăn mấy ngày liền.
Nghĩ đông người cho vui, nàng dứt khoát đề nghị cùng nhau ăn thịt dê nướng xiên, mọi người nghe xong đều vỗ tay tán thành.
Trình Hoài vác dê ra bờ hồ xử lý, hai hộ vệ khác thì nhặt cành cây, chẻ thành que xiên thịt.
Ai nấy đều có việc làm, chỉ riêng Yến Tuyết Thôi nhàn rỗi, liền hỏi "Quang Lộc Tự khanh" của hắn: "Ta có thể làm gì?"
Trì Huỳnh đang bận ninh canh dê, quay đầu thấy hắn một thân bạch bào không nhiễm bụi trần, giữa tay áo tỏa ra mùi Già Lam ôn thuần, thật sự không nghĩ ra nên để hắn làm gì.
"Hay là... điện hạ đi câu cá đi?"
Dù sao hắn cũng không nhìn thấy, cứ yên lặng ngồi đó, đợi cá tự cắn câu là được.
Yến Tuyết Thôi cười nhẹ: "Cũng được."
Hắn một mình chống gậy trúc ra bờ hồ.
Trong thôn trang có sẵn cần câu, cám lên men nặn thành mồi câu, hộ vệ lấy tới cho hắn. Yến Tuyết Thôi chọn một tảng đá phẳng, thong thả ngồi xuống thả câu.
Thấy thịt trong nồi đã gần chín, Trì Huỳnh chuyển sang lửa nhỏ hầm tiếp, chợt nhớ ra một điều, trong lòng giật mình, vội chạy ra hồ xem Yến Tuyết Thôi.
Lúc nãy nàng không nghĩ tới – một người mù làm sao có thể ở gần nước một mình được? Lỡ sơ sẩy rơi xuống hồ thì biết phải làm sao.
Vội vàng chạy ra sân, từ xa đã thấy người kia ngồi một mình bên hồ, tay cầm cần câu dài, sống lưng thẳng như tùng trúc, tư thái nhã nhặn thong dong, khí độ tiêu sái nghiêm cẩn, tựa thần quân giáng thế.
Chỉ tiếc là thùng đựng cá thì trống trơn, nửa ngày chưa câu được con cá nào.
Trì Huỳnh bước tới khoác tay hắn: "Hay là chúng ta về đi? Hồ này chưa chắc có cá, huống chi hôm nay đồ ăn đầy đủ, cũng không thiếu mấy con cá này."
Yến Tuyết Thôi được nàng đỡ đứng dậy, thu cần câu, nhưng không có ý rời đi: "Đã đến rồi, sao có thể tay không mà về."
Trì Huỳnh đoán không ra hắn làm sao để không trở về tay không, trong lòng chợt lóe sáng – chẳng lẽ hắn muốn...
Thế là nàng xòe tay, mười ngón tay đan vào tay hắn: "Phu quân nắm tay thiếp, vậy cũng không tính là tay không trở về."
Yến Tuyết Thôi sững người một thoáng mới hiểu, ý cười lan khắp khóe mắt, khóe môi: "A Huỳnh, nàng đang nghĩ gì thế?"
Trì Huỳnh bất lực: "Còn không phải bị chàng ảnh hưởng, thiếp chịu ảnh hưởng không ít."
Trên đời này, chẳng còn ai dính người hơn hắn.
Yến Tuyết Thôi cười một hồi lâu mới nói: "Nhặt cho ta ít cành cây."
Trì Huỳnh không hiểu, nhưng vẫn ra bãi cỏ gần đó nhặt cành đưa cho hắn.
Yến Tuyết Thôi thuận tay rắc nắm cám mạch đã được chuẩn bị xuống mặt hồ, đàn cá dưới nước lập tức tranh nhau ngoi lên ăn. Hắn lắng nghe động tĩnh trên mặt nước, đầu ngón tay hắn kẹp mấy cành cây, vung mạnh xuống hồ. Những cành mềm mảnh lập tức như những ám khí sắc bén xé gió lao đi, từng chiếc cành xuyên qua bụng cá. Chỉ một chiêu, trên mặt hồ đã nổi lên bảy tám con cá.
Trì Huỳnh nhìn mà sững sờ.
Hắn rõ ràng không nhìn thấy, nhưng lực tay và độ chính xác lại chẳng thua kém bất kỳ ai.
Trong đầu Trì Huỳnh chợt hiện lên cảnh đêm tân hôn: hắn còn ngồi trong xe ngựa, vậy mà có thể từ xa bắn một mũi tên xuyên qua cổ họng của thích khách, suýt nữa khiến nàng mất mạng.
Yến Tuyết Thôi sai người đi vớt cá, rửa tay sạch sẽ rồi lại đến nắm tay nàng. Thế nhưng lòng bàn tay vừa rồi của hắn còn ấm áp, lúc này đã lạnh buốt.